Tự Độ Bất Đắc – q2 – chương cuối (hoàn)

Chương cuối

Ta nguyện ý luôn hàng năm nhẹ nhàng, thời điểm chết thì như đóa hoa sau xuân tàn úa, chỉ đau mà không bi thương.

—— Lão Xá

1.

Ta mua hai chậu kê huyết đằng màu sắc đỏ tươi, một cây giữ lại, một cây gởi cho Hạ tiên sinh. Nghe nói loại cây này càng trồng lâu càng đỏ, cũng không biết có phải là thật hay không.

Còn có quyển bút ký này, cùng với bức ảnh chụp ta đang đứng dưới cờ Lungta bên hồ Namtso.

Cất vào một phong thư, nhờ cô bé tên Vi Sinh kia gởi cho hắn.

Tất cả tâm tư cuối cùng của ta đều giao phó vào tay của người..

2.

Đã nhập hồng trần, đã biết sơn, đã biết thủy.

Ta quyết định cả người đơn bạc đi sâu vào trong Thánh hồ, nếu như người nghĩ muốn tìm ta thì cứ đến nơi này.

Em không phải đi tìm cái chết, chỉ là em không chờ được anh.

Có lẽ, sẽ có một ngày anh thật sự nhìn thấy em, đó là khi đôi mắt của anh đã hòa làm một thể với nơi này. Hoặc là, anh cuối cùng cũng không đến, chỉ để một mình em chôn sâu nơi trời đất mênh mông.

Cho dù xương cốt thành tro mịn,

Chưa xong được một mối tình thế gian.

Anh có hiểu hay không, Hạ tiên sinh.

3.

Chuyện duy nhất khiến em tiếc nuối chính là không nhìn thấy được bộ dạng tóc bạc như sương, đi đứng tập tễnh của anh.

Lòng ta có tâm sự, vô luận ở nơi nào cũng là một con cá trong lưới, không chiếm được giải thoát. Mà cảnh sắc nơi này, ta sợ nếu như mình ly khai sẽ không còn gặp lại được nữa.

Con người của ta thích những vật cũ kỹ, phải lòng người từ ánh mắt đầu tiên.

Cuộc đời này đã thích anh, liền không bao giờ nhìn thấy những người khác nữa.

4.

Cũng có thể ta sẽ gặp được một người có thể bình an cùng nhau đi đến già, có lẽ có một ngày nào đó rồi cũng có thể cùng nhau nắm tay đi dưới ánh mặt trời. Nhưng ta không có dư lực đến yêu hắn như yêu người, càng không có đủ tự tin chờ đến ngày đó, chờ đến khi thời gian xóa mờ hết thảy.

Nhưng ta sợ mỗi một đêm khuya, sợ không thể chờ đến một người giống như anh vậy.

Sợ phải nhìn thấy thời gian tiêu hao đi hết như dòng nước.

Khó tính toán được nhất chính là sự hối hận của ái tình.

5.

Nhớ tới ta đã từng có một nguyện vọng, muốn mỗi người đều không cô độc.

Thế nhưng chung quy đó cũng chỉ là nguyện vọng của ta.

Luôn có người ngước nhìn vạn lý thiên không, thủ hộ một chèo phong nguyệt. Luôn có người ở nơi không thể nhìn thấy tham sống sợ chết, co người lại ở nơi chênh vênh ranh giới, luôn có người sẽ giữa đêm giật mình tỉnh giấc, đối mặt đêm tối trống không.

Luôn có người giống ta, chỉ có thể yêu một người.

6.

Trên thế giới sáu mươi triệu người này, mỗi người đều chỉ là một nửa, ba mươi triệu đi tìm ba mươi triệu.

Có người cả đời cũng không tìm được, hoảng sợ mờ mịt sống tiếp. Có người đã tìm được rồi, còn là định mệnh không thể chối từ, suốt đêm chong mắt tương tư.

Có người đã sớm chết non, có người thể xác và tinh thần không cùng một chỗ,

Mãi mãi không thể dừng lại, bôn ba giữa cõi trần ai.

—— Tô. Tuyệt bút

1.

Tô:

Ai so với ai lại hãm đến càng sâu.

Nguyện suốt đêm không bao giờ chợp mắt, đổi lấy bình sinh một lần khẽ chớp mi.

—— vị vong nhân1. Hạ

  1. 12

Toàn văn hoàn.

+++++++++++++++++++++

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: 9/3/2016 là ngày giỗ của Nam Khang Bạch Khởi2, đêm hôm đó ta lần thứ hai thức suốt đêm đọc trọn 《 Phù sinh lục ký 》 và 《 Chờ anh đến năm ba mươi lăm tuổi 》, vùi người trong chăn khóc thảm.

Dưới tình tự như vậy, ta đặt bút viết thiên văn này. Ngày hôm nay, 23/3 kết thúc.

Văn chương của ta có hạn, quan trọng nhất là thiếu trải nghiệm. Thiên văn này viết vẫn là vô cùng văn nghệ, đương nhiên, dù sao đó cũng không phải những trải nghiệm thực tế của ta.

Quyển hai này ta viết đi viết lại ba lần, sửa chửa vô số lần. Đi học nghĩ, tan học sửa, thấy bên trong sách có câu nói gì liền lập tức liên tưởng đến, vì vậy nơi này có vận dụng không ít văn thơ, bao quát cả ca từ của Hà Đồ.

Hai lần trước hoàn toàn là vì ngược mà viết ngược, lại muốn giữ trọn nhịp điệu bình thản của tác phẩm, viết như thế nào cũng cảm thấy phù phiếm. Lần cuối cùng này cũng không tính là hay nhất, thế nhưng lại vô cùng bình thản.

Cảm động lớn nhất cũng không ngoài, cười khóc.

Sầu bi sâu nhất cũng chẳng thoát, khóc cười.

Thân thể con người là có hạn, tình cảm lại vô hạn, thế nên Nam Khang không chống đỡ được, tiểu Tô cũng không được.

Ta cảm thấy mình thủy chung vẫn không viết ra được cảm giác như vậy.

Chỉ là gác bút rồi vẫn cảm thấy mình rất bi thương.

Ta phát hiện tốc độ gõ chữ của mình đã không chỉ nhanh gấp mười lần, như vậy sự bi thương của ta hẳn là cũng không phải chỉ gấp mười lần, mà ta hy vọng mỗi người cũng vậy. Vừa nghĩ đến câu chuyện của bọn họ có thể bị người khác vội vã đọc lướt qua, thờ ơ nhìn ngang qua ta đã cảm thấy khó chịu.

Mong rằng cuối cùng quần thể cô đơn này có thể chân chính nhận được sự lý giải và chấp nhận của xã hội. Mong rằng sau này khi ta đánh mấy chữ “Đồng tính luyến” này không cần đặc biệt thêm ký tự phân cách3

Năm ta mười tám tuổi thật sự đã một mình chạy từ Nam Kinh đến THành đô, sau đó ngồi xe lửa đến Lhasa, cũng đi Namtso nhìn mặt trời mọc. Namtso thật sự rất đẹp, không hổ là Thánh hồ, thế nhưng mặt trời mọc kỳ thật cũng không đẹp đến như vậy.

Ta đã từng làm thêm ở quán cà phê, cũng thực thích cà phê.

Mong rằng mọi người cũng có thể thích, mong rằng mọi người có thể bảo trì một trái tim hiếu kỳ, ôm ấp tình cảm tinh tế, đi nếm thử những việc mình không biết rõ.

Lần sau thật muốn viết một tác phẩm nhẹ nhàng.

Đây là tác phẩm đầu tay của mình, Thiếp Ba Lý là đọc giả vẫn chi trì ta từ đầu đến giờ, thật sự rất cảm tạ ngươi.

_______________

1/ Vị vong nhân: Người chưa chết, ở đây có nghĩa Hạ tiên sinh đã ví mình với người tâm hồn đã chết mà thân xác còn chưa chết. Anh vẫn còn đây nhưng tình yêu đã theo cùng tiểu Tô chìm xuống đáy Thánh hồ

2/ Nam Khang Bạch Khởi: Vị này thì có lẽ mình không cần giới thiệu nữa, thế nhưng chỉ muốn ghi chú một chút, nếu ai chưa biết anh xin hãy tìm hiểu và suy ngẫm. Từ đầu mình vẫn cảm thấy bút pháp này khá giống Phù sinh lục ký, chỉ là tác giả viết thật sự rất mượt, tác phẩm đầu ta đã được như vậy mình rất kỳ vọng có thể đọc tiếp những tác phẩm khác của bạn này.

3/ Bởi vì TQ có quy định rất nhiều từ kiểm duyệt, nếu trong bài post có từ đó sẽ bị khóa hoặc xóa đi, vì vậy những bạn tác giả muốn viết ra chỉ có thể thêm dấu chấm hoặc ký tự phân tách. Dường như trong ‘Trọng sinh thành chó dẫn đường’ bạn tác giả cũng đã phàn nàn điều này khi có một chương phải dùng từ tiền giả, chỉ là khi mình edit thì lại làm mượt những phần đó cho mọi người đọc thoải mái hơn thôi.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *