Tự Độ Bất Đắc – q2 – chương 1 – 2

Quyển 2

Chương 1

1.

Đã từng điên cuồng, đã từng mất đi lý trí, cuối cùng ta cũng lần thứ hai bình tĩnh trở lại.

Ta phải tiếp thu một thực tế như vậy, cho dù căn bản đã không phản ứng kịp nữa.

Hạ tiên sinh áp lên người ta, hôn chóp mũi của ta, bộ dạng rất thân mật.

Chúng ta cái gì cũng không nói chỉ thuận theo tự nhiên mà hôn môi.

Ta không trách hắn, Hạ tiên sinh vốn không phải loại người khôn khéo, hơn nữa ba của hắn còn bị nghẽn mạch máu não, cả nhà đều mong hắn thật tốt, có thể bình yên, muốn hắn một đêm trưởng thành có thể khiến ba hắn yên tâm. Hắn còn có một người mẹ ôn nhu, rất hiểu vận dụng nước lên thuyền lên, dù thế nào, cũng không có khả năng mãi mãi cùng ta.

Nói cho cùng, tất cả mọi người đều mong hắn có thể hạnh phúc.

Nếu như anh đi rồi, em lại thích người khác thì làm sao đây?

Hắn cứng người, vuốt ve tóc của ta, qua lực đạo rất lớn, lại dùng ngữ điệu cực kỳ ảm đạm, nói: Vậy em cứ thích người khác thôi. Dù sao có nhớ anh bao lâu cũng không có kết cục gì.

Ta cắn vai hắn.

2.

Ta đã không thể ở nơi này nữa. Ta đã công khai, dì sớm muộn gì cũng sẽ biết, ta không muốn liên lụy Hạ tiên sinh, chỉ có thể rời đi.

Dọn nhà.

Đồ của ta rất ít, chủ yếu chỉ có quần áo và sách, Hạ tiên sinh nhìn ta đem từng món y phục, dùng một phương thức gần như của người bị chứng ép buộc xếp thật ngay ngắn.

Hắn không nói một lời, chỉ tựa đầu đứng bên cánh cửa, sắc mặt khó coi đáng sợ.

Ta thu thập ra được một đống trang giấy vụn vặt và những vật dụng nhỏ không cận nữa. Đôi ta lại ngồi ở trung tâm phòng khách, nhìn thấy khắp phòng đều đầy bụi, ta liền kiên nhẫn quét sạch bọn nó.

Lại còn cúi đầu đem tất cả những góc kẹt đều dọn một lần, mỗi ngõ ngách đều không buông tha. Đợi đến khi nhìn quanh một lượt, thấy ngoại trừ chỉ còn có rèm cửa là chưa giặt còn không tất cả mọi thứ đều đã gọn gàng rồi.

Hạ tiên sinh từ đầu đến cuối đều giống như một bức tượng điêu khắc vậy, chỉ đứng ở gần đó hút thuốc, còn hung hăng quăng đầu thuốc lá dẫm lên, bừa bãi khắp mặt đất ta vừa qét dọn.

Ta muốn mang bồn cúc vạn thọ đi, hắn nói: Để lại cho ta làm vật tưởng niệm đi.

3.

Ta là vì Hạ tiên sinh mới đến tòa thành thị này, ngoại trừ Kiệt đã không còn qua quen biết nữa.

Ta giả vờ thoải mái ôm chặt Hạ tiên sinh một chút.

Người phải hạnh phúc. Ta nói với hắn.

Hắn mấp máy môi nhưng không nói được lời nào. Sau khi ta buông tay, biểu tình của hắn ủ rũ mà tái nhợt, rất giống một con chó lớn bị bỏ rơi.

Ta thay hắn đóng cửa lại, thanh âm nặng nề khiến trái tim ta cũng run rẩy.

Đầu tựa trên khung cửa sắt lạnh như băng, nước mắt không ngừng rơi xuống.

Cho dù muôn vàn ái ân đều là thật, cũng không thể chống lại thực tế tàn nhẫn.

4.

Biệt ly chỉ là chuyện trong nháy mắt, chúng ta một khắc trước còn đang ôn tồn cải vã, một giây sau đã ngăn cách hai nơi.

Kiệt giúp ta tìm một căn nhà thuê không lớn, dùng tiền lương của ta cũng chỉ có thể vừa đủ chi trả.

Kiệt không có quấy rẩy ta, hắn cho ta đầy đủ không gian. Lúc gần đi hắn còn nhẹ nhàng vỗ vai ta, thở daiù.

Đối mặt với gian phòng trống trải, ta ngẩng người thật lâu, sau đó lại bất tri bất giác bắt đầu gào khóc.

Ra rốt cục đã có thể rời đi rất có thể diện. Còn tất cả chật vật còn lại, không cần để bất luận kẻ nào biết đến.

5.

Kết cục như vậy ta đã từng nghĩ tới rất nhiều lần, thế nhưng chân chính đối mặt, ta mới biết được cho dù sức tưởng tượng có tốt thế nào, đau đớn cũng không bì kịp một phần nghìn chân thực.

6.

Không có người nọ, ngày tháng vẫn cứ tiếp tục. Kiệt tựa hồ có ý định nâng đỡ ta thành trưởng cửa hàng, ta tựa hồ cũng thoáng cái bận rộn lên, mỗi ngày tám giờ đến tiệm, vẫn là làm đến mười giờ tối.

Ta không biết mình lấy đâu ra sức lực để làm nhiều việc như vậy, rõ ràng trong lòng kiệt quệ, cơ thể của ta vạy mà vẫn có thể cử động.

Mệt chết đi, thế nhưng lại ngủ không được, thật vất vả mới chìm vào giấc ngủ lại cảm thấy còn mệt mỏi hơn so với thức, giống như có người đang đè nặng ta vậy, cả người đều không thể động đậy, mơ mơ màng màng nằm mông. Bóng dáng người trong giấc mộng chợt lóe lên, chợt biến mất, lúc tỉnh lại giống như đã bệnh nặng một hồi, sau lưng tất cả đều là mồ hôi.

7.

Hạ tiên sinh không gọi cho ta, ta cũng không nhắn tin cho hắn. Tựa hồ giống như, trong nháy mắt hắn đã thoát ly ra, đứng ở nơi quang minh rạng rỡ, còn ta vẫn là mộng dài không tỉnh, đem linh hồn lưu lại chốn u minh, chỉ còn có thể xác không ngừng du đãng tại nhân gian.

8.

Hàng Châu có một khối tam sinh thạch, ta đã từng du lịch đến Hàng Châu chỉ vì muốn nhìn thấy nó.

Rất that vọng, đó chỉ là một tảng đá rất lớn, hình dáng gập ghềnh góc cạnh, bình thường không có gì là. Đẹp đẽ chỉ có câu chuyện hẹn ước tam sinh của Lý Nguyên và Viên Trạch1+.

Kiếp này có thể nhìn thấy một cành cây ngọn cỏ, cảnh vật cùng người đều là do nhân duyên ba kiếp định ra, vì vậy, đừng nên cô phụ kiếp trước, không nên uổng phí kiếp sau.

Ba đời trước, có lẽ ta và Hạ tiên sinh đã có một đoạn rối rắm, thế nên kiếp này mới có thể chung chăn chung tối. Ta liệu có phải đã đem tất cả duyên đợ đã dùng hết vào kiếp này rồi, kiếp lại sinh cũng sẽ không còn gặp hắn nữa.

Ngẫm lại, nếu như ngày đó ta không vào đại học, không gặp người này, có phải ta cũng vẫn còn là một ta hoàn chỉnh không?.

Đối với hắn nhất kiến chung tình, có lẽ là muốn ta cả đời này vì hắn báo ân, trả nợ.

9.

Thời gian càng dài ta càng kiệt quệ.

Sự tịch mịch của bóng đêm quả thực khiến ta không còn chỗ lẫn trốn, loại tâm tình này khiến ta đột nhiên hoảng sợ, giống như không biết mình đang ở nơi nào.

Đối mặt với căn nhà, ta không biết mình có nên, liệu có cần đem hết tất cả góc cạnh đều dọn dẹp một lần, hoặc là đem tất cả sách vở thư tín đều chỉnh lý một phen.

Ta cuối cùng cũng tìm được chút chuyện để làm.

10.

Có một câu chính là tay đứt ruột xót, cũng có một câu lại là mười ngón tương giao.

Bàn tay của Hạ tiên sinh so với ta thì to hơn, cũng thô ráp hơn, vĩnh viễn đều ấm nóng, ta tham luyến sự ấm áp của hắn liền phải buông tay để hắn bước đi dưới ánh mặt trời.

Nhớ đến khi còn nhỏ, nửa đêm tỉnh lại đều có thể nghe được tiếng mẹ ta thấp giọng nức nở, lúc đó ta hoàn toàn không hiểu được nổi khổ trong lòng nàng, chỉ cảm thấy tiếng khóc giữa đêm như thế quá thê lương. Mà sự thê lương đó vẫn đi cùng ta đến lúc lớn lên, khiên ta cho rằng thế giới này vốn là thê lương như vậy.

Mà chờ sau khi ta lớn lên, thái độ của nàng đối với ta càng lúc càng cẩn thận, kinh sợ không dám mạo phạm.

Rõ ràng nàng là mẹ của ta.

Bây giờ nghĩ lại một chút, nàng cũng giống ta, đều rất cô đơn. Người chồng vô ơn bội nghĩa, con trai còn nhỏ, cho dù ở bên ngoài nàng biểu hiện ra có bao nhiêu kiên cường mạnh mẽ cũng không trốn khỏi bốn bề vắng lặng lúc đêm về.

Trong tin tức thường nói đến những đứa trẻ phản nghịch, thích bỏ nhà ra đi hoặc tự sát.

Nàng rất sợ ta rời khỏi nàng.

Ta và nàng đều như nhau, luôn luôn hoảng sợ, không có ngày yên ổn.

11.

Ta bắt đầu vô cớ rụng tốc, ban đầu bất quá chỉ hơn mười sợi, sau đó lại là kéo ra được một lọn dày. Thực sự không thể chịu được, chỉ dành đi bệnh viện một chuyến.

Lao lực, ngủ không đủ, lo nghĩ quá nhiều.

Ta cười khổ.

Bi thương của một người là có hạn.

Bình sinh không tương tư, vừa biết tương tư liền sợ tương tư.

Đây đã là không có thuốc nào cứu được.

Dưới ánh đèm tù mù, nhìn những lọn tóc rụng trên tay, đột nhiên nhớ đến Hạ tiên sinh rất thích bộ dạng của ta khi để tóc dài, không bằng liền đem số tóc này gởi cho hắn. Ta lại liền vẽ ra được biểu tình không biết làm sao của đối phương.

Kết tóc thành phu thê, ân ái không hoài nghi.

Cổ nhân nói, thân thể tóc da là phụ mẫu cho. Vì vậy phu thê kết tóc cũng đại biểu hai người đã trở thành một bộ phận của nhau.

Vành tai chạm với tóc may, tương cứu lẫn nhau khi hoạn nạng.

Hiện tại hắn đã có người ở bên cạnh, chỉ có điều không phải là ta. Cái sự thật không phải ta này không ít lần khiến ta hoảng hốt giật mình, tỉnh giấc trong cơn mộng.

12.

Hạ tiên sinh sắp kết hôn rồi.

Chúng ta xa nhau đã hai tháng. Ta từng tưởng rằng, cuộc sống như thế một ngày cũng không qua được, thế nhưng ta vẫn chịu đến bây giờ. Dù sao đi nữa, không có hắn cũng là sống thôi.

Chỉ là, không nhịn được luôn nghĩ, khi có hắn, chúng ta là cái bộ dạng gì.

13.

Có một hôm, khi đi đến một góc phố xa lạ, ta liền thấy từng đôi tình nhân tụ tập lại với nhau, bởi vì có cửa hàng đang tung ra hoạt động gì đó.

Chợt nhớ lại chuyến du lịch lần đó khi chúng ta còn đại học, đôi ta ở giữa thành phố xa lạ, lén lén lút lút nắm tay.

Hắn uống say có thể tựa trên người ta, chúng ta hôn nhau trong ngõ sâu tăm tối, lừa gạt mọi người mà yêu đương.

Biển người mênh mông, chỉ là không có bất cứ nơi nào có thể chứa chấp chúng ta dắt tay nhau cùng đi.

——————-

1/ Đá tam sinh và câu chuyện của Lý Nguyên, Viên Trạch: Đó chỉ đơn thuần là câu chuyện ước hẹn ba kiếp của một vị thiền sư và một văn sĩ, rất trong sáng và rất có phật tính, thế nhưng khi đọc thì ta chỉ cảm thấy hai ký tự JQ, JQ và JQ. Các bạn có thể đọc thêm tại đây

Chương 2

14.

Hạ tiên sinh nhất định là phải kết hôn, chúng ta đều sớm biết, bất quá chỉ là trong lòng vẫn ôm một tia may mắn.

Chờ hắn chân chính bước vào thánh điện hôn nhân kia, tất cả nguyện vọng và tâm tình lừa mình dối người của ta đều bị đánh vỡ.

Người ta yêu nhất đã kết hôn rồi, hắn đã thuộc về một người khác, không còn thuộc về ta nữa.

Ta từ sớm đã có thể rời đi, thời gian hơn ba tháng đã đầy đủ cho ta chạy trốn, thế nhưng ta không có.

Biết rõ bản thân chịu không nổi, thế nhưng chưa thấy Hoàng Hà chưa bỏ cuộc, tự mình đưa mình đi lăng trì, có thể cảm nhận được máu tươi dầm dề, vô cùng đau đớn.

Tất cả tâm nguyện đều thả theo chén rượu kia, rưới vào trái tim đau khổ, ấm lạnh tự biết.

Buổi tối căn nhà vẫn là trống vắng, ta nằm lỳ trên giường mặc dòng lệ tuôn.

Hạ tiên sinh, đời này nước mắt của ta đều là vì người mà rơi xuống, người đã thiếu ta bao nhiêu nợ tình đây.

Đáng tiếc, hôm nay đều đã kết thúc rồi, tất cả ân ái đều đã trôi qua, ta cũng giống như sáp đèn cầy, không ở chỗ nào cho đúng.

Không có hối hận, chỉ là tiếc nuối.

15.

Không say qua làm sao biết hương rượu nồng,

Đã từng yêu mới biết tình sâu nặng.

Người không thể viết ra bài thơ của ta,

Cũng như ta không thể mơ giấc mộng của người.

—— Hồ Thích

Hạ tiên sinh nhắn tin cho ta, muốn ta quên hắn đi. Có thể nhắn một tin nhắn như vậy, người nhắn nhất định là biết làm sao khiến ta đau đớn.

Ta cũng muốn quên hắn, giống như đại bộ phận những người đồng tính khác, cả đời vùi lấp sinh mệnh của mình tại nhà vệ sinh công cộng, bãi tắm hoặc quán bar, tìm một người thuận mắt mà tìm tình một đêm. Ai cũng không biết ai, ngày hôm sau liền trở thành người qua đường, cứ qua loa như thế mà vượt qua cả đời.

Hoặc là, đi tìm một người lý tưởng làm bầu bạn, có thể cùng nhau tương cứu trong khi hoạn nạn, vượt qua cả đời.

Dù người nọ sẽ không gọi ta là công chúa nhỏ, không thích ta để tóc dài, không thích những tâm tình vụn vặt của ta, không thích thức ăn ta nấu. Nhưng người đó có thể cùng ta trải qua mỗi dịp tết, cùng ta mở một tiệm mì hoành thánh.

Thế nhưng.

Ta chỉ muốn có được ái tình.

Ta sợ rằng, trong lúc giữa đêm gọi tên của người lại không nghe được ai trả lời.

Ta sợ sau này cũng không ai có thể yêu ta như vậy, cũng khiến ta yêu kẻ đó như vậy..

Ta đã đem toàn bộ tình yêu mãnh liệt nhất của mình tiêu hao hết.

16.

Ta trả lời cho hắn: Chúc ngươi hạnh phúc.

Chỉ là hạnh phúc của người đã không còn liên quan gì đến ta nữa. Ta chỉ là người khách qua đường trong thời thanh xuân của người, có thể người sẽ ở trong một đêm khuya nào đó hồn mộng quay về chợt nhớ đến ta, giống như giọt máu đầu tim, vết chu sa chí, mơ hồ khiến người đau nhói.

Nhưng người sẽ không tới tìm ta nữa.

Mà ta, lại không biết sẽ chao đảo đến khi nào. Thời gian sẽ xóa nhòa tất, ta tin tưởng điều này.

Cho dù, có thể cần một khoảng thời gian rất dài.

17.

Ta nghĩ tới nghĩ lui, không biết nên tặng Hạ tiên sinh thứ gì làm lễ vật tân hôn.

Hai gốc ngô đồng đã triệt để chết mòn, lá cây héo rũ khô gầy như cánh tay của mẹ trước khi gời đi, cùng nhau rũ về một phía.

Ta nhổ bọn nói lên, mai táng cùng một chỗ. Cũng đồng dạng là bồi dưỡng cho đất đai, làm vậy cũng có nghĩa gì đâu.

Suy nghĩ thật lâu, ta quyết định tặng vò rượu hoa quế năm trước ủ lại cho hắn. Muốn ta một mình đào lên, thực sự vô cùng tàn nhẫn mà.

18.

Ta đọc được một dòng tâm sự: Mọi người nhìn ngắm đám đông lui tới trên đường, từng người đều mang theo thần sắc vội vã, yên lặng nhìn một chút, ai cũng không nhìn thấu được câu chuyện sau lưng người khác, ai cũng không biết trong lòng người đối diện liệu có cất giấu một người nào đó mãi không thể quên hay không?

Kiệt đi Mexico.

Tại tòa thành thị này, ta quả thực đã không còn bằng hữu rồi.

Bộ rễ của cúc vạn thọ bị ta dụi vào không ít đầu lọc thuốc lá, đến giờ ta vẫn chưa mua gạt tàn, bây giờ nhìn lại một chút, quả thực rất cần một cái.

Ta không kềm chế được sự run rẩy của mình.

Thật sợ, sự tịch mịch hiện tại đã vượt ra khỏi sức chịu đựng của ta rồi.

19.

Ta dọn dẹp căn nhà chuẩn bị rời đi.

Cho dù mười năm vẫn như một ngày, ta cũng không thể mãi vẫn sống trong hồi ức như vậy.

Ta gọi điện thoại cho người bạn đồng chí đã lâu không liên lạc kia, nói: Ta muốn đi Tây Tạng, ngươi có cần ta mang giúp thứ gì không?

Hắn trầm mặc một lát, chỉ nói: Lên đường bình an.

20.

Con người của ta cả đời không có cống hiến gì, hèn mọn sinh tồn được chăng hay chớ trong cuộc đời này.

Sau này, ta cũng không lại có bất cứ tâm nguyện gì, có thể ngay cả sinh hoạt bình thường cũng đã không thể được.

Không tính là hối hận, chỉ là tiếc nuối, tương lai của ngươi đã không còn sự hiện diện của ta, đối với ta mà nói, nhân sinh cũng không tìm được ý nghĩa gì nữa.

Bất quá, ngẫm lại, cũng là không thể cưỡng cầu. Đời trước ta thiếu người nhiều ít, kiếp này đã dùng toàn bộ trả cho người. Kiếp sau, chúng ta liệu có thể không ai nợ ai mà tương  ngộ cùng nhau hay không?

21.

Đi Lhasa1. Chúng ta đã có nhiều kế hoạch như vậy, cuối cùng vẫn nên có một việc có thể hoàn thành đi.

Người ở lại cố hương Trường An phú quý của người, ta lại không thể không lẫn trốn khỏi ánh mặt trời rạng ngời đang chiếu rọi ở nơi xa xôi ấy.

22.

Đây là chuyến xe lửa dài nhất mà đời này ta đã từng ngồi qua, nhìn từ phong cảnh Giang Nam đến những vách đá quan tài2, tuyết sơn hoang dã.

Bên trong xe lửa ban đêm rất an tĩnh, dưới ánh đèn lờ mờ, chỉ có tiếng hô hấp dồn dập và những lời thì thầm thấp giọng giữa những bạn đường xa lạ với nhau. Tất cả những thanh âm đó lại giống như có ma lực diệu kỳ khiến ta an tâm ngủ thiếp đi.

Người xem, hương lửa vạn gia, luôn có người cùng ta đi vào giấc ngủ, hoặc là cùng ta mất ngủ.

23.

Người qua như nước chảy, những gương mặt xa lạ lại vội vàng.

Cảnh sắc không dứt tựa hồ có thể để ta quên hết ưu phiền.

Ta nhìn theo dòng người triều bái nghìn nghịt trước chùa Jokhang3, mỗi người đều có một đôi mắt đen kịt như mực. Vị trí ta đứng chính là một đoạn cực hẹp trên con đường dài dằng dặc mà bọn họ đi qua, ta nhớ kỹ bọn họ, sau đó lại nhìn từng người nhanh chóng lướt qua.

Ta ngồi trong tửu quán Majiami4 uống trà, ánh dương quang miễn phí hào phóng sưởi ấm thân thể của ta.

Cung điện Potala5 cao vút vững chải, trăm năm trước từng có người mỗi buổi tối đều bỏ trốn khỏi từng lớp cửa sâu hun hút kia, ở tại tửu quán này hò hẹn. Mọi người đều vây quanh lại hát tình ca của ông.

Đương lư đích nữ tử bất tử,

Tửu thị hát bất tẫn đích,

Ngã thanh niên đích tễ thân chi sở,

Xác thực khả dĩ tại giá lý

24.

Bầu trời xanh đến tận cùng, mây trắng thoạt nhìn rất thấp, chỉ có khi tự mình vươn tay lên bắt mới phát hiện rất xa.

Ta ở tại tầng ba của khách sạn, chỉ bước vài bước lên thang lầu đầu óc cũng có chút choáng váng.

Ăn bánh sủi cảo được nấu tới mềm dính, mì làm từ hạt gạo xanh, trà bơ… những mùi vị đó khiến ta ngây ngất.

Những người lớn tuổi ven đường nếp nhăn hằn sâu như điêu khắc, hai mắt thanh minh xoay chuyển kinh luân6.

25.

Hồ Namtso7.

Chuyển sơn, chuyển thủy, chuyển Phật tháp, chỉ vì cùng người tương kiến.

Ngồi xe ba bốn giờ đồng hồ để đến thánh hồ, ngày hôm sau rời giường lúc hừng đông bốn giờ sáng, một thân một mình leo lên sườn núi bên cạnh ngắm mặt trời mọc. Hiện là giữa mùa hè, nơi này cao hơn mặt nước biển bốn nghìn mét, nhiệt độ là âm ba.

Trời tối đen, ngay cả ánh trăng cũng tựa hồ biến đen, không có chút tia sáng nào.

Không khí thật loãng, khu vực sườn núi trơ trọi này chỉ nhìn ngang qua đã thấy không sót thứ gì, không có cây cối nào có thể sinh tồn được ở đây. Đất dưới chân và những lá cỏ dại đều ướt đẫm, ta đi hai bước đã dừng lại thở dốc ba lần.

Bên cạnh không ngừng có người dùng điện thoại hoặc đèn pin soi đường đi đến, cũng thuận tiện chiếu sáng con đường của ta.

Cờ Lungta8 tượng trưng cho bước chân của ngựa gió được giăng khắp nơi, tạo thành từng hình tam giác lớn, năm màu tung bay phất phới.

Có một bé trai dân tộc Tạng đến hỏi ta có nguyện ý dùng năm đồng tiền mua một lá cờ Lungta treo lên không, có thể bảo hộ bình an. Kỳ thực, ta biết sớm muộn gì những lá cờ đó cũng sẽ được gỡ xuống.

Nhưng ta vẫn mua.

26.

Sườn núi không thấp, có người đi được đến nửa đường liền lôi kéo đồng bạn dừng lại. Ta vẫn kiên trì cho đến lúc lên được nơi cao nhất mới ngồi xuống.

Phía xa một góc tuyết sơn lơ đãng lộ ra, nhiễm lên ánh sáng ban mai rực rỡ đánh mất màu tuyết trắng nguyên bản.

Dưới chân là một triền dốc uốn lượn kéo dài đến tận hồ. Namtso tựa như không bao giờ ngoài ý muốn đánh mất vẻ mỹ lệ của mình, ta sợ làn nước đen kịt, thế nhưng mặt hồ ở đây trong đêm đen cũng là trong suốt lấp lánh.

Bên hồ có vài căn lều của người bản địa, còn mấy thớt ngựa nhàn nhã gặm cỏ như ở chốn thế ngoại đào nguyên. Bọn họ là người kể chuyện của thánh hồ.

27.

Thời gian mặt trời mọc bất quá chỉ có mười phút, thế nhưng những tia nắng còn lại thì lại chậm rãi thẩm thấu, giống như tỉ mỉ chuẩn bị, muốn cho chúng ta nhìn thấy một hồi mỹ cảnh tựa như mộng ảo.

Mặt trời bất quá cũng chỉ là một tinh cầu đang bốc cháy, mang theo sức sống rực rỡ, thoáng cái chiếu rọi khắp thế gian, lộng lẫy rạng ngời. Namtso đẹp đến rung động, mây trời cuộn tròn tựa như không bị ánh bình minh làm tan mất tầng tầng bao trọn ngọn tuyết sơn. Cảnh sắc này tựa hồ không có góc khuất nào, giống như bức họa cổ xưa vốn cuộn tròn lại từ từ trải ra ở trước mắt ta, mỹ diệu đến không dám nhìn thẳng.

Họa trục tồn tại hơn vạn năm, mang theo màu sắc của tuế nguyệt trần ai. Ta dù có chết nó vẫn còn tồn tại.

Đây tuyệt đối là hoàn toàn tự nhiên.

Lòng ta dâng tràn cảm động, tận hưởng một luồng sinh lực mãnh liệt vỡ ra từ trong trái tim.

Trên thế giới còn có bất cứ cảnh tượng nào khác tráng lệ lại đầy sức sống như vậy sao?!

Ta chấn động không thể thốt nên lời. Trên đời còn có phong cảnh như vậy, một mảnh trời đất rộng lớn không có chút quan hệ nào với thiên địa như vậy.

Ta tâm vô tạp niệm. Quỳ bái.

Đây chính là thần thánh mà người Tạng thủ hộ suốt trăm nghìn năm nay.

28.

Bỗng nhiên ta chợt cảm thấy, đối với thiên địa này mà nói, chúng ta có thể coi là cái gì, văn minh trăm nghìn năm của nhân loại lại có thể coi là cái gì.

Trương Kế sau khi thi rớt phẫn nộ xuống thuyền, viết ra một thiên 《 Phong kiều dạ bạc 》9, truyền lưu ngàn năm, mà những người đề tên trên bảng đến nay không ai còn nhớ đến. Nói đến triều Đường, ta chỉ nhớ rõ Lý Bạch Đổ Phủ. Nói đến Lhasa, ta cũng chỉ nhớ được duy có Thương Ương Gia Thố.

Sợ rằng chỉ có tài hoa như vậy, đa tình như vậy mới có thể cùng thánh hồ này thọ tựa nam sơn.

Danh thiên thu vạn đại, chuyện tịch mịch ngày sau.

Thân thể của nhân loại chính là không chịu được tình cảm quá mức mãnh liệt. Như Khuất Nguyên10, tựa như mỗi người giống Khuất Nguyên từ thiên cổ.

Người đã chết, thứ duy nhất còn để lại chính là hoài niệm, mà còn sống, lại có muôn vàn loại phương thức khiến ngươi chịu lăng trì cũng vẫn không thể chiếm được sự cảm thông.

Ta rất sợ không chiếm được cảm thông và quan tâm của người, thật sợ người chúc ta hạnh phúc.

Sợ quá vãng trôi qua như cánh bướm không dấu vết, sợ người không quay đầu lại nhìn ta, cũng không biết ta còn đứng ngay tại chỗ.

29.

Một cô gái xa lạ vỗ vỗ vai ta, hỏi ta có chuyện gì không?

Ta không hiểu, nàng chỉ chỉ mặt ta sờ soạng một cái, hóa ra ta đã bất giác khóc tự bao giờ.

Nàng có một cái tên rất đẹp, là Vi Sinh. Sinh mệnh mỏng manh yếu ớt, tựa như một kiểu thành kính.

Mười tám tuổi, một thân một mình từ Thành Đô đến Namtso, cũng một thân một mình đến nơi này xem mặt trời mọc.

Ta hỏi nàng vì sao, nàng nói Tây Tạng là mộng tưởng từ nhỏ của mình, tựa như trong lòng mỗi người đều có một nơi chốn  nhất định phải thủ hộ. Nàng không để ý cha mẹ ngăn cản, một mình đến nơi này hoàn thành lễ trưởng thành.

Gương mặt của nàng trong nắng sớm rạng rỡ phát quang, ta thật sự rất bội phục nàng.

Vi Sinh hỏi ta có phải vừa thất tình không?

Ta cười khổ nói: Có thể giúp anh một chuyện không?

—————-

1/ Lhasa: Lhasa (chữ Tây Tạng: ལྷ་ས་; Wylie: lha sa; phương ngữ Lhasa IPA: [[ʹl̥ʰásə] hoặc [ʹl̥ʰɜ́ːsə]]; giản thể: 拉萨, phồn thể: 拉薩; bính âm: Lāsà, Hán Việt: Lạp Tát), đôi khi được viết là Llasa, là thủ đô truyền thống của Tây Tạng và hiện nay là thủ phủ của Khu tự trị Tây Tạng của Cộng hòa nhân dân Trung Hoa. Nó ở chân của đỉnh Gephel.

Thành phố này là nơi ở truyền thống của các Dalai Lama và các cung Potala và Norbulingka trong Phật giáo Tây Tạng được xem là các trung tâm linh thiêng nhất ở Tây Tạng.

Nơi này có khoảng 255 000 người dân, ở độ cao vào khoảng 3 650 m (11 975 ft), là một trong những thành phố cao nhất trên thế giới. Lhasa theo nghĩa đen là “nơi ở của thần linh”, mặc dù các tài liệu cổ tiếng Tây Tạng và các bản khắc cho thấy ban đầu nơi này được gọi là Rasa, nghĩa là “nơi của triều đình”.

2/ Vách đá quan tài: Treo quan tài trên núi là cách hiểu đơn giản của hình thức huyền táng – một trong những hình thức mai táng cổ xưa nhất ở Trung Quốc. Huyền táng: trong đó chữ “huyền” có nghĩa là treo, tức là treo quan tài của người chết trên các vách núi dựng đứng cực kì nguy hiểm.

Đây là một hình thức mai táng đặc biệt của các dân tộc thiểu số Trung Quốc, bắt nguồn từ dân tộc Bo của tỉnh Tây Nam, Tứ Xuyên và Vân Nam.

Với những thân qua đời, họ sẽ làm các giá đỡ để treo quan tài hay đặt quan tài vào các hang thiên nhiên lộ thiên cách mặt đất từ 20 đến hơn 100 mét, cái cao nhất được phát hiện cỡ 130m. Phúc Kiến được xem là nơi có lịch sử huyền táng lâu đời nhất Trung Quốc (cách nay khoảng 3.000 năm), nhưng nơi có nhiều di tích huyền táng nhất là núi Võ Di. Quan tài được huyền táng có nhiều hình dáng: dạng thuyền độc mộc, dạng hộp, dạng rương được khoét rỗng từ một súc gỗ nguyên khối.

3/ Jokhang: Đại chiêu tự (Jokhang tempel, 大昭寺) là ngôi chùa theo Phật giáo Mật Tông Tạng truyền nằm trong trung tâm phố cổ Lhasa, nằm trong danh sách di sản thế giới của UNESCO từ năm 2000 thuộc Lhasa, là một ngôi chùa nổi tiếng ở Barkhor.

Chùa nằm trên đường Bát Giác Nhai – lấy Đại Chiêu tự làm trung tâm. Đối với người Tây Tạng đó là ngôi chùa linh thiêng nhất nước và là nơi diễn ra ngày hội chùa Đại Chiêu lớn nhất của người Tạng. Chùa do vua Tùng Tán Cán Bố xây vào thế kỷ thứ 7 (năm 647) khi vương triều này hưng thịnh nhất.

4/ Majiami: Một tửu quán ở Tây Tạng, nổi tiếng vì là nơi vị tình tăng Thương Ương Gia Thố thường lui tới khi trốn khỏi cung điện Potala, đây cũng là nơi ông lưu truyền những bài thơ tình của mình. Theo truyền thuyết, ông đã phải lòng và có quan hệ tình cảm với một cô gái xinh đẹp tại nơi này

5/ Cung Potala: Cung điện Potala (“tiếng Tạng:པོ་ཏ་ལ།”) nằm ở Lhasa, Khu tự trị Tây Tạng, Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, đã từng là nơi ở của các đời Đạt-lại Lạt-ma (Dalai Lama) cho đến Dalai Lama thứ 14 thì lưu vong sang Dharamsala, Ấn Độ sau một cuộc khởi nghĩa thất bại vào năm 1959. Ngày nay,

Cung điện Potala là một viện bảo tàng ở Trung Quốc. Đây là một địa điểm thu hút du khách tham quan nổi tiếng và đã được UNESCO công nhận là một di sản thế giới, và đã được chương trình truyền hình Mỹ Good Morning America và báo USA Today gọi là “Bảy kỳ quan mới”.

Chủ thể của cung Potala bắt đầu được xây dựng năm 1645 thời kỳ Đạt-lại Lạt-ma thứ 5. Phải mất hơn 50 năm mới hình thành quy mô công trình như hiện nay.

6/ Chuyển kinh luân: Những người quan tâm đến phật giáo mật tông đều biết đến Kinh Luân. Trong Kinh Luân thường lặp lại 10.000 hoặc 100.000 câu thần chú OM MANI PADME HUM,tuỳ thuộc vào kích cỡ to nhỏ của KINH LUÂN, mỗi khi đọc một câu thần chú và tay chúng ta quay KINH LUÂN một vòng thì như chúng ta đã đọc hàng nghìn câu thần chú vậy.

Mình có đọc một truyện, thể loại trộm mộ, trong đó có chi tiết một bạn thụ vì muốn tỏ tình đã viết một mảnh giấy viết câu ‘em yêu anh’ đặt vào kinh luân rồi tặng cho bạn công, với hy vọng mỗi khi bạn công gặp nguy hiểm sẽ xoay kinh luân làm pháp khí, một vòng xoay kinh luân là mười nghìn lần câu em yêu anh được gặp lại, hơn nữa những lời đó cũng sẽ đồng thời bảo vệ bạn công. Chỉ tiếc, bạn thụ ấy chỉ là pháo hôi thụ, sau này còn hắc hóa hãm hại bạn công và thụ chính thức nữa. Thế nhưng, chi tiết đó thì mình không thể quên được, mình tin phật,

Mình cũng đã từng đến Tây Tạng, nhưng mà người mình muốn tặng Kinh Luân thì lại tin Chúa, cũng chẳng phải xuống mộ thế nên có tặng cũng bị vứt xó, thế nên mình không mua. Hơn nữa lúc mình đòi mua ông ấy còn trưng cái mặt kiểu như ‘Em mua cái của nợ đó làm gì’, mà bạn biết đấy, không khí trên đó loãng, mình thì cực kỳ mệt, lên được hai hôm thì do rối loạn nội tiết nên bị rong kinh, may là chùa chiền đã đi hết trong hai ngày đầu rồi, kết quả là tâm sinh lý cực kỳ khủng hoảng, suốt chuyến đi đó hai đứa hầu như không nhìn mặt được nhau, sáng vui vẻ, trưa cãi nhau, đến địa điểm du lịch vui vẻ, muốn mua đồ lưu niệm lại cãi nhau, tối về đi ăn thì vui được hết cả đêm vì lúc ấy hết mệt, mà cũng may ông chuột ấy cũng chịu dỗ mình lắm, nếu không chắc đi chẳng vui vẻ gì đâu. Đôi khi nhớ lại mình vẫn thấy tiếc, thật sự mình muốn mua rất nhiều thứ ở Tây Tạng, chuyển kinh luân, cờ Lutang… chỉ là ai bảo mình vớ phải ông bạn đồng hành kỳ thị Phật giáo đâu. Rút kinh nghiệm lần đó, sau này mình đi những nơi như Nepal, Myanmar chẳng bao giờ rũ ông ấy, đi Thái thì chỉ đi chỗ du lịch thôi, đi chùa là tìm người khác.

Tín ngưỡng là một thứ rất huyền diệu, nếu bạn không tin xin đừng chỉ trích những người tin, giống như mình không tin chúa, nhưng nếu anh Chuột nhà mình rủ mình đi nhà thờ, muốn mình nghe mục sư giảng đạo thì mình vẫn vui lòng, bởi vì đó là điều khiến người mình yêu vui vẻ. Đến bây giờ mình vẫn không hiểu tại sao mình đồng ý không lập bàn thờ tại nhà, cũng đồng ý không thắp nhang, không cúng kiếng, thế mà mỗi dịp rằm lớn hay Phật đản mình ra chùa làm phước là y như hai đứa lại cãi nhau. Chẳng lẽ đàn ông đều như vậy, cứ thích người phụ nữ của mình phải hoàn toàn theo ý mình như thế… cũng may anh chuột nhà mình chỉ lăn tăn cái chuyện đó, còn những việc khác cũng dễ tính, mình lại tin phật ở tại tâm, không ra chùa được thì cũng chẳng quan trọng lắm, chỉ gởi gạo, gởi tiền nhờ người khác bố thí giúp cũng là được rồi.

Chuyển kinh luân có nhiều kích cỡ, cái lớn thì cỡ chuông đồng, bề ngoài giống đèn kéo quân tám cạnh, đây là loại cầm tay nhỏ.

7/ Hồ Namtso: Namtso hoặc hồ Nam (tên chính thức Nam Co; tiếng Mông Cổ: Tengri Nor; nghĩa là hồ Thiên Đường Trung văn giản thể: 纳木错; bính âm: Nàmù Cuò, Nạp Mộc Thác) là một hồ nước trên núi cao tại khu vực ranh giới giữa huyện Damxung của thành phố Lhasa và huyện Baingoin của địa khu Nagqu tại Khu tự trị Tây Tạng, Trung Quốc, cách 112 kilômét (70 mi) về phía bắc tây bắc của trung tâm Lhasa.  Được coi như là Thánh hồ của người Tạng, hằng năm có rất nhiều người hành hương đến đây.

Trước khi tới được Namtso, bạn sẽ đi qua con đèo Lakenla huyền thoại nằm ở độ cao 5.190 m. Lakenla được gọi là đèo tử thần vì dưỡng khí ở đây chỉ còn ở mức 30% khi lên tới đỉnh, gió và sốc độ cao có thể khiến bạn ngất đi bất cứ lúc nào. Tuy nhiên chỉ cần vượt qua con đèo này, bạn sẽ bắt đầu thấy Namtso xanh như ngọc thấp thoáng đằng xa. Đường vào hồ đẹp như mơ, nắng vàng rộm, mây trắng, trời như không thể xanh hơn. Namtso hiện ra nhưng một giấc mơ giữa đời thực.

Trong hình có bò Yak, một loài động vật quen thuộc ở Tây Tạng, người Tạng rất tôn sùng loài bò này, vì đó là nguồn sống, nguồn tài nguyên lớn nhất của họ. Người Tạng dùng bò Yak để kéo xe, để cưỡi, thịt làm thức ăn, sữa làm bơ, lông dệt làm thảm, quần áo, phân đốt để sưởi ấm, xương và da sau khi chết cũng được tận dụng triệt để. Bò Yak đối với người Tạng cũng thân thương và quan trọng như ngựa đối với những dân tộc du mục của thảo nguyên vậy.

8/ Cờ Lungta: Lungta nghĩa là Ngựa gió vì thế còn được gọi là cờ phong mã (Lung – Phong, Gió ; Ta – Mã/ Ngưa, Lung Ta là Ngựa Gió – phong mã). Ngựa gió giống như người vận chuyển vậy đó, vừa mang những lời cầu nguyện lên trời, mà còn mang những điều tốt đẹp từ trên trời xuống nhân gian. Lungta thường được làm bằng vải hình vuông màu trắng, xanh dương, vàng, xanh lá và đỏ. Cờ được trang trí bởi những hình ảnh, thần chú và các lời cầu nguyện. Thông thường tại tâm của lungta là ngựa gió là đại diện cho Tam Bảo của Phật Giáo. Ở bốn góc của lá cờ là những linh thú là Garuda, rồng, hổ và sư tử tuyết. Bốn linh thú đại diện cho: Trí tuệ, quyền năng, sự tự tin và vô úy.

9/ Phong Kiều dạ bạc là bài thơ rất nổi tiếng của Trương Kế (张继 Zhang Jì), tác giả sống vào khoảng trước sau năm 756- đời vua Đường Túc Tông. Trương Kế tự là Ý Tôn, từng thi đậu tiến sĩ và làm quan trong triều với chức vụ Tự bộ viên ngoại lang, về sau bị đổi ra Hồng Châu coi việc tài phú và mất tại đây. Sinh thời, ông là người học rộng, thích đàm đạo và bàn bạc văn chương, thế sự… đặc biệt rất thích làm thơ. Bài thơ này là tác phẩm nổi tiếng nhất của ông, chỉ với nó ông đã được liệt vào hàng đại gia.

Ông sáng tác bài này khi đi thi trượt trở về ghé qua Tô Châu, tức cảnh mà sinh tình. Nguyên tác bài thơ Phong Kiều dạ bạc sau này đã được Khang Hữu Vi đời nhà Thanh khắc trên tấm bia lớn dựng trong chùa Hàn San.

Nguyệt lạc ô đề sương mãn thiên

Giang phong ngư hỏa đối sầu miên

Cô Tô thành ngoại Hàn San tự

Dạ bán chung thanh đáo khách thuyền

Quạ kêu, trăng lặn, sương rơi

Lửa chài, cây bãi, đối người nằm co

Con thuyền đậu bến Cô Tô

Nửa đêm nghe tiếng chuông chùa Hàn San

Bản dịch Tản Đà

10/ Khuất Nguyên: Khuất Nguyên (chữ Hán: 屈原; bính âm: qū yúan), tên Bình, biệt hiệu Linh Quân (340 TCN – 278 TCN) là một chính trị gia, một nhà thơ yêu nước nổi tiếng của Trung Quốc.

Ông là người trong hoàng tộc nước Sở, làm chức Tả Đồ cho Sở Hoài Vương. Ông học rộng, nhớ dai, giỏi về chính trị, lại có tài văn chương. Lúc đầu ông được vua yêu quý, sau có quan lại ganh tài ông, tìm cách hãm hại. Vua Sở nghe lời gièm pha nên ghét ông. Ông âu sầu, ưu tư viết thiên Ly Tao để tả nỗi buồn bị vua bỏ.

Ngoài tập Ly Tao là tập thơ bất hủ của ông để lại, ông còn có nhiều sáng tác thơ khác như Sở từ, Thiên Vấn (Hỏi trời).v.v.

Đến cuối đời ông bị vua Tương Vương (người nối ngôi Sở Hoài Vương) đày ra Giang Nam (phía nam sông Dương Tử). Ông thất chí, tự cho mình là người trong sống trong thời đục, suốt ngày ca hát như người điên, làm bài phú “Hoài Sa” rồi ôm một phiến đá, gieo mình xuống sông Mịch La tự tử.

Ông cũng chính là nhân vật trong sự tích tết Đoan Ngọ (Đoan Dương). Theo truyền thuyết này, để tưởng nhớ về con người và cái chết bi ai của ông, hàng năm người ta tổ chức vào ngày mồng năm tháng năm là ngày tết Đoan Dương ở Trung Quốc và một số nước khác ở Châu Á.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *