Tự Độ Bất Đắc – q1 – chương 9 – 13

Chương 9

63.

Hạ tiên sinh thường gửi cho ta rất nhiều ảnh chụp, ta dán hai tấm lại với nhau, kẹp trong quyển sách làm thẻ đánh dấu. Hắn cũng muốn ta gởi hình cho hắn, thế nhưng ta lại không có máy chụp ảnh, hắn liền muốn ta đến chỗ hắn, hắn sẽ chụp cho ta.

Ý niệm đến tòa thành thị đó trong đầu ta vẫn giống như cây gai cắm trong cổ họng.

Thẳng đến một hôm nào đó, khi thủ trưởng quăng một sắp văn kiện đến trước mặt cao giọng mắng nhiếc, ta sụp đổ

Trình thư từ chức, thu dọn đồ đạc quả thực nhanh đến không thể tưởng tượng. Ta đi được cực kỳ gọn gàng.

Thủ trưởng của ta là một vị nữ nhân trung niên cay nghiệt, mi mắt dùng bút kẻ màu đỏ kẻ một đường rất nhạt, khiến cho người đối diện có cảm giác như đao phong tung hoành. Mắt nhỏ hẹp, hốc mắt lại trũng sâu, môi mỏng trời sinh khắc bạc. Cũng có người nói tướng do tâm sinh, qua thời gian lâu dài nhíu mày mím môi, từng đạo nếp nhăn sẽ chậm rãi lưu lại, giống như khắc họa từng đường nét trên gương mặt. Ta khó có thể tưởng tượng chồng của nàng sinh hoạt trong hoàn cảnh thế nào.

Ta rất đồng tình với nàng.

Ngẫu khai thiên nhãn khán hồng trần, xót phận người trong mắt thế nhân.

Thật đáng buồn chính là, đại đa số người ta một đời cũng không từng mở ra thiên nhãn, tự nhiên cũng không biết được hình dạng của mình.

Mà… bản thân ta cũng không biết.

64.

Trước đó không có báo trước, ta chỉ đơn giản kéo một valy hành lý màu đen đến tòa thành thị này.

Khí trời tốt, bầu trời xanh đến tựa như màu nên của một bức tranh sơn dầu.

Địa chỉ của Hạ tiên sinh không khó tìm, ta cầm địa chỉ nghiên cứu bản đồ một chút là không sai biệt lắm có thể đại khái định hướng.

Ngồi xe hơn ba giờ, cũng sắp đến hoàng hôn, ta đã mệt mỏi rã rời. Đi đến cổng tiểu khu ta gặp Hạ tiên sinh….

Và bạn gái của hắn.

Gương mặt quen thuộc, nụ cười quen thuộc.

Quả thực khiến người ta muốn cười to.

Phản ứng đầu tiên của ta chính là quay mặt đi, khẩn trưởng như một kẻ biến thái thích rình trộm, sau đó mới kịp suy nghĩ.

Lại xoay người.

Không chút né tránh, Hạ tiên sinh thoáng cái đã nhìn thấy ta. Hắn sững người ở đó, không biết nên làm ra biểu tình gì mới tốt.

Xin chào, Hạ tiên sinh..

Ngươi… vẫn tốt.

65.

Bước vào nhà của hắn hiện tại. Phòng cho thuê rộng sáu mươi mét vuông, so với nhà của chúng ta trước đây thì lớn hơn.

Sạch sẽ đến ngoài dự liệu, không quá phù hợp với thói quen lười biếng của hắn.

Tiểu Tô…

Ừ.

Hắn dò xét sắc mạt của ta, ngập ngừng mở miệng, cuối cùng vẫn nói.

Trước hết đem hành lý sắp xếp một chút đi.

Được.

Hành lý của ta không nhiều lắm, phòng thuê bên kia vẫn chưa trả lại. Cũng có thể trong lòng ta vẫn còn giữ cho mình một đường lui đi.

Hôm nay thế nào lại không tăng ca??

Ngày hôm nay nghỉ ngơi.

Trùng hợp như vậy?

Hạ tiên sinh một trả lời, kéo tay ta hỏi ta đã ăn cơm chưa.

Không có.

Hắn dẫn ta xuống lầu, đi bộ khoảng mười phút thì tới một nhà hàng cơm ta nhìn có vẻ rất có đẳng cấp.

Trong một góc hẻo lánh, gọi hai phần ăn, đôi ly bia.

Sao em lại đến đây?

Không phải là anh bảo em đến sao.

Anh…

Hắn uống một ngụm bia, nhìn về phía cửa sổ, chỉ trầm mặc trong chốc lát thì thần tình thấp thỏm đã bình hòa trở lại

Anh đã từng hỏi em, nếu như anh kết hôn rồi chúng ta phải làm sao, em còn nhớ không?

Ừ.

Gương mặt của ta không chút biến đổi, trong lòng lại cực kỳ đau đớn, gần như không thể hô hấp, cũng không muốn nghe tiếp nữa.

Cô gái kia tên Thường An, là mẹ anh giới thiệu.

Tên rất tốt..

Đúng vậy, rất tốt, gia thế cũng tốt, tốt nghiệp ngành Trung văn hệ chính quy, ôn nhu săn sóc, sánh với ta quả thật dư dả.

Hắn dường như đang tự giễu.

Ta gặm một con tôm, ngay cả vỏ cũng nuốt xuống.

Tô, anh thật sự rất khó chịu.

Ta dừng lại, Hạ tiên sinh nhìn ta, viền mắt ửng đỏ.

Ngày hôm nay khi em gọi anh là Hạ tiên sinh, thật sự giống như một người qua đường vậy.

Không sao, vài lần sẽ quen thôi. Em sớm muộn gì cũng phải quang minh chính đại gọi anh như vậy, ngày hôm nay quả là một cơ hội tuyệt diệu để trải nghiệm.

Ta không biết mình vì sao lại dùng ngữ điệu như vậy nói chuyện, chỉ là vừa nói xong ta liền hối hận.

Bàn tay của hắn đã che lên mắt ta, ngăn chặn đường nhìn của ta.

Ta ăn mà chẳng biết mùi vị.

66.

Tắm rửa xong, ta lau tóc bước ra khỏi phòng tắm.

Hạ tiên sinh liếc mắt, cuối cùng vẫn là mở miệng.

Qua đây.

Hắn ôm ta vào lòng, mở máy sấy giúp ta sấy khô mái tóc hơi dài.

Thật ấm.

Khi thì dùng ngón ta hất tung sợi tóc của ta, lúc lại dùng lòng bàn tay xoa nhẹ. Ta có cảm giác mình trở thành một con thú cưng. Xúc cảm tô tô từ phía bên da đầu gần tay truyền đến, toàn thân như bị điện giật.

Tiếng động ồ ồ của máy sấy kéo dài khoảng mười phút, hắn thoáng cái rút phích cắm, dùng hai tay ôm lấy ta.

Từ sớm đã muốn giúp em sấy tóc rồi.

Cơ thể của ta thoáng cái liền mềm xuống. Mơ hồ không rõ mà ừ một tiếng.

Anh vừa trở lại, mẹ đã kín đáo đưa Thường An đến trước mặt, chúng ta đã gặp gỡ ba tháng, thế nhưng giữa anh và cô ấy không có phát sinh gì hết.

Ừ.

Người anh yêu nhất chính là em, không ai có thể thay thế.

Ta trầm mặt. Hạ tiên sinh vẫn luôn luôn thẳng thắn, ta tin tưởng nếu hắn có ngoại tình, thay lòng nhất định cũng sẽ không giấu diếm ta. Giữa chúng ta chưa từng có hiểu lầm.

Căn nhà này của anh là do cô ấy quét dọn sao?

Cái này… Ừ! Mẹ anh cho cô ấy chìa khóa. Ngày mai anh liền đi lấy về.

Mấy bức hình kia là cô ấy chụp cho anh sao?

Ừ. Cô ấy có học nhiếp ảnh.

Em cũng muốn học, sau này em sẽ chụp cho anh. Anh đưa chìa khóa cho em, em giúp anh quét dọn.

Trong mắt Hạ tiên sinh bắn ra quang huy, rất giống một con chó to gặp được chủ nhân, thoáng cái liền vật ta gục xuống, không ngừng sờ soạng.

Bảo bối, anh yêu em chết mất.

67.

Chúng ta lại ở cùng một chỗ.

Ngày hôm sau, Hạ tiên sinh quả nhiên giao cho ta một cái chìa khóa.

Liên tục một tuần ta đều làm ổ ở nhà, phụ trách dọn dẹp phòng ở, giặt giũ, phơi phóng công thêm làm cơm.

Hạ tiên sinh quả nhiên về nhà rất khuya, mỗi ngày thường đều phải tăng ca đến mười giờ, về đến nhà đã mười giờ rưỡi, ăn cơm, rửa mặt, đến mười một giờ rưỡi mới có thể lên giường ngủ. Mà sáng sớm bảy giờ rưỡi đã phải rời giường, không biết phải mệt mỏi hơn ta trước kia chỉ dùng bảy giờ để làm việc biết bao nhiêu lần.

Anh liều mạng như vậy làm gì.

Công ty anh làm việc vừa mới khởi bước không lâu, vì vậy công việc rất nhiều.

Không thể nào, em vẫn cho rằng anh làm việc ở công ty lớn.

Ở những chỗ như vậy có làm bao lâu cũng không có ý nghĩa. Công ty hiện giờ của anh làm việc rất có tương lai, không gian phát triển rất lớn. Cho dù có thất bại, anh còn trẻ, còn có thể thử thêm lần nữa, quan trọng nhất là có thể tích lũy không ít kinh nghiệm.

Ta có chút ngây người nhìn Hạ tiên sinh. Trong mắt hắn có ánh sáng lưu chuyển, cùng với bình thường bất đồng, đó là dã tâm, kỳ vọng của tuổi trẻ sôi nổi.

So với hắn, ta lại giống như lão nhân tóc đã bạc phơ.

Đừng nhìn anh như vậy, chồng em hiện giờ đã là trưởng phòng rồi, sau này em chỉ cần ở nhà nấu cơm, sinh con cho anh, anh nuôi em.

Cút con mẹ anh đi.

68.

Một hôm, Hạ tiên sinh về nhà sớm. Ta đang mở nhạc trong phòng bếp nấu cơm.

Đột nhiên có một người từ phía sau ôm lấy thắt lưng của ta, gác cằm lên vai ta, hô hấp ấm áp thổi vào cổ làm ta ngứa ngáy.

Đã lâu không nhìn thấy bộ dạng em mặc tạp dề làm đồ ăn cho anh. Thật gợi cảm.

Anh đang nham nhở cái gì đó.

Hắn xoay mặt ta qua đặt xuống một nụ hôn. Mềm, ẩm ướt, dòng điện chạy dọc toàn thân, thoải mái đến vô pháp tự kềm chế.

Chỉ nham nhở với em.

69.

Em muốn đi tìm việc làm.

Vì sao!

Cũng không thể mỗi ngày đều ở nhà như vậy.

Ở nhà thì làm sao vậy, anh an tâm.

Em ra ngoài làm việc anh không an tâm sao?

Em chăm sóc anh như hiện tại không phải rất tốt sao? Anh cũng không phải không đủ sức nuôi em, cần vợ mình ra ngoài làm việc.

Em cũng không phải vợ anh.

Em cũng không phải người của thành phố này.

Hạ! Chúng ta sớm muộn gì cũng phải chia tay, không đúng sao?

Hắn im lặng.

Vấn đề này trước giờ chúng ta vẫn có ý tránh né. Hiện tại chúng ta đã ở cùng nhau được bốn năm, trải qua mùa xuân thứ tư, thế nhưng đôi bên cũng chưa từng nói qua lời hứa hẹn gì. Sinh tử làm bạn, bạch đầu giai lão, vĩnh viễn như ban đầu, nhất sinh nhất thế nhất song nhân… những câu nói như vậy hoàn toàn không có.

Hắn là người thủ tín, còn ta lại rất dễ tin.

Chương 10

70.

Hạ tiên sinh khó có được một ngảy rảnh rỗi, chúng ta liền ra ngoài hẹn hò.

Chúng ta đã hơn nửa năm không gặp, ta cảm thấy hắn thay đổi rất nhiều, cổ thái độ lười biếng chuyện gì cũng không thích quản trước đây đều tiêu thất, thường thường toát ra nét sắc bén nghiêm cẩn.

Ta đem chuyện này nói cho hắn biết, hắn cũng có chút bất đắc dĩ nhún vai: Hết cách, sinh hoạt ép buộc thôi.

Chúng ta mặc áo thun, quần jean và áo khoác ngoài, châm rãi bước bên hồ, không khí sáng sớm còn vương hơi nước nhàn nhạt, hoa đào vào bạch ngọc lan khoe sắc rực rỡ. Ta thích ngắm nhất là đào hồng, từng cụm từng cụm, mang theo lá xanh, so với anh đào nhẹ nhàng mong manh thì khác hẳn, loài này chính là bừng bừng sức sống.

Người không quá đông.

Hắn dùng ngón tay nhẹ nhàng ôm lấy ta, khóe miệng mang theo cười khẽ, bỏ đi lớp tây trang màu đen lại có vẻ trẻ ra vài tuổi.

Đứng vào đây, anh chụp ảnh cho em.

Hắn dẫn ta đến dưới một tàng cây hoa đào, nói.

Đối diện màn ảnh, ta cực kỳ lúng túng ngô nghê đứng đó, tay chân không biết nên đặt ở vị trí nào.

Cười một cái nào.

Cười đẹp mắt một chút.

Không nên, không nên, vẫn là không nên cười.

Tay đừng đặt sau lưng như vậy.

Ai da, thả lỏng một chút.

Hạ tiên sinh cuối cùng tựa hồ cũng bỏ cuộc, cuối cùng đành để ta giống như chụp hình tốt nghiệp đứng yên ở đó, tùy tiện chụp một tấm ảnh.

Ta lập tức kéo một ông bác đi bộ buổi sáng gần đó, nhờ ông chụp cho chúng ta một tấm ảnh chungư.

Dưới tàng hoa đào, đôi ta đứng sóng vai.

Cánh tay của Hạ tiên sinh khoát lên vai ta.

Nào, một hai ba.

Ta khẩn trương đến không thở nổi.

Lách tách!

71.

Ta nghĩ muốn đến tiệm cà phê, tiệm sách hoặc quán trà theo kiểu yên tĩnh thư giản nào đó để làm nhân viên phục vụ hoặc quản lý.

Lúc ta đem dự định này nói cho Hạ tiên sinh, hắn cười không ngừng, nói ta không có tiền đồ.

Ta không có cảm giác gì. Dù sao ta cũng chỉ cô độc một mình, có thể nuôi sống bản thân là được, tính tình ta trước giơ cũng không hợp với những công việc dốc sức liều mạng, không bẳng tìm một công viện thanh nhàn, còn có thể tận dụng lúc rỗi rãnh để viết cái gì đó.

Hạ tiên sinh suy nghĩ một chút, đồng ý.

Để anh để ý tìm giúp em.

72.

Phụ cận công ty Hạ tiên sinh có một cửa hàng nhỏ, bán sách cũng kinh doan cà phê.

Mùi sách mới và hương cà phê dung nhập với nhau, có cảm giác như một khoảnh khắc chạng vạng giữa mùa hè ngưng đọng tại nơi này, vị đạo của sự lười biếng.

Khi phỏng vấn ta biểu lộ một chút kiến thức có liên quan đến sách và hạt cà phê.

Tất cả rất thuận lợi, ta được nhận. Buổi sáng năm giờ rưỡi đến năm giờ chiều. Tiền lương một nghìn ba.

Vừa mới bắt dầu còn muốn học cách sử dụng máy pha cà phê, tỷ lệ phối chế, lại học đánh bọt sữa, vẽ hoa trên mặt ly. Nghệ nhân pha cà phê là một người không lớn hơn ta vài tuổi, gọi Kiệt.

Hắn thoạt nhìn tuổi còn rất trẻ, thậm chí chẳng khác mấy sinh viên còn ngồi trên ghế nhà trường, có thói quen mặt áo sơ mi trắng và áo may ô kẻ sọc. Là người rất có mỵ lực.

Cùng học pha chế với ta cũng có một vị bằng hữu tên kiệt, bất quá người nọ là mở quầy rượu.

Ta vẫn thường trêu chọc hắn.

Tay hắn rất đẹp, khớp xương rõ ràng, động tác mây bay nước chảy lưu loát sinh động, tác cà phê màu bạc hà dưới ta của hắn tựa như sở hữu linh tính vậy.

Người đến đây uống cà phê cũng không nhiều lắm, phần lớn đều là thành phân trí thức hoặc người ngoại quốc, một ly cà phê bán giá ba mươi đồng. Kiệt nói cho ta biết, ở nước ngoài, mọt ly cà phê kỳ thực chỉ có giá khoảng bốn năm đồng mà thôi.

Công việc hằng ngày của ta chính là quét tước vệ sinh, pha hơn mười ly cà phê, chăm sóc một chút đám bạc hà trang trí ngoài cửa, tiện thể còn làm thu ngân. Có phân nửa thời gian đều là không có việc gì, rảnh rỗi ta có thể đọc sách, viết truyện ngắn, hoặc cùng Kiệt nói chuyện phiếm.

Ngày qua quả thực thanh nhàn.

73.

Ta nghe Kiệt kể về cuộc đời của mình.

Kiệt vừa tốt nghiệp đại học xong liền vào xã hội. Lăn lộn tám năm, từng làm người bán hàng, từng làm nhân viên tiêu thụ, cuối cùng có một lần vô tình đi học pha chế, từ đó bắt đầu yêu cà phê.

Hắn biết rất nhiều sách nói về kiến thức có liên quan đến cà phê, nguyện vọng lớn nhất của hắn chính là có thể đi Mexico, đương nhiên là để học về cà phê.

Cách nói của hắn cực kỳ hời hợt, tựa hồ không có gì đáng nhắc đến.

Kiệt là loại người rất sạch sẽ cũng rất cố chấp, cũng với người bạn tốt hồi cao trung kia hoàn toàn khác biệt.

74.

Hôm nay lúc tan ca ta ghé tiệm chụp ảnh lấy hình.

Ta vẫn cảm thấy phim máy ảnh thật sự giống như vật thể thần bí, thiết kế giống như đường ray xe lửa, trên nền phim đen kịt lại có thể chiếu ra màu sắc rực rỡ và bóng người vặn vẹo kỳ lạ, nhất định phải tập trung tinh lực mới có thể thấy rõ.

Tiệm ảnh này đã rất cũ rồi, vách tường bên ngoài màu vôi loan lổ, còn có từng cụm dây thường xuân xanh biếc phủ bên trên, cũ đến vừa đúng. Không gian bên trong cũng không lớn, trên tường treo đầy ảnh chụp, giống như bước vào tham quan nhà bảo tàng vậy.

Ta không biết rửa ảnh là như thế nào, luôn cảm thấy đó là công việc thật tần bí. Trong phòng tối, ảnh chụp không chịu được một tia sáng nào, người rửa ảnh cũng không cần ánh sáng, ông chủ tiệm chụp hình mỗi ngày đều không ngừng rửa từng cuộn từng cuộn phim, ông trầm mặc, cũng không lo lắng những chuyện bên ngoài căn phòng ấy, giống như chỉ có việc rửa ảnh đã chiếm trọn vẹn cuộc đời của ông rồi.

Nhìn thấy niềm hạnh phúc của người khác từng chút một hiện lên giấy ảnh, đây là một loại chứng kiến. Cũng cảm giác giống như hạnh phúc của mình.

Đây là một công việc thanh nhã như thế nào chứ.

Chúng ta không chụp nhiều lắm. Ta liếc mắt liền nhìn thấy tấm ảnh ông bác xa lạ kia chụp giúp đôi ta.

Trong ảnh ta rõ ràng rất khẩn trương, đôi mắt nhìn về phía ống kính như động vật nhỏ đang hoảng sợ, mở to tròn trịa. Mà Hạ tiên sinh lại là nhìn về phía ta, gương mặt hơi nghiêng, mỉm cười nhẹ nhàng, chỉ nhìn qua tấm ảnh này cũng có thể cảm nhận được ánh mắt đó là có bao nhiêu cưng chìu.

Trái tim của ta thoáng cái nhảy lên tán loạn.

75.

Hạ tiên sinh cầm được ảnh chụp liền như nhặt được chí bảo, một lần lại một lần bày ra khắp mặt đất nhìn ngắm. Hắn quả nhiên cũng thích bức ảnh dưới táng hoa đào kia nhất.

Anh lúc đó nhìn em làm gì?

Khi đó vừa vặn nhìn thấy tóc ngươi có điểm rối loạn.

Anh nói ông bác đó liệu có phải là người biết chụp ảnh hay không?

Cũng có thể ông ấy là chứng nhân mà thượng đế phái xuống cho đôi ta.

Nếu ông bác kia thật sự biết rõ mà nói, còn tận mắt chứng kiến, nếu không đem máy ảnh đập vào mặt chúng ta đã rất không tệ rồi.

Hạ tiên sinh dừng lại một chút, dùng ánh mắt phức tạp liếc nhìn ta.

Làm sao vậy?

Bảo bối, ngày may mẹ anh muốn đến đây.

Ta sững người. Bầu không khí ấm áo trong phóng nháy mắt vỡ tan.

Vậy ngày mai em né tránh một chút.

Không cần. anh từng nói qua có bằng hữu ở cùng..

Được.

76.

Anh muốn công khai sao? Ta hỏi

Anh….

Ta nghĩ đến nửa năm trước, lúc chúng ta vừa xa nhau, cũng là thời gian mẹ ta ngã bệnh, Hạ tiên sinh lôi kéo ta muốn công khai. Ta cự tuyệt.

Khi đó có quá nhiều chuyện, mẹ ta cũng không chịu được kích thích, vậy nên ta từ đầu đến cuối cũng không hề nghĩ đến. Mà bây giờ, ta chỉ có một người, không sao cả. Hạ tiên sinh, anh còn dũng khí đó không?

Vẫn là không còn, cũng giống ta thôi. Nếu như trên thời gian này ta và ngươi đều không có gánh nặng, không có vướng bận, vậy đơn giản chỉ là ở cùng với nhau.

Người có càng nhiều càng sợ mất, đi càng xa càng không muốn quay đầu.

Ta nở nụ cười.

Nói đùa thôi, em sẽ không ép anh.

Vậy em vẫn sẽ ở cùng anh chứ?

Có thể không ở sao?.

Vậy nếu có thể, em muốn đi đâu!

Không biết.

77.

Không có chút nào nằm ngoài suy đoán, dì đến. Cùng với lần trước không khác gì mấy, mang theo vài túi rau dưa thịt cá, dì đi một vòng xem xét, sau đó nhanh chóng thu dọn bước vào bếp.

Ta thấy sắc mặt của Hạ tiên sinh không tốt lắm.

Dì ngồi đối diện với hắn, cũng là bộ dạng niềm nở thân thiết trước kia, hành động và ngôn ngữ đều như một con quay không dừng lại được..

Tiểu Tô, nào, gắp chút cá, đây là món ăn quê nhà của dì, nếm thử xem.

Tiểu Tô, con kể cho dì nghe một chút, hai người bọn họ ở chung như thế nào.

Ta nuốt miếng thịt cá, có chút khó xử, trước đây dì hỏi thăm ta còn có thể tránh Hạ tiên sinh, hiện tại đã trực tiếp bộc lộ trước mặt của hắn, còn chẳng bằng trực tiếp hỏi đương sự.

Tốt vô cùng, rất xứng.

Đúng vậy, cô gái nọ thực sự là không có chỗ nào không tốt, tính tình nhu thuận lại hiểu chuyện. Dì thấy vẫn là nên sớm quyết định cho xong.

Mẹ!

Con xem đi, đã xấu hổ rồi. Mấy hôm trước không phải mày còn nói thích người ta sao.

Con nói lúc nào.

Còn nói không có, cái vòng trên tay con bé không phải thằng quỷ mày tặng sao.

Đó là quà sinh nhật, cũng không thể không tặng mà.

Đó không phải là thích người ta sao? Không thích thì tặng quà làm gì.

Con…

Thành gia lập nghiệp, trước thành gia sau mới lập nghiệp. Mày phải ổn định thì mẹ mới yên tâm.

Mẹ, đừng nói nữa.

Ai, Tiểu Tô con có bạn tái không?

Vẫn chưa có.

Mau nhanh chóng tìm đi, cũng đã hơn hai mươi rồi. Nếu không dì giới thiệu co con vài cô?

Dạ không cần, con không vội.

Mấy người trẻ tuổi các con, thích cái gì dì đây đúng là không hiểu mà.

Đúng vậy, ngay cả chính chúng ta cũng đều không tự hiểu được. Ai có thể hiểu đây?

Chương 11

77.

Thường An, người cũng như tên, chỉ cần nhìn là biết người thiếu nữ này đã trưởng thành trong hoàn cảnh đơn thuần đếm thế nào, đôi mắt hạnh chớp chớp, mái tóc dài nhu thuận, chính là loại con gái cần được bảo vệ..

Cho dù là ta, cũng khó có thể cảm thấy chán ghét người con gái này.

Cô ấy lấy ra một cái gói nhỏ, có chút ngượng ngùng đưa cho ta.

Anh… khỏe chứ, đây là lễ vật em tự mình chọn, mong anh sẽ thích.

Dì liền làm ra vẻ rất kinh ngạc.

Ai da, An An thế nào lại đến đây vậy. Con đã ăn cơm chưa?

Dạ… vẫn chưa.

Nào nào nào, ngồi xuống đây, cùng ăn thôi, dì đi lấy cho con đôi đũa.

Nhìn dì bận trước bận sau vui vẻ chiu đãi đối phương, ta và Hạ tiên sinh đều rất xấu hổ. Ta tận lực lảng tránh ánh nhìn của Hạ tiên sinh, chuyên chú thưởng thức lễ vật trên tay.

Đó là một cây bút máy màu đen nạm vàng, cầm lên tay khá nặng, xúc cảm rất tốt, thoạt nhìn cũng xa xỉ.

Tô tiên sinh, em nghe Hạ ca nói anh thích viết văn, vì vậy mới chọn một cây bút máy, anh…

Anh rất thích, cám ơn em. Gọi Tiểu Tô là được rồi.

Cô ấy lại ngượng ngùng nở nụ cười.

78.

Thường An bắt đầu hay lui tới, ngược lại cô ấy cũng không hay vào nhà, dù sao vẫn là con gái, muốn vào cũng không tiện lắm.

Cô ấy chỉ đứng ngoài cửa đưa vào canh đã nấu tốt, những món đồ chơi nho nhỏ, ngẫu nhiên còn hẹn bọn ta ra ngoài chụp ảnh.

Một cô gái ôn nhu tinh tế như vậy, mỉm cười dịu dàng, thỉnh thoảng xấu hổ, thật sự khiến người ta ngắm nhìn mà cảm thấy ngọt ngào. Ta nhìn ra được cô ấy rất thích Hạ tiên sinh, ánh mắt nhìn về phía hắn hàm chứa ôn nhu đong đầy.

Mà công ty của Hạ tiên sinh cũng bắt đầu nhận được những đơn hàng lớn, quả thực giống như suy đoán của hắn, tiền đồ vô lượng. Hạ tiên sinh hưng phấn lôi kéo ta tâm sự về kế hoạch sau này của bản thân.

Kiệt bắt đầu chuẩn bị học ngôn ngữ và làm thị thực, theo kế hoạch thì trong vòng hai năm này anh ta sẽ bay đến Mexico.

Chỉ duy có ta, mỗi ngày không ngừng rửa những tách cà phê màu bạc hà dìu dịu, mặt trời lên mặt trăng xuống, từng ngày từng ngày tiêu pha thời gian.

79.

Buổi tối, con người sẽ trở nên càng đa sầu đa cảm, có lẽ là bởi vì ma lực của ánh trăng ảnh hưởng đến tâm tình con người..

Ta thường nửa đêm bị giật mình thức dậy trong giấc mộng, rồi lại quên mất không còn một mảnh. Hẳn phải là một giấc mộng cực kỳ bi thương, từ cảm giác đau đớn do trái tim đập nhanh lưu lại khiến cơ thể ta vừa kiệt quệ vừa hoảng loạn.

Sờ nhẹ một chút, trên mặt quả nhiên còn ướt át.

Ta đứng dậy, len lén rút ra một điếu thuốc, cảm thấy uất khí trong ngực tiêu tán không ít rồi mới trở lại phòng ngủ.

Ta vùi vào trong lòng Hạ tiên sinh, hắn ngủ đến mơ mơ màng màng, chỉ theo bản năng vươn tay ôm lấy ta.

Ta đã ngắm người đàn ông này bốn năm rồi, hình ảnh của hắn giống như đã khắc vào tính mệnh của ta vậy, hơn nữa, ta còn muốn nhìn thêm thật lâu.

Ta đem mặt của mình vùi vào hõm cổ của hắn.

Ông xã, anh sẽ rời đi sao?

Hử ~

Anh sẽ rời đi sao?

Ừ…

Anh thích em chứ?

Ừ.

Vậy vì sao anh phải đi?

Hắn dường như là bị ta đánh thức, mơ hồ xoa xoa tóc của ta, cất giọng tiếng được tiếng mất.

Em đang làm gì vậy?

Ta lắc đầu.

80.

Hạ tiên sinh, em phải về rồi.

Quay về?! Không được! Anh không cho phép em đi!

Cũng đến thanh minh rồi, em muốn về thắp nhang cho mẹ.

… Lúc nào em về đây.

Sẽ nhanh thôi, anh có thể đi cùng em chứ?

Hắn có chút giật mình, gươgn mặt lập tức lộ ra chút vẻ khó xử, thế nhưng vẫn gật đầu.

Ta không nhớ rõ mẹ thích gì, chỉ là lúc nhỏ khi chúng ta còn ở nhà cũ, chỉ cần trời thu vừa đến thì hương hoa quế sẽ len lỏi khắp không gian.

Yêu nguyệt quế bất động thanh sắc đưa hương đầy thiên hạ, nhượng toàn bộ mùa thu đều trở nên ngọt ngào. Làm ta khi nghĩ đến những năm tháng đó đều có một cảm giác an nhàn xa xôi cùng thuần túy thần bí.

Ta mai táng mẹ ở dưới một gốc cây quế, ta nghĩ bà hẳn cũng sẽ rất thích.

Dùng xương thịt của mẹ ta nuôi dưỡng cây quế này, đến khi từng đóa hoa quế tinh khiết kia bung tỏa hương thơm, có phải sinh mệnh của bà cũng sẽ theo đó được kéo dài.

Mẹ, ta dẫn con dâu của người đến gặp người đây.

Sau khi đế Hạ tiên sinh nói vài câu trước bia mộ mẹ ta liền đuổi hắn đi thật xa, muốn đơn độc nói vài câu với bà.

Mẹ, đây chính là người con thích nhất. Thật xin lỗi, hắn là một người đàn ông. Lúc mẹ còn sinh tiền con không dám nói cho người biết, chỉ sợ người ra đi không nhắm mắt, không chịu tha thứ cho còn, cũng không chút phúc con, còn hối hận đã sinh ra con. Xin lỗi.

Bọn con cũng đã cùng nhau được bốn năm rồi, đoạn tình cảm này không ai có thể tiếp thu, không nhận được bất luận lời chúc phúc nào, bao gồm cả bản thân bọn con. Thế nhưng bọn con vẫn là đang kiên trì, kiên trì đến thời khắc cuối cùng đó. Chúng con cũng gọi đó là ái tình, người có tin không?

Ba phụ mẹ, mẹ dạy con không nên phụ những cô gái khác, nhưng con có khả năng không có cơ hội làm như vậy rồi.

Con… con đã rất mệt mỏi.

Mẹ, là con bất hiếu.

Ta không có cân nhắc, chỉ tùy tiện lẩm bẩm linh tinh, những lời lặp lại cũng rất nhiều, ngay cả chính mình đều không nhớ nổi.

81.

Thời tiết bắt đầu trở nên ấm áp, cũng là thời gian đẹp nhất trong năm. Hoàn cảnh của thành thị này rất tốt, vừa vặn cũng là một tòa cổ thành có bề dày lịch sử, đi đến nơi nào cũng đột nhiên thấy được một vài di chỉ.

Hai bên đường có trồng những cây ngô đồng giống Pháp1 thật lớn, cành lá sum xuê, lá xanh vươn dài che khuất bầu trời, ánh sáng tháng tư chiếu xuyên qua lá cây, xiên xiên rọi lên mặt đất, tựa như những giọt nước mộng ảo.

Có người nới, ở thời kỳ dân quốc, vị phu nhân tỉnh trưởng của nơi này rất thích cây ngô đồng giống Pháp kia, vì vậy toàn bộ ngô đồng trong thành thị này đều là do vị tỉnh trưởng nọ trồng vì nàng.

Ngươi xem, chuyện này truyền đến đời sau, khắp cả thành thị đểu là minh chứng cho tình yêu của bọn họ, không ai không biết ái tình của bọn họ.

Không khí như vậy thực khiến ta động lòng, ta muốn viết ra một câu chuyện.

82.

Thường An ăn vận càng lúc càng dịu dàng, quần dài chấm đất, cười rộ lên tựa như có thể dung nhập cả ánh mặt trời.

Ta nhìn gương mặt cứng đờ của Hạ tiên sinh cùng nàng ra ngoài hẹn hò, mà ta, mặt không đổi sắc liên tục viết lên mặt giấy.

Viết một câu chuyện ở thời kỳ dân quốc, về một vị thiếu gia cùng người hầu yêu nhau. Bọn họ từ nhỏ thanh mai trúc mã, len lén sinh tình, thật vất vả mới phá được lớp màng mỏng trong lòng để đến với nhau, thiếu gia lại bị người nhà yêu cầu kết hôn với vị tiểu thư môn đăng hộ đối. Tiểu thư nọ văn tài xuất chúng, đọc đủ thi thư, tự nhiên cũng là khí độ bất phàm.

Người hầu hèn mọn bất kham.

Thiếu gia không muốn lấy tiểu thư, cũng không dám đem quan hệ cùng người hầu công khai với mọi người.

Mỗi ngày mỗi đêm đều là dày vò, hao mòn.

Người hầu tư nhận là mình đã làm liên lụy thiếu gia, ở trong một buổi tối đột nhiên mất tích.

Thiếu gia tìm mãi không có kết quả, cuối cùng vẫn kết hôn cùng tiểu thư nọ.

Mấy năm sau, thiếu gia vô tình biết được, hóa ra người hầu kia đã sớm chết dưới cây ngô đồng ngoài sân sau, thân xác vùi tại gốc cây. Thiếu gia bi thống không chịu nổi, bắt đầu không ngừng trồng cây ngô đồng ở khắp nơi, muốn kỷ niệm ái nhân đã mất.

Hậu thế cho rằng ngô đồng kia thiếu gia là trồng vì thê tử, lại chẳng biết được chân tướng.

Đặt tên 《 Mộ ngô đồng 》

Ta vốn định cho bọn họ một cái kết cục tốt đẹp, muốn để cho hạ nhân kia vẫn sống, bọn họ nương theo loạn lạc vĩnh viễn bên nhau, cho dù có thể không nhận được sự tiếp thu của hậu thế.

Hiện thực đã tàn nhẫn như vậy, vì sao không thể tìm giải thoát trong những câu chuyện cũ.

Thế nhưng, đó lại không phải là chuyện ta có thể khống chế, câu chuyện của bọn họ có ý chí của riêng bọn họ, điều duy nhất ta có thể làm chính là viết xuống.

Nguyên lai, mặc dù là ở trong tiểu thuyết, chúng ta cũng không thể đạt được giải thoát.

83.

Cậu là đồng tính? Kiệt hỏi.

Lúc đó ta đang rửa ly, tay hơi trợt một chút, vỡ nát.

Xin lỗi.

Không có việc gì.

Trầm mặc xử ký đám mảnh vụn trên mặt đất.

Tôi đúng là vậy.

Quả nhiên.

Anh làm sao nhìn ra được?

Không biết, có lẽ là cảm giác đi.

Nếu anh cảm thấy ghê tởm, tôi có thể từ chức.

Không cần, tôi không kỳ thị.

Thực sự?

Ừ.

Cảm tạ.

Kiệt cười khẽ. Cậu không cần căng thẳng lo lắng như vậy, vị Hạ tiên sinh kia là người yêu của cậu sao?

Phải.

Ai! Thật mong hai người vẫn có thể kiên trì như vậy.

Còn anh, thế nào lại không tìm bạn gái, cũng lứn như vậy rồi.

Tôi cảm thấy một mình thật tốt.

Cha mẹ anh không hối thúc sao?

Tôi từ sớm đã cùng bọn họ đoạn tuyệt quan hệ.

A?

Trong nhà còn có một anh trai và một em gái, có thiếu đi ta cũng không có việc gì.

Vì sao?

Bởi vì tôi cũng là đồng tính.

84.

Ta và Kiệt hàn huyên với nhau rất nhiều việc, nói từ lúc ta và Hạ tiên sinh gặp gỡ, quen biết, yêu nhau, lại nói đến việc của mẹ ta và gia đình anh ấy, còn có Thường An.

Có những chuyện tưởng như nói mãi không hết đột nhiên trào dâng.

Cảm tình bốn năm không ai lắng nghe. Ta là đang nói cho Kiệt nghe, cũng là đang nói cho mình nghe.

Kiệt lại nói với ta về người anh đã từng yêu, là lúc đi làm quen biết, Kiệt muốn công khai nhưng người đó lại rút lui, hiện tại cũng không liên lạc nữa. Một đoạn cảm tình khắc cốt minh tâm như vậy tựa như một hồi mộng cảnh, thoắt đến thoắt đi.

Chúng ta uống rươu, cảm thấy trong lòng được an ủi.

Hôm nay ta về nhà rất khuya, thậm chí có chút không muốn trở về. Ta lang thang trong thành thị này, chọn nơi tối tăm không có ánh đèn mà đi. Tòa thành này rất đẹp, khắp nơi đều là người khác và ngô đồng.

Vậy thì thế nào.

——————–

1/ Ngô đồng nước Pháp: không phải là ngô bắp của mình nha, là cây ngô đồng thân gỗ trong văn chương TQ hay nhắc đến. Ngô đồng nước Pháp là một loài cây có dáng bên ngoài giống Ngô đồng châu Á, nhưng thật ra lại thuộc họ khác, lá và hoa cũng khác, chỉ có thân cây là giống.

Chương 12

85.

Yêu đến tận cùng, nước đổ khó hốt1.

Nghe nói thời điểm Lý Tông Thịnh viết ca khúc này đang bị người khác làm phiền, là trong cơn tức giận tùy tiện viết ra, chính ông cũng không biết mình đã viết cái gì, lại không ngờ rằng bài hát này vừa ra đã nổi tiếng khắp nửa đất nước.

Hôm đó, lúc ta về nhà đã là hừng đông, Hạ tiên sinh thần sắc cực kỳ lạnh lùng đang ngồi trên ghế salon chờ ta.

Có một số việt đã biết được kết cục, có chút vấn đề từ sớm liền hiểu đáp án lại vẫn không nhịn được liên tục đi hỏi. Họi được đáp án hài lòng lại như thế nào? Vì vậy, chúng ta thẳng thắn tránh né vấn đề đó, không được tự nhiên mà sống tiếp.

Em đi đâu? Uống rượu?

Cùng Kiệt hàn huyên vui vẻ nên uống chút rượu.

Lần sau liệu có thể nói cho anh biết trước một tiếng hay không!

Biết rồi.

Trên người em thế nào còn có mùi thuốc lá, anh nhớ là kiệt không hút thuốc nha.

Em hút.

Em hút? Con mẹ nó, em còn học xấu đến đâu nữa, còn học xong hút thuốc!

Nửa năm trước liền biết.

Em…

Được rồi, anh cứ đi ngủ đi

Bỏ đi!

Cái gì?

Đem thuốc lá đưa anh, bỏ thuốc đi!

Em không có nghiện thuốc, đã ở cùng anh mấy tháng rồi em cũng không hút điếu nào, yên tâm đi.

Sau này không được hút nữa.

Biết rồi, em cũng không biết sau này bị ung thư phổi.

Mau đi tắm đi, hôi chết rồi!

Hắc hắc, hôi chết anh.

86.

Ta đọc một quyển tiểu thuyết, nam chính nói với nữ chính: Chúng ta chạy đi

Vì vậy bọn họ liền trốn chạy.

Tác giả nói: Nếu yêu một người sẽ vì đối phương không cần quay đầu, vứt bỏ hết thảy.

Quả nhiên, là một người theo chủ nghĩa lãng mạn.

Ta chỉ mong Hạ tiên sinh có thể nói với ta: Anh đã sắp phải kết hôn rồi.

Như thế nào cũng tốt hơn giằng co như thế nào, tâm tình bất an.

Kiệt nói với ta: Nếu hắn không mở miệng được, cậu liền mở miệng đi.

Ta lắc đầu.

Nếu ta có thể quả đoán nói ra những chuyện như vậy, chúng ta hà tất trở thành thế này.

Không thể cùng một chỗ, vừa lại không có dũng khí ly khai.

Khát vọng lẫn nhau, lại không có dũng khí công khai.

Kết cục chỉ trong một ý niệm, một câu nói mà thôi, chúng ta lại cứ giả câm giả điếc, lừa dối lẫn nhau mà đi tiếp, không gặp Hoàng Hà liền chưa từ bỏ ý định.

87.

Hạ tiên sinh ngã bệnh. Hiện tại đang mùa cảm mạo, lại ngoan cố cả tuần không chịu uống thuốc, hơn nữa còn thức đêm tăng ca, cuối cùng cũng sốt lên rồi.

Sốt đến mặt mày choáng váng, uống thuốc cũng nôn ra.

Ta xin nghỉ với Kiệt, ở nhà chăm sóc hắn.

Tiểu Tô, anh cảm thấy mình sắp chết rồi.

Chết cái quỷ tì mà chết, chỉ là bị sốt mà thồi.

Anh chết em sẽ tái giá sao?

Anh quả thực là sốt đến hồ đồ rồi.

Hạ tiên sinh lại lầm bầm vài câu, sau đó liền chóng mặt thiếp đi.

Ta ôm lấy đầu của hắn, vừa yêu thương vừa khó chịu.

Ta chưa từng thấy qua bộ dạng yếu ớt này của Hạ tiên sinh, thật sự giống như một đứa bé, mềm nhũn, dễ khi dễ, cũng rất tùy hứng.

Anh muốn ăn đá bào.

Không được, anh vẫn còn đang sốt kìa.

Quá nóng, anh khó chịu.

Em đổi miếng khăn ướt cho anh.

Vẫn còn khó chịu.

Ta làm lạnh tay mình, luồn vào y phục của hắn, đặt lên vùng bụng

Thoải mái sao?

A ~

88.

Ta đang tác phẩm của mình lên trang giao lưu của bạn bè trong giới, rất nhiều người để lại tin nhắn cho ta.

Có người nói mình bị cảm động.

Cũng có người nói đã nhìn thấy được ái tình.

Còn có người nói hy vọng ta có thể viết thêm một chương, viết ra kết cục viên mãn.

Ta trả lời từng tinh nhắn, trong lòng vừa hy vọng Hạ tiên sinh phát hiện vừa không hy vọng hắn thấy. Tâm tình cứ không ngừng xoắn xuýt như vậy.

89.

Tháng sáu đến, ta và Hạ tiên sinh về trường cũ một chuyến. Chỉ mới có một năm đã có cảm giác giống như cách một thế hệ.

Sau khi chào hỏi giáo viên xong liền đi tìm Viên tử và Lý tử.

Mỗi người bọn họ đều dẫn theo bạn gái, thanh niên nam nữ đang trong giai đoạn yêu cuồng nhiệt, cho dù ngươi có ngu dốt thế nào cũng có thể nghe được vị ngọt từ cách một cái bàn.

Quan hệ của hai người thật tốt mà, sau khi tốt nghiệp còn ở cùng với nhau.

Ta lúng túng cười cười.

Ta vẫn cảm thấy giống như Tiểu Tô không thể rời khỏi Hạ ca được vậy?

Hạ tiên mạnh mẽ gõ đầu Lý tử một cái: Tiểu tử có biết nói chuyện không đó!

Hạ ca! bạn gái của anh đâu?

Không phải là về trường thôi sao, dẫn người ta đi ngàn dặm xa xôi làm cái gì.

Này này, quả là yêu thương chị dâu nha.

Đúng vậy, Hạ ca nhất định là đàn ông ba tốt.

Ta chỉ cảm thấy bọn ngươi thiếu đánh mà thôi.

Những câu chuyện lải nhải không đứng đắn muốn nói với nhau thì rất nhiều. Tình cảm, công tác, cuộc sống này nọ, vừa một lát đã đến hừng đông.

Ta và Hạ tiên sinh không còn cách nào chỉ đành đi tìm một khách sạn nghỉ tạm, hôm sau hẳng quay về.

90.

Mùa hè ở nơi này rất dài, ta hẹn Hạ tiên sinh đến sân bóng phụ cận chơi bóng.

Kỹ thuật của ta thực sự rất tầm thường, thế nhưng ta đặc biệt thích nhìn bộ dạng mồ hôi ướt đẫm của Hạ tiên sinh lúc chơi bóng. Người hắn cao to, áo thun dính vào cơ thể, đường nét săn chắt thoạt nhìn có sinh lực rạo rực chẳng khác gì một gốc cây xanh.

Bóng rỗ cũng coi như là loại vận động duy nhất hắn có hứng thú đi.

Hắn còn tìm được mấy người đồng nghiệp, lúc rãnh rỗi liền hẹn nhau đánh bóng. Ta phụ trách liên lụy hắn, hắn phụ trách ghi điểm.

91.

Ngày tháng cứ như vậy coi như binh ổn trôi qua.

Ta cùng Hạ tiên sinh, Thường An và dì. Bốn người tựa hồ đạt thành một loại giao ước quan hệ cân đối nào đó, không hề làm ra chuyện gì kinh động lẫn nhau.

Tháng chính hoa quế nở, ngưởi lên tựa hồ mùi vị thật ngon, vừa thơm vừa ngọt.

Ta dùng thời gian rỗi rãnh chạy đến công viên gần đó, treo ngược cây dù lên cành cây lại cố sức đá vài cước, từng cánh hoa quế bồng bềnh rơi xuống, đựng đầy một cái túi nylon.

Ta gọi Hạ tiên sinh cùng ta chưng cất rượu, kỳ thực việc này chỉ cần một mình ta là có thể hoàn thành, thế nhưng nếu có hắn làm cùng, ý nghĩa đương nhiên không giống.

Rượu hoa quế kỳ thực cũng chị là rượu gạo thêm hoa quế mà thôi, rất đơn giản. Chúng ta đem chôn vò rượu xuống dưới tàn cây đào cùng chụp chung trước đó, muốn ủ một năm.

Số hoa quế còn lại liền làm mật hoa quế. Cứ xếp một tầng hoa quế lại đến một tầng đường, lặp lại nhiều lần như vậy, đậy kín hơn mười ngày là có thể mở bình.

Ngọt muốn chết.

92.

Mỗi ngày có thể viết rất nhiều, lại giống như không muốn đem thời gian đều lãng phí lên đầu bút. Mỗi ngày của chúng ta, từng giây từng phút đều là tranh thủ được..

Ta bỗng nhiên đột phát ý tưởng muốn đến bảo tàng tham quan.

Từ nắp vại lá sen đến kim thú Tây Hán, nét vẽ tinh xảo thanh thoát đến đồ vật kim khí nặng nề, điêu khắc chạm rỗng đến cơ quan tinh xảo.

Ta hưng phấn thật lâu.

Chúng nó đã trải qua nghìn năm tuế nguyệt vẫn có thể bảo tồn truyền lưu lại, là vật phẩm do con người tạo ra, thế nhưng lần lượt những người chế tạo chúng đều chết đi, những người ở bên ngoài chiêm ngưỡng cất giữ cũng chết đi. Chúng nó vẫn cứ tồn tại.

Một cảm giác kỳ diệu đột nhiên nảy sinh.

Chúng nó đã từng tương ngộ với quá nhiều người, sự trầm mặc của bọn chúng cũng giống như thần thú trến đỉnh đồng, muốn nghe câu chuyện của bọn họ chỉ có thể đi hỏi năm tháng lâu dài.

Ta sẽ chết đi, Hạ tiên sinh cũng vậy.

Ngẫu khai thiên nhãn khán hồng trần, xót phận người trong mắt thế nhân.

93.

Ta bất ngờ gặp được Liễu Y, là ở tiệm cà phê.

Nàng rũ bỏ đồng phục học sinh, giả từ kiểu tóc đuôi ngựa buộc cao, ta thật sự có chút không nhận ra nàng.

Nàng mặt áo lông và váy ngắn, bên ngoài phủ thêm áo khoác đen dài đến mắt cá chân, giày cao gót cũng màu đen, tóc dài uốn lọn đẹp đẽ, trang điểm tinh xảo. Nàng cũng giống như những cô gái khác lui tới trên đường, nếu không phải nàng gọi ta trước, ta một chút cảm giác quen thuộc cũng không có.

Cậu làm việc ở chỗ này? Nàng chần chờ hỏi.

Đúng vậy.

À ừ… Đã lâu không gặp. Lúc họp mặt bạn bè cao trung cậu cũng không đến.

Lúc đó có nhiều việc nên không đến được.

Gần đây có khỏe không?

Tốt vô cùng, công việc ở đây rất nhàn hạ, còn cậu?

Tôi cũng không tệ. sau khi tốt nghiệp đại học liền đi làm trong công ty, đãi ngộ cũng tốt.

Vậy sao, ha hả.

Ta cũng không biết nên nói cái gì cho đúng, chỉ có thể lúng túng cười.

Đều là bạn học cũ mà, không chiết khấu cho tôi sao?

Tôi mời cậu.

Tôi được điều đến công ty gần đây, nói không chừng sau này sẽ thường gặp mặt, chẳng lẽ mỗi lần cậu đều mời?

Vậy chiết khấu bảy phần?

Được nha.

Lần sau tôi lại mời đồng sự đến.

Hoan nghênh.

Có tiện cho tôi số điện thoại không? Lần sau có họp bạn học tôi lại gọi cậu.

Được đó.

————————

1/ Đây là lời bài hát ‘Khiến anh vui vẻ lại khiến anh đau lòng’ của Lý Tông Thịnh sáng tác, do Châu Hoa Kiện trình bày, hai bác này đều là nghệ sỹ lão làng và có vị trí rất cao trong làng nhạc, cũng có không ít gian tình với nhau trong mắt fan. Chỉ là hai bác đều đã có gia đình và con cái rồi, thế nhưng mỗi lần xuất hiện cùng nhau lại đều rất tình, dường như không ai có thể trình bày ca khúc của Lý Tông Thịnh hay hơn Châu Hoa Kiện, mà phần lớn những ca khúc thành danh của Châu Hoa Kiện cũng là do người đàn anh này viết riêng cho. Hai người đều có mang theo một cỗ giang hồ hào khí của những bộ phim võ hiệp thập niên 90 ở Hồng Kông, lại có một chút sự hào sảng bất cần của nghệ sỹ. Tôi thật sự phải nói là cũng rất hâm mộ cặp đôi này

đây là link nhạc.

Chương 13

94.

Mùa hè, nghĩ đến sự mắt mẻ của băng.

Mùa đông, phải nghĩ đến nắng ấm.

Hạ tiên sinh là được sinh ra sau giờ ngọ của một ngày đống ấm áp ha mươi bốn năm trước.

Chúng ta rất ít mừng sinh nhật, hai thằng đàn ông thô ráp thì có cái lãng mạn gì đáng nói. So với oanh oanh liệt liệt, ta càng thích bình thản như nước..

Chỉ là ta muốn tặng cho hắn một kiện lễ vật.

Hạ tiên sinh, anh có từng đọc qua 《 Mộ ngô đồng 》chưa?

Cái gì?

Tác phẩm do em viết.

Đưa đây, để anh xem một chút.

Là đăng online trên mạng rồi.

Em viết được tác phẩm vì sao lại không để anh xem đầu tiên chứ?

Chính anh đi tìm đi.

Tháng mười hai, ta kéo Hạ tiên sinh lên ngọn núi duy nhất của thành phố này.

Rất vắng người, chúng ta cũng không đi lên sơn đạo mà men theo chân núi tìm nơi hẻo lánh.

Hắn vẫn rất kiên nhẫn đi theo, không hỏi lời nào.

Rốt cuộc cũng tìm được nơi không người, chúng ta đã bị một mảnh cây cối vây quanh. Ta đột nhiên dừng bước, xoay người ôm chặt lấy hắn.

Sinh nhật vui vẻ, lão nam nhân.

Em đúng là thiếu đánh mà.

Ta mở ba lô ra, trong đó có hai gốc cây ngô đồng non, ta vốn nghĩ chỉ cần mua một gốc, thế nhưng cảm thấy được tỷ lệ sống vẫn là quá thấp, vì vậy liền mua hai gốc.

Anh đã xem xong 《 Mộ ngô đồng 》 rồi chứ.

Ừ.

Em không thể xác định bọn nó có thể sống được hay không, thế nhưng vẫn muốn trồng thử một chút.

Hắn kéo ta.

Em nghĩ chúng ta sau này cũng sẽ như vậy?

Văn chương chỉ là tưởng tượng mà thôi.

Đừng hỏi nữa, trồng cây đi.

Văn chương cũng chỉ là tưởng tượng mà thôi.

95.

Tết năm thứ năm.

Nhớ đến Hạ tiên sinh đã từng nói, sau này mỗi cái tết đều phải cùng ta trãi qua, thẳng đến khi chín mươi chín tuổi. Thế nhưng hình như mỗi lần cũng là không thể thực hiện được.

Hạ tiên sinh về nhà ăn tết. Một mình ta gói sủi cảo, nhân là rau cải cúc.

Hắn điện thoại đến, đầu bên kia ồn ào náo nhiệt, hắn còn giống như là có uống rượu, thanh âm khàn khàn.

Bảo bối…

Ừ.

Bảo bối…

Làm sao vậy?

Em không sao chứ.

Có chuyện gì.

Xin lỗi.

Không có việc gì.

Xin lỗi.

Thật không có gì mà.

Ta nghe được hắn thấp giọng nức nở còn tưởng là nghe lầm, khi lần thứ hai muốn nghe kỹ lại thì điện thoại đã cúp.

Tút… tút… tút… tút…

Trong lòng lạnh lẽo, ta ngã xuống giường, tắt tất cả đèn đi, ngoài cửa sổ âm thanh bùm bùm của pháo hoa liên tục vang lên.

Ánh sáng đủ mọi màu sắc rọi vào trong phòng. Ta đem bản thân lui vào một góc tối tăm, giống như ánh lửa rực rỡ này là ác thú hung mãnh, nỗ lực không cho nó chiếu vào trên người mình.

Làm như vậy thì sao chứ? Có tác dụng gì đâu? Thật giống người bị bệnh cưỡng bách, đúng là thần kinh.

96.

Hạ tiên sinh thật sự rất thích ta, thậm chí là yêu ta, chuyện này ta vẫn rất tin tưởng, vì vậy ta mới không rời khỏi hắn

Khi hắn nói cho ta biết mình phải đính hôn, ta mất rất lâu mới phản ứng được đây là sự thật.

Anh thích Thường An sao?

Hắn chôn đầu vào ngực của ta, thật lâu không nói chuyện.

Ta giống như bị rót một thùng nước lạnh, rét buốt từ đầu đến chân, đột nhiên hiểu được hàm nghĩa của cuộc điện thoại đêm trừ tịch đó.

Đúng vậy, hắn yêu ta, thế nhưng hắn cũng có thể thích người khác. Tỷ như cô gái mềm mại ôn nhu như Thường An vậy.

Đầu của ta rất đau, cố nhớ lại những việc trong khoảng thời gian này, giống như có thể nắt được cái gì đó.

Bọn họ cùng nhau ra ngoài, gắp rau cho nhau, tặng một vài món quà nhỏ, thỉnh thoảng nhìn nhau mỉm cười…

Toàn bộ những chuyện đó đều bị ta bỏ qua! Ta vẫn luôn sống trong thế giới của mình, thế giới vì chính mình mà tạo ra. Cho nên ta quên mất một chuyện, cho dù hắn không thích cũng sẽ không chán ghét nàng.

Ngực ta ươn ướt, ta biết Hạ tiên sinh đang khóc, chỉ là ta không phản ứng được gì. Đẩy hắn ra? Hoặc là nên ôm lấy hắn?

Ôm lấy một người đáng thương như hắn vậy.

97.

Khi nào? Ta nghe thấy thanh âm của mình khô khốc.

A?

Khi nào hai người tổ chức đính hôn?

Một tháng sau. Tiểu Tô, anh…

Em biết, anh yêu em.

Phải, người anh yêu nhất là em, thế nhưng anh thật sợ mình không kiên trì nổi nữa.

Hạ tiên sinh ôm chặt lấy ta không cho ta nhúc nhích, mặt của hắn chốn chặt trong ngực ta, nước mắt ướt đẫm quần áo của ta, là loại nức nở không phát ra tiếng động.

Ta nghe được nhịp đập của trái tim mình và tiếng thở của hắn.

Ngươi xem người này, làm giống như là ta khiến hắn ủy khuất vậy. Rõ ràng ta khó chịu đến thế vẫn còn phải gánh lấy nước mắt của hắn.

98.

Ta hỏi Hạ tiên sinh, Cái dũng khí hôm đó kéo em muốn công khai đâu rồi?

Nó đã đâu mất rồi.

Trái tim ta cay đắng không thể thốt nên lời, cũng không bao giờ muốn hỏi thêm bất kỳ vấn đề nào nữa.

Đợi khi em tìm được chỗ ở thì sẽ dọn đi ngay.

Em vẫn có thể ở lại chỗ này.

Làm tình nhân bí mật của anh? Ta trào phúng.

Hắn lộ ra biểu tình sững sờ cũng thất lạc. Trong nháy mắt lệ của ta không ngừng tuôn xuống điên cuồng hôn hắn.

Ta không biết mình làm sao nữa.

Hắn lại vòng tay ôm lấy ta, thoáng cái đã nhấc ta lên giường, thẳng tắp áp lên, ván giường lay động hai cái, phát ra tiếng ma sát cọt kẹt.

Ta gần như không thể thở được, vẫn còn đang khóc, vẫn khóc.

Khi hắn tiến vào, bàn tay sờ mặt của ta, không ngừng hôn môi.

Đừng khóc, bảo bối. Đừng khóc.

Ta mắt điếc tai ngơ.

Hắn làm bao lâu ta khóc suốt bao lâu. Hai mắt sưng đỏ, thanh âm cũng thô ráp như băng từ bị trầy xước.

Hắn thở dốc bên tai ta, sờ mặt của ta. Ta lại cái gì cũng không cảm giác được, mở to mắt nhìn trần nhà, dường như đang tan vỡ, dường chư đang… chờ chết.

99.

Ta nhận được một cuộc điện thoại, dãy số xa lạ.

Là Liểu Y.

Mấy ngày nay sao cậu không đi làm?

Cảm thấy không khỏe lắm.

Là bệnh sao? Tôi đi thăm cậu.

Không cần đâu.

Tiểu Tô, lần trước gặp nhau tôi đã cảm thấy cậu thay đổi rất nhiều, cậu thật sự không có chuyện gì sao?

Có sao?

Cậu trước đây tuy rằng cũng tương đối hướng nội, thế nhưng hôm đó cậu cho tôi cảm giác không quá chân thật. Tôi rất lo lắng cho cậu, tôi có thể đến thăm cậu một chút không?

… Được rồi.

Nhớ đến lần họp mặt bạn bè trước đó, có người bạn đã nói Liễu Y thích ta thật lâu.

Nàng lần này trang điểm nhẹ nhàng, mặc áo lông màu trắng, thoạt nhìn cực kỳ thoải mái trẻ trung, cùng với ngày đó rất khác biệt.

Cậu có thể giúp tôi tìm một gian phòng khác không?

Cậu muốn đổi chổ ở?

Ừ.

Có thể, muốn diện tích thế nào?

Muốn rẻ một chút.

Ừ… Tôi có thể giúp cậu hỏi một chút.

100.

Liễu Y không chút nào che giấu tâm tư yêu thích với ta, Hạ tiên sinh cũng nhạy bén mà phát hiện.

Hắn không có tư cách mở miệng nói cái gì. Từ lần đó chúng ta đã không quan hệ nữa, cũng không có bất kỳ sự giao lưu nào, giống như quay về đoạn thời gian vừa gặp gỡ hồi năm nhất đại học kia.

Ta một ngày lại một ngày không ngừng tưới nước chăm sóc cho hai gốc ngô đồng kia, chúng nó vẫn dùng tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy được mà héo rũ đi mất.

Tháng mười hai vốn cũng không phải thời điểm thích hợp để trồng cây. Là ta đã khó xử chúng nó, cũng là chính ta đã mai táng chúng nó.

Thời gian Liễu Y bày tỏ với ta cũng chỉ cách thời điểm Hạ tiên sinh ly hôn có nửa tháng.

Ta không biết phải cự tuyệt nàng thế nào, một cô gái tốt đẹp như vậy lại thầm mến ta suốt bảy năm.

Xin lỗi.

Vì sao?

Ta trầm mặc thật lâu, nàng vẫn an tĩnh chờ. Cà phê trong ly đều đã trở nên nguội lạnh.

Tất cả suy tư đều quẩn quanh một mối, chỉ là không thể chọn được cái nào để nói ra.

Ta quay đầu vừa vặn đối diện với đôi mắt của Kiệt, hắn mỉm cười nhìn ta, trong nháy mắt đó đầu của ta thoáng cái giống như nổ tung, một cổ sức mạnh từ lồng ngực đánh thẳng vào đại não, khiến ta không ngừng choáng váng.

Khi tất cả tâm tư đều được gỡ ra, liền có một phần bị che lấp được phô bày.

Liễu Y vẫn đang nhìn ta.

Ta bỏ qua mọi sự giãy dụa, nói thật với nàng.

Tôi là đồng tính.

Ta vĩnh viễn cũng không quên được nét mặt nàng khi đó. Kinh ngạc, đố kị, chán ghét.

Đúng, ta là đồng tính luyến. Ta đem huyện này nói cho mọi người biết, nói ta thích đàn ông, bao quát cả bạn học cao trung, bạn cùng phòng thời đại học, còn có mấy người họ hàng xa.

Nghị luận, chửi mắng ngập trời bay đến.

Ngay cả ba cũng ngàn dặm đến đây muốn đưa ta đi.

Con là trời sinh, không có cách trị

Câm miệng! Ông tát mạnh vào mặt ta. Mày như thế này cũng không sợ làm mẹ mày thất vọng sao?!

Vậy ông chưa từng khiến bà ấy thất vọng sao? Ông bất quá chỉ là người ngoài, dựa vào cái gì đến đây dạy dỗ tôi.

Ta quả thực không ngờ đến từ sâu thẳm trong lòng lại có ngôn ngữ sắc bén như vậy, càng không chút lưu tình đâm vào chỗ xau của người khác, nhượng vết thương nọ lần nữa rách da, chảy máu.

Sắc mặt ba ta tái xanh.

Ta còn nói rất nhiều lời khác, phát tiết toàn bộ những áp lực trong lòng, đem tất cả những việc ông khiến ta thống khổ từ nhỏ đến lớn, từng chuyện từng chuyện một phơi bày lên án. Có thể tưởng tượng được sắc mặt của ta lúc đó

Trào phúng, điên cuồng, tàn nhẫn.

Đến đây, cả thời gian này đều đến chỉ trích ta, ép buộc ta đi.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *