Tự Độ Bất Đắc – q1 – chương 5 – 8

Chương 5

37.

Đám Viên tử mời chúng ta tới phòng trọ uống rượu, dù sao thời điểm tốt nghiệp cũng sắp đến rồi.

Ta rất ít uống rượu, đã lớn đến chừng này cũng chưa từng say qua, không phải vì tửu lượng của ta cao, mà căn bản ta còn chưa từng uống qua nhiều rượu như vậy.

Mà Hạ tiên sinh và bọn Viên tử đều là uống từ sơ trung đến tận bây giờ. Một người một tá bia gì đó đều không phải là chuyện nói chơi.

Đánh bài, tù xì, nói chuyện trời đất. Một đám thanh niên lên trời xuống đất lăn qua lăn lại.

Ta cũng vui vẻ. Cùng nháo.

Đến khoảng hai giờ sáng, cả đám đều mệt mỏi, chóng mặt không chịu được.

Ký túc trường học từ sớm đã đóng cửa, một mình ta vất vả dàn xếp cho năm người bọn họ.

Trải mền và chiếu xuống đất để bọn họ nằm dài thành hàng trên đó, Hạ tiên sinh cũng không ngoại lệ.

Một mình ta nằm chiếm cứ trên giường.

Hắc hắc.

38.

Đây là quãng thời gian dài nhất ta và Hạ tiên sinh từng xa nhau.

Sau khi lấy bằng tốt nghiệp, hắn bị cha mẹ ép trở về thành phố quê hương, ta bắt đầu một mình ở đây phiêu bạt.

Nhà, công ty, thư viện, bắt đầu kiểu sinh hoạt xoay quanh ba điểm tạo thành một đường thẳng.

Ngoại trừ vài ngày đầu, ngược lại ta cũng không cảm thấy quá khổ sở, cũng không có loại tưởng niệm một ngày không gặp như cách tam thu trong suy nghĩ. Cuộc sống của ta buồn tẻ nhàm chán, lặp đi lặp lại, dù có hắn ở bên cạnh hay không cũng chẳng khác biệt.

Dù sao, chúng ta đều đã lớn.

Thỉnh thoảng sẽ cảm thấy thất lạc, khi nghe được thanh âm của hắn thì trái tim lại mềm ra như hồ nhão, cũng giống như hơi nước trên cửa sổ khi trời mưa xuống, như có như không mơ mơ hồ hồ.

Hồi tưởng lại lúc chúng ta vừa gặp gỡ.

Ký túc xá đại học. Là nhất kiến chung tình.

Con người của ta thích những vật cũ kỹ, phải lòng người từ ánh mắt đầu tiên.

Lúc đó hắn đã sắp xếp giường chiếu xong, nằm ở trên giường đọc sách, thấy ta tiến vào thì thoáng cái xoay người, nụ cười đặc biệt phóng khoáng.

Một người cao to như vậy lại được trời phú thêm nụ cười đẹp trai đến thế, bởi vì vừa trãi qua thời gian dậy thì nên trên mặt có vài vết sẹo rỗ, nhưng cũng vì thế mà mang thêm một cỗ hơi thở thanh xuân sạch sẽ, không thể che giấu

Không giống như những nhân vật chính trong phim truyền hình, thời điểm đó hắn không có ánh dương quan làm bối cảnh, cũng không cần có chải chuốt đặc biệt gì.

Ta thích, chính là người này.

Lúc đó, hắn có bạn gái, là nữ sinh cùng hắn thi vào trường này.

Nhìn hai người bọn họ có đôi có cặp không chút nào che giấu, nắm tay cùng nhau ra vào phòng học, thư viện, công viên. Bây giờ nghĩ lại một chút, hắn khi đó quả thật là rất vui vẻ đi.

Thiếu niên phi dương, quang minh chính đại, không biết e ngại, nhận lấy tất cả sự chúc phúc của mọi người.

Mà tâm tình của ta mỗi ngày đều mềm nhũn như tương, giằng co bất kham, rất ít cùng hắn nói chuyện, chỉ có ánh mắt theo bản năng quấn quýt lấy thân ảnh của hắn, ngoại trừ cùng nhau ngủ trong một phòng ký túc xá thì chưa bao giờ xuất hiện cùng nhau. Ta đi học của ta, hắn qua cuộc sống của hắn.

Ta một bên khát vọng, một bên đau đớn không ngớt, cẩn cẩn thận thận trốn tránh hắn, lại tự ti núp trong phòng tuyến bí ẩn của mình, không dám để bất cứ kẻ nào phát hiện. Tâm tư của ta quá nặng, quả thực không thể chịu thêm đè ép.

Buổi tối, bọn họ thường nói vài chuyện đen tối nham nhở, cả người ta đều run rẩy, dường như trên thế giới này chỉ có một mình ta là lạc loài như vậy.

Thẳng đến khi, hai người bọn họ chia tay.

39.

Ta đã từng hỏi qua Hạ tiên sinh rất nhiều lần, Hạ tiên sinh, lúc đó anh vì sao lại nguyện ý cùng em một chỗ.

Lúc ta hôn trộm hắn xong, hắn coi như cho ta mặt mũi, mà ta lại dường như rơi vào hầm băng.

Không đợi hắn kịp phản ứng, ta đã chủ động yêu cầu đổi ký túc xá, không từng xuất hiện ở bất cứ nơi nào trước mặt hắn, càng lúc càng trầm mặc. Cho dù là buổi tối trong phòng ngủ, ta cũng sớm đem chăn phủ qua khỏi đầu, thu nhỏ cảm giác tồn tại của mình lại.

Viên tử là ký túc xá trưởng, gã không biết ta bị thế nào, còn nhiều lần tìm cơ hội giúp ta hòa đồng với mọi người.

Sau khi tắt đèn thật lâu ta vẫn không ngủ được, nghe những tiếng hít thở liên tục trong bóng tối, cố gắng nhận ra hắn có phải đã ngủ say, sau đó mới lén lút xoay người, buông lỏng thân thể cứng ngắc của mình, sợ làm kinh động bọn họ.

Đoạn thời gian đó, ta không biết rõ thái độ của Hạ tiên sinh, ta chỉ chăm chú làm đà điểu của mình, cũng không dám hy vọng xa vời điều gì.

Có một ngày, ta đã không nhớ rõ cả ký túc vì chuyện gì mà chúc mừng, bọn họ mua một đống bia, đồ nướng và thức ăn vặt về.

Ta đặc biệt chờ đến khi bọn họ không sai biệt lắm đã kết thúc mới quay về.

Một đám nếu không phải đã say chuếnh choáng thì chính là say như chết.

Ta thu dọn lon bia, xiên thịt, vỏ trái cây gì đó la liệt dưới sàn, tắm rửa xong mới leo lên giường ngủ.

Giữa đêm, trong lúc mơ mơ màng màng, có một người bò lên trên giường của ta.

Là Hạ tiên sinh.

Bàn tay ấm áp của hắn khoát lên người ta, kiên quyết đẩy ta vào trong rồi nằm xuống bên cạnh.

Ta không biết hắn là say hay là tỉnh, cũng không biết phải làm sao đối diện với hắn.

Trong lòng có một loại vui sướng cùng khoái cảm khó thể mở miệng.

Trái tim cũng giống như sắp nhảy khỏi lồng ngực.

Một đêm không ngủ.

Sáng hôm sau, hắn tựa hồ có điểm xấu hổ, mọi người nhìn thấy đôi ta cùng ở trên một cái giường cũng không nói gì, đều nghĩ là uống say nhầm giường.

Từ sau lúc đó, hắn thỉnh thoảng lại làm một ít việc khiến ta trở tay không kịp.

Chúng ta rất tự nhiên liền ở cùng một chỗ. Ai cũng không nói gì.

40.

Lúc Hạ tiên sinh gọi điện tới đã là hừng đông, ta mơ hồ bắt máy.

Bảo bối, em đang ngủ?

Nói lời vô ích, anh cũng không nhìn xem bây giờ là mấy giờ.

Ta ngáp một cái.

Anh nhớ em mà.

Ta không nói lời nào, chỉ lẳng lặng nghe tiếng hít thở nhẹ nhàng từ bên kia đầu dây truyền tới.

Bảo bối?

Ừ?

Tại sao không nói chuyện?

Không biết nói cái gì.

Hắn khẽ thở dài.

Gần đây có bận gì không?

Tạm được. Còn anh?

Bận muốn chết.

Anh không phải tới giờ mới tan ca đó chứ.

Đúng vậy.

Lòng ta giống như có cái gì đó nghẹn lại.

Anh chỉ là một thực tập sinh, thế nào lại tan ca trễ vậy, lẽ nào ông chủ của các anh không có tính người..

Không có biện pháp, là làm công cho người khác mà.

Em còn tưởng cha mẹ anh đã tìm cho anh công việc gì đó rất tốt.

Cho dù công việc có tốt đến đâu cùng là làm công cho người khác thôi. Hắn có chút dở khóc dở cười.

Người lười như anh cũng có lúc không thể không chăm chỉ làm việc rồi. Mấy hôm nay uống nhiều canh cá một chút, bổ não.

Em nấu cho anh?

Em nấu xong rồi liền uống thay anh luôn.

Sau đó anh ăn em?

Ăn nói nham nhở!

Bảo bối, lúc nào em mới rảnh đến thăm anh một chút đây.

Hôm nay anh có chuyện gì xảy ra vậy, đột nhiên yếu ớt đến thế.

Nào có?

Khẩu khí cứ như oán phụ vậy.

Đúng vậy, bị ông chủ dạy dỗ.

Trong lòng thoáng cái nhói đau.

Ông xã…

Bảo bối em gọi anh là gì?

Tuần này em đến thăm anh.

Em lại gọi một lần đi, đã lâu không được nghe rồi.

Ông xã! Được chưa.

Ai~trước kia không quý trọng, rời xa rồi mới biết ngày đó có được thật tốt. Tiểu Tô, anh thực sự nhớ em muốn chết.

Ta không khỏi có chút nghẹn ngào.

Được rồi, tuần này nhất định đi thăm anh.

Ta bình thường tuyệt đối không nhớ hắn.

Hiện tại vừa nhớ thì tưởng niệm lại giống như vòi nước được xả van, đột ngột xối ra, đem cả người ta xối thành một mảnh ướt đẫm.

Ta ôm lấy lồng ngực không ngừng nhảy lên nhảy lên từng tiếng, cũng đã không ngủ được nữa.

41.

Nhớ lại nam sinh đã gặp trong buổi họp mặt năm ngoái.

Hắn nói, Thật ghen tỵ với những người còn đi học như các ngươi. Biểu tình vừa nói vừa thuần thục hút thuốc của gã, ta đến nay vẫn còn nhớ kỹ.

Đó chính là biểu tình niên thiếu tang thương..

Hạ tiên sinh nhìn qua là đã mệt chết đi.

Tuy rằng râu mép đã cạo đến sạch sẽ, quần áo cũng gọn gang ngăn nắp, thế nhưng vẫn khó nén vẻ tiều tụy.

Hắn ôm ta, vuốt mái tóc ta.

Đã dài như vậy rồi.

Ừ.

Tóc của nam giới vốn cũng nhanh dài, mới đây mà đã chạm mắt rồi.

Lần này đừng cắt.

Được.

Quấn quýt thật lâu, triền miên quấn quýt, nhĩ tấn tư ma1. Tựa như vợ chồng bình thường vậy.

Chỉ bất quá, giới tính là tương đồng.

Ngày hôm sau, ta tiễn hắn.

Nếu như, anh có bạn gái thì làm sao bây giờ?

Đầu ngón tay của ta run lên. Hạ tiên sinh không giống ta, hắn luôn luôn thẳng thắn thành khẩn, có chuyện liền nói.

Không… làm sao cả.

Nếu như, anh kết hôn thì sao?

Cả người ta đều cứng ngắc, máu cũng đọng lại, ngay cả khí lực đẩy hắn ra cũng không có.

Trầm mặc một lát.

Anh muốn kết hôn?

Anh không biết.

Anh sớm muộn gì cũng phải kết hôn.

Hắn không đáp.

Đầu óc của ta xoay chuyển rất nhanh. Ta đang nghĩ, nếu hắn thực sự kết hôn rồi phải làm sao bây giờ. Vấn đề này cũng không phải lần đầu tiên ta tự hỏi, chỉ là không nghĩ đến mọi chuyện lại nhanh như vậy, ta cho rằng thời gian còn rất dài, đôi ta còn có rất nhiều năm tháng mới phải đối mặt.

Cư nhiên nhanh như vậy.

Vậy anh cứ kết hôn đi.

Lòng như đao cắt. Những lời này đối với đôi ta đều rất tàn nhẫn. Thế nhưng ta không có đáp án tốt hơn. Ai có chứ?

Làm tình nhân bí mật của hắn?

Hạ tiên sinh cũng không phải là đồng tính, hắn có thể thích phái nữ. Có lẽ nên nói, nếu như không phải gặp ta, hắn khẳng định sẽ giống như một người đàn ông bình thường, tìm một nữ tử xinh đẹp hiền lành mà kết hôn, sinh hai đứa con trai gái song toàn, hiếu kính cha mẹ.

Bình thường nhưng cũng an định như vậy..

Là ta đã kéo hắn xuống, ta còn có thể xa cầu cái gì.

Hạ tiên sinh ôm chặt lấy ta.

Không muốn.

Ta vỗ vỗ hắn.

Em đã sớm biết sẽ có ngày này. Vì vậy, không sao đâu.

Không sao đâu con mẹ nó.

Hắn rống lớn một tiếng, buông ta ra, bắt đầu kéo ta đi.

Đi đâu?

Đi gặp cha mẹ anh.

Anh điên rồi?

Ta sống chết giãy dụa.

Buông ra!

Tốt xấu ta cũng là một thằng con trai, cuối cùng cũng là giãy ra được..

Hắn thoáng cái rơi lệ.

Ta cũng ngây ngẩn cả người không biết làm sao.

Trên đường lớn, kẻ đến người đi.

Hai chúng ta thật giống như một vở hài kịch.

——————-

1/ Nhĩ tấn tư ma: Vành tai chạm vào tóc mai, chỉ cảnh nam nữ gần gũi, trích từ Hồng lâu mộng.

Chương 6

42.

Ta vừa nhận được một cuộc điện thoại.

Dường như cơ thể của ta đang giúp ta đi làm, ăn, ngủ. Mà chuyện duy nhất ý thức của ta làm được chính là nghe cuộc điện thoại này.

Là bệnh viện gọi tới.

Mẹ ta bị ung thư phổi, thời gian còn lại không nhiều lắm.

Trái tim của ta dường như rơi xuống, cực kỳ đau đớn, giống như bị người hung hăng đánh vào, suýt chút nữa ta còn tưởng mình đau đến chết rồi. Chỉ là, loại đau đớn này lập tức tan thành mây khói, cơ thể của ta lại giành lấy quyền chủ động, cái gì cũng không cảm giác được nữa, ý thức của ta bị ma chú nguyền rủa, ngủ say tận đáy cốc.

Phương tiện giao thông ta thích nhất chính là xe lửa, nhìn cây cối ngoài cửa sổ không ngừng chạy ngược về phía sau với tốc độ cực nhanh, bình ổn thẳng tắp tựa như con đường này không có điểm cuối, là con đường mà mỗi người đều nhất định phải đi qua. Cái gì cũng không cần suy nghĩ, cũng không có hồi ức và tương lai, phía trước chính là quãng đường đã được định trước.

Ta vẫn luôn muốn ngồi trên tuyến xe lửa bất tận này, đi qua vùng đất cao nhất thế giới.

Ta luôn cho rằng, có phải ở nơi đó ta sẽ tìm được cái gì đó hay không?.

Mẹ đang hôn mê trên giường bệnh, ta không kịp thu thập tâm tình, giống như một con quay bị ép xoay đến tán loạn giữa các khoa, các phòng trong bệnh viện, lại dường như rối gỗ mà nộp hết các loại phí dụng, cuối cùng mới có thể lấy lại một hơi bước đến trước giường của mẹ.

Thời kỳ cuối. Bác sỹ trực tiếp phán án tử hình.

Ta đứng ở bên ngoài phòng bệnh gọi điện thoại, ý thức dường như đã tìm về không ít.

Ba.

Tiểu Tô?

Ngươi có rảnh đến đây một chuyến không??

Ta…

Mẹ bệnh rồi.

Đầu dây bên kia trầm mặc một hồi.

Thiếu bao nhiêu tiền?

Ba có thể cho bao nhiêu?

Ngày mai ba chuyển cho con ba vạn.

Dạ.

Con… chăm sóc bà ấy cho tốt.

Dạ.

Ta chủ động cắt điện thoại, hai mươi sáu giây.

Ý thức còn chưa rời đi, nước mắt của ta liền không khắc chế nổi mà chảy dài xuống.

43.

Hạ tiên sinh muốn tới xem ta, ta cự tuyệt.

Công tác của anh bận rộn như vậy, đừng tới. Em có thể ứng phó.

Thế nhưng để một mình em bên đó anh sẽ lo lắng..

Có gì phải lo lắng, em cũng lớn như vậy rồi.

Bảo bối, em thật sự yếu đuối hơn bản thân em tưởng tượng nhiều.

Ta liền nghẹn lời.

Anh cũng không phải em, làm sao biết được.

Trên thế giới này, anh là người hiểu rõ em nhất.

Vậy thì anh nên biết em có thể vượt qua. Chờ đến khi em mệt mỏi liền điện thoại cho anh.

Anh vẫn lo lắng.

Ngoan nào.

Được rồi! Anh sẽ không qua.

Ừ.

Mẹ mỉm cười nhìn ta.

Là bạn của con?

Dạ, bạn đại học.

Thấy con như vậy mẹ cũng yên tâm.

Yên tâm cái gì?

Có bạn bè vẫn tốt hơn lẻ loi môt mình.

Mẹ đừng lo lắng cho con, phải chăm sóc bản thân thật tốt mới là quan trọng.

Mẹ đã lớn tuổi như vậy rồi, sớm muộn gì cũng phải đi thôi. Cháu đã không thấy được, mẹ thật sự rất muốn trước khi ra đi nhìn thấy mặt con dâu.

Mẹ dùng ngữ điệu đùa giỡn, thế nhưng ta lại nghe được nghiêm túc.

Vợ sớm muộn gì cũng có, mẹ lại chỉ có một.

Trước đây cũng không biết con có thể nói ngọt như vậy..

44.

Ba mẹ lúc ta vừa tròn bốn tuổi thì ly hôn. Ông ta có gia đình khác, sau đó lại có thêm một đứa con trai nhỏ hơn ta chín tuổi.

Đối với ông, ta không tính là yêu hay là hận, ta có thể cảm nhận được một tầng huyết thống ràng buộc, cũng là một tầng vô hình này khiến cho chúng ta không đến mức giống như người qua đường..

Ông ấy đối với ta quá tốt ta sẽ thụ sủng nhược kinh, trong lòng không ngừng tính toán rõ ràng để sau này có thể hồi báo cho ông.

Mà đối với mẹ, đã không tính là thiếu hay trả, đó là chuyện đương nhiên.

Ta không có tiền, ba cho ta tiền ta cũng sẽ không thanh cao cự tuyệt. Ông không đến, ta chỉ sợ mẹ cảm thấy khổ sở, nàng đã quá cô độc.

Ta và ông ấy, đã định trước không có duyên cha con.

45.

Sau khi tan ca ta liền đến bệnh viện.

Mẹ vẫn luôn một mình ngồi trên giường bệnh, không ai đến thăm cũng không giao lưu với những người nằm cùng phòng. Chỉ có khi ta đến bà mới mỉm cười hoặc nói chuyện.

Hai chúng ta đều giống nhau.

Ẩn mình ở một góc xã hội mà sinh tồn.

Không tính là vì xã hội mà làm ra cống hiến, chỉ cố hết sức làm những việc chúng ta có thể làm, vùng vẫy mưu sinh.

Không có quá nhiều tiếp xúc với người khác, tại nơi ven rìa của thế giới, thật giống như chúng ta bẩm sinh đã là như vậy..

Nếu thế giới này không phải như vậy, nhân loại không dựng thành xã hội. Cây cối chính là cây cối, không phải là công cụ xanh hóa môi trường cũng không phải lâm viên bảo tồn. Nước chính là nước, ô tô là một đống sắt thép, y phục chỉ là vật để che đậy thân thể… tất cả mọi thứ đều quay về với cội nguồn. Như vậy chúng ta không phải có thể càng đơn giản hơn một chút sao?

Nhân loại chính là nhân loại, so với mưu sinh trong xã hội, ăn ngủ sinh sản để mưu sinh không phải càng trực tiếp hơn sao?

《 Sống  còn》 quá đắt đỏ, trong mắt của người khác, sự tồn tại của bọn họ chính là một loại may mắn phúc phần. Mà đối với một vài người mà nói, đó cũng không phải là ơn phước gì, chỉ là sinh tồn, là loại sinh tồn mờ mịt sờ soạng không ngừng bò trường đấu tranh để sống.

Cuộc sống của ta và mẹ rốt cuộc là như thế nào?

Nếu không có Hạ tiên sinh, có phải ta cũng sẽ sình tồn như vậy?.

Nếu như không có ta, mẹ cũng chỉ là đang sinh tồn mà thôi.

Đây có lẽ chính là nguyên nhân tồn tại xã hội.

46.

Hạ tiên sinh vẫn là không đến.

Hắn cả ngày lẫn đêm đều phải công tác, những người xung quanh hắn đều đồng dạng tiêu hao tinh lực cùng nhiệt tình như vậy. Đương nhiên, tiền lương so với ta cao hơn không chỉ là gấp đôi.

Hắn đã bắt đầu lên kế hoạch trong vòng năm năm công ty phải phát triển thành bộ dạng gì, trước ba mươi tuổi có thể mua nhà hay không, và rất nhiều chuyện khác.

Ta nhớ rằng đã thật lâu không gặp hắn.

Chúng ta dường như không bao giờ có thể… lần nữa cùng nhau. Từ lúc ly biệt sau khi tốt nghiệp.

Đa tình tự cổ thương ly biệt1.

Chỉ là ta cũng không bị tổn thương. Hoặc là, có thể nói, tất cả mọi thứ đều không quan trọng, người có tới hay không… đối với ta đều không sao cả.

47.

Tiểu Tô, mày thật gầy quá.

Có sao?

Ai ~ ở đại học mày cũng cứ giữ tính tình lặng lẽ như vậy. Đã có chuyện cũng không biết tìm người giúp.

À ừ…

Nếu thiếu tiền thì tao cũng có thể giúp một chút.

Vẫn tốt, tạm thời không thiếu.

Mày như vậy khiến một thằng bạn học như tao cảm thấy thật thất bại.

Không thể nào. Mày tới như vậy là đã tốt lắm rồi.

Không có những thân thích nào khác sao?

Họ hàng xa.

Ai ~

Cái thở dài của Viên tử khiến cả người ta đều trở nên không được tự nhiên. Ta rất ghét bị đối xử như vậy, ghét bị thương hại, bị để ý, bị người khác biết việc của ta. Mặc dù ta biết, người khác cũng là có ý tốt.

Sau khi tiễn Viên tử, ta ở ngay trước cửa phòng bệnh nhìn thấy Hạ tiên sinh. Bóng dáng cao to đang cùng mẹ ta nói chuyện phiếm, thoạt nhìn rất thân thiết.

Chỉ cần nhìn thấy đối phương, ý thức của ta trong nháy mắt liền thức tỉnh trở về.

Gương mặt quen thuộc, nụ cười quen thuộc, chỉ là dường như có chỗ nào đó không giống. Ta có một loại cảm giác kỳ lạ, thật giống như ta xuyên qua một tầng thời gian, dùng ngón tay run rẩy của mình vuốt ve gương mặt quen thuộc nọ.

Hắn quay đầu lại nhìn ta, trong mắt mang theo ánh sáng rực rỡ.

Tiểu Tô…

48.

Đôi ta cùng về nhà, là phòng trọ cũ chúng ta vẫn ở.

Cũng không biết xuất phát từ tâm tình gì, đến tận bây giờ ta vẫn không có dọn đi, vất vả gánh vác tiền thuê nhà.

Ta không khống chế được suy nghĩ muốn ôm hắn, từ ánh mắt đầu tiên nhìn thấy hắn đã muốn.

Hạ tiên sinh…

Không cho gọi như vậy.

Chúng ta là những người thân cận nhất, lại dùng loại xưng hô xa lạ nhất.

Em rất nhớ anh.

Ta lần đầu tiên mở miệng ra nói những lời như vậy, bản thân cũng không phát hiện cơ thể mình đang không ngừng run rẩy.

Áp lực đè nặng lên tâm tình của ta đã thật lâu, hiện tại toàn bộ bùng phát ra ngoài.

Nguyên lai, sự ra đi của người mang theo mọt phần của ta, là tất cả những thứ có liên quan tới người. Chỉ có khi người trở về ta mới có thể sống lại, mới có thể lần nữa yêu người.

49.

Vẫn giống như trước đây, ta ở trong nhà bếp chật hẹp làm cơm, Hạ tiên sinh ở trên giường trong phòng ngủ đọc giáo trình. Chúng ta không có phòng khách, khi bị luồn gió của quạt phun sương trong phòng thổi tới thì có chút lạnh, điều hòa vẫn cứ hư, vẫn không có sửa.

Bụi bặm trong không khí bị tia nắng chiếu qua có chút dày đặc. Đây là mùi vị của gia đình.

Đột nhiên nhớ đến, Marguerite2 đã viết: Ta ở trên giường, cơm ở trong nồi.

Anh ở bên đó thế nào rồi?

Vẫn rất bận.

Vậy sao.

Tiểu Tô, em theo anh qua đó đi.

Ta khẽ đảo nồi cá trích kho.

Anh nói là mang cả dì đi theo, công việc của em anh thay em tìm.

Không cần.

Vì sao?

Không cần thiết, cứ như vậy đi.

Vì sao!

Không vì gì cả.

Đầu ngón tay của hắn nắm lại đến phát xanh, lộ ra biểu tình ta chưa bao giờ thấy. Nghiêm túc, lạnh lẽo..

Chúng ta trầm mặc hồi lâu.

50.

Thứ chúng ta sợ hãi nhất chính là bản thân mỗi chúng ta. Ta không biết mình đang nghĩ gì, muốn gì.

Ta lạnh lùng lại cô độc.

Tự khóa mình lại trong thế giới tối đen.

Hạ tiên sinh đến rồi loại đi, mang theo một loại biểu tình phức tạp, xen giữa khổ sở và không cam lòng đến nhìn ta.

Trái tim của ta càng đau đớn đến chết lặng.

Thân thể của mẹ càng lúc càng không tốt, ta thật sự muốn tìm một người canh giữ bên cạnh bà, chăm sóc bà, thế nhưng lại không có.

Ta không mướn nổi hộ sỹ, cũng không thể lúc nào cũng ở bên cạnh bà.

Ta càng không dám để bản thân thừa nhận mình mệt nỏi.

Vào môt buổi tối nào đó, cũng không biết vì sao, ta đột nhiên cảm thấy khó chịu, nước mắt rơi tí tách.

Kỳ thực, lệ rơi sẽ không tạo ra thanh âm. Mà ta có khóc lên cũng không có thanh âm..

Ta thật giống như thoáng cái đã giác ngộ được điều gì. Ta thật hối hận, hối hận bản thân vì sao lại như vậy. Ta đang làm cái gì?! Ta đang cầu khẩn điều gì?!

Hạ tiên sinh…

———————-

1/ Đa tình tự cổ thương ly biệt: Nghĩa là, người đa tình từ cổ thường vì ly biệt mà tổn thương.

2/ Marguerite: Tác giả của cuốn L’Amant (người tình) tên thật là Marguerite Donnadieu (1914 – 1996), năm 1943 bà đổi thành Marguerite Duras theo tên một làng ở vùng Lot-et-garonne, nơi có ngôi nhà của cha mẹ mình. Câu ‘Ta ở trên giường, cơm ở trong nồi’ là một trong những câu nói đặc sắc trong tác phẩm Người tình, ý nghĩa chỉ sự thỏa mãn về tình cảm lẫn vật chất của một người.

Chương 7

51.

Mẹ ta ho đến tê tâm liệt phế, trong đàm còn lẫn máu, quả thực giống như muốn đem cả lá phổi ho ra ngoai fmới thôi. Không khí trong phòng bệnh cũng đặc quánh lại, tựa như khắp không gian đều lan tràn khí tức tử vong.

Mẹ ta đã gầy đến chỉ còn da bọc xương, ta nhìn mà kinh hãi.

Kỳ thực sau này ta nhớ lại, mẹ tựa hồ đã ho rất lâu, trong phòng bếp, phòng khách, phòng ngủ… những khe hở trong ký ức của ta giống như bối cảnh trong phim điện ảnh vậy, không ngừng bị phóng đại lên. Ta đã sớm quen với bối cảnh âm nhạc là tiếng ho khang của bà, giống như bà vốn là nên phát ra thanh âm như vậy.

Nguyên lai, trong lúc vô tình ta đã trì độn đến như vậy.

Đối với bệnh của mẹ ta cũng không giấu diếm gì, cứ đem hết tất cả nói cho bà biết. Ta ôm lấy bà khóc ròng, ta đã quen có một người ở sau lưng ta thay ta gánh vác thật nhiều việc, thế nên có rất nhiều thứ ta đều đã quên mất. Nếu như mẹ không ở đây, tha thực sự liền trở thành hai bàn tay trắng.

Sơ trung, cao trung, đại học, ta vẫn cứ ngây ngô dại dột như vậy, thành tích không cao cũng không thấp, cái gì cũng không muốn, gần như mù quáng mà thả trôi theo dòng nước. Không bị bỏ lại, không bị phát hiện cũng không bị đẩy ra.

Nguyên lai ta vẫn sống ở thế giới của mình.

Chúng ta tâm sự rất nhiều, ta không thể tưởng tượng mẹ ta cũng có thể nói nhiều như vậy. Không thể tưởng tượng được những việc bà đã làm khi còn trẻ tuổi.

Tuổi trẻ của bà, tình yêu của bà, mộng tưởng của bà, bà mỉm cười nói, Nếu còn không nói ra, tất cả đều biến thành chuyện cũ mà biến mất hết.

Chỉ là bà không nói, cuộc sống khi bà làm mẹ.

Ta tận mắt nhìn thấy mẹ mình càng ngày càng héo rũ, tựa như có lực lượng thần bí gì đó đang đem sinh mệnh trong thân thể của nàng chậm rãi hút đi, tựa như kéo tơ bóc kén. Bà già đi, gương mặt nhăn nheo, hỗn độn, quả thực giống như đang phóng đại quá trình tử vong cho chúng ta nhìn, tàn nhẫn ép chúng ta cảm thụ sự đáng sợ của nó.

Ta còn là như vậy, huống chi đương sự như bà.

Không cần bồi báo.

Bà chẳng bao giờ đình chỉ yêu mến ta.

52.

Hạ tiên sinh cứ nửa tháng lại gọi đến một lần.

Tiền thuốc men và viện phí càng lúc càng nhiều, ta ngày đêm canh giữ trước giường bệnh, tâm tình cũng giống như sắc xanh quanh viền mắt, càng lúc càng nặng nề. Ngay cả bình thường ngủ trưa cũng bị đủ loại giấc mộng kỳ quái gọi tỉnh, tỉnh lại liền quên mất không còn một mảnh.

Mẹ đau lòng nhìn ta, muốn ta về nhà nghỉ. Ta dùng hết toàn bộ ôn nhu của mình để trấn an nàng.

Có hai vị họ hàng xa đến, là một cặp vợ chồng, từ một tỉnh thành rất xa xôi, so với mẹ ta thì lớn tuổi hơn nhiều, ta cũng không biết họ. Mẹ gặp được người thân thì rất có tinh thần, nắm tay của ta bảo ta gọi cậu mợ, còn nói khi ta còn bé vẫn thường xuyên đến nhà bọn họ chơi vân vân.

Bọn họ tâm sự thật lâu, từ công việc đến gia đình, con cái, càng nhiều hơn chính là kỷ niệm. Ta không chen lọt lời nào lại không thể rời đi, bởi vì bọn họ thường xuyên đồng thời ném ánh mắt về phía ta trầm tư.

Cậu còn kín đáo len lén đưa cho ta một phong thư.

Tiểu Tô, cậu mợ cũng không giúp được con cái gì. Cái này con cầm lấy, là một chút tấm lòng với mẹ con.

Ta vốn không muốn nhận, thế nhưng nhìn thấy đối phương lại có một cỗ cảm giác kỳ dị, rõ ràng người trước mặt xa lạ như chưa từng lo lắng, lại với ta có trăm tơ nghìn mối liên hệ không nói rõ được. Ông không biết làm sao, dứt lời liền nhăn mày, gương mặt bị cuộc sống dày vò nhăn nhúm, đôi mắt mờ đục mang theo một tia chờ đợi.

Ta yên lặng nhận lấy. Thấp giọng nói tạ ơn.

Ông tựa hồ thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt nhìn ta cũng càng thêm thân thiết hơn nhiều..

Bọn họ đến rồi lại đi, mẹ cũng càng thêm bình tĩnh.

53.

Tiểu Tô, mẹ còn có thể sống bao lâu?

Có thể là mấy tháng.

Sau khi mẹ đi rồi, con nhớ phải tìm một cô gái tốt đến giới thiệu cho mẹ.

Mẹ ~ con… không muốn ngươi đi.

Mẹ vẫn hay nghĩ, con người đến thế giới này để làm gì, cái gì cũng không lưu lại liền đi mất, trừ con ra. Cuộc đời của mẹ, đau khổ gì cũng trải qua rồi, mưa gió cũng đã thấy, nếu không phải có con, mẹ khẳng định không kiên trì đến hiện tại mà đi rồi.

Mẹ, xin lỗi.

Có cái gì cần xin lỗi, mẹ cũng không muốn con lên như diều gặp gió gì đó, người đứng trên cao sống càng mệt mỏi. Mẹ chỉ muốn con sống một cuộc đời đơn giản, không tai không bệnh mà thôi.

Dạ.

Mẹ vô dụng, tìm một người đàn ông cũng không đáng tin cậy, không thể cho con một gia đình hạnh phúc. Mà con trời sinh tâm tư rất nặng, mẹ nhìn ra được, từ nhỏ đến lớn con rất ít khi cảm thấy hài lòng vui vẻ. Mẹ chỉ hy vọng con có được một gia đình viên mãn, hạnh phúc trọn vẹn.

Dạ.

Con người ai rồi cũng chết, chỉ là lúc này không nhịn được càm ràm vài câu. Con đừng ngại mẹ phiền.

Sẽ không, mẹ nói đi, con nghe.

Sau khi mẹ chết con cũng đừng làm tang lễ làm gì, tang lễ là làm cho người sống chứ nào phải cho người chết. Con cứ đào cho mẹ một phần mộ trên sườn núi phía sau hồ nước chỗ nhà cũ của chúng ta, chôn như vậy là được.

Mẹ…

Cả đời này của mẹ cũng chỉ như vậy. Khi còn sống không có ai nhớ đến, huống chi là chết rồi. May là có con, nếu không…

Mẹ rơi lệ, là rơi lệ chứ không phải khóc.

Những lời nói này còn kèm theo vô số âm thanh ho khan, giống như là di ngôn.

Ta lại là khóc không thành tiếng.

54.

Trong khoảng thời gian này, ngoại trừ tử thần cũng không ai đến quấy rầy chúng ta.

Ở trước mặt sinh mệnh, ta thật sự nghĩ được rất nhiều..

Có một lực lượng không thể nhìn thấy đang không ngừng chảy đi giữa chúng ta, nó bào mòn theo sinh lực của mẹ ta, cũng bào mòn đi sinh lực của chính ta.

Ta càng nghĩ càng cảm thấy vô lực. Tận mắt nhìn mẹ héo mòn dần, lo lắng, khủng hoảng, sôi trào…

Ngũ tạng lục phủ giống như đều bị nhồi nhét lại, ốc không mang nổi mình ốc.

55.

Nhìn mẹ nói không nên lời, cơ thể bị ghim vào các loại ống dẫn, giống như một loại động vật nào đó.

Động vật có ý thức của mình thế nhưng không thể vận dụng ngôn ngữ. Thật sự mà một chuyện đáng buồn.

Ta học được hút thuốc. Ở trong bóng tối khi không ngủ được, trong góc công ty, phòng WC của bệnh viện, không ngừng đốt thuốc.

Cả đêm mất ngủ. Ta cứ ngồi như vậy trước giường bệnh của mẹ, đối mặt với bóng tối, không phát ra một âm thanh nào.

Có đôi khi mẹ cũng tỉnh lại, dùng ánh mắt gần như thương hại nhìn ta, thật giống như ta mới là người đáng được đồng tình. Có đôi khi bà mê mang, hình dung tiều tụy, mu bàn tay trong suốt đến gần như có thể lôi ra một lớp da.

Càng có nhiều thời gian hơn phải trãi qua trong thống khổ, không thể tự kềm chế.

Quả thực không thể tưởng tượng được một người phụ nữ gầy yếu có thể phát ra thanh âm như vậy, giống như quái vật đã bị giam cầm suốt mấy nghìn năm nơi thâm sơn cùng cốc, như quỷ ảnh vặn vẹo sau lúc nửa đêm. Hóa ra thanh âm còn có thể bén nhọn, thê lương lại kinh khủng như vậy.

Ta che kín lỗ tai im lặng rơi lệ. Tiếng kêu đó cứ thế không ngừng quanh quẩn trong đầu ta.

Ta thậm chí còn nghĩ, vì sao còn phải sống tiếp chứ, như vậy vẫn coi như là đang sống sao.

Mẹ ta vì sao lại phải sống mà không có tôn nghiêm như vậy..

56.

Ta rất nhanh liền quên mất Hạ tiên sinh. Ý thức của ta khiến ta chỉ có thể tiếp thu những việc đang xảy ra trước mặt, những thứ khác đều vô pháp điều động.

Ta nhận được điện thoại của hắn, trầm mặc một hồi lâu. Trong đầu dò tìm ký ức, trái tim lục lọi tâm tình.

Thanh âm của hắn xuyên qua chiếc loa, xuyên qua tuế nguyệt truyền đến. Ta nhất thời chẳng biết hiện tại là năm tháng nào, có loại cảm giác giống như cách một thế hệ, giật mình tỉnh giấc, nguyên lại chúng ta đã thật lâu không liên lạc rồi.

Hạ tiên sinh?

Giọng nói của ta mang theo một tia không xác định, đã mấy ngày nay tựa hồ đây là lần đầu ta nghe được thanh âm của mình, thậm chí còn suýt đem mình hù dọa.

Tiểu Tô, em có khỏe không?

Ta vốn muốn nói “Rất tốt”, thế nhưng lại đột nhiên cảm thấy không đúng. Nếu như người bên kia là Hạ tiên sinh, như vậy hắn nhất định sẽ nói ‘Bảo bối, em là cái đồ không có lương tâm, lâu như vậy rồi cũng không gọi điện cho anh.’

Em không sao chứ.

Ừ.

Xin lỗi.

Làm sao vậy?

Anh hẳn là nên đến thăm em.

Không có việc gì đâu.

Trầm mặc. Hắn bạo phát.

Tiểu Tô, em có thể nói rõ cho anh biết không?!

Ta theo bản năng cắn môi, cảm giác thiếu dưỡng khí lại kéo đến.

Chuyện gì?

Em rốt cuộc muốn như thế nào?

Em không biết.

Vậy em muốn anh làm như thế nào?!

Hạ tiên sinh…

Đừng gọi anh như vậy! Em có phải căn bản không có nghĩ đến muốn cùng anh vĩnh viễn bên nhau.

Cũng không phải.

Như vậy, vì sao! Vì sao! Em rốt cuộc là muốn thế nào!

Ta chưa từng thấy Hạ tiên sinh mất khống chế như vậy. Hắn lặp lại liên tục vài lần vì sao.

Trên thế giới này có nhiều vấn đề như vậy, ngay cả bản thân ta còn không hiểu nổi mình, làm sao có thể trả lời cho ngươi.

Em nhớ anh.

Hắn thoáng cái trầm mặc.

Chương 8

57.

Cự ly giữa người và người là xa như vậy, cho dù có ôm chặt lấy nhau thì giữa hai người vẫn còn bị ngăn cách bởi vực sâu vô pháp vượt qua. Giống như có một tấm lưới thật dày treo mãi ở đó, khiến bọn họ vĩnh viễn cũng không thể gặp nhau.

Mà khoảng cách giữa hai người cũng là gần như vậy, chỉ một câu nói ngắn ngủi liền phá vỡ hoàn bộ ngăn cách.

Hạ tiên sinh ôm lấy ta, giống như muốn xiết chết ta vậy.

Hắn gầy, tựa hồ râu cũng mọc nhiều hơn trước, khuôn mặt bởi vì thức đêm tăng ca mà trở nên bơ phờ, đôi mắt cũng mệt mỏi tan rã. Thật giống một ông cụ non.

Ta cũng không biết nên nói cái gì. Chỉ là dựa theo bản năng chôn mặt vào thân thể của hắn, không ngừng khóc rống lên, thật to thật to nức nở.

Cái gì cũng không mang, không cần áp lực, không cần che giấu, làm càng mà khóc.

Dựa vào bản năng, dù sao ta cũng đã quen thuộc với hắn như vậy..

Chúng ta đã thật lâu không có quan hệ, hắn giống như là muốn bù trở về, không ngừng đòi hỏi, tựa hồ không cần mạng.

Hắn ôm ta thở dốc, mang theo nghẹn ngào.

Bảo bối…

Ừ.

Tóc của em đã dài hơn nhiều rồi.

Ừ.

Cũng chừng ấy thời gian chúng ta không gặp.

Ta không nói chuyện.

Thật xinh đẹp.

Hắn cúi người hôn ta, đem mặt chôn vào hõm vai của ta, không ngừng thì thào.

Theo anh đi đi.

Ta trầm mặc một lát.

Em có đi theo anh không?!

Được.

Thật chứ? !

Đợi khi em chân chính còn lại một mình, em sẽ đi tìm anh.

Nói xong rồi.

58.

Lần nữa biệt ly.

Rất nhiều thân thích lục tục đến bệnh viện thăm, chảy vài giọt lệ, cho ta một ít tiền.

Mẹ chỉ có thể dùng ánh mắt gần như thú non bất lực mở to mắt nhìn bọn ta, nhìn một đám người đến rồi lại đi, giống như trẻ con mới sinh.

Chỉ có phụ thân.

Đã lâu không gặp, ông tựa hồ so với trước đây thấp đi không ít, có lẽ cũng vì ta đã lớn lên nên mới phát hiện kỳ thực ông cũng không phải cao lớn như trong trí nhớ. Năm tháng chính là vết dao vô tình không thể tránh khỏi, hôc mắt hãm sâu, nét mặt người trung niên nọ mang theo một tia nhẫn nhục chịu đựng, không biết làm sao lại có một tia tình tự khắc bạc.

Mẹ tựa hồ không muốn gặp ông, nghiêng mặt giả vờ ngủ.

Ta ở bên tai bà nhẹ giọng thì thầm, an ủi bà, cầu bà tiếp thu.

Sau đó ta giao phòng bệnh lại cho hai người, bản thân đến khu hút thuốc đốt thuốc.

Vô luận sinh hoạt có bao nhiêu nặng nề, quá khứ vẫn cứ đáng buồn như xương khô bên đường, làm sao có thể không đối mặt. Nhân sinh đều vẫn là như vậy, mỗi một bước đi đều không thể thiếu, bất kể là hạnh phúc hay thống khổ, tất cả đều là sự lựa chọn.

Một người thủy chung không thể che giấu quá khứ của mình, có thể che giấu được lúc ban ngay dương quang rạng rỡ cũng không thể che giấu được lúc đêm lạnh hoang vu. Cứ đơn giản không cần che giấu.

Vành mắt của cha đỏ lên. Ta không rõ mẹ làm sao có thể chỉ dùng ánh mắt làm ông rơi lệ.

Ta xoa xoa mái tóc khô vàng của bà, che chở bà như che chở hài nhi mới sinh, khiến nàng yên tâm.

59.

Mẹ ta rời đi vào buổi tối, tòa thành thị này cũng vừa lúc nghênh đón trận mưa to đã lâu không thấy. Ta biết đó cũng không phải là vì tống biệt mẫu thân của ta, mà chỉ là muốn cọ rửa sự dơ bẩn trong tòa thành này, cùng với khí tức tử vong trầm trọng đè nén nó.

Ta không thể nói rõ bản thân hiện tại là mang theo loại tâm tình gì, chuyện này từ lâu đã nằm trong dự liệu. Trái lại, ta còn có chút cảm giác thở phào nhẹ nhõm.

Người rốt cuộc đã đi, không cần đau đớn, không cần nhẫn nhịn nữa.

Ta một người lo lắng tất cả mọi chuyện. Viện phí nhiều như không cách nào trả hết, chỉnh lý tạp vật, liên hệ phòng hỏa táng, điện thoại cho những người họ hàng xa và bạn bè của mẹ.

Bình sinh đây là lần đầu tiên ta bận rộn như vậy..

Hạ tiên sinh chỉ gởi đến cho ta một cái tin nhắn.

Anh yêu em, anh chờ em.

Ta giống như người bị giam dưới địa lao hoặc trong ngục tù lần nữa đoạt được tân sinh, thoát khỏi tất cả lo lắng. Ta hít sâu một hơi không khí bên ngoài, trở về nhà mình.

Ta cần thận dọn dẹm ngăn tủ trong phòng ngủ, trịnh trọng đặt tro cốt vào.

Sinh mệnh đã tiêu tán theo tràng khói lửa, thứ lưu lại chỉ còn là phó thác của người sống.

60.

Thẳng đến khi mẹ ta rời đi ta cũng không thẳng thắn với bà. Từ đầu đến cuối cũng chưa từng có dự định thẳng thắn

Chỉ là, theo sự rời đi của mẹ ta cũng chính xác cảm giác được có loại năng lực gì đó trong thân thể mình dường như cũng đã biến mất. Ta không biết đó là cái gì, ta nghĩ rằng sớm muộn cũng có thể phát hiện được, chỉ là hiện tại mọi thứ đều không giống nữa.

Tóc đã lâu không cắt, tinh tế mềm nhẹ, che khuất tầm mắt của ta và cả người khác, lại khiến ta có loại cảm giác an toàn không thể hiểu được.

Lúc Viên tử, Lý tử đến thăm ta đang quét dọn phòng ngủ, tìm được một đống đồ cũ, vẫn là do Hạ tiên sinh để lại.

Bọn họ dùng thái độ gần như thương tiếc mang ta ra ngoài.

Bên ngoài đã là một mùa xuân nữa. Hơn nửa năm nay ta hoảng hốt chẳng biết thời gian, hai người duy trì sinh mệnh của ta một khi đã ly khai thì cũng tương đường với việc ta cắt đứt liên hệ với thế giới bên ngoài.

Ta ngẫm lại cũng cảm thấy kỳ quái, một người như ta vậy làm sao có thể yêu thích người khác..

Mùa xuân năm 2004, mọi thứ rầm rầm rộ rộ kéo đến lại rầm rầm rộ rộ rời đi, ta cư nhiên có thể tránh được sự ảnh hưởng của thế giới bên ngoài, chỉ nghe người bên cạnh nói về dư âm của những việc sau đó.1

Viên tử kéo ta đi hớt tóc, ta không đồng ý, bọn họ chỉ đành dẫn ta đi siêu thị một chuyến. Ta mua vài bọ quần áo, một ít đồ ăn vặt và vài món rau dưa tươi mới.

Ta rốt cục cũng đã độc thân.

61.

Chợt trở nên rảnh rỗi, ta lại có cảm giác nhàm chán muốn chết. Ta đi xem rất nhiều bộ phim, tiền lương phân nửa nộp tiền thuê nhà, phân nửa dùng để duy trì cuộc sống và mua sách.

Ta đọc rất tạp, ta dùng ba giờ để đọc xong 《 Đỏ và Đen 》, chỉ là khi khép sách lại thì cái gì cũng không nhớ được, giống như ba tiếng đồng hồ vừa rồi chỉ ngồi ngây ngô suy tưởng. Thậm chí trong ngực còn dâng lên một cảm giác buồn nôn muốn ói.

Nhìn đám giấy trắng mực đen dưới ánh đèn trên bàn sách, ta đột nhiên nảy ra xung động viết thư.

Ta chẳng bao giờ chân chính viết qua một phong thư, vì vậy lúc nâng bút lên cũng chỉ có thể viết ra xưng hô mở đầu và những lời ân cần thăm hỏi, nội dung chính một chữ cũng không nghĩ được.

Do dự thật lâu, ta quyết định dụng phươn thức mở đầu đơn giản nhất.

‘Ngày hôm nay khí trời có chút lạnh, gió xuân phơn phớt, bất quá hoa đón xuân ở dưới lầu cũng đã nở rồi, màu vàng nhạt rất đẹp, khiến tôi nghĩ đến hoa cải dầu ở sau nhà cũ. Mùa xuân rốt cục cũng không thể ngăn đón mà đã đến rồi.’

Viết hai câu lời vô ích như vậy, chính mình nhìn lại một chút, hóa ra còn tìm được một chút ý vị của thôn nhỏ an tĩnh

Sau khi chìm vào cảnh đẹp tưởng tượng, càng viết càng thuận. Nghĩ đến là thư này ta viết là muốn gời cho Hạ tiên sinh đọc, ngòi bút viết xuống không khống chế được trở nên mềm nhe. Ngôn từ như thơ.

Trong thư rời rạc nhắc đến cuộc sống hiện tại của ta, đọc sách gì, xem phim gì, dưới lầu mới mở thêm một tiệm hoành thánh, trà lài của hiệu nào uống thật ngon, vừa mang về vài chậu cúc để trước nhà. Ta giống như một đứa bé khoe khoang với người khác những món đồ chơi của mình, nói như thế nào cũng nói không hết, càng nói càng cao hứng.

Viết hết bốn trang thì không muốn viết nữa, vừa nhìn lại, tuy chỉ là những chuyện vụn vặt hỗn loạn, thế nhưng giữa những câu chữ đều tràn đầy cảm xúc ôn nhu.

Ta hỏi Hạ tiên sinh địa chỉ của hắn, hắn còn cho rằng ta là muốn đến thăm hắn.

Cũng không phải.

Vậy em muốn làm gì.

Gởi thư.

Nghe hắn tỏ ý luyến tiếc lại chờ mong, ta chỉ cười khẽ.

62.

Một tuần lễ sau đó ta nhận được hồi âm. Cầm phong thư trên tay thật sự có cảm giác vô cùng kỳ diệu, không biết bên trong có cái gì, viết cái gì, vừa bí ẩn lại vừa vui sướng chờ mong, giống như đang mở ra một rương kho báu.

Bì thư trắng noãn, tem chính là vẽ phong cảnh nơi Hạ tiên sinh đang ở, dấu bưu điện ấn lên đỏ thẫm.

Tròn năm trang giấy, so với thư của ta còn nhiều hơn một trang. Ta rút ra, có một tấm hình rơi xuống.

Hắn đang ngủ gục trên bàn, đèn bàn sáng loáng rọi vào một bên má của hắn, một nửa kia bị bóng tối phủ lên, lông mi của hắn rất dài, lại mỏng nhẹ rời rạc, ngoài ý muốn khiến người ta cảm thấy sạch sẽ, cũng giống như lần đầu tiên chúng ta gặp mặt vậy. Ngủ đến không hề phòng bị.

Trong lòng ta dâng lên một cổ cảm giác kỳ lạ, người chụp hình cho hắn là ai? Người này dùng cái loại tâm tình gì cẩn thận tỉ mỉ tiếp cận Hạ tiên sinh như vậy?

Chữ của Hạ tiên sinh cũng không xem như xinh đẹp, chỉ có thể nhận ra được đường nét.

Hắn viết về công việc của mình, sự nhớ nhung của mình, giống như một phong thư tình.

Hắn không viết nhiều những thứ vụn vặt, câu từ cũng có chút rối loạn, thỉnh thoảng hàm ý trước sau cũng có phần kỳ quái. Ta vui vẻ tò mò nghiền ngẫm từng câu từng chữ thật nhiều lần.

Sau đó ta liền nằm dài ở trên bàn viết hồi âm.

Ta nhấc bút liền viết: Thư tình không nhất định là thơ, nhưng thơ nhất định là thư tình.

Ta có thể tưởng tượng được biểu tình sau khi hắn đọc được dòng này, vò đầu bứt tai, hung tợn trừng mắt, lại càng là không biết phản ứng thế nào.

————-

1/ Ở đây tác giả viết có chút mờ mịt, có thể xem như những sự kiện xảy ra vào năm 2004 nói chung cũng được. Nhưng mình cho rằng tác giả đang đề cập đến một loạt thay đổi trong hiến pháp của TQ vào năm này, nội dung và những chi tiết thay đổi rất dài dòng, chủ yếu là về kinh tế và nhân quyền, bạn nào có hứng thú thì search gg nha, mình cũng không muốn đem những thứ có quá nhiều màu sắc chính trị như vậy vào nhà.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *