Tự Độ Bất Đắc – q1 – chương 1 – 4

 

Khụ khụ, anh cút đi!

Sau này đừng ăn trứng luộc nữa.

Nghĩ tốt quá, hừ, sáng mai anh phải ăn hai trứng.

6.

Ngày hôm nay, ta nghe được một ca khúc.

Cho dù muôn vàn yêu mến đều là thật,

Cũng không chống nỗi hiện thực tàn nhẫn

Cùng nhau dốc hết chân thành kể tẫn tương tư,

Duyên nợ cả đời đã định là như vậy.

Nhân thế có nhiều thơ tương tư đến thế, lại vẫn không nói hết được nỗi tương tư

Có người nói, mỗi người đều chỉ có một nửa, chỉ có hai người cùng nhau mới có thể hợp thành một chỉnh thể. Vì vậy, mỗi người đều đang cô độc, đều đang tìm kiếm lẫn nhau.

Ta cảm thấy thật đáng buồn, mặc dù ta đã tìm được rồi, thế nhưng hắn vẫn là hắn, cũng không phải thuộc về ta.

Tạ như mỗi khi ta nhìn hắn trong, lòng vẫn còn đang tương tư, đến vô cùng vô tận. Huống chi, chúng ta còn không biết có thể cùng nhau bao lâu. Nếu có việc gì đó muốn mạnh mẽ chia cắt chúng ta, quả thật rất đẽ dàng.

Cổ nhân lại đem tơ tình so sánh với nghìn vạn sợi tóc, cũng không phải không có đạo lý.

Hạ tiên sinh luôn ỷ vào chiều cao của hắn, thích xoa tóc của ta.

Ngươi làm sao rồi?

Ta khó chịu.

Sao lại khó chịu?

Đây. Ta chỉ chỉ mắt. Có bụi bay vào.

7.

Trước mặt người ngoài, ta gọi Hạ tiên sinh là Hạ ca.

Chúng ta đơn độc ở cùng nhau, ta gọi hắn là Hạ tiên sinh.

ở trên giường, ta gọi hắn là ông xã.

Ta còn nhớ, lần đầu tiên chúng ta đến cửa hàng mua quần ái, ta cứ Hạ tiên sinh đến Hạ tiên sinh đi gọi hắn. Đến cuối cùng hắn liền kéo ta vào phòng thử quần áo, rất hung ác uy hiếp ta không cho gọi như vậy.

Ta cho rằng hắn không dám làm thế nào với ta, một bên cười một bên dùng sức gọi.

Thẳng đến khi ta cảm nhận được có cái gì đó chỉa vào mình thì mới thoáng cái ngậm miệng.

Sau này ta có hỏi hắn, vì sao không thích ta gọi hắn như vậy.

Hắn nói, như vậy chúng ta có vẻ rất xa lạ.

Ta cười cười nói đùa, chúng ta vốn là rất xa lạ nha.

Hắn liền giả bộ muốn đánh ta, bắt ta gọi ông xã!

Ta chỉ có ở trên giường mới gọi hắn như vậy, hắn đặc biệt thích. Ta cảm thấy như vậy thật rất thỏa mãn.

8.

Hạ tiên sinh nói muốn giảm béo, cơm tối ta làm cũng không ăn, tư thế nâng tạ cũng làm ra rất có bộ dáng.

Hắn cũng không tính là mập, trên người không có cơ bắp gì, thế nhưng vóc dáng cao cao tráng tráng, là một gã đô con, khí lực cũng lớn. Cùng so sánh với hắn, ta quả thực gậy hơn rất nhiều.

Hắn bình thường lười đến không thể lười hơn, ta cười hắn quá biết tự làm khổ mình, chúng ta đã ở cùng lâu như vậy, nếu ghét bỏ từ sớm ta đã ghét bỏ.

Hắn nghiêm trang nói, Em không hiểu.

Ta hỏi, Anh là bị cái gì kích thích, hay là muốn ra ngoài dụ dỗ ai.

Vốn chỉ là lời nói đùa, hắn lại không trả lời, như trước hì hục luyện tập, khó được một lần nghiêm túc đến thế.

Lòng ta thoáng cái lạnh đi, yên lặng thu chén đũa lại, mang headphone vào cầm điện thoại lên giường đọc sách.

Trên thực tế ta cái gì cũng đọc không vào, điện thoại vẫn không ngừng phát ca khúc 《 Việt nhân ca 》. Con người ta có khuynh hướng thụ ngược, việc càng không thể đụng vào ta càng muốn đụng, không thể nhìn tận mắt, máu chảy đầu rơi liền không bỏ qua.

Ta không sợ hắn vứt bỏ ta, không chỉ bởi vì ta tin tưởng tình cảm của hắn, càng là bởi vì từ lâu ta đã tự huyễn hoặc tình cảnh đó trăm nghìn khả năng của loại tình cảnh đó.

Nhân sinh như pháo hoa, ngắn ngủi tựa quỳnh hoa, may mắn cùng người cộng hưởng nhất độ niên hoa.

Ta chỉ nghĩ, ta còn có thể làm gì.

9.

Ta đã từng viết, gặp được Hạ tiên sinh, ta hẳn là đã dùng hết vận khí cả đời của mình.

Cùng Hạ tiên sinh một chỗ, đã hao tốn hết tất cả tâm tình của ta.

Vì vậy ta là đáng đời. Ai bảo ta quá mức tham lam.

10.

Ngày hôm nay ta trở về nhà một chuyến, là sinh nhật của ban tốt thời trung học, tiện thể còn tổ chức một lần họp lớp. Nói là bạn tốt, chỉ là sau khi tốt nghiệp cũng chưa từng liên lạc, chẳng qua là lúc đó coi như quan hệ tốt. Nghe nói người đó thi vào trường cao đẳng tốt nhất tỉnh, sau khi tốt nghiệp liền tiến vào xã hội dốc sức đánh ra một phần thiên địa, cũng không biết hiện tại đã như thế nào

Ta vẫn luôn không thích tham gia loại hoạt động này, chỉ là không chịu nổi thịnh tình mời mọc, vừa vặn ta cũng đã lâu không về nhà.

Đối diện với mẹ ta vẫn có điều hổ thẹn, mẹ không biết chuyện của ta, ta cũng không dám nói. Ta biết mẹ nhất định không chịu nổi.

Mẹ thấy ta trở về thì rất cao hứng, không ngừng hỏi ta việc ở trường, hỏi tiền có đủ dùng không, bài tập thế nào. Chỉ là thủy chung không có hỏi ta đã có bạn gái chưa, điểm này khiến ta rất vui mừng, phỏng chừng trong mắt mẹ, ta vẫn còn là một đứa trẻ đâu.

Chỉ mới ba năm, có rất nhiều bạn trung học đã không nhớ tên ta nữa, bất quá khi đó ở trong lớp ta vẫn luôn giống người tàng hình, người không nhớ được ta phỏng chừng còn rất nhiều.

Cũng may, mị lực của lớp trưởng trước giờ vẫn không giảm, lần họp lớp này rất nhanh được hắn chủ trì đến vui vẻ náo động.

Kể từ sau khi cùng Hạ tiên sinh một chỗ, cuộc sống của ta vẫn luôn xoay chuyển xung quanh hắn, đã rất lâu chưa từng náo nhiệt như vậy..

Mọi người ăn cơm xong liền rất tự nhiên đưa nhau đi hát karaoke, ta thấy thời gian còn sớm liền đi theo.

Chủ tiệc sinh nhật hôm nay vẫn rất chiếu cố tâm trạng của ta, ta thậm chí còn cảm thấy chúng ta tựa hồ đã trở về khoảng thời gian cùng nhau học tập. Ở ngoài sảnh quán karaoke, hắn còn đưa số điện thoại cho ta.

Hai chúng ta ngồi xổm trong góc, hắn thuần thục châm một điếu thuốc.

Tiến vào xã hội rồi mới biết trường học thật tốt, nhìn thấy mấy người tụi bây ai nấy đều đi học, khiến tao không khỏi ước ao.

Ta không đáp.

Mày gần đây khỏe không?

Tốt vô cùng.

Ai, mệt cho tao còn luôn lo lắng cho mày.

Ta theo bản năng suýt cho rằng hắn cũng giống ta.

Còn nhớ Liễu Y không? Lúc đó cô ấy không phải thầm mến mày sao, đừng nhìn tao khi đó bên ngoài luôn đối xử tốt với mày, kỳ thực trong lòng chỉ muốn kéo mày ra đánh chết.

Ta không khỏi dở khóc dở cười. Ta làm thế nào lại không biết đâu.

Mày nhìn xem, vẫn bộ dạng ngây ngô như thế, lúc đó tao làm sao nhẫn tâm đánh mày.

Ai ~ ai bảo mày lớn lên trắng nõn thanh tú như vậy, con gái hiện tại thích nhất là kiểu này.

Vậy hiện tại vì sao lại nói cho tao biết.

Tại vì mày vẫn cứ ngây ngô như vậy.

Hắn yên lặng dập tắt điếu thuốc, vỗ vỗ vai ta.

Trong lớp hồi đó cũng chỉ có mày và tao có quan hệ tốt một chút, sau này có chuyện gì cứ gọi cho tao, tao giúp được nhất định sẽ giúp.

Ta gật đầu, trong lòng rất biết ơn hắn.

Đi thôi.

————————-

1/ Lâm Thanh Huyền: Một tác giả nổi tiếng người Đài Loan, văn chương mang tính phật và bàn luận nhiều về thiền và cuộc đời.

Bài hát Việt nhân ca do Kaiser trình bày

Chương 2

11.

Sự kiên trì tập thể hình của Hạ tiên sinh rốt cục sau một tuần cũng tuyên cáo tan vỡ. Hắn trước giờ vẫn không phải loại người có thể kiên trì, ta đã sớm biết.

Vuốt vòng bụng so với trước đây quả thực đã cứng hơn một chút của hắn, ta cảm thấy có chút đáng tiếc.

Nếu không anh lại cố gắng thêm một chút.

Em không phải sợ anh ra ngoài dụ dỗ người khác sao?

Thật vất vả mới có một chút hiệu quả, bỏ qua rất đáng tiếc.

Em không phải nói bộ dạng của anh ra sao em đều thích à? Vậy cứ để thế này đi.

Em tốt xấu cũng mắt mũi đầy đủ, thẩm mỹ bình thường, nếu anh thật sự mập như heo em nhất định sẽ đem bán lấy tiền.

Hạ tiên sinh căn bản không để ý đến ta, giống như lợn chết không sợ nước sôi, đẩy cũng không thèm động.

Mấy ngày trước vì sao đột nhiên muốn giảm béo?

Hôm đó về ký túc xá, bọn Viên tử chê anh mập, lại đem anh so với em, nói em quá gầy. Hạ tiên sinh vừa nói vừa làm bộ giống như một con chó lớn, hai mắt phát ra ánh sáng tức giận cùng ủy khuất.

Ta quả thực không biết phải an ủi hắn thế nào.

12.

Thời gian mưa dầm khó chịu nhất của mùa xuân đã qua, nhiệt độ bắt đầu tăng lên, trong không khí lại có một ít thực vật gì đó trắng mịn mỏng manh như sợi bông không ngừng tán loạn.

Hạ tiên sinh da dày thịt béo, ta cũng không hiểu vì sao hắn lại đối với loại sợi bông kia nổi lên dị ứng.

Hắn đeo trên mặt loại khẩu trang màu lam tám đồng tiền một hộp lớn, mắt đỏ ngầu, không ngừng hắt xì, cả người tựa như du hồn không ngừng dao động bên cạnh ta.

Được rồi, mấy hôm nay em giúp anh xin nghỉ. Anh cứ ở nhà nghỉ ngơi đi.

Hắn nghe vậy cực kỳ mừng rỡ, tiếp theo là vô cùng đắc ý tiếp nhận sự chăm sóc của ta.

Tay không gãy chân không trật, thế nhưng hắn lại thích sai sử ta làm chuyện này chuyện kia. Nấu cơm xong, rửa chén xong, nhà cũng đã lau, ta vừa muốn đi tắm hắn lại bảo ta giúp hắn lấy sữa tươi. Ta tức giận đến mức cầm cả cái ly đến đập hắn.

Hắn nhanh chóng mở tay ra ôm ta vào lòng, dùng ngữ điệu sủng nịch hỏi. Giận rồi?

Ta thoáng cái liền nguôi giận, bĩu bĩu môi không thèm để ý đến hắn.

Được rồi, không chọc em nữa.

Hắn cười đến cực kỳ chướng mắt, ta cũng thoáng cái hôn lên.

13.

Bọn ta thường xuyên hôn môi. Bởi vì ta thích.

Lần đầu tiên là ta hôn trộm hắn. Lúc đó, ký túc xá nam sinh hẹn nữ sinh năm nhất cùng nhau đi ngắm anh đào. Lúc quay về trời đã tối, hai người chúng ta song song ngồi ở ghế sau cùng. Hắn tựa lên vai ta ngủ.

Ta khẩn trương đến không dám nhúc nhích, chỉ cần cái cổ khẽ động liền có thể cảm nhận được sợi tóc của hắn đảo qua, ngứa đến không làm gì được.

Hơi thở của hắn thật gần, ta thế nhưng căn bản không dám hô hấp. Thậm chí ta còn giống như đi vào cõi thần tiên, mà bắt đầu đếm vết rỗ trên mặt hắn, tràn đầy đầu óc đều chỉ nghĩ đến một việc.

Lúc xe đi qua đường hầm ta liền làm rồi.

Ta vẫn cho rằng hắn thực sự ngủ, thẳng đến lúc môi ta chạm vào hắn ta mới cảm thấy cả cơ thể hắn đều cứng lại.

Ta cũng cứng người, toàn thân phát lạnh, tay chân bủn rủn. Giống như là từ thiên đường rơi xuống địa ngục vậy.

Ký ức của ta tựa hồ có chỗ thiếu hụt, thế nhưng đối với kỷ niệm bối rối này cố ý vẫn cứ in sâu trong lòng, mỗi lần nhớ lại đều giống như có thể khiến ta lần nữa thể nghiệm cảm giác tim đập chân run lúc đó. Trái tim giống như bị hung hăng nhéo mạnh.

Ký ức vui vẻ vẫn thường mơ hồ không rõ, chẳng thể khắc sâu.

Hạ tiên sinh không có đứng dậy, hắn làm như chuyện gì cũng không có phát sinh, tiếp tục giả bộ ngủ.

Mãi cho đến tận trường học, bả vai của ta đều đã tê rần, thậm chí lúc lên cầu thang về phòng tư thế vẫn có chút quái dị

Sau đó, Hạ tiên sinh vẫn thường đem chuyện này ra trêu chọc ta. Đương nhiên, ta thật cao hứng có thể sử dụng cái từ “Sau đó” này.

14.

Cuộc sống của chúng ta vẫn rất bình thản, không có chút lãng mạn hay oanh liệt gì, khi ta ghi chép lại đến đây bất chợt cảm thấy, nguyên lai chúng ta còn có nhiều kỷ niệm ấm áp như vậy..

Có thể, phương pháp này sẽ trị hết chứng quên sót của ta chăng.

Chúng ta rất ít khi cãi nhau, mỗi lần nếu không phải ta thỏa hiệp thì là hắn cúi đầu. Có thể Hạ tiên sinh và ta đều giống nhau, đang sợ cái gì đó, cũng có thể là không có.

15.

Ta đặc biệt thích lúc Hạ tiên sinh uống rượu, bước chân của hắn nghiêng ngã lại lộn xộn, lúc này ta có thể quang minh chính đại ôm hắn, một tay vòng qua tấm lưng, nâng đỡ thân thể của hắn.

Tửu lượng của Hạ tiên sinh rất tốt, uống đến năm sáu phần liền bắt đầu giả say, ở bên tai ta không ngừng nói nhảm, sau đó còn tựa vào người ta.

Người khác thấy vậy cũng không hoài nghi gì, cực kỳ bình tĩnh tiễn bọn ta về, còn vỗ vỗ vai ta muốn ta chiếu cố hắn cho tốt.

Trên đường rất ít người, có vài siêu thị nhỏ còn mở đèn, gió đêm thổi qua có chút lạnh. Hắn cố ý đặt tất cả trọng lượng cơ thể lên trên người ta, mười ngón tương giao, cứ như vậy tựa sát mà đi.

Hạ tiên sinh vẫn không ngừng cằn nhằn liên miên những chuyện râu ria, tỷ như trong nhà có còn bia hay không, ngay hôm qua lúc rửa chén làm vỡ một cái bát, ổ khóa nhà chúng ta đã sắp hư…

Hạnh phúc của chúng ta cực kỳ nhỏ bé, ái tình cũng có chút hèn mọn.

16.

Vào kỳ nghỉ hè chúng ta đều xin phép gia đình không quay về. Bọn ta dự dịnh đi du lịch, là ta đề nghị.

Hôm chuẩn bị thu thập hành lý, mẹ của hắn tới.

Hạ tiên sinh rõ ràng cũng bị làm cho kinh hãi, không biết phản ứng thế nào.

Mà dì lại cực kỳ thản nhiên, tay xách một đống thứ, cười hì hì bước vào nhà, còn thân thiết chào hỏi cùng ta.

May mắn chỉ là tới thăm một chút.

Buổi tối ta không cần nấu cơm, ngồi trước bàn cơm mà cả người đều không cảm thấy tự nhiên. Dì cùng Hạ tiên sinh lại hoàn toàn bất đồng, biểu hiện cực kỳ thân thiết lại thoải mái, đem món ăn trên bàn xử lý gần hết.

Ta giống như là một người ngoài. Không, ta chỉ là người ngoài.

Ta không muốn khiến Hạ tiên sinh khó chịu, làm như không có chuyện gì mà ứng đối.

Dì ở lại hai ngày liền đi. Trước khi đi, nàng giống như kéo con dâu mà len lén kéo tao qua một bên.

Đương nhiên, ta cũng không phải thật sự là con dâu của dì.

Dì không ngừng nháy mắt hỏi ta chuyện của Hạ tiên sinh, bài vở thế nào, có bạn gái hay không các loại.

Ta cười thoải mái.

Hạ ca tốt lắm, lên lớp chưa từng trốn tiết, nào giống con ngay cả Anh văn cấp bốn1 còn không thi đậu, cũng không nghe anh ấy nói có bạn gái. Dì cứ yên tâm.

Ai biết dì nghe vậy căn bản càng không yên tâm.

Đến bây giờ còn chưa có bạn gái sao? Đều hơn hai mươi rồi, dì còn dự định sau khi nó tốt nghiệp liền bảo nó kết hôn đâu.

Ta thủy chung vẫn mỉm cười, lòng đã lạnh đến gần đóng băng.

Tiểu Tô, con giúp dì nhìn một chút, nếu như có cô gái tốt nào thì tác hợp cho nó. Được rồi, đến quốc khánh nhớ đến nhà dì chơi.

Ta đáp. Dạ

17.

Thành phố này rất ồn ào, ta lại thích nơi an tĩnh, thế nhưng tình yêu của chúng ta lại cần sự ồn ào náo nhiệt nọ che giấu.

Chúng ta ở trên xe buýt đông đúc chen lấn len lén nắm tay, bàn tay của hắn đổ đầy mồ hôi nhớp nhúa, ta không thích, nhưng lại cũng không muốn buông tay.

Chúng ta thường xuyên vào quán ăn gọi phần ăn tình nhân, trong lúc phục vụ quái dị nhìn bọn ta thì lại giả vờ thản nhiên nói như vậy tiết kiệm hơn.

Không ai quen biết chúng ta.

Có một buổi tối, Hạ tiên sinh kéo ta vào trong hẻm tối say đắm hôn môi.

Nụ hôn của hắn rất ấm, trực tiếp kích thích trái tim của ta.

Ánh đèn đường từ ngoài hẻm nhỏ yếu ớt chiếu vào, bóng người đi đường lờ mờ lướt qua. Chúng ta đều rất khẩn trương, thế nhưng càng khẩn trương lại càng hôn đến say mê.

Hạ tiên sinh chôn đầu vào hõm vai ta thở dốc, một tay ôm ta, một tay sờ sờ lọn tóc trên cổ.

Có phải nên cắt rồi không?

Tóc của em đã mấy tháng không cắt, có chút che mắt.

Không cần, như vậy rất đẹp.

Thanh âm của hắn khàn khàn, ta vòng tay ôm người thật chặt, cảm thấy như vậy cũng không sao cả.

Cứ để trời sập xuống đi.

18.

Ta kéo Hạ tiên sinh đi mua quạt.

Kỳ thực phần lớn tiền chúng ta dùng đều là cha mẹ chu cấp, thỉnh thoảng có kiếm thêm vài khoản nhỏ. Trước kia hắn từng làm gia sư, ta bình thường cũng gởi bài cho các báo, tuy rằng không kiếm được nhiều như hắn nhưng cũng may không tính là quá tệ.

Mùa hè thực sự quá khó chịu, gian phòng chúng ta mướn còn ở lầu một, muỗi nhiều đến khó thể tưởng tượng.

Mỗi ngày khi vừa tắm xong đều phải thoa kem chống muỗi lên, ta còn đặc biệt mua phấn rôm vỗ vào dưới cánh tay của hắn, mùi vị của trẻ con thực sự rất kỳ lạ.

Mỗi ngày sau khi tắm rửa xong ta nhất định phải kéo hắn ra ngoài tản bộ một chút, bởi vì trong nhà xịt thuốc diệt muỗi, mùi vị đó không có nửa giờ cũng không tan hết.

Mà việc mấu chốt nhất khi trời nóng chính là, hai đại nam nhân thường xuyên nóng đến cáu gắt, muốn đánh đối phương.

Thói hư tật xấu của Hạ tiên sinh có rất nhiều. Mùa hè càng thêm nghiêm trọng.

Với bẩn không giặt, còn thường xuyên ném lung tung. Y phục chất đống mặc nó bốc mùi. Lại còn lười muốn chết, ai gọi cũng không ra khỏi cửa.

Mỗi lần ta muốn bạo phát hắn lại dễ dàng dùng hai ba câu dụ ta nguôi giận. Hai người chúng ta đời trước nhất định là kẻ địch, ta giết cả nhà của hắn, vì vậy đời này hắn tới tìm ta đòi nợ.

———————–

1/ Tiếng anh cấp bốn: Là một kiểu phân cấp tiếng anh của TQ, có lẽ khoảng bằng B của mình đi.???

Chương 3

19.

Ta và Hạ tiên sinh vẫn luôn rất ăn ý, giống như việc lần trước mẹ hắn mời ta quốc khánh đến nhà hắn, đôi  ta dường như đều nhất tề quên mất, ai cũng không nhắc lại.

Đầu tháng mười nghỉ, hắn quay về nhà hắn, ta quay về nhà của ta.

Ta nhìn thấy mẹ mình, phảng phất giống như nhìn thấy mẹ của Hạ tiên sinh. Bà bận trước bận sau, hỏi han ân cần, thiên hạ phụ mẫu đề có cùng một tấm lòng.

Mẹ, nam nhất định phải ở cùng với nữ sao?

Thế nào? Muốn tìm bạn gái rồi sao. Mới chớp mắt con cũng lớn như vậy rồi, nếu như có thích cô gái nào đó mẹ cũng không phản đối. Dẫn đến để mẹ nhìn là được.

Nếu là con trai thì sao?

Cũng được thôi! Chỉ cần là bạn của con mẹ đều hoan nghênh.

Ta cũng không có nhắc lại, trong mắt của bà có khả năng ngay cả đồng tính luyến là gì bà cũng không biết.

Bà đối với ta ngày càng cẩn thận, rất sợ làm phiền ta, nếp nhăn trên mặt và đôi mắt mờ đục của nàng càng khiến ta không dám nhìn thẳng.

Ngày nghỉ này ta biểu hiện cực kỳ trì độn, mỗi ngày nếu không miên man suy nghĩ thì chính là đờ ra.

Ta rất muốn gặp Hạ tiên sinh.

20.

Hạ tiên sinh nói muốn dạy ta tiếng Anh.

Kỳ thực tiến Anh của chúng ta cũng là kẻ tám lạng người nửa cân, hắn thi cấp bốn cũng phải hai lần mới đậu. Đương nhiên, so với ta vẫn tốt hơn một chút, ta đã phải chuẩn bị thi lần thứ ba rồi.

Mua một quyển từ điển, một quyển ngữ pháp, còn có một sấp bài thi thử thật dày.

Mỗi ngày hắn dạy ta năm mươi từ đơn, sai một sẽ nghiêm phạt.

Ta hỏi hắn: Nghiêm phạt thế nào, chuyện nhà đều là em làm, còn có thể thế nào nữa.

Vậy phạt em một ngày đêm không thể đụng vào anh.

Ta cười nhạo, Anh xác định cái này không phải đang phạt chính anh.

Hắn lập tức vươn tay xoa dầu ta, hung hăng vò rối mái tóc của ta.

Vậy phạt em đấm lưng cho anh một giờ đồng hồ.

Ác như vậy!

Đây là tạo động lực cho em.

Hạ tiên sinh tính toán thật giỏi nha, tất cả đều là điều kiện có lợi cho anh.

Nếu như em trả lời một lần liền đúng hết, anh liền thỏa mãn một yêu cầu của em, được chưa.

Được!

Đến cuối cùng, Hạ tiên sinh đã thiếu ta ba yêu cầu.

21.

Trong giọng nói của Hạ tiên sinh còn có một chút khẩu âm, dường như là của Tô Châu, ngân nga mà mềm mại. Đừng nhìn hắn vóc người cao lớn, thanh âm lại thánh thót êm tai như phong linh, còn thêm một chút trầm ấm.

Hắn có lúc cũng sẽ nói những lời thô tục, là lúc còn sơ trung học được, mắng người đến không còn manh giáp.

Ta chịu không được những người miệng đầy lời thô tục, ngoại trừ hắn.

Ngữ điệu mềm mại hợp với chất giọng thanh thúy, khi hắn nói lời thô tục lại hết lần này đến lần khác không khiến ta tức giận nổi, thậm chí còn có chút cảm giác như bị đùa giỡn.

Hắn thường xuyên một bên đưa đẩy một bên nói “Ta X”, động tác hung mãnh đến không chịu nổi. Xong việc liền quay đầu ngượng ngùng nói xin lỗi ta, sợ làm tự tôn của ta bị thương.

Kỳ thực ta vẫn cảm thấy chịu được, đại khái là có liên quan đến khuynh hướng thụ ngược của bản thân đi. Đương nhiên, chỉ giới hạn ở người trước mặt này.

22.

Ta và Hạ tiên sinh đã cùng nhau được ba năm.

Cuộc sống vẫn cứ đều đặn như vậy, ta tan học trở về trước nấu cơm. Lúc đi ngang qua chợ nhìn thấy một đợt cá chép tươi, liền mua một con.

Thời gian của hắn vẫn luôn canh đến vừa đúng, mùi cơm vừa dấy lên liền mở cửa vào nhà.

Hạ tiên sinh không bao giờ nấu cơm, ta cũng thỏa mãn chủ nghĩa đại nam nhân của hắn.

Hắn vừa để túi xách xuống đã nhào đến trước bàn cơm, vừa kêu đói vừa bắt đầu lùa thức ăn vào miệng.

Ta thật sự rất bất đắc dĩ.

Tắm rửa xong, ta cầm một quyển giáo trình lên đọc, hắn đột nhiên xông tới rút giáo trình ra, một hơi chặn lấy môi ta kéo thành nụ hôn sâu.

Kỷ niệm ba năm vui vẻ, bảo bối!

Ta không kềm chế được mà ngơ ngẩn.

Hạ tiên sinh chính là như vậy, khiến ta vừa yêu vừa hận.

23.

Ngày hôm nay là dịp hiếm có cả hai cùng ra ngoài dùng cơm với bằng hữu, sinh nhật của Lý tử trong ký túc xá. Nói là sinh nhật kỳ thực cũng chỉ là danh nghĩa, tìm một lý do để mọi người tụ tập cùng nhau.

Ta và Hạ tiên sinh đã dọn ra ngoài hơn nửa năm, bọn họ cũng rất khó nhìn thấy chúng ta.

Chỉ biết là chúng ta quan hệ tốt, không biết cụ thể.

Hai người các cậu thế nào vẫn luôn không thấy quen bạn gái vậy? Đều chuẩn bị làm hòa thượng à.

Ta sợ nhất loại vấn đề này, quả nhiên vẫn là tránh không khỏi.

Hạ tiên sinh liền nói vài câu chuyện cười mặn1, trêu đùa cùng bọn họ, chỉ là ta làm không được.

Hạ ca quả là thâm tàng bất lộ, từng nếm qua?

Hạ tiên sinh mỉm cười đầy hàm ý xấu xa. May mà hắn không ném ánh mắt nhàn rỗi về phía ta, bằng không ta nhất định phải trở mặt.

Ta thấy Tiểu Tô nhất định còn tân đi!

Ta không nói lời nào, sắc mặt không nhịn được trở nên khó nhìn. Hạ tiên sinh cúi đầu uống rượu, thần sắc nhìn không thấy rõ.

Được rồi, được rồi, không nói, Tiểu Tô cũng xấu hổ kìa.

Lúc về nhà, đôi ta đều không lên tiếng.

Ta hiểu được lý do của hắn, thế nhưng vẫn như có cái gì đó nghẹn tại cổ họng, khó chịu đến cả người đều run rẩy.

Sau khi về đến nhà, lúc ở trong phòng tắm ta nhịn không được khóc lên. Nước nóng uốn lượn trên gương mặt ta cuốn theo nước mắt. Trên thế giới này có hút chích, cờ bạt, chơi gái… duy nhất khiến cho thế nhân không thể tha thứ chỉ có đồng tính luyến.

Người như ta, ngay cả lời cầu nguyện thành khẩn nhất có lẽ cũng không truyền được vào tai thượng đế.

24.

Về việc vì sao ta gọi Hạ tiên sinh là Hạ tiên sinh.

Bởi vì chúng ta ở trong mắt người ngoài chính là tách biệt, chỉ có chút ta biết, đôi ta là một thể. Chúng ta chính là người thân cận nhất với nhau trên thế giới này.

Hạ tiên sinh và ta cùng nhau có bí mật không thể nói, là điều chúng ta cùng giấu diếm.

Sau đó, nếu có một ngày kia chúng ta nhìn nhau như người xa lạ, ta gọi hắn một câu “Hạ tiên sinh”, hắn cũng sẽ đối với quá khứ chúng ta cùng trãi qua cảm thấy như hiển hiện trước mắt, muốn quên cũng không quên được.

25.

Anh văn cấp bốn của ta cũng coi như là xong, mà cấp sáu của Hạ tiên sinh cũng không ngoài sở liệu mà rớt.

Hiện tại cũng đã sắp đến tết rồi, qua nửa năm nữa chúng ta sẽ tốt nghiệp.

Không kịp thấy nước sớm hồ xuân, chợt nghe tiếng ngô đồng kêu thu tới2.

Ngày còn chưa kịp đếm tâm trạng của ta đã chìm trong hoảng hốt, lúc nào cũng bất an lo sợ.

Hạ tiên sinh bắt đầu quấn quýt lấy ta, chẳng phân biệt trường hợp muốn cùng ta một chỗ. Việc này càng khiến cho ta sợ hãi.

Tựa như ôn tồn trong giờ ly biệt, càng tựa cầu vồng trước đợt bão giông.

Ta là loại người thấy gió ngỡ mưa, cả đời đều không phần phước an định.

26.

Nửa năm sau đó đặc biệt có nhiều chuyện xảy ra, chúng ta rốt cục cũng không thể mỗi ngày quấn cùng một chỗ với nhau, ta cũng sẽ thường xuyên không kịp nấu cơm, đôi ta liền dắt díu nhau đến một tiệm mỳ gần đó ăn tạm.

Hắn nói, Đợi chúng ta già rồi liền cùng nhau mở một cửa tiệm như vậy đi.

Chúng ta già rồi còn có thể ở cùng nhau sao?

Coi như là bằng hữu cũng phải ở cùng một chỗ.

Ta nuốt viên hoành thánh, che mặt, yết hầu thoáng cái nghẹn lại.

Được.

27.

Cái tết thứ ba chúng ta cùng nhau trải qua.

Thanh âm pháo trúc bên ngoài ồn ào kinh khủng, ta vùi trong ổ chăn nghe giọng nói của Hạ tiên sinh ngoài ngàn dặm truyền tới.

Chổ của em ồn quá.

Bên anh chẳng phải cũng vậy sao?

Nhớ anh không?

Thật là ghê tởm

Còn nói nhảm nữa em liền đánh anh.

Hừ ——

Nói thật lòng, em rất nhớ anh.

Ừ.

Giao thừa cũng đã sắp đến.

Từ trong TV truyền ra thanh âm người dẫn chương trình bắt đầu đếm ngược.

5 4 3 2 1

Năm mới vui vẻ!

Năm mới vui vẻ!

Em đã hai mươi mốt tuổi.

Anh hai mươi hai.

Hắn phát ra tiếng cười trầm thấp.

Cười cái gì?

Không có gì. Chỉ là nghĩ đến sau này hàng năm chúng ta đều đếm tuổi đối phương như vậy. Đến một ngày nào đó khi về già, anh nói, ‘Bạn già, ông chín mươi tám rồi’, em nói ‘Đúng vậy, anh cũng chín mươi chín đấy thôi’.

Ta nghe nghe, nước mắt bất giác chảy dài.

Bảo bối.

Dạ?

Sau này chúng ta liền cùng nhau đón giao thừa đi.

Anh có thể làm được sao?

Anh sẽ thử.

Được.

Phải nhớ chuẩn bị lễ mừng cho anh.

Nói ra đương nhiên như vậy. Nếu em không chuẩn bị thì sao?

Anh liền X chết em.

Cút mẹ anh đi!

28.

Tháng ba, hoa đào nở.

Ta rút ra một ngày rảnh rỗi lôi kéo hắn cùng đi xem.

Lại muốn hôn trộm anh?

Cút đi!

Anh đào rất đẹp, hoa nở nhuộm cả con đường thành màu hồng nhạt, thỏa mãn trọn vẹn huyễn tưởng của thiếu nữ. Khắp nơi nam nữ một đôi lại một đôi, hai chúng ta cùng nhau ngắm hoa khả năng quả thật có chút vi diệu.

Ta không dám nắm tay hắn, hắn cũng đồng dạng không dám lôi kéo ta. Ta bẻ một cành hoa trên cây, chia thành hai nửa. Phân nửa cho hắn, phân nửa chính mình cầm, cũng coi như đã nắm tay rồi.

Ta không ngừng xoay xoay cành hoa trong tay, giống như nhìn chằm chằm vào nó, trên thực tế ánh mắt của ta hoàn thành không có tiêu cự, là tan rã.

Anh lúc đầu vì sao lại đáp ứng em?

Vì em ngốc nghếch nha.

Nghiêm túc một chút.

Anh cũng không biết.

Anh có hối hận không?

Không hối hận.

Em cũng không hối hận.

28.

Trương Quốc Vinh tự sát rồi.

Khi ta nghe được tin tức này là ngày hai tháng tư, lúc đó ta đang đánh răng, mà TV ở ngoài phòng khách lại đang mở tiếng.

Ta cho rằng ta đã nghe lầm, nhào tới trước TV, đầu óc thoáng ái đều mơ hồ, chỉ không ngừng ông ông vang động, cái gì cũng không nghe được.

Ta cảm thấy cơ thể của mình giống như đã hóa thành bùn, liều mạng muốn đứng dậy nhưng căn bản không làm được.

Trong lòng của ta chỉ còn lại hai chữ: Hết rồi.

I AM WHAT I AM

Ta vĩnh viễn đều yêu bản thân của ta như vậy.

Vui vẻ hoặc phương thức vui vẻ không chỉ có một dạng.

Mỗi người đều có vinh hạnh trở thành quang vinh của đấng sáng tạo

Cuộc sống mà ta yêu thích không cần né tránh mà cứ tự do biểu hiện

Không cần trang điểm vẫn đứng tự tin dưới ánh sáng mặt trời3.

Ta không hiểu một người có dũng khí như vậy làm sao lại muốn tự sát. Ta không muốn truy cứu nữa, lập tức đóng TV rồi chui vào chăn cuốn chặt mình lại. Cứ như vậy hết cả ngày.

Suốt một ngày cứ ngẩn ngơ ủ rũ.

Lúc Hạ tiên sinh lôi ta ra ngoài ta vẫn còn đờ đẫn. Hắn đau lòng dùng khăn nóng lau mặt cho ta, lúc đó ta mới phát hiện mặt mình từ lâu đã đẫm lệ không ngừng.

Ta không muốn khóc, thế nhưng nước mắt lại không dừng được. Ta tuyệt đối không khó chịu, chỉ là tuyến lệ đã sắp bị hỏng rồi.

——————–

1/ Chuyện cười mặn: Loại chuyện cười liên quan đến tình dục hoặc mang ẩn ý ám chỉ tình dục.

2/ Không kịp thấy nước sớm hồ xuân, chợt nghe tiếng ngô đồng kêu thu tới: Nguyên văn Hán Việt ‘Vị giác trì đường xuân mộng tảo, giai tiền ngô diệp dĩ thu thanh’.

3/ Lời bài hát I am what i am của cố nghệ sĩ Trương Quốc Vinh.

Chương 4

29.

Một người trong lúc tử vong sẽ nghĩ những gì?

Tính mạng của ta sẽ kết thúc như thế nào?

Ta là người trong giới, mặc dù cũng không tiếp xúc quá nhiều nhiều người khác trong vòng, thế nhưng vẫn thường có thể nghe được câu chuyện và kết cục của bọn họ.

Ta không biết bọn họ dùng loại tâm tình gì đi kết thúc sinh hoặc của mình.

Ghê tởm. Biến thái. Dơ bẩn. Lạm giao. Bệnh AIDS

Đó là toàn bộ định nghĩa về bọn ta.

Ta có biết một người, là loại bạn bè của bạn bè không tính rõ được, bị ép tiếp nhận tâm lý trị liệu. Hiện tại người đó còn nằm trên giường bệnh, không chỉ đối với phụ nữ, mà ngay cả đối với đàn ông cũng đã không còn dục niệm.

Lúc ta đi thăm hắn, ánh dương quang phủ một lớp vàng cam lên người của hắn, đột nhiên ta cảm nhận được một loại thê lương không nói nên được thành lời. Hắn nằm trên giường mỉm cười với ta, bộ dạng rất an tâm, hắn nói, Ta hiện tại rất tốt, cũng đã sắp có thể xuất viện rồi.

Ta hỏi, Sau khi xuất viện sẽ thuận theo sự an bày của cha mẹ mà kết hôn sao?

Ta vẫn không nên đi gây họa cho con gái nhà người ta. Sau khi xuất viện ta dự định đi Tây Tạng một chuyến. Lúc sinh tiền y vẫn muốn đến đó nhưng không đi được, ta liền thay y đi xem một lần. Sau đó ta cũng ở lại quy y theo phật, tìm một ngọn núi có sơn có thủy mà tu hành, làm sư khổ hanh. Ngươi thấy thế nào?

Ta không đáp. Ta không rõ hắn vì sao vẫn có thể treo nụ tươi cười như vậy lên trên mặt.

Chúng ta cùng nhau trầm mặc trong chốc lát.

Hắn cười cười, đột nhiên nước mắt như suối tuôn rơi, gương mặt hoàn hảo từ đầu đến giờ thốt nhiên tan vỡ, cực kỳ chật vật, càng khóc càng không ngừng nói xin lỗi, chỉ là đối tượng có lẽ không phải thật sự là ta.

Một người đàn ông hơn ba mươi anh tuấn, thành thục, khôn khéo.

Ta rất muốn nói một câu, ‘Không sao cả’, thế nhưng miệng cứ mở cứ khép lại không phát ra được thanh âm nào.

Ta không biết hắn có bao nhiêu đau đớn, thế nhưng ta biết, vẫn còn có rất nhiều người càng thống khổ hơn so với hắn.

Tại nhà, tại bệnh viện, tại quán bar, tai hẻm nhỏ, tại nhà vệ sinh công cộng, tại sân thượng, tại mộ địa.

Tất cả mọi người đều đang đi chênh vênh trên vạch giới hạn.

Ta xem như đã rất may mắn.

Ta tắt TV, tắt điện thoại di dộng, bắt đầu mất ngủ, cả đêm cũng không ngủ được.

30.

Hạ tiên sinh nói.

Hắn đặc biệt ghét bộ dạng như chết cha chết mẹ của ta hiện tại. Tương lại vẫn còn rất dài, ai cũng không nói được sau này rốt cuộc sẽ là thế nào.

Ta biết.

Hắn ôm ta vào lòng, cam chịu nói.

Em vẫn luôn nghĩ rất nhiều, anh sợ nhất em như vậy, đem mình quấn đến gắt gao, ngay cả anh cũng bị cahựn lại ở bên ngoài. Đừng như vậy nữa được không?

Ta buồn bực gật đầu.

Trên thế giới này ta có hai chuyện hoàn toàn giơ tay đầu hàng, một là nước mắt của mẹ, hai là sự ôn nhu của Hạ tiên sinh.

31.

Trong lúc ta vẫn còn mất ngủ, sự kiện Trương Quốc Vinh tự sát cũng đã an định lại. Ta không bao giờ có thể nghe được tin tức của người đó trên TV nữa.

Ta từ đầu đến cuối cũng không biết nguyên nhân, càng là không muốn biết.

Ta đã từng hỏi Hạ tiên sinh. Nếu như thượng đế có thể thỏa mãn ba nguyện vọng của anh, anh muốn cái gì?

Hắn nói, Muốn sống cùng em.

Ta nói, Muốn mỗi người đều không cô độc nữa.

Hắn cười ta kiểu cách, rồi lại lập tức thở dài hỏi, Em thật sự không muốn rời xa anh như vậy.

Ta lắc đầu.

Có câu nói, ta yêu người là chuyện của bản thân ta, không có liên quan đến người.

Ta cô độc, cũng cùng người không quan hệ.

32.

Tự mình ra tay cắt tỉa mái tóc dài.

Tỉa bên này một chút, lại tỉa bên kia một chút, không cẩn thận cắt hơi ngắn, lại tỉa bên kia… một vòng luẩn quẩn.

Kết quả chính là, cắt được một kiểu tóc siêu cấp kỳ quái.

Ta nắm nắm sợi tóc của mình, bị chính mình chọc cười.

Hạ tiên sinh lúc ăn cơm tối vẫn nhìn mái tóc của ta cười không ngừng.

Em còn nói mái tóc của anh giống như bị chó gặm, em xem lại mình như thế nào đi.

Ta hoàn toàn mặc kệ hắn, chờ đến khi hắn cười xong là được rồi.

Buổi tối, hắn vuốt tóc của ta.

Anh không phải đã nói không cần cắt sao? Để dài thật đẹp.

Em quên mất.

Hắn giống như rất tiếc nuối, sờ rồi lại sờ.

Sau này đừng cắt.

Có xấu như vậy sao? Đều là con trai, quan trọng cái đó làm gì.

Cũng không phải xấu, là lãng phí thôi.

Ngày mai em liền đi cạo trọc là được rồi chứ gì.

Đừng, như vậy chẳng khác gì mới ra tù.

Ghét bỏ thì cứ việc cút.

Hắn khẽ cười, cầm một quyển sách lên đọc, thế nhưng ánh mắt vẫn thỉnh thoảng liếc nhìn về phía ta, vừa nhìn vừa cười, cuối cùng hắn thật sự không nhịn được nữa.

Vươn người qua hôn ta một ngụm.

33.

Ta và Hạ tiên sinh đi xem phim.

Hắn muốn xem 《 2 Fast 2 Furious 》, ta muốn xem 《 Kill Bill 》, cuối cùng hai người cùng đi xem 《 Thám tử lừng danh Conan 》.

Cuộc sống chính là huyền huyễn như thế.

Dọc đường về nhà có vài người đứng bán cd lậu, đôi ta mỗi người chọn một đĩa. Trở về xem tại nhà.

34.

Chúng ta có rất ít sự lãng mạn, cũng có thể vì ngại ngùng, số lần cùng nhau ra ngoài chơi cũng chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay.

Ngày hôm nay Hạ tiên sinh bỗng nhiên kéo ta đi ăn ở một tiệm cơm tây.

Khó được một lần hắn mời ta ra ngoài, lại khiến ta lúng túng không biết lúc đó phải ăn như thế nào.

Vì thế, ta liền đặc biệt dùng máy vi tính tra xét một chút lễ nghi trong nhà hàng, đủ loại khiến người ta đau đầu.

Nếu không, hay là không đi.

Không được.

Loại người như Hạ tiên sinh, rất lười lại sợ phiền phức, thế nhưng đối với những việc bản thân đã quyết định thì kiên trì ngoài dự liệu.

Cũng may chỉ là thức ăn đơn giản, nếu như là sườn dê này nọ, ta thật sự lo lắng mình sẽ nhầm nước rửa tay với trà chanh mất.

Nhìn Hạ tiên sinh giả vờ tự tại cắt thịt bò, ta thực sự không nhịn được mỉm cười. Chỉ cần nhìn sống lưng thẳng tắp kia liền biết hiện tại hắn có bao nhiêu khẩn trương.

Ăn uống no đủ, đôi ta cùng nhau về nhà, hắn chủ động nắm tay ta.

Ta vô cùng kinh ngạc.

Nếu có người đi ngang qua ta liền giả say.

Được rồi.

Có một người phụ nữ dẫn theo đứa trẻ đi ngược chiều về phía này, ta đẩy hắn một cái ra hiệu, thế nhưng Hạ tiên sinh chẳng biết vì sao vẫn cứ nắm chặt tay ta.

Buông ra!

Hắn gắt gao nắm chặt ta, nhẹ giọng bảo ta đừng nhúc nhích.

Người phụ nữ không phát hiện chuyện gì, con của nằng lại trợn to đôi mắt trong suốt láp lánh nhìn chúng ta.

Chúng ta vừa lướt qua bọn họ, Hạ tiên sinh liền quay sang hôn lên miệng ta, môi chạm môi răng chạm răng, thật ra cũng có chút đau đớn.

Đứa bé kia quay đầu lại nhìn, cả người ta căng lên, chỉ nhg hắn nhẹ nhàng cười khẽ.

Sinh nhật vui vẻ.

Sự lãng mạn của Hạ tiên sinh giống như một đoạn bí sử.

35.

Đương lư đích nữ tử bất tử,

Tửu thị hát bất tẫn đích.

Ngã thiểu niên tễ thân chi sở,

Đích xác khả dĩ tại giá lý1.

Hạ tiên sinh, chúng ta đi Tây Tạng đi.

Quá xa, không muốn đi.

Em muốn đi.

Làm sao vậy?

Em muốn đi gặp tình nhân trong mộng.

Ta kháo!

Hắn bóp mạnh cái mông của ta một cái.

Ngươi lập lại lần nữa

Buông tay buông tay! Hắn cũng đã chết mấy trăm năm rồi, ngươi sợ cái gì.

Ai?

Thương Ương Gia Thố2.

Hạ tiên sinh hoàn toàn không hiểu tình cảm mà ta ôm ấp, ta cũng không trông cậy hắn có thể hiểu. Ta chỉ thích hắn mỗi ngày đều vui vẻ, sống cuộc sống của mình.

Vị bằng hữu kia chung quy nhất định không thể đi được Tây Tạng, ta nghĩ bản thân hắn cũng biết. Đợi hắn bên ngoài bệnh viện chính là một cô gái không biết nội tình chuẩn bị kết hôn, cha mẹ giám sát, sinh hoạt mỹ mãn như mọi người,

Nhưng ta không biết chắc được liệu một ngày nào đó hắn có thể tan vỡ hay không? Tựa như người yêu của hắn đã từng.

Không dám nghĩ tới.

Nếu như anh không muốn đi cùng, em tự đi là được.

Cùng em, cùng em.

Hạ tiên sinh thống khổ xoa trán.

Ta cười hì hì ôm hắn.

36.

Đây là lần đầu tiên ta gặp được đồng loại trong trường hợp này.

Nhà vệ sinh công cộng bên cạnh công viên.

Hắn đột nhiên chạm vào người ta, hoặc nhẹ hoặc nặng không ngừng nắn bóp.

Ta vừa sợ hãi vừa hoảng hốt, lập tức trả lại một cùi chỏ.

Hắn bị đau liền thả ta ra, không quá tin tưởng hỏi.

Ngươi cũng không phải?

Ta cấp tốc kéo quần lên.

Cái quần thể này của chúng ta tựa như khác phái hút nhau, có thể cực kỳ nhạy cảm ở trong đám đông nhận ra đồng loại, tỷ số chuẩn xác cơ hồ là trăm phần trăm.

Đây là một người đàn ông hơn ba mươi, thoạt nhìn giống như đã kiết hôn, quần áo thể thao, vóc người tướng mạo đều trung bình, đặt ở trong đám đông cũng không dễ phát hiện có người như vậy. Cũng không biết, có phải do hắn cố tình biến mình trở nên như thế.

Nội tâm ta bỗng nhiên dâng lên một cỗ thương hại.

Ta phải, nhưng ta có người yêu rồi.

Hắn phảng phất không tin.

Người như chúng ta làm sao có thể có người yêu.

Nhưng hắn cũng không nói gì thêm, ánh mắt quét qua ta vài lần.

Chúc cậu hạnh phúc.

Liền đi.

Cả người như nhũn ra, rất muốn nhìn thấy Hạ tiên sinh.

Đến khi về nhà, ta liền cẩn thận tắm rửa thật kỹ.

—————————

1/ Đây có lẽ là lời một bài thơ nào đó của Thương Ương Gia Thố, thế nhưng mình tìm không ra tư liệu, mình đọc không ít thơ của ông nhưng cũng không có ấn tượng về bài nào như vậy, hy vọng có bạn nào có thể cung cấp tư liệu cho mình. Chân thành cám ơn.

2/ Thương Ương Gia Thố: Thương Ương Gia Thố – “sinh vì Phật, sống vì tình” THÁNG TƯ 9, 2012 ~ A.S 21 Votes Thương Ương Gia Thố (hay Tsangyang Gyatso, phiên âm tiếng Tạng: tshang-dbyangs rgya-mtsho) (1683-1706) là vị Đạt Lai Lạt Ma đời thứ 6 của Tây Tạng, tác giả của không ít những bài thơ tình ưu mỹ động lòng người. Các bạn có thể hỏi GG để tìm hiểu thêm về ông.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *