Tiểu Nhân – chương 5 (text)

chương 5: chuẩn bị

Ngô Bảo căn ném công việc đang làm vội vã chạy về nhà. Mới vừa vào cửa liền nhìn thấy vợ ông đang rót nước cho một cậu thanh niên khoảng hai mươi tuổi. Cậu thanh niên kia ngồi bên cạnh cái bàn đá ở trong sân nhà ông. Trên mặt cậu ta mang theo nét tươi cười, da mỏng thịt mềm mi thanh mục tú, thoạt nhìn trông giống một người làm việc trong cơ quan văn phòng.

Ngô Bảo Căn âm thầm nhìn trái nhìn phải, luôn cảm thấy cậu thanh niên này không giống một người buôn bán sỉ đến nông thôn thu mua bắp cải thảo. Trong lòng ông bỗng có chút thất vọng.

Lâm An nghe thấy tiếng động liền ngẩng đầu. Cậu trông thấy một người đàn ông trung niên khoảng năm mươi tuổi đang đứng trước cửa, lại nhìn thấy cậu thiếu niên da ngăm đứng ở phía sau ông ta, cậu ngay lập tức liền biết đây là chủ nhà. Đối mặt với ánh mắt nghi ngờ của người đàn ông trung niên, cậu xem như không thấy. Trên mặt mang theo tươi cười, Lâm An bước tới thuận tiện móc thẻ nhân viên từ trong túi ra đưa cho đối phương, cậu cười nói. “Chú là chú Ngô phải không ạ? Xin chào chú, cháu là Tiểu Lâm đến từ khách sạn Lệ Tinh ở thành phố Văn Bắc. Cháu là nhân viên phụ trách cung ứng khâu thực phẩm. Chú xem, đây là thẻ nhân viên của cháu.”

Nhìn thấy sự nghi ngờ trong lòng đối phương, “nhận viên phụ trách cung ứng thực phẩm” Lâm An” chủ động giải thích. “Chưa chào hỏi trước mà cháu lại mạo muội đến đây, xin chú đừng trách a. Là vì lần trước trên kênh TV có đưa tin về chuyện bắp cải thảo đang ế hàng. Ông chủ của khách sạn chúng cháu sau khi biết chuyện này thì cảm thấy rất lo lắng trong lòng. Người nông dân trồng trọt không dễ dàng, rau cải tươi ngon như thế mà lại bị hư thối thì thật làm cho người ta đau xót. Cho nên ông ấy đặt biệt cử cháu đến đây, chúng cháu sẽ cố gắng làm hết sức lực của mình. Có thể giúp bao nhiêu thì liền giúp bấy nhiêu, giảm bớt gánh nặng cho các cô chú nông dân.”

Lời nói này thật là ấm lòng, trên mặt Ngộ Bảo Căn nhất thời mang theo vài phần tươi cười bán tin bán nghi mà cầm lấy thẻ nhân viên của Lâm An nhìn thoáng qua, trên đó quả nhiên có in tám chữ “Nhân viên khách Sạn Lệ Tinh – Lâm An”, còn thêm dấu đóng mộc của khách sạn. Mà người trong hình quả thật là cậu thanh niên đang đứng trước mặt ông.

Người nông dân thật thà, họ luôn tin tưởng những giấy tờ được đóng dấu.

Tự mình nhìn thẻ nhân viên của Lâm An, trái tim treo một nửa của Ngô Bảo Căn liền ngay lập tức buông xuống. Khuôn mặt thô ráp mang theo ba phần tươi cười của ông cũng dần dần được bảy phần. Đem thẻ công tác trả lại cho Lâm An. Ngô Bảo Căn cố vắt hết óc để đào ra vài câu lịch thiệp, ông vô cùng nhiệt tình nói, “Hoan nghênh, hoan nghênh nhân viên cung ứng thực phẩm Lâm An.”

Tuy trên thẻ nhân viên không có viết “nhân viên cung ứng thực phẩm”, nhưng ai lại quan tâm tới mấy thứ này. Người ta nghìn dặm xa xôi đến đây chả lẽ chỉ để lừa mấy cân bắp cải thảo sao?! Mấy thứ này hiện giờ bán đầy đường, cho dù có đặt trên mặt đất thì cũng không ai thèm lấy.

Những người đàn ông trong nông thôn chỉ biết trồng trọt cả đời, lại không giỏi giao tiếp. Ngô Bảo Căn nói vài câu hoan nghêng xong thì trong lúc nhất thời cũng không biết phải nói gì thêm. Ông chà xát bàn tay, trong lòng có ý muốn bắt tay với nhân viên cung ứng thực phẩm này. Nhưng nhìn thấy Lâm An là một người nhã nhặn, sợ mình bị ghét bỏ, cho nên lúc này ông có chút mất tự nhiên.

Nhưng Lâm An trái lại đã lăn lộn vài năm trong xã hội, da mặt cậu rất dày. Vì không để cho người khác chú ý, cậu đã len lén tích trữ vật tư. Ngay cả thẻ nhân viên của khách sạn cậu từng làm việc cũng dám lấy ra để tiếp tục sử dụng nhằm đánh lừa những người này. Cầm thứ đó trong tay thì còn sợ gì nữa? cậu mua bắp cải thảo chính là để giảm bớt gánh nặng cho những người nông dân à!

Νgay lúc này, Lâm An liền bắt lấy bàn tay thô ráp ngăm đen của Ngô Bảo căn, cậu dùng sức lắc hai cái, vô cùng thành ý mà tiếp tục nói dối. Cậu vừa cười vừa nói, “ông chủ của chúng cháu cũng xuất thân từ nông thôn, biết rõ bắp cải thảo không bán được sẽ khiến cho những người nông dân đau khổ trong lòng. Cháu cũng vừa đi qua đất nhà chú nhìn bắp cải thảo mọc, thấy chúng nó rất tươi ngon mọng nước! Nếu ông chủ đã tín nhiệm phái cháu đến đây, vậy cháu liền làm chủ thu mua toàn bộ bắp cải thảo nhà chú cho khách sạn của chúng cháu.”

Ngô Bảo Căn bị cậu thanh niên dùng đôi bàn tay sạch sẽ, thon dài trắng nõn bắt lấy tay phải, còn dùng sức lắc lắc vài cái khiến cho trong lòng ông có chút ngẩn ngơ. Trời ạh! Bàn tay của người thành phố đều mềm mịn giống như trẻ con vậy sao?! Ngay cả một vết chai ở lòng bàn tay cũng không có!

Nhiều bắp cải thảo như vậy mà chưa đầy năm phút đã có thể bàn xong. Đây là chuyện tốt àh, đúng là thần tài tìm tới cửa!

Nghe thấy đối phương sẽ thu mua toàn bộ bắp cải thảo nhà ông, Ngô Bảo Căn ngay lập tức lấy lại tinh thần sau vài phút ngẩn ngơ. Trong lòng ông mừng như điên, mặt đỏ bừng nắm chặt lấу tay của Lâm An. ông lắp bắp xác nhận lại lời cậu nói. “Thật.. thật mua hết? Vậy.. vậy thì thật tốt quá, cảm ơn ông chủ của các vị, cảm ơn nhân viên cung ứng thực phẩn Lâm An. Bắp cải thảo nhà chúng tôi thuộc loại ngon nhất ở trong thôn, cậu cứ yên tâm, đảm bảo tất cả đều vừa ngọt vừa giòn.”

Lâm An ra sức gật đầu tỏ ý tán thành. Cậu nghĩ thầm trong lòng, “đương nhiên là yên tâm rồi, ngay từ đầu tôi đã lén nếm thử bắp cải thảo nhà các người rồi. Quả thật là vừa giòn vừa ngọt miệng, bắp nào bắp náy đều rất tươi tốt.”

“Chú Ngô à, chú xem bắp cải thảo nhà chú có tổng cộng bao nhiêu cân? Về mặt giá cả, chúng ta cũng nên thương lượng một chút?”

“Phải rồi, phải rồi, chúng ta vào nhà, vào nhà rồi bàn. Lâm An à, hay là cậu cứ ở lại đây ăn bữa cơm rau với chúng tôi đi. Tôi bảo bà nhà tôi đi giết gà, chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện!”

Cái chữ “ăn” này quả thực đã chọt đúng điểm của Lâm An. Cậu ngay lập tức híp mắt cười tươi, lại giả vờ khách sáo vài câu, liền được hai vợ chồng nông dân thuần phác xem như khách quý mà nghênh đón vào nhà.

Mỗi mẫu đất được mùa có thể thu hoạch hơn một vạn cân bắp cải thảo. Dựa theo giá cả của nền kinh tế suy thoái năm nay. Giá của một vạn cân bắp cải thảo nhiều nhất là khoảng một ngàn, nếu là giá bán sỉ thì ít hơn một chút. Người thu mua còn phải tìm người tiêu thụ, nếu không ngay cả tiền vốn cũng không lấy lại được. Thứ rau củ này có hàm lượng nước rất lớn, một vạn cân bắp cải thảo nghe thì rất nhiều, nhưng trên thực tế hàm lượng nước đã chiếm hơn một nửa.

Năm nay, tám mẫu đất của Ngô Bảo Căn đều trồng bắp cải thảo, số lượng quy ra phải có hơn tám vạn cân. Nếu đặt con số này ở chợ bán sỉ rau củ thì không tính là quá nhiều. Cũng có khối người trồng hơn mười mẫu đất. Nhưng nếu hơn tám vạn cân bắp cải thảo này đều hư thối trên mặt đất, thì cả gia đình nhà Ngô Bảo Căn sẽ phải trải qua một năm đầy khó khăn.

Tám vạn cân đối với người dân trồng rau mà nói không phải là con số nhỏ. Trong nhà cần tiền chi tiêu, học phí của bọn trẻ cũng đều dựa vào số tiền này.

Hôm nay Lâm An tuyên bố muốn mua toàn bộ bắp cải thảo của nhà Ngô Bảo Căn, khiến cho bọn họ mừng đến rơi lệ. Đứa cháu trai được dặn dò đến cửa tiệm tạp hóa ở trong thôn mua rượu cùng đồ nhắm. Bà Ngô trổ tài nấu nướng chiên cá hầm gà, bận rộn một hồi lâu khiến cho cả nhà phảng phất đầy hương thơm.

“Chú ngô, chú xem chúng ta có thể lấy giá bán sỉ không. Chung quy cũng không thể lấy giá giống như bán ở chợ được. Chúng cháu sẽ tự tìm người đến chở đám rau cải này đi, chú không cần bỏ tiền thuê xe vận chuyển, cũng không cần thuê quầy hàng, ngay cả tiền mướn công nhân cũng có thể tiết kiệm…”

“Ầy.. Lâm An à, không dám dối gạt cậu, mùa đông năm nay, nhà chúng tôi dự định gieo trồng một quý bắp cải nữa. Quả thật không đủ nhân thủ đến chợ bán sỉ bày hàng. Như vậy đị, nếu thật như lời cậu nói muốn mua hết toàn bộ số lượng bắp cải thảo, thì tôi dựa vào giá của thị trường hiện tại bớt cho cậu một phần năm.”

“Hai phần! chú Ngô à, chú cũng đừng nói thách cháu. Chúng cháu làm nghề này thường không nói lời êm tai. Giá của bắp cải thảo sẽ tiếp tục giảm. Nếu chú ấn theo giá của thị trường hiện giờ thì chúng cháu sẽ chịu thiệt thòi.”

“Cháu ăn cái này đi, ăn cái này.” Ngô Bảo Căn trầm ngâm một hồi lâu, sau đó cùng vợ ông bàn bạc vài câu, cuối cùng thở dài gật đầu nói. “Được rồi, hai phần thì hai phần. Nhưng các cháu phải tự vận chuyển hàng đi.” Dù sao mất hai phần trăm cũng tốt hơn việc không bán được cân nào.

“Như vậy dễ bàn rồi…”

Lâm An híp mắt cười, lại uống hai ly cùng Ngô Bảo Căn. Đại khái sau đó hai người bàn chuyện chi tiết cũng không còn cậu nệ. Cậu một bên vừa hỏi han vài điểm quan trọng, vừa tán gẫu vài câu với ông. Một bên lại dung đuã gắp một khối thịt gà, nhai miếng cá trong miệng. Lâm An ăn vô cùng ngon ngọt, hoàn toàn không cần chủ nhà mời mọc đã mặt dày ăn đầy bụng.

Trong bữa ăn, Lâm An vừa tỏ ra chân thành, vừa tỏ ra khách sáo. Cậu khen không dứt miệng món dưa chua cùng rau sấy khô do chính tay bà Ngô làm. Lại còn vỗ ngực cam đoan, phải đi gặp ông chủ của cậu để đề cử cho khách sạn bọn họ thu mua những sản phẩm nông nghiệp này. Khách sạn chỉ là cái danh để cậu ngụу trang mà thôi, còn thật chất cậu đang có ý định dự trữ một ít dưa chua cùng rau sấy khô.

Dưa chua có thành phần mսối cao lại có khả năng để được lâu. Ở thời kỳ mạt thế, muối và đường là hai thứ gia vị vô cùng khan hiếm không thể thường xuyên ăn được. Thế nhưng cơ thể con người không thể thiếu muối, dự trữ thứ này nhiều một chút thì tốt hơn. Vừa có thể bổ sung chất iốt, vừa có thể ăn với cơm. Món dưa chua này muối thật khá, mùi vị cũng rất ngon.

Bà Ngô nghe xong lời của Lâm An chỉ cười đáp trả mà không tin là thật. Dù sao ở thành phố món ăn ngon nào mà không có, ai lại thích mấy món dân dã của nhà bọn họ chứ? Cũng chỉ có cậu nhân viên cung ứng thực phẩm Lâm An này, thật là, cậu ấy ăn gì cũng thấy ngon miệng, ăn uống vô cùng tốt. Nhìn cơ thể gầy gò nhỏ bé thế mà lượng cơm không thua gì một người đàn ông nông dân!

Ngày hôm sau gia đình Ngô Bảo Căn lái xe chở bắp cải thảo vận chuyển đến nhà kho ở vùng ngoại ô. Sau khi thanh toán tiền xong với Lâm An, không nghĩ tới đối phương thế nhưng lại thật sự đại diện cho khách sạn nhờ bọn họ làm rau sấy khô cùng dưa chua. Còn muốn số lượng rất lớn, ra giá tiền cũng phù hơp.

Lâm An giải thích một câu. “… nghe thì thầy nhiều, nhưng nếu dùng cho bữa sáng tự chọn ở khách sạn chúng cháu thì tiêu hao rất mau, dùng không bao lâu đều hết sạch. Mọi người không cần lo lắng, cháu nhất định sẽ giao ba phần tiền đặt cọc giống như đợt mua bắp cải thảo lần trước, cam đoan không để cô chú thiệt thòi…”

Người nhà họ Ngô không hiểu nhiều về hoạt động của khách sạn. Nên bọn họ hoàn toàn không biết bình thường khách sạn sẽ hợp tác cố định với những cửa hàng khác để thu mua mấy thứ này. Thật sự rất ít khi phái người đến nông thôn mua hàng.

Cả nhà họ Ngô hợp lại tính toán trong lòng, dù sao hiện giờ cũng là thời gian nông dân nghỉ đông, khách sạn này lại trả công rất hào phóng. Thanh toán tiền bắp cải thảo cũng không thiếu đồng nào. Vì thế cả nhà Ngô Bảo Căn liền dứt khoát nhận vụ làm ăn đó. Chỉ cần dốc sức buôn bán trong tháng này, bọn họ có thể kiếm thêm chút tiền để đón một năm mới tốt hơn.

Cả nhà Ngô Bảo Căn tâm tư linh hoạt liền đề nghị. “Lâm An à, chú thấy số lượng rau sấy khô và dưa chua mà khách sạn cháu muốn không ít. Nhưng nhà của chú lại không đủ nhân thủ, chú có thể chia bớt việc này cho những nhà trong thôn được không?”

Lâm An vốn không có thời gian quan tâm là ai đi làm việc này. Ở mạt thế, hương vị ngon hay dở một chút cũng không thành vấn đề. Lâm An còn phải gấp rút đi làm chuyện khác, nên lúc này cậu liền gật đầu giao tiền đặt cọc cho cả nhà Ngô Bảo Căn, nhờ bọn họ giúp đỡ tìm người phân chia công việc.

Bắp cải thảo không đáng bao nhiêu tiền, trong tay cậu vẫn còn nắm chặt tờ chi phiếu năm mươi vạn trước đó. Mà ngay cả bản thân cậu cũng để dành được bảy tám vạn. cho nên hiện giờ cậu chỉ mới xài hết con số lẻ. Kế tiếp còn rất nhiều thứ cần mua, đây cũng là lý do trọng yếu cậu muốn đích thân đi làm. Dù sao đến khi mạt thế ập đến, tiền trong tay cũng thành giấy vụn, dùng nhóm lửa cũng ngại không lịch sự.

Nửa tháng kế tiếp, Lâm An chưa từng quay về nhà. Cậu đi quanh quẩn xung quanh các thôn làng, xuyên qua các chợ buôn bán sỉ thực phẩm. Cậu muốn mau chóng dùng tiền mua hàng để lấp đầy không gian. Những nhãn hiệu thực phẩm trong siêu thị có giá cả không tiện lợi. Tốt nhất là đến các vùng nông thôn, thị trấn xung quanh thành phố Cẩm để thu mua lương thực.

Vì ở nơi này có chợ buôn bán lương thực với số lượng lớn. Trong thôn cũng có máy ép dầu, từng thùng mỡ heo được vận chuyển bán ra ngoài. Chưa kể đến những khách sạn hay quán cơm nhỏ thường rất thích tới nơi này mua bán. Gạo, mì, lương thực ở đây cũng tự sản xuất tự tiêu thụ, bao bì đơn giản, giá cả không quá tốn kém.

Xuất phát từ tính cẩn thận, Lâm An chạy tới rất nhiều lò sát sinh. Ở mỗi nơi khác nhau cậu đặt mua thật nhiều thịt tươi sống, bỏ ra không ít tiền, cho dù hóa đơn tiền thanh toán lên đến mười vạn cậu cũng không hề chớp mắt một cái. Điều này khiến cho những công nhân ở lò mổ tặc lưỡi lấy làm kỳ lạ. Khách sạn này đặt mua một lần hơn mấy chục nghìn đầu heo thật đúng là hiếm thấy. Xem ra khách sạn Lệ Tinh này rất lớn?! Chỗ ấy mới mở sao? Bọn họ từ đó đến giờ chưa từng nghe nói có một khách sạn như vậy.

Nhưng mặc kệ khách sạn đó lớn bao nhiêu, bọn họ kiếm được tiền mới là quan trọng. Còn về động tác chi tiền mạnh của Lâm An có chọc người tò mò, cố ý đến khách sạn Lệ Tinh hỏi thăm hay không thì cậu không quan tâm. Bởi vì không có bạn bè thân thích, nên cậu đã dứt khoát đổi số di động mới. Cho dù khách sạn Lệ Tinh muốn tìm cậu để xác minh tình huống cũng không tìm được người.

Huống hồ bọ đều là vì kiếm sống, chung quy ai lại rãnh rỗi đi theo dõi một tiểu nhân vật như cậu.

Đồng thời nhận được đơn đặt hàng lớn còn có trại nuôi gà, nuôi vịt, dê bò. Thậm chí ngay cả trại nuôi cá cũng nhận được một đơn đặt hàng không nhỏ. Nhưng người khách này lại chỉ định muốn làm sạch toàn bộ số cá, không để con nào còn sống.

Tiền nhân công hiển nhiên phải lấy nhiều. Thế nhưng vì muốn giữ chân khách hàng lớn, nên các trang trại làm việc rất sạch sẽ, thịt sống được bỏ vào một chiếc hộp plastic giữ tươi, nội tạng cũng được đặt chỉnh tề trong một chiếc hộp khác, phía dưới được lót một khối băng. Người khách này trước khi đi còn cố ý dặn dò, nội tạng phải ngâm trong nước, toàn bộ lông gà lông vịt đều phải giữ lại. Bọn họ chưa từng thấy qua khách sạn nào như thế, ngay cả lông của súc vật cũng muốn giữ lại!

Bình thường lò sát sinh vốn sẽ giữ lại những vật này để bán cho người chuyên thu mua da lông. Nhưng hiện giờ thì thôi rồi, ai bảo người ta là khách hàng lớn. Lông gà lông vịt đều phải thu thập một chút, toàn bộ bỏ vào trong bao tải, đến thời điểm giao hàng đều phải trình lên.

Phải nói kiếm iền thì cực khổ, nhưng xài tiền thì rất mau. Chỉ mới xoay một vòng mà số tiền hơn năm mươi vạn trong tay Lâm An, trừ bỏ số tiền lưu lại giao cho nhà họ Ngô làm dưa chua, cùng những thứ cần thu mua khác, cậu chỉ còn lại không đến ba vạn.

Ở khoảng cách chỉ còn mười ngày mạt thế tiến đến, Lâm An cuối cùng cũng lấp đầy hơn một nửa diện tích không gian. Mức độ kinh tế của cậu có hạn, cậu lại không trộm không cướp, nên tối đa cũng chỉ có thể như vậy. Có lương thực trong tay khiến cho cậu không cảm thấy lo lắng trong lòng. Sau cùng Lâm An trở lại Hưng Hoa thôn, dự tính thu tất cả rau sấy khô cùng dưa chua vào trong không gian. Kế đó cậu sẽ trở về thành phố hưởng thụ những ngày yên tĩnh còn sót lại trong thời kì bình an này, trước khi phải sống lưu vong ở thời mạt thế.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *