Tiểu Nhân – chương 4 (text)

chương 4: Lần đầu tiên

Lâm Phú nghe xong lời của Lâm An liền thở phào trong lòng. Lão vô cùng vui sướng mà nói liên tục. “Tốt, tốt, vậy chúng ta đi ngay bây giờ đi!”

“Nhưng mà còn thêm một điều nữa.” Lâm An đứng lên lấy giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà đã chuẩn bị sẵn từ trong ngăn kéo ra. Cậu không thèm để ý đến ánh mắt tham lam cùng khát vọng của Lâm Phú Quý, chỉ chậm rãi nói. “Ông cũng thấy đó, tôi vốn không muốn bán căn hộ này, dự định yên ổn chờ giải tỏa  nhà. Nhưng vì cảm thấy ”thằng em trai” của tôi thật đáng thương, cho nên mới dứt khoác mở tấm lòng vàng, tiện nghi cho các người.”

Lâm Phú Quý liền đáp không ngớt. “Phải, phải, lời này của con nói rất đúng. Tiểu An, con đúng là một thanh niên tốt, tới phút cuối vẫn nhớ đến người trong nhà. Chuyện trước đây cha thật có lỗi với con, sau này cha nhất định sẽ…” chỉ cần chắc chắn chiếm được lợi ích thì lão nói bao nhiêu cậu nịnh hót mà không được?!

“Ngừng đi, đừng có nói những lời vô dụng này với tôi. Căn nhà này có thể cho các người, nhưng tôi có một điều kiện.” Lâm An không có kiên nhẫn nghe Lâm Phú Quý giả mù sa mưa liền bảo lão câm miệng. “Căn nhà này tôi đồng ý bán đi. Nhưng sau khi chuyển nhượng xong, tôi muốn ở lại đây một tháng, chậm rãi thu хếр chuyện dọn nhà.”

“Cái gì? Mày còn muốn ở lại đây? Chuyện này không tốt lắm đâu, căn nhà này cũng đã thuộc về chúng tao, mày còn…” còn không nhanh chóng dọn đi, muốn ở lại đây là sao?!

Lâm Phú Quý nhíu mày, lão tỏ vẻ có chút không vui với yêu cầu của Lâm An. Dựa theo ý muốn của lão là Lâm An cầm tiền rồi mau chóng cút khỏi đây. Để cho con thỏ nhỏ chết bầm này ở lại thêm một tháng, vạn nhất đến lúc chính sách quy hoạch vừa đưa ra, nó lại đỏ mắt lật lọng không chịu đi thì làm sao bây giờ!

Lâm An thấy vẻ mặt đó của Lâm Phú Quý liền nhịn không được cười lạnh, cậu nhàn nhạt nói. “Dọn nhà không phải muốn dọn là dọn, dù sao tôi cũng cần chỉnh lý thu xếp nơi này một chút. Ông thấy đó, căn hộ này còn đang đổi cửa nhà, ban công cũng bọc hàng rào bảo hộ. Những thứ này đều thuộc loại bền chắc nhất ở thị trường. Chỉ hai thứ này cộng thêm tiền công nữa cũng đã mất gần hai vạn rồi. Số tiền này tôi cũng không tính thêm cho ông, chỉ cần ông để cho tôi ở đây thêm một tháng, mấy món đồ mới này coi như là tiền thuê nhà, sau này tất cả đều thuộc về gia đình ông.”

Lâm Phú Quý nghe thấy lời này xong liền động tâm trong lòng. Chờ đến khi giải tỏa nhà, mấy thứ này chắc chắn sẽ được nhà đầu tư bồi thường thêm phí phụ cấp thích hợp. Nhất là những căn nhà đã trùng tu, có khả năng lão sẽ moi được rất nhiều tiền. Quay về vấn đề chính, nếu để cho thằng oắt con này ở lại đây một tháng, vậy là lão đã có thể dễ dàng kiếm thêm một hai vạn nữa rồi, quả là có lời!

Thoáng có ý niệm trong đầu, nhưng lão vẫn giả vờ trầm ngâm một hồi lâu, sau đó mới vui vẻ đồng ý.

Đạt thành mục đích, Lâm An lười nói nhảm với Lâm Phú Qúy. Cả hai ngay lập tức đón xe đi đến ban ngành liên quan để làm thủ tục chuyển nhượng. Đợi hai ngày thủ tục làm xong, hai người lần nữa gặp mặt, một tay giao tiền một tay giao nhà. Sau khi giao dịch thành công thì mỗi người đi mỗi ngã. Mối quan hệ giữa hai cha con lãnh đạm giống như người dân nước lã.

Nhưng đối với Lâm An mà nói, người cha đã bỏ mặc cậu từ nhỏ, lại luôn tìm cách tính kế cậu còn không bằng một người dân xa lạ.

Đời trước Lâm Phú Quý tính kế cậu, nhưng đời này cậu đã hoàn trả hết cho ông ta. Trải qua chuyện mua bán lần nữa, bọn họ đã không còn thiếu nợ lẫn nhau.

Nhìn trong tay có đủ năm mươi vạn, nhưng trong lòng cậu cũng không có bao nhiêu vui sướng. Còn không đến một tháng nưã mạt thế sẽ tiến đến. Năm mươi vạn, nói ít thì không ít, nhưng nói nhiều thì không nhiều. Muốn sống sót ở mạt thế thì phải phân chia số tiền này như thế nào đây? Cậu nhất định phải cẩn thận suy nghĩ một chút.

Hai ngày tiếp theo, sau khi tiễn bước đội ngũ sửa nhà. Lâm An liền đánh giá cánh cửa mới tinh rắn chắc, và hàng rào bảo hộ ở bên ngoài ban công. Từ khi bắt đầu sống lại tâm tình của Lâm An vẫn luôn khẩn trương, cho đến hiện giờ cậu mới có thể nhẹ nhàng thả lỏng. Có hai thứ này cũng đã đủ cho cậu đối phó với tang thi cấp một ở mạt thế. Đợi đến khi tang thi cấp hai xuất hiện thì cậu đã sớm rời khỏi thành phố Cẩm, xuất phát đi đến khu căn cứ an toàn.

Ký ức đời trước nói cho cậu biết, nơi mà cậu đã ở từ nhỏ đến lớn này sẽ là thành phố xuất hiện tang thi cấp hai đầu tiên. Động đất bùng nổ, và cũng là địa phương bị thất thủ sớm nhất toàn quốc. Đất rộng, nhân khẩu dày đặc, ô nhiễm môi trường, còn nằm trên vành đai động đất ở Thái Bình Dương. Nơi cố hương này đã sinh ra cậu, nuôi nấng cậu. Nhưng đến năm thứ hai ở mạt thế nó lại bị bỏ hoang phế, trở thành một thành phố chết.

Quá muộn để đau lòng cùng hoài niệm, đối mặt với thảm họa của thiên nhiên, nhân loại quả thật rất nhỏ bé. Nhỏ bé đến độ dưới vô số những thảm hoạ, con người không còn thời gian để rơi lệ hay nhớ về quê hương của mình. Dù sao ở mạt thế, sống sót mới là điều cấp bách và quan trọng nhất.

Ở mạt thế cái gì thiếu thốn nhất? Xem qua mạt thế tiểu thuyết, mọi người chắc chắn sẽ không chút do dự mà nói ra ba thứ nước – thức ăn – và vũ khí! Đây là ba thứ cần thiết nhất trong cuộc sống, và nó cũng là thứ bảo vệ tính mạng của con người.

Nhất là khi mạt thế năm thứ hai bắt đầu, thức ăn càng ngày gàng thiếu thốn. Hoặc là có vũ lực hoặc là có thức ăn, còn tất cả những thứ còn lại đều là vô ích.

Bị người khác khống chế, cậu không có quyền tự ý hành động, hoàn toàn phải nghe theo sự sắp đặt của cấp trên, toàn bộ vật tư thu được trong không gian đều phải nộp lên trên. Không có sự tín nhiệm, năm năm trời cậu không có quyền tự do cá nhân. Ngày qua ngày đều bị kẻ khác theo dõi. Cuộc sống ấy đối với cậu mà nói chỉ đơn giản là sự tra tấn.

Đó rõ ràng là một cách thức giày vò. Nhưng ngay đến việc muốn kết thúc cuộc sống đày đọa ấy cũng ngoài tầm kiểm soát của cậu. Vì để phòng ngừa dị năng giả không gian chạy trốn, nên bất kỳ lúc nào trong phòng của Lâm An cũng có thêm năng giả khác. Trên danh nghĩa viết là bạn cùng phòng, nhưng thật chất là đến theo dõi cậu.

Cậu có thế lực quá nhỏ trong đoàn đội đó. Mà tên đầu sỏ vì muốn “giữ” lại dị năng giả không gian đáng giá nhất trong đội đã phải hao hết tâm lực. Nếu một ngày Lâm An có suy tính muốn tách khỏi đội ngũ cũ để gia nhập vàomột đoàn đội lớn mạnh hơn, đổi lấy càng nhiều ưu đãi, thì chờ đợi cậu chắc chắn sẽ là lưỡi dao sắc bén hoặc vài viên đạn từ “người bạn cùng phòng”.

Kiếp trước đã qua, đời này đã không còn đoàn đội “bảo hộ” cậu nữa. Làm thế nào để sống sót mới là điều cần suy tính nhất.

Lâm An tập trung tinh thần, cậu một lần nữa khống chế tinh thần lực để tiến nhập vào không gian dị năng cửa mình. Dị năng không gian của cậu vẫn chưa đạt tới cấp ba, cho nên bên trong vẫn duy trì diện tích gần ba trăm mét vuông của năm sau. Nếu so cấp bậc của dị năng giả không gian với các dị năng giả bình thường khác, thì cấp một của dị năng không gian chỉ có từ ba mươi đến bảy mươi mét vuông. Mỗi khi tăng lên một cấp, diện tích bên trong không gian sẽ dần dần được mở rộng gấp đôi. Đến cấp hai sơ cấp thì bên trong đã có một trăm năm mươi mét vuông, cấp ba là ba trăm mét vuông.

Ở đời trước cậu thiếu chút nữa đã được thăng cấp. Nhưng hiện giờ cậu vẫn bị kęt lại ở đỉnh cấp hai. Vì thế nên diện tích trong không gian của cậu nhỏ hơn cấp ba một chút.

Toàn bộ không gian vẫn như cũ, y như đời trước chỉ có thể thu thập đồ vật nhưng không thể tiến vào. Dị năng giả không gian đều là như vậy. Ngày trước cậu cũng chưa từng nghe thấy có dị năng giả không gian nào có thể làm giống trong tiểu thuyết, không chỉ có thể tiến vào bên trong mà còn có thể trồng trọt chăn nuôi.

Trến thực tế, dị năng giả không gian giống như dùng tinh thần lực đặc thù của mình tạo ra một diện tích không gian song song hiện hữu, sau đó cưỡng ép nó mở ra một phần lãnh thổ. Sự hiện hữu của nó khác biệt ở kích thước, thời gian bất động và không có nguồn không khí. Dựa vào sự can thiệp của tinh thần lực và thời gian thực tại giao nhau, nên không gian đó có thể chứa vật phẩm, nhưng không thể cung cấp oxy cần thiết cho vật sống sinh tồn.

Bấy nhiêu là đủ rồi, Lâm An siết chặc lòng bàn tay mình, cậu ngồi ngây người trên ghế sofa.

Ở thế hệ trước, khi con người ta còn chưa biết dùng đến nhà kính, thì người phương bắc đã có thói quen dự trữ bắp cải thảo vào mùa đông. Bắp cải thảo chịu được mùa lạnh, cộng thêm hương vị của nó tươi mới giòn ngọt, lại có thể chế biến được rất nhiều món ăn. Cho dù là hiện giờ, bắp cải thảo cũng vẫn là thứ rau củ trọng yếu, không thể thiếu vào mùa thu đông ở các chợ thực phẩm.

Nhưng năm nay, không ít hộ nông dân ở vùng ngoại thành rơi vào lo lắng.

Thu hoạch năm nay rất tốt, bắp cải thảo lại được mùa. Người dân nắm bắt điều này lại càng trồng trọt nhiều hơn, khiến cho sản lượng bắp cải thảo trở nên khổng lồ, ngược lại biến thành tai hoạ.

Ở chợ bán thực phẩm, chiếc xe bắp cải thảo nối đuôi nhau đi đến thành phố, mỗi chiếc đều chở đầy một xe rau củ. Nhưng đến lúc trở về sau hơn một ngày buôn bán thì mỗi xe vẫn còn lại một nửa, những người dân trồng rau không ai không nôn nóng.

Hiện giờ điều kiện sinh hoạt rất tốt, cho dù mùa đông có khắc nghiệt đến đâu, thì người dân cũng có thể ăn rau củ tươi mới bất kỳ lúc nào. Cho dù không có dự định muối dưa chua, thì cũng không ai giống như trước kia tích trữ hơn mấy chục thùng bắp cải thảo ở trong nhà.

Trơ mắt nhìn càng ngày càng nhiều rau củ vì ế hàng mà thối rữa trên mặt đất. Những người dân quê trồng rau xung quanh thành phố Cẩm không ai không nôn nóng. Một là đau lòng số bắp cải thảo tươi ngon dần dần thối rửa vì không ai mua. Hai là càng lo lắng cho gia đình, bọn họ cực khổ lâu như vậy nhưng cuối cùng mọi thứ lại trở nên uổng phí.

Đài truyền hình địa phương cũng đã thử đưa tin vài lần, kêu gọi mọi người dân trong phố mua nhiều rau cải, nhằm giúp cho người nông dân vượt qua cửa ải khó khăn này. Nhưng ai có thể mỗi ngày ăn món này chứ? Bắp cải thảo ế hàng là một vấn đề lớn. Nhất là Hưng Hoa thôn, đối với hơn mười hộ gia đình đều bỏ vốn lớn trồng bắp cải thảo mà nói, năm này chỉ sợ là không xong.

“Cậu cả! Cậu cả à! Có người tới nhà, mợ cháu gọi cậu về gấp!”

Ngô Bảo Căn đang đứng trồng ruộng, từ phía xa đã nghe thấy tiếng gọi của cháu ngoại trai. Buông cây cuốc vừa mới cầm lên, ông có chút buồn bực quay đầu lại nói. “Bây giờ không phải là năm mới, cũng chả phải ngày lễ gì, sao lại có khách đến nhà chúng ta chứ?”

Cậu thiếu niên gọi là Điều Đầu nhe răng trước câu trách mắng của ông. Cậu lộ ra vẻ mặt vui mừng hét lên, “Là khách hàng lớn! Khách hàng lớn! Anh ta nói muốn mua bắp cải thảo của chúng ta!”

Ngô Bảo Căn nghe xong lời cậu bé nói, trong lòng vừa nghi ngờ vừa vui mừng. Ông không kịp nhặt cái cuốc lên, đã chạy như bay theo sát phía sau đứa cháu ngoại về nhà. Trong lòng ông không ngờ tới lúc này đây lại có nhà bán sỉ nào muốn mua loại bắp cải thảo chất đầy đường này. Nhưng nếu thật sự như cháu ngoại của ông nói thì quá tốt rồi. Bắp cải thảo nhà ông tươi tốt như thế mà lại không thể bán được, để nó thối rửa trên mặt đất thật khiến cho nhiều người đau lòng à!

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *