Tiểu Nhân – 03 (text)

Chương 3: Sang tên

Kiếp trước Lâm An không hề biết chuyện giải tỏa nhà này. Hơn nữa ngày trước, khi bà Lâm còn sống, hai người đã từng bàn bạc qua chuyện tích góp một chút tiền để mua một căn nhà tốt hơn. Hai bà cháu cũng đã ở ngôi nhà cũ này hơn mấy chục năm. Nước sơn trên tường đều đã bị bong tróc, nội thất bên trong càng thuộc kiểu dáng của những năm 90. Chỉ sợ sau này Lâm An cưới vợ gia đình của cô gái đó sẽ không hài lòng.

Bà Lâm là một người phụ nữ có suy nghĩ thoáng. Bà cũng không cảm thấy lưu luyến ngôi nhà này. Mấy năm nay nhìn giá nhà từ từ leo thang, bà cũng bắt đầu động tâm. Nhà cũ lại không đáng để cho bà sử dụng tiền sửa sang. Nếu như là một căn hộ mới, bà có thể cho đứa cháu ngoan của bà một ngôi nhà tốt hơn. Sau này cho dù có cưới vợ, hay là tự mình ở đều thoải mái hơn căn nhà cũ đã xây được vài thập niên này.

Nhưng tuổi của bà lại lớn, chưa kịp thực hiện được kế hoạch đổi nhà thì bà đã nhắm mắt xuôi tay.

Đời trước Lâm Phú Quý cũng ra cái giá 30 vạn để mau lại căn hộ này. Lúc ấy Lâm An cảm thấy giá tiền đó cũng không tệ. Cậu nhớ bà Lâm khi còn sống cũng từng bàn qua chuyện này, lại tính toán số tiền tích góp ở trong tay, nếu thêm 30 vạn cũng đủ cho cậu mua một căn nhà tốt hơn. Vì thế lúc ấy cậu liền vui vẻ đồng ý.

Nhưng không ngờ tới nửa tháng sau liền truyền đến tin tức, một tập đoàn nào đó đã thỏa thuận xong hiệp nghị với chính phủ về việc phát triển khu dân cư mà cậu từng ở. Khi ấy cả nhà Lâm Phú Quý đều cực kỳ cao hứng mà cười nhạo cho cái số xui xẻo của Lâm An. Và kẻ có số phận bất hạnh đó lại đang tạm trú trong một căn phòng nhỏ dành cho nhân viên đang làm việc ở khách sạn, được xây ở phái sau khu vực nhà hàng. Cũng ở cái nơi nơi vô cùng không an toàn ấy, cậu đã nghênh đón mạt thế.

Sau khi vất vả thoát khỏi đám răng nhọn của tang thi để nhặt về một cái mạng. Lâm An theo dòng người chạy ra khỏi thành phố, nhưng cậu lại đụng phải một nhóm côn đồ đại ca ở trong thành. Khi ấy cậu lại đánh giá thấp lòng người, mù quáng tự phụ trình diễn dị năng không gian mà cậu mới có được. Thời điểm đó Lâm An chỉ muốn tăng địa vị trong đội của mình lên, cũng bởi vì như vậy mà cậu bắt đầu bị đám người đó khống chế, họ bắt ép cậu dùng dị năng bán mạng để đổi lấy cuộc sống lay lất ở mạt thế.

May mà ông trời phù hộ, cũng không biết đời trước cậu đã tích được ơn đức gì, mà ông trời lại cho cậu một cơ hội trọng sinh trở về. Chỉ có kẻ ngu ngốc mới có thể giẫm lên vết xe đổ.

“30 vạn?” Lâm An lập lại cái giá mà Lâm Phú Quý vừa ra.

Lâm Phú Quý cho là cậu động tâm, ánh mắt lão liền xẹt qua một tia thích ý, “Đúng vậy, 30 vạn, số tiền này không ít, cho con để dành làm tiền vốn cho tương lại.”

Hai mắt của Lâm An nhìn xuống, cậu lẳng lặng suy nghĩ.

30 vạn, căn nhà cũ này của bọn họ ở tầng khá thấp nhưng diện tích lại lớn. Đợi đến khi giai tỏa, khoản tiền bồi thường có lẽ cũng là con số này, càng không tính đến căn nhà mới được đền bù. Lâm Phú Quý vì thằng con bảo bối đó mà tính toán chu toàn xuất sắc!

Nhìn thấu người cha ruột luôn tìm mọi cách tính kế mình cũng không khiến cho Lâm An cảm thấy bi ai trong lòng. Mấy năm nay cậu đã sớm hiểu rõ Lâm Phú Quý. Sau cái năm 3 tuổi đó, cậu đã không còn chờ mong tình thương của người cha này nữa.

Người bất nhân thì ta bất nghĩam ông đã dám tính kế tôi thì đừng trách tôi không tình không nghĩa, muốn trách thì trách mình tài nghệ không bằng người khác.

Hai mắt của Lâm An giả vờ xẹt qua một chút động tâm, nhưng trên mặt lại cố ý lộ ra vẻ nghi ngờ, cậu nói “30 vạn? Vậy tại sao các người không đi mua một căn nhà mới?”

Thành phố Cẩm là một thành phố thuộc thủ đô lớn. Nơi này cách thủ đô không xa, cũng bởi vì dựa vào phát triển than đá, sắc thép và những nguồn nhiên liệu khác. Nên nền kinh tế của thành phố này phát triển không tệ. Nhưng vì nền công nghiệp nặng phát triển, nên môi trường xung quanh đây nổi tiếng ô nhiễm. Không ai thích mua nhà ở nơi này, mà diện tích đất ở thành phố Cẩm lại rộng lớn cho nên giá nhà vẫn luôn không thể leo thang như ở nơi khác.

30 vạn lại góp thêm một hai vạn nữa, như vậy cậu có thể mua một căn hộ 3 phòng mới ở khu trung tâm thành phố. Kiến trúc của khu dân cư Lý Ngư Đường thuộc kiểu dáng của những năm thập niên bảy mươi. Những căn hộ ở phụ cận xưởng thép này vốn được xây để cung cấp cho công nhân. Nhiều năm trôi qua khiến cho khu nhà này vừa cũ vừa lỗi thời, cũng không ai hỗ trợ tiền bạc để trùng tu. Những người dự định kết hôn bình thường cũng không muốn mua mấy căn nhà mục nát như vậy.

Lâm Phú Quý trong lòng chột dạ, thấy Lâm An nghi ngờ không khỏi cảm thấy khẩn trương. Lão rất sợ cậu đã nghe được thông tin gì đó, vì thế liền vội vã giải thích: “Haizz, vì .. vì ngôi nhà này thực sự không tốn quá nhiều tiền. Cha và mẹ của con đã bàn bạc rồi, căn hộ này tuy cũ nhưng lại rất tốt, diện tích còn lớn hơn nhà của ..”

“Ngừng ngừng!” Lâm An mặt lạnh cười nhạo nói, “Ông đừng có nói bậy bạ mà đem tôi dính líu với mối quan hệ đó, mẹ của tôi chết lâu rồi!”

Lâm Phú Quý nghẹn một hơi, sắc mặt trắng xanh. Lão cố đèn nén lửa giận trong lòng mình một hồi lâu mới ngượng ngùng nói, “Cha biết con vẫn còn oán trách cha chuyện năm đó. Là cha có lỗi với con, nhưng con dù sao cũng là con trai ruột cùa cha, cha làm sao có thể hại con. Con hiện giờ còn trẻ, còn kiếm được nhiều tiền. Cộng với số tiền 30 vạn này, ngày sau con muốn kết hôn cũng không cần lo lắng. Đợi đến lúc con lấy vợ, cha sẽ cho con thêm một ít tiền nữa, chúng ta lúc đó đến trugn tâm thành phố mau một căn nhà mới, con thấy được không?”

Lời này thật dễ nghe, nhưng trong lòng Lâm An lại rõ ràng. Không nói đến chuyện không bao lâu nữa là mạt thế, dẫn theo phụ nữ có bao nhiêu phiền phức. Cho dù ngày sau cậu có cưới vợ, thì cái kẻ mang danh nghĩa là cha này chắc chắn chẳng buồn động một ngón tay.

“Ông ít nói lời thừa thải đi!” Lâm An ngắt lời lão, cậu không nhanh không chậm nói. “30 vạn sao? Tôi cảm thấy còn ít lắm. Nhưng vì nể tình thằng em trai “thân thương” đó, mấy người cứ đưa cho tôi 50 vạn là được rồi. Muốn mặc cả thì ông đi kiếm nhà khác đi.”

Mua nhà bán nhà là chuyện lớn, bình thường phải mất tới một hai tháng để cả hai bên đạt thành thỏa thuận. Nhưng Lâm Phú Quý không thể chờ được tới đó. Không chừng nửa tháng nữa, tin tức về chuyện quy hoạch khu dân cư Lý Ngư Đường sẽ chính thức được công bố. Đến lúc đó những hộ dân cư ở đây sẽ không ai đồng ý bán nhà đi.

Lâm An đoán chẳc Lâm Phú Quý không chờ được lâu. Cậu liên không khách khí mà giở công phu sự tử ngọam. Tóm lại trừ cậu ra, không ai nguyện ý làm thủ túc chuyển nhượng nhanh chóng. Lâm Phú Quý muốn thoả thuận xong chuyện mua bán nhà với người, khác trong vòng hai tuần thì rất khó khăn.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *