Tiểu Nhân – 02 (text)

Chương 2: Lâm Phú Quý

Việc này dễ xử lý thôi! Lâm Phú Quý mừng đến nổi chẳng biết dùng từ gì để diễn tả. Về nhà phải cùng vợ lão thương lượng chuyện này mới được. Lão là cha ruột của Lâm An, bắt Lâm An tặng ngôi nhà đó cho đứa em trai kết hôn, nó còn không nghe theo sao?!

Nhưng đáng tiếc Lâm An ngay từ đầu đã không nghe theo lời lão.

Cậu trời sinh không có năng lực học tập, mặc dù bà Lâm muốn tạo điều kiện cho cậu đi học. Nhưng sau khi tốt nghiệp trung học Lâm An không còn muốn học lên nữa.

Năm mười lăm tuổi cậu bỏ học, sau đó lăn lộn vượt gió xuyên mưa kiếm sống trong xã hội. Mưu tính gì mà cậu chưa thấy qua.

Lâm Phú Quý dám mở miệng đòi ngôi nhà này của cậu thật đúng là không biết xấu hổ?!

Mọi chuyện đều không khác với đời trước, Lâm An còn nhớ khi đó cậu cười lạnh một tiếng, sau đó móc điện thoại di động ra gọi cho đám anh em, nhờ bọn họ đến nhà máy làm việc của Lâm Phú Quý, cùng sạp bán trái cây của vợ con lão làm loạn một phen.

Khi đó Lâm An cũng không làm gì nhiều, bọn họ chỉ cầm cây đứng chờ ở cửa ra vào. Vừa nhìn thấy đám người đó đi ra ngoài, bọn họ liền xông đến nhìn chòng chọc người nhà Lâm Phú Quý.

Nhưng bọn họ không có ra tay đánh người, chỉ đập một ít đồ vật, nói vài câu hung ác hù dọa đám người nhà lão. Toàn bộ chỉ là mấy trò xiếc tầm thường. Cảnh sát có tới, nhưng chỉ xử lý nhẹ chuyện này. Vì dù sao bọn họ cũng không có ra tay đánh người?! Nhiều nhất là nhốt cả đám vào khám vài ngày, giáo huấn một chút rồi thả đi.

Nhưng vừa được thả ra thì càng khó nói, cậu lại tiếp tục đi tìm cả nhà Lâm Phú Quý.

Lần đó doạ cả nhà lão sợ đến mất hồn mất vía. Đám người Lâm Phú Quý đều là những người dân bình thường trong xã hội, nên mỗi lần bọn họ ra khỏi cửa đều hoảng hốt lo sợ không yên.

Lần cuối cùng. Lâm An tự mình tìm tới nhà Lâm Phú Quý. Đó là lần đầu tiên và cũng là lần sau cùng cậu đến nhà cha ruột của mình.

Thật ra cậu tới đó cũng không định làm gì bọn họ, chỉ đạp một phát đá văng cánh cửa gỗ nhà lão. Khi ấy, cậu mắng thẳng thừng Lâm Phú Quý trước mặt hàng xóm láng giềng đang ở ngoài hành lang xem náo nhiệt rằng ——.

“Lâm Phú Quý, nếu cả nhà mấy người còn dám tìm lão tử gây phiền toái, thì coi chừng lão tử chặt tay thằng Lâm Bân. Mấy người không tin thì cứ thử đi, thằng Lâm An này chân trần không sợ mang giày đâu[1]!”

[1]Chân trần không sợ mang giày giống như cách nói một người hai bàn tay trắng, không còn sợ phải mất gì nữa.

Lâm Bân, con trai út của Lâm Phú Quý cũng giống như cha của gã. Là một kẻ khiếp nhược vô dụng, gã cứ thế mà trốn ở trong phòng, không dám đi ra đối mặt với Lâm An, người anh trên danh nghĩa của gã. Mẹ của gã trái lại rất chua ngoa, mụ ta đứng thẳng lưng gân cổ lên chửi rủa Lâm An. Nhưng khi thấy cậu móc con dao Hồ Điệp từ trong túi ra thì ngay lập tức ngậm miệng.

Chồng của mụ nói không sai, thằng con lớn được người vợ trước của lão sinh ra chính là một tên côn đồ lưu manh. Những người dân bình thường thời bây giờ có ai muốn tùy tiện chọc vào bọn du côn?

Sau khi Lâm An vứt mấy câu hù dọa thì liền hừ một tiếng, cậu cười lạnh bỏ đi.

Nhớ thương ngôi nhà của cậu hả?

Có ngon thì đến, cậu đây chân trần không sợ mang giày. Đảm bảo cho các người biết cái gì gọi là hối hận!

Nhưng mà tình huống hiện giờ lại có chút khác biệt. Còn khoảng một tháng nữa mạt thế sẽ tiến đến, ngôi nhà này giữ hay bán đi ngược lại cũng không khác biệt lắm. Hiện giờ cái cậu thiếu nhất không phải là nhà ở, mà là tiền!

Thật là muốn cái gì thì cái đó lại tới, nhìn xem, ông già nhà cậu không phải đến đưa tiền cho cậu sao?!

“Có việc?” Lâm An đứng chắn ở cửa ra vào, cậu nhướng mày, trong lòng biết rõ mục đích lão tới đây nhưng cậu vẫn giả vờ hỏi.

Lâm Phú Quý cười mỉa. “Hắc hắc, con nói vậy là sao à, không có việc gì thì cha không thể tới thăm con một chút sao?”

Thật ra Lâm Phú Quý cũng không muốn đến đây gây chuyện với đứa con lớn này của lão. Lần trước đám du côn kia cầm thanh sắt, gạch đá tới quậy phá đã sớm khiến cho lão kinh sợ. Mặc dù lão đã báo cảnh sát, nhưng bọn họ cũng chỉ giam giữ nhóm người đó chừng mười ngày rồi lại thả đi. Đám lưu manh kia muốn tới nhà lão “hỏi thăm” thì vẫn tới “hỏi thăm”. Lão dù sao cũng chỉ là một người dân bình thường, thật sự không muốn tiếp tục rước lấy phiền phức nữa.

Nhưng vừa nghĩ tới đứa con út được lão cưng chiều từ nhỏ đến lớn, vì không lấy được vợ mà cả ngày đăm chiêu ủ dột. Bà xã của lão cũng vì chuyện không khuyên được con trai mà mỗi ngày gạt lệ ở trong phòng. Cho nên Lâm Phú Quý liền cắn răng. ấy một ít táo đỏ từ trong sạp bán trái cây của vợ lão bỏ vào túi mang đến đây.

Nhưng lúc này Lâm Phú Quý lại lúng ta lúng túng bị chặn ở ngoài cửa. Lão tiến vào không được mà rời đi cũng không xong. Bị vài người lên xuống lầu dùng ánh mắt khác thường đánh giá khiến cho vẻ mặt của lão vô cùng xấu hổ. Hiện giờ trong lòng Lâm Phú Quý đang mắng chửi xối xả cái thằng oắt con đứng chắn ở cửa này. Nhưng ở ngoài mặt. ão vẫn phải tươi cười với nó, thật là nghẹn khuất muốn chết!

Mà kẻ đang bị cha ruột điên cuồng chửi rủa trong lòng —— Lâm An thế nhưng lại xuất thần.

Cậu đang hồi tưởng lại vì sao kiếp trước của mình lại đi đến bước đường cùng. Ở thời điểm đó, cậu bán đi ngôi nhà này. Sau khi cầm trong tay số tiền bán nhà ba mươi vạn, cậu nhanh chóng bị cả nhà Lâm Phú Quý đuổi ra khỏi cửa. Lâm An khi đó dọn đến ở tạm trong một căn phòng đơn sơ dành cho nhân viên đang làm việc ở phía sau khách sạn. Sau đó, ở một nơi ngay cả cánh cửa cũng bằng nhựa plastic, cậu không kịp phòng bị liền nghênh đón mạt thế tiến đến. Quả thực không thể nào xui xẻo hơn được nữa.

Mà ngọn nguồn sự việc này suy cho cùng chính là do cả nhà Lâm Phú Quý gây ra.

Lâm An nhướng mày, cậu để cánh tay lên khung cửa, rất không khách khí nói. “Ít nói nhảm đi, ông tới đây làm gì?”

Lâm Phú Quý chà xát bàn tay. “Tiểu An à, con trước hết để cho cha vào nhà đi, cha có chuyện bàn bạc với con, hai chúng ta vào nhà rồi từ từ nói. ”

Lâm An đứng chặn ở cửa, cậu nhất thời không nói gì, chỉ dùng ánh mắt đánh giá Lâm Phú Quý. Cậu trời sinh có một đôi mắt rất đẹp, đen láy trong trẻo, Mỗi khi cậu nhìn người khác đều luôn khiến cho họ cảm thấy cậu giống như đã hiểu thấu mọi chuyện trong lòng họ.

Lâm Phú Quý bị thằng con lớn dùng ánh mắt như thế đánh giá liền cảm thấy sợ hãi, Lão vốn đã có năm phần chột dạ. Lúc này đây liền tăng lên bảy phần.

Trong lúc hai cha con nhà họ Lâm đang giằng co, thì trên hành lang truyền đến thanh âm có người đi xuống lầu. Bà mẹ trẻ mang đôi giày cao gót tinh xảo dẫn theo một đứa bé gái khoảng chừng năm tuổi vội vàng đi xuống cầu thang.

Người phụ nữ có gương mặt trang điểm kiều diễm thoáng nhìn qua lầu ba, thấy trước cửa có hai người đứng, cô ta liền khinh thường bĩu môi, cũng không thèm chào hỏi một tiếng, nhanh chóng dẫn đứa con gái của mình rời đi.

Bên ngoài hành lang vẫn còn mơ hồ truyền đến đoạn đối thoại của cô ta cùng đứa con gái —— “Mẹ à, bọn họ đang làm gì vậy?”

“Con ít hỏi mấy chuyện này đi, ai mà biết nhà bọn họ quanh co thế nào chứ, Nữu Nữu, mẹ nói cho con biết, về sau không được phép nói chuyện với mấy người ở lầu ba nghe không.”

“Tại sao vậy mẹ?”

“Con không cần biết tại sao, chỉ cần nghe lời mẹ nói là được rồi!”

Bầu không khí trên hành lang nhất thời có chút gượng gạo. Nhưng Lâm An không để tâm, cậu chỉ nhún vai, xem như mình không hề nghe thấy đoạn đối thoại đó.

Người phụ nữ sống ở tầng trên tên là Lý Thụy Diễm, vừa mới dọn đến nơi này ở nửa năm. Nghe nói người phụ nữ đó và chồng cô ta đều là thành phần trí thức vốn làm việc trong một công ty lớn. Cả hai người đều rất khinh thường những người dân lao động chân tay ở khu công xưởng như bọn họ. Kiếp trước không biết, nhưng hiện giờ sống lại một đời, cậu đã hiểu rõ vì sao Lâm Phú Quý lại vô sỉ, sống chết van xin muốn mua cho bằng được ngôi nhà này của cậu. Ở đời trước, ngay sau khi cậu bán đi căn nhà này thì liền nghe được tin tức khu dân cư Lý Ngư Đường sắp được quy hoạch.

Nói không chừng gia đình của người phụ nữ này cũng thông qua một số mối quan hệ mà thăm dò được tin tức đó, nên mới gấp rút dọn đến nơi này, Dù sao dựa theo quy định những hộ dân cư bị di dời sẽ được nhận một khoảng tiền bồi thường, diện tích nhà mới cũng dựa vào số lượng nhân khẩu cư trú thực tế trong mỗi hộ gia đình. Chỉ có chính thức dọn đến nơi này ở mới có thể nhận được nhiều tiền bồi thường từ các nhà đầu tư.

Còn Lâm Phú Quý?

Lâm An cười nhạo trong lòng, khỏi phải nói, cái lão thật sự nhớ thương vốn không phải là căn nhà cũ kỹ này của cậu, mà là vì nó sắp được quy hoạch. Dọn đến nhà mới, còn cầm được tiền bồi thường. Cả đời của lão chưa từng một lần cho cậu tình cha. Nhưng khi muốn đẩy cậu xuống hố thì lại tận tâm tận tình.

Lâm Phú Quý thấy Lâm An không nói lời nào. Lão cho rằng cậu bị thái độ của người phụ nữ kia chọc giận. Liền vội vàng lộ ra khuôn mặt tươi cười khuyên nhủ. “Tiểu An à, con đừng khó chịu, cha thấy người phụ nữ đó cũng không tốt đẹp gì. Cô ta sao lại có thể dạy con mình như thế. Con trai của cha tốt như vậy thì sao có thể không nói chuyện chứ!” Lâm Phú Quý ưỡn ngực nghiêm mặt cười nói.

“Hai cha con chúng ta không phải là loại người kém hiểu biết như bọn họ. Con xem, ở lầu này người đến người đi, chúng ta đứng ngay trước cửa nói chuyện thì thật không tiện à. Hay là con để cho cha vào nhà trước đi?”

Lâm An cười lạnh trong lòng, cậu không thể nào nuốt trôi nổi bộ  dạng này của Lâm Phú Quý!

Nếu như Lâm Phú Quý có thể nói với cậu vài câu như vậy khi cậu còn nhỏ, thì rất có khả năng cậu sẽ vì thế mà cảm động bỏ qua chuyện cũ. Từ nay về sau làm một đứa con hiếu thuận, nhưng mà hiện giờ thì.

Hai mắt của Lâm An không thèm đếm xỉa tới Lâm Phú Quý, mà liết nhìn về phía túi nylon đựng táo đỏ trên tay lão. Trong miệng cậu ngay lập tức nhịn không được nuốt nước bọt. Từ sau khi mạt thế bắt đầu đến năm năm sau, cậu chưa từng một lần được thưởng thức qua hương vị của hoa quả.

Cố nén xúc động vươn tay cướp lấy túi táo. Lâm An giả vờ lộ ra khuôn mặt bất đắc dĩ, cậu tránh qua một bên ý bảo lão tiến vào nhà. Nhưng ánh mắt của cậu vẫn luôn len lén liết nhìn về phía túi táo đỏ bị lão tùy tiện đặt trên mặt đất, trong lòng cậu ngứa ngáy không thôi.

Lâm Phú Quý thấy ánh mắt thờ ơ, không nói lời nào của thằng con trai ngồi trên ghế sofa. Rõ ràng tỏ vẻ nó vẫn luôn ghi hận chuyện lúc trước, nên bây giờ mới cố ý lạnh nhạt với lão! Lâm Phú Quý mắng thầm trong bụng, thằng con trời đánh!! Tao còn chưa tính sổ chuyện mày tìm đám lưu manh đến phá nhà tao, thế mà mày còn dám lên mặt quá đáng àh. Đợi tao có được căn nhà bảo bối này rồi, tao không đạp mày ra đường cho mày ngủ ở gầm cầu,tao nhất định không mang họ Lâm!!!

Lâm Phú Quý uất ức, trong lòng chữi vô cùng sảng khoái, nhưng lão vẫn phải mặt dày mở miệng trước.

“Là thế này tiểu An à, con cũng thấy em trai con bởi vì chuyện nhà cửa mà sắp phải chia tay với bạn gái rồi. Con làm anh hai, có thể giúp đỡ cho nó một chút không?”

Lâm An nhếch miệng, cậu lộ ra dáng vẻ dầu muối đều không ăn, “Ông nói đùa gì vậy? Em trai? Mẹ của tôi chỉ sinh một đứa con trai là tôi thôi. Tôi lấy đâu ra một thằng em thừa thải chứ?!”

“Con,,. “ Câu nói của Lâm An làm cho Lâm Phú Quý bị nghẹt thở. ão chậm rãi lấy lại sức lực sau đó tiếp tục tận tình khuyên bảo.

“Cha biết con mấy năm nay oán trách cha, đúng là cha không có quan tâm đến con, Thế nhưng con cũng nhìn lại một chút đi, con bây giờ không phải được bà út nuôi lớn như vậy sao, còn được thừa kế ngôi nhà này nữa. Ngẫm đi ngẫm lại con cũng không chịu thiệt chỗ nào. Nếu bà út không phải là dì của cha,mà con cũng không phải con của ta thì làm sao bà ấy muốn nuôi con chứ?”

Lâm Phú Quý càng nghĩ càng cảm thấy tức giận. Theo lý mà nói dì của lão không có con cái, thì thế nào cũng đem căn nhà này để lại cho đứa cháu trai là lão đây.

Không biết bà ta bị làm sao mà lại lập một bản di chúc, đem toàn bộ thứ tốt lưu lại cho thằng súc sinh, mất hết tính người này.

Dì của lão trước khi lâm chung còn đem bản di chúc đó đi công chứng. Đến cả cơ hội muốn kiện tụng lên tòa án để phân chia gia sản cũng không lưu lại cho bọn họ. Phi! Bà già chết tiệt, đáng đời bà ta không con cái!

Lâm Phú Quý mắng chữi vô cùng vui vẻ trong lòng, Nhưng bởi vì kiêng kỵ Lâm An nên lão không dám đem những lời đó hiển hiện trên mặt. Cũng may Lâm An không có thức tỉnh dị năng đọc tâm, không thì hiện giờ đã trình diễn vụ án giết cha trong căn nhà này rồi! Bà Lâm là người mà Lâm An cảm kích, quý trọng nhất đời. Cậu tuyệt đối không cho phép bất cứ kẻ nào mắng chữi bà của cậu.

Lâm Phú Quý nếu dám đem những câu mắng chữi ấy nói ra miệng. Lâm An có thể ngay lập tức ra tay với lão. Chẳng cần biết lão có phải là cha ruột của cậu hay không thì cậu vẫn đánh chết lão!

Cũng bởi vì Lâm Phú Quý không dám thẳng mặt mắng chữi bà Lâm, nên tâm tình của Lâm An hiện giờ xem như bình thường. Cậu chỉ tự tiếu phi tiếu nhìn đối phương, giống như đang chờ xem lão còn muốn diễn thêm tiếp mục gì nữa.

Lâm Phú Quý luôn cảm thấy ánh mắt của thằng oắt con này có cái gì đó không thể giải thích được, khiến cho người ta khiếp sợ.

Lão có chút không được tự nhiên mà nghiêng mặt né tránh ánh mắt đó. Nhưng suy nghĩ một chút lão lại không cam lòng, không ngừng cố gắng nói.

“Suy cho cùng thì con và Lâm Bân đều là anh em ruột,có cùng huyết thống gia đình, cho dù đánh gãy xương cốt cũng còn nối liền với gân.”

Lâm Phú Quý liếm bờ môi khô tiếp tục khuyên nhủ. “Em trai con đang vội kết hôn. Nó thật sự đang thiếu một căn nhà. Bây giờ con chưa có đối tượng để kết hôn, đi ra ngoài thuê nhà ở cũng không phải như nhau sao? Chúng ta cũng không đòi con cho không căn hộ này. Nếu như con đem ngôi nhà này nhường lại, cha và mẹ nó sẽ dựa theo giá nhà hiện giờ trả cho con, một đồng cũng không thiếu. Chờ đến lúc con muốn kết hôn không phải cũng cần số tiền này sao. Khi ấy con lại bỏ thêm ít tiền mua một căn nhà mới, không phải tốt hơn chỗ ở hiện tại sao ?”

Lâm Phú Quý thấy ánh mắt của Lâm An lóe sáng, giống như đã bị lời của lão đả động. Trong lòng lão vô cùng vui vẻ, lần thứ hai tung quả mù. “Diện tích căn nhà này của con tuy không lớn. Lại nằm trong khu phố cũ. Nhưng mà dù sao cha cũng là cha của con, không thể để cho con chịu thua thiệt. Dựa theo giá thị trường hiện giờ, chúng ta cho con ba mươi vạn, cái giá này cũng không tính là chiếm lợi ích của con. ”

Lâm Phú Quý tính toán nhỏ nhặt trong lòng —— Coi như đưa cho Lâm An ba mươi vạn, chờ căn nhà này được quy hoạch sang tay thì giá trị của nó có thể tăng lên gấp đôi, có khi còn nhiều hơn.

Vụ buôn bán này lão có lời! Đến lúc đó để cho cái thằng mất hết tính người này khóc chết đi sống lại!

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *