Tiểu Nhân – 01 (text)

Chương 1: Tiểu nhân vật sống lại.

Khách sạn Lệ Tinh là một khách sạn có quy mô không lớn ở trung tâm thành phố Cẩm, nhưng nó lại rất có danh tiếng.

Khách sạn có bao gồm ba tầng kiến trúc, tầng một là nhà hàng, tầng hai và tầng ba là phòng nghỉ.

Ban quản lý khu ẩm thực của khách sạn họ Vương. Là một người đàn ông trung niên hói đầu, tính tình xem như không tệ.

Lúc này vốn là giờ tan tầm, nhưng quản lý Vương lại ngồi trong phòng làm việc.

Ông nhìn cậu thanh niên trước mắt rồi thở dài. “Tiểu Lâm à, cậu làm việc ở khách sạn này cũng lâu như vậy rồi.

Sắp tới cũng thăng chức làm quản lý giám sát, cậu không nên nghĩ quẩn như vậy à. Tôi biết trong lòng cậu khó chịu, nhưng trên đời này còn có rất nhiều cô gái tốt. Qua mấy ngày nữa khách sạn sẽ tuyển thêm nhân viên phục vụ mới.

Tới lúc đó sẽ có rất nhiều cô bé xinh đẹp ngoan hiền, với điều kiện của cậu thì ngắm trúng người nào mà không được chứ, cần gì phải. . .

Cần gì phải treo chết trên một thân cây, mà thân cây đó lại là một ả không đứng đắn quấn lấy một lão già. . .

Cậu thanh niên ngồi đối diện bàn làm việc của ông lắc đầu cười khổ.

Gương mặt tuấn tú của cậu gục xuống, dáng vẻ như đang suy sụp tinh thần.

Lâm An lắc đầu nói, “Cảm ơn ý tốt của quản lý, cháu. . cháu vẫn muốn tạm thời nghỉ ngơi một thời gian. . .

Cậu đã quyết ý rời khỏi đây, nhưng không phải là vì nữ nhân viên phục vụ không đứng đắn kia.

Trên thực tế, Lâm An đã không còn nhớ rõ chuyện năm đó nữa.

Người con gái ấy ở một giây trước còn tỏ ra mập mờ với cậu, hai người cũng đã chuẩn bị xác nhận

mối quan hệ. Nhưng mà một giây sau, cô nàng lại chạy theo một lão già lắm tiền nhiều của. Tới cuối cùng, dáng dấp của cô ả ra sao cậu cũng đã không còn nhớ nổi.

Nguyên nhân rất đơn giản, một người sống ở mạt thế năm năm rồi trọng sinh trở về.

Đừng nói là nhớ tới dáng dấp của người kia ra sao, có thể nhớ kỹ hương vị của bánh bao chân gi là như thế nào thì đã coi như là trí nhớ tốt lắm rồi.

Trọng sinh lại một đời thật là tốt đẹp, không cần quan tâm mình có năng lực hay không.

Hơn hết mọi chuyện cũng chưa bắt đầu, làm cho người ta trước tiên cảm thấy vui vẻ hai phần.

Vương quản lý hói đầu hiển nhiên không hề biết cậu thanh niên ở trước mắt ông, đang thầm thương trộm nhớ món chân gi ở trong lòng đến độ nuốt cả nước miếng.

Nhìn thấy thái độ kiên quyết của Lâm An, ông than thở một hồi, thật đáng tiếc cho một chàng trai tốt. Ông không tiếp tục giữ Lâm An ở lại nữa mà khoát tay nói.

“Được rồi, được rồi, tôi không miễn cưỡng giữ cậu ở lại nữa. Cậu còn rất trẻ, chung quy làm một nhân viên phục vụ cũng không có tương lai. Trở về điều chỉnh tốt tâm tình của mình đi, thừa dịp cậu còn trẻ mà học thêm chút nghề nào đó.

“Haizz, cháu biết rồi, cảm ơn quản lý Vương.” Lâm An ân cần đáp lại ông, nhưng trong lòng cậu lại nói thầm.

Học nghề? Sợ là học không kịp rồi. Cũng không biết kỹ năng nhắm bắn, giết tang thi, đào tinh hạch có tính là một nghề hay không.

Nếu như đó là một nghề nghiệp, vậy thì cậu cũng coi như đã xuất sư rồi.

Lâm An là một tiểu nhân vật không hơn không kém. Trước khi mạt thế đến, cậu đã sớm bỏ học ra ngoài xã hội lăn lộn kiếm sống.

Lý lịch lẫn đời sống của cậu đều thuộc loại thường thường.

Sau khi mạt thế tiến đến, cậu ngược lại đổi vận, thức tỉnh một dị năng có vẻ hơi trâu bò —— là không gian dị năng.

Nhưng cậu lại bất hạnh bị một thế lực khống chế dưới tay.

Năm năm sống ở mạt thế, cậu hoàn toàn không được tự do.

Dị năng hiếm có này cũng không mang đến cho cậu quang vinh hay quyền thế. Chưa kể đội trưởng của cậu lại là một kẻ tư lợi, gã muốn giấu giếm con át chủ bài chưa lật này với những đoàn đội dị năng khác, nên gã đã bắt ép cậu lấy thân phận của một đội viên bình thường mà gia nhập vào đội dị năng của gã.

Cuối cùng Lâm An chết dưới sự bao vây của đàn tang thi.

Một trăm chữ ít ỏi kia chính là tóm tắt gần nửa đời của cậu.

Mà lúc này đây, tiểu nhân vật đã từ khách sạn mà cậu từng công tác đi về nhà.

Nằm trên chiếc giường êm ái trong phòng ngủ, Lâm An thở dài một hơi. Cậu hồi tưởng lại cuộc sống đã qua của mình ở đời trước.

Sống không vĩ đại mà chết cũng không có bao nhiêu quang vinh. Giống như cả đời này đều phải mang số kiếp làm tiểu nhân vật, cậu làm sao có thể cam tâm cơ chứ?!

Trọng sinh là một chuyện tốt, giống như một cái bánh rơi từ trên trời xuống.

Chuyện này so với tỷ lệ trúng vé số còn thấp hơn nhiều.

Cũng không biết là đời trước cậu đã đốt bao nhiêu bó nhang.

Vậy mà cái bánh lớn này lại rơi trúng đầu của cậu.

Nếu cậu được sống lại ở vài chục năm sau, khi mạt thế đã kết thúc hoặc là vài chục năm trước, toàn bộ thế giới này vẫn còn trong thời kì an bình, thì chắc là Lâm An đã thốt lên một câu “Cảm ơn trời đất, tổ tiên đã phù hộ cho con”.

Chí ít khi đó cậu còn có thể qua được vài ngày yên tĩnh.

Nhưng không sớm không muộn, cậu lại khăng khăng một mực sống lại ở cái thời gian này.

Không bao lâu nữa chính là tận thế, chân chân chính chính tận thế.

Thời kỳ mà toàn cầu này sẽ bùng nổ những tai nạn kinh hoàng.

Hỏa hoạn, lũ lụt, động đất, tang thi. . .

Những tai họa này đều từng xuất hiện trong các bộ phim điện ảnh hay tiểu thuyết.

Những cảnh hư cấu đó khiến cho người xem cảm thấy kích thích cùng phiêu lưu.

Nhưng nếu đặt những tai họa ấy ở hiện thực thì nó sẽ luôn là một mối đe dọa đến tính mạng của con người.

Lâm An nguyện ý sống lại hay không? Cậu nguyện ý cái rắm ấy!

May mắn cậu là một người đã vượt qua nhiều gian khổ để tôi luyện bản thân, sống qua vài năm trong thời kì mạt thế. Nhưng nghĩ đến sau này sẽ gặp đủ loại gian khổ, cậu liền cảm thấy phát sầu.

Không giống với nhân vật trong tiểu thuyết khi sống lại ở thời kì mạt thế có thể vung tay hô to, tạo dựng sự nghiệp. Hoặc dứt khoát đi cứu thế giới giống như những diễn viên chính trong các bộ phim điện ảnh.

Hư cấu cuối cùng cũng chỉ là hư cấu. Lâm An không có bản chất anh dũng hay ý chí tiến thủ của nhân vật chính. Cũng không có mệnh đi làm diễn viên.

Manh sủng, dị năng nghịch thiên, thần khí thượng cổ, đến cả bàn tay vàng thiết yếu của diễn viên chính cậu cũng không có.

Hiện nay thứ duy nhất mà cậu có thể xem là “tuyệt chiêu” của mình chính là tùy thân không gian đến từ mạt thế ở đời trước.

Nhưng cái không gian này lại không thể trồng trọt, cũng không có linh tuyền,

thậm chí ngay cả bản thân cậu cũng không vào được.

Bởi vì cậu chỉ là một dị năng không gian bình thường ——

 Sau khi mạt thế giá lâm thì được người ta gọi là kho hàng di động.

Giá trị vũ lực bình thường, nhưng tính chất phụ trợ rất mạnh.

Cái mông của Lâm An cọ cọ lên chiếc giường mềm mại.

Cậu thở phào một cách nhẹ nhõm, sau đó nở nụ cười.

Không quản chuyện cậu sống lại trước thời kì mạt thế là thật hay là giả, có phải là đang ngủ gật nằm mơ hay không.

Cậu bây giờ có thể ung dung thoải mái ngủ một giấc chính là điều tốt đẹp nhất trên đời này.

Hiện tại là năm 201x, tháng 10 ngày 19, khoảng cách mạt thế tiến đến chỉ còn vỏn vẹn một tháng.

Cậu không quan tâm người khác sống lại vào thời gian này có phải đang bận rộn rèn luyện thân thể, hoặc thu thập vật tư hay không. Nhưng với Lâm An, chuyện đầu tiên khi cậu mở mắt ra chính là chạy thẳng đến chợ bán thức ăn mua thịt.

Cậu nấu ngay một nồi thịt kho tàu, sau đó đứng trong nhà bếp ăn chung với bánh bao.

Lâm An ăn ngấu nghiến ngay cả đến nước thịt cũng bị cậu vét sạch.

Mặc cho ai ở mạt thế phải ăn liên tục rau dại, bánh bắp ngô, thậm chí ngay cả bánh bã đậu đều thưởng thức qua nhưng lại không thể no bụng, thì khi quay trở về thời đại an bình này đều sẽ có “tác phong tao nhã” như cậu.

“Cộc cộc cộc!!!” Cánh cửa nhà bị gõ dồn dập,

Lâm An nuốt miếng thịt trong miệng, vẻ mặt cậu không tình nguyện đi ra khỏi nhà bếp.

Cánh cửa gỗ rắn chắc bất chợt mở ra, người đàn ông trung niên vốn đang có khí thế hùng hổ, chuẩn bị lớn tiếng ra oai phủ đầu thì bị cậu thanh niên miệng dính đầy mỡ, vẽ mặt hung hăn đứng ở trong nhà hù dọa.

Khí thế ngất trời của lão trong nháy mắt liền biến đổi thành cái bánh xe bị xì hơi.

Lâm An bị quấy rầy ăn thịt kho tàu vốn đã rất khó chịu, nhìn thấy người đàn ông trung niên ngoài cửa cậu lại càng bực dọc hơn.

Cậu hiện giờ chỉ hận không thể đạp lão già này ra ngoài hàng lang.

Sống lại để làm quỷ vương mà!

Ngoài cửa không ai khác chính là người cha ruột của cậu Lâm Phú Quý. Ở đời trước, nghiêm khắc mà nói, cũng chính là người đàn ông này đã dồn ép cậu đến con đường cùng trước khi mạt thế tiến đến.

Sự việc kỳ thực rất “máu chó”, khi Lâm An ba tuổi, mẹ của cậu bị bệnh qua đời. Mà năm đó Lâm Phú Quý lại lấy lý do mình vẫn còn trẻ trung khỏe mạnh, không muốn bị một đứa nhỏ còn chưa cai sữa vướng tay vướng chân.

Mà trùng hợp lúc đó dì của Lâm Phú Quý, cũng chính là em gái của mẹ lão, ngày trước mất chồng sau lại không tái hôn.

Kéo dài tới lúc Lâm An ba tuổi, bà cũng đã năm mươi sáu đến tuổi về hưu ở nhà.

Một mình một người vừa nhàn rỗi lại vừa dễ cảm thấy hiu quạnh. Lúc bà vẫn chưa về hưu, công việc bề bộn bà còn cảm thấy cuộc sống như vậy không sao, mỗi ngày đi đi về về thời gian liền sẽ trôi qua mau. Nhưng bây giờ bà lại rãnh rỗi, ở nhà một khoảng thời gian khiến cho bà không khỏi cảm thấy mình lẻ loi đơn độc, ngày qua ngày không có ý nghĩa. Bà làm việc cả đời nên không thiếu thốn tiền bạc, trong lòng lại muốn nhận nuôi một đứa trẻ để phụng dưỡng, chăm sóc cho bà trước khi lâm chung.

Lâm Phú Quý sau khi biết được ý định này của dì mình liền vui mừng khôn xiết.

Khách quan mà nói thì lúc đó lão gần như không thể chờ đợi được, ngay lập tức đem Lâm An bé nhỏ đóng gói lại mang đến nhà dì Lâm. Sau khi vội vàng ném hai nghìn đồng lên bàn, lão liền quay đầu rời đi, nhanh đến độ ngay cả bóng lưng cũng không nhìn thấy.

Vào thời đó lương bình quân hằng tháng của một người công nhân chỉ có hai trăm đến ba trăm đồng. Hai nghìn đồng có thể xem là không ít. Theo như lời Lâm Phú Quý nói, số tiền đó coi như là lão đã hết lòng quan tâm giúp đỡ cho Lâm An.

Mà ý của Lâm Phú Quý cũng chính là —— hai nghìn đồng này là toàn bộ chi phí nuôi nấng của lão ta chu cấp cho Lâm An đến năm mười tám tuổi, muốn nhiều hơn lão cũng đào không ra!

Lấy không ra là giả, mà không muốn lấy ra mới là thật. Dù sao lúc ấy,

Lâm Phú Quý đã qua lại với một người phụ nữ khác ở trong nhà máy. Bà ta còn mang thai con của lão. Một bên là người vợ bị bệnh chết do cha mẹ an bài mai mối, khi còn sống cũng chỉ là một thiếu phụ luôn đau ốm, suốt ngày liên lụy đến lão. Mà một bên lại là người yêu ngày trước lão luôn khắc ghi trong lòng.

 Lâm Phú Quý hầu như không cần cân nhắc, cán cân trong nội tâm liền không hề chần chờ mà nghiêng về phía người vợ mới cưới và đứa con trai sắp ra đời của lão ta.

Về phần Lâm An, có một người cha như thế thì nhất định lúc nhỏ đã phải trải qua những ngày tháng gian khổ.

Cũng may thống khổ ấy chỉ là ngắn ngủi, cậu còn có một người bà rất tốt, xem cậu như cháu trai ruột của mình, vẫn luôn nuôi cậu đến năm mười lăm tuổi. Khi Lâm An còn nhỏ, bà lúc nào cũng bù đắp những chỗ thiếu hụt, mang toàn bộ yêu thương cùng sự quan tâm đến từ gia đình cho cậu.

Năm dì Lâm nhận nuôi Lâm An, bà cũng đã hơn năm mươi tuổi. Hai bà cháu bầu bạn nương tựa lẫn nhau qua hơn mười lăm năm.

Cả hai vẫn luôn h a thuận vui vẻ. Về sau, dì Lâm qua đời vào năm bà bảy mươi mốt tuổi.

Những ngày cuối cùng trong đời, bà cũng không phải chịu đau đớn gì.

Dưới sự chăm sóc hết lòng của đứa cháu trai, bà ra đi vô cùng thanh thản.

Có thể xem là thọ chung chính tẩm[1].

[1]Thọ chung chính tẩm: chết một cách tự nhiên, không đau đớn hay bị hành hạ bởi bệnh tật.

Bà cụ sống đôn hậu cả đời, ra đi cũng không có gì tiếc nuối. Trước khi mất, bà đem nhà ở cùng tiền dưỡng lão để dành được, toàn bộ lưu lại cho đứa cháu trai ngoan ngoãn của bà.

Đồ vật tuy không nhiều lắm, nhưng ít ra cũng để cho đứa bé mà bà nuôi từ nhỏ đến lớn có một nơi để che mưa che gió, có thêm một ít tiền để phòng thân.

Chỉ tiếc là bà cụ vừa đi chỉ còn lại Lâm An, một thiếu niên mới mười tám tuổi. Thời gian bình yên chưa qua được vài năm, thì chỗ che mưa che gió của cậu đã bị người nhớ thương.

Lâm Phú Quý đứng ở ngoài cửa, lão ta đúng là đang có mưu đồ với ngôi nhà này.

Đứa con trai cưng của lão là Lâm Bân sắp kết hôn.

Bên nhà gái đã đánh tiếng, bằng cấp của nhà trai không cao, công việc lại không tốt, nhưng bọn họ cũng không quá so đo.

Chỉ nhất định một điều là bên nhà trai phải có một ngôi nhà.

Nếu như vậy mà cũng không đáp ứng được thì đừng nghĩ đến chuyện kết hôn với con gái nhà bọn họ!

Hiện giờ mỗi năm giá nhà đất đều tăng lên một cách chóng mặt. Mà một kẻ cả đời chỉ có thể ăn chết với mức lương ở hàng đơn vị như Lâm Phú Quý, thì hoàn toàn không có khả năng đào đâu ra tiền mà mua một ngôi nhà mới.

Nhưng mọi chuyện cũng thật khéo, có một ngày lão ta cùng uống rượu với một người bạn có chút địa vị. Trên bàn rượu người kia say đến hồ đồ, liền thề son sắt nói với Lâm Phú Quý —— Khu dân cư Lý Ngư Đường nằm ở Hoa Trạch được một nhà phát triển ngắm trúng.

Bọn họ đang đàm phán với cơ quan chính phủ về việc khai phá nơi đó. Đến lúc ấy, những hộ gia đình ở nơi đó phải di dời đi.

Một nhà có bao nhiêu mét vuông thì đền từng ấy mét vuông, lúc đó còn có thể kiếm không ít tiền bồi thường.

Lâm Phú Quý giật mình, chút rượu trong bụng lão ngay lập tức bốc hơi toàn bộ.

Bà dì đã chết của lão không phải ở khu dân cư Lý Ngư Đường sao? Mà ngôi nhà của bà ta không phải lớn hơn năm mươi mét vuông sao? Bà dì chết rồi để lại ngôi nhà đó cho thằng con lớn của lão!

Việc này dễ xử lý thôi!

Lâm Phú Quý mừng đến nổi chẳng biết dùng từ gì để diễn tả. Về nhà phải cùng vợ lão thương lượng chuyện này mới được.

Lão là cha ruột của Lâm An, bắt Lâm An tặng ngôi nhà đó cho đứa em trai kết hôn, nó còn không nghe theo sao?!

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *