Liệt Tâm – chương 5 (text)

CHƯƠNG 5:

Thế gian vạn vật tương sinh tựơng khắc, có thể thần mộc không tầm thường trong cấm địa chính là khắc tinh của người cao cao tại thượng đứng đầu thiên giới.

Mộ Diệp nghĩ tới đây, không khỏi rung mình một cái, ngăn cản bản thân suy nghĩ sâu xa hơn.

Mộ Diệp quả thực đối với Lâu Sâm vì yêu sinh hận, nhưng có thể xuống tay giết được y hay không cũng rất khó nói? Có lẽ, hắn chỉ là muốn độc chiếm người kia mà thôi, mặc dù phải dùng phương thức tử vong này.

Hắn cắn chặt răng, ngực không thể áp chế từng cơn đau đớn cứ dâng lên.

Thân thể bị thương trong nháy mắt là có thể trị khỏi, nhưng tâm bị thương thì sao? Sợ rằng nếu đợi mười năm trăm năm, mới có thể khép lại một chút.

Nhưng quá khứ đã qua, hắn bắt buộc bản thân ph ải làm quen với loại đau đớn này.

Mộ Diệp lấy lại tĩnh, một lần nữa ngồi xuống bên canh đại thụ, tận lực suy nghĩ những chuyện khác một chút. Tỷ như hắn hôm nay một thận mang tội, tuyệt đối không có khả năng trở lại thiên giới. Nhưng nếu muốn chạy trốn đến nhân giới, cũng đồng dạng gặp nhiều trắc trở. Việc cấp bách, trước tiên phải tìm chỗ phá bỏ cấm chế trên người, khôi phục một thân pháp lực mới được.

Thay vì cùng Lâu Sâm đồng vu quy tận, không bằng rời khỏi nơi thị phi này, triệt để thu hồi si tâm sai lầm đã trao.

Mộ Diệp tâm ý vừa quyết, liền bắt đầu dưới tàng cây tu luyện. Chỉ là hắn vốn pháp lực thấp, lúc này trọng thương vừa khỏi, tiến triển vô cùng chậm chạp. Chân khí trong cơ thể vận chuyển vài vòng, mới thoáng tiêu giải tụ khí ở ngực.

Ở cấm địa cũng có mặt trời mọc, lặn.

Màn đêm dần buông xuống nhưng cũng không thấy bầu trời đầy sao. Chỉ thấy trên cây đại thụ rơi xuống một chút ánh sang chiếu xuống dòng suối làm ánh lên những điểm óng ánh, tạo nên một loại rung động hoàn toàn khác biệt.

Mộ Diệp thất thần, nhịn không được vươn tay qua.

Điểm sáng màu trắng tản ra ánh sáng nhu hòa, rơi xuống trong tay hắn, cũng không lập tức biến mất, trái lại ở trên đầu ngón tay hắn nhún nhảy, giống như là có sinh mệnh, linh động khả ái không nói nên lời.

Cách một lúc lâu, mới chậm rãi biến hóa trong bàn tay hắn.

Mộ Diệp chợt cảm giác được một trận thần thanh khí sảng, tay chân ấm áp tràn đầy sức lực. Hắn đoán những điểm sáng này nhất định là tinh phách của thần mộc, duy trì sinh trưởng của vạn vật trong cấm địa. Thương tích của hắn lúc trước cũng được trị khỏi như vậy,  vì vậy Mộ Diệp lập tức vận dụng vài điểm ánh sáng trợ giúp cho việc tu hành của mình.

Phương pháp này quả nhiên hữu hiệu, tới chạng vạng ngày thứ hai, hắn đã có thể sử dụng mấy pháp thuật nhỏ thường dùng. Ban đêm khi vài điểm ánh sáng rơi xuống, hắn theo thường lệ nhận ở trong tay, bất quá lúc này xảy ra chút tình huống, thời điểm ánh sáng trên tay hắn nhún nhảy, không cẩn thận dung hợp cùng một điểm ánh sáng khác. Đoàn ánh sáng hòa hợp tựa hồ thay đổi trọng lượng nên nặng hơn, vòng quanh tay hắn chỉ lảo đảo lắc lư di chuyển, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể rơi xuống.

Mộ diệp cảm thấy thật thú vị, một lúc sau không đành lòng để nó biến mất, liền làm một pháp thuật nhỏ, lưu đoàn ánh sáng bên người chuyển tới chuyển lui.

Mộ Diệp vẫn chuyên tâm tu luyện, rất nhanh đem chuyện này quên mất, không ngờ một ngày một đêm trôi qua, đến khi sắc trời dần tối thì đoàn ánh sáng bất ngờ xuất hiện, nhưng khác một điểm là đoàn ánh sáng lớn hơn một chút, như có ý thức nhảy vào trong tay hắn, lần nữa chuyển động qua lại xung quanh hắn.

Lúc Mộ Diệp mới nhìn thấy, chỉ bất quá cười một cái, cũng không để ở trong lòng. Nhưng không biết có phải do liên quan đến pháp luật kia hay không mà đoàn ánh sáng đêm đêm đều xuất hiện bên cạnh hắn, trong khi những điểm ánh sáng khác luôn rơi xuống trên mặt đất, chỉ riêng nó là không tiêu thất.

Cứ như vậy qua vài ngày, một buổi sáng sớm nọ khi Mộ Diệp tỉnh lại thì cảm giác bên tai có gió nhẹ ấm áp lướt qua, quay đầu, quả nhiên nhìn thấy đoàn ánh sang nọ, hình dáng của nó có chút khuynh hướng quấn quýt người.

Mộ Diệp mới tỉnh giấc vẫn còn mơ mơ hồ hồ, ngón tay chọc chọc nó, cười hỏi: “Ngươi gần đây có phải mập lên hay không?”

Nói xong bản thân cũng cảm thấy buồn cười, có lẽ bản thân ở một mình quá lâu nên mới tự lầm bầm làu bàu sao?

Đoàn ánh sáng thế nhưng lại xấu hổ hình như lui về sau một chút, vòng quanh hắn mà bay lượn, bất ngờ đụng mạnh vào trán của hắn.

Mộ Diệp “A” kêu lên một tiếng, còn chưa có lấy lại tinh thần, chỉ thấy đoàn ánh sáng đắc ý lắc lư, nhanh chóng lẩn trốn bay về phía đám lá cây. Mộ Diệp tìm nó mãi không thấy, thực sự là vừa bực mình vừa buồn cười, nghĩ thầm đoàn ánh sáng cũng sợ bị người nói mập?

Đến đêm, lại thấy ánh sáng kia bay tới bay lui ở bên người mình chơi đùa.

Mộ Diệp trêu chọc nó một lúc lâu, lại nhắm hai mắt nghiêm túc tu luyện. Hắn chuyên tâm tu hành lâu như vậy, đến hôm nay mới xem như đại công cáo thành. Một thân linh lực cuối cùng cũng khôi phục. Chỉ là sau khi hắn mở hai mắt, liền nhìn thấy cảnh tượng kỳ dị.

Thì ra đoàn ánh sáng kia không những không rơi xuống đất, ngược lại đuổi theo những điểm sáng khác, khi vừa chạm vào nhau liền chầm chậm dung hợp thành một khối, trở nên sáng ngời chói mắt. Lẽ nào, nó vì thế nên càng ngày càng mập?

Trách không được gần đây thời gian nó xuất hiện càng ngày càng dàị, động tác cũng càng ngày cà#g linh hoạt.

Mộ Diệp mỉ mắt nhảy nhảy, mơ hồ đoán được điều này có ý nghĩa gì. Thần mộc có linh tính, hôm nay tinh phách tụ hợp, sợ rằng không bao lâu sau sẽ biến hóa.

Mà tất cả chuyện này, nguyên nhân có thể là do hắn.

Mộ Diệp đã phá vỡ cân bằng vốn có của Cấm địa, không biết sẽ tạo thành hậu quả gì?

Mộ Diệp không dám suy nghĩ nhiều, ngày đó ban đêm lại nằm mộng, trong mộng hắn rốt cục cũng dùng thần mộc rèn ra binh khí, hung hăng đâm về phía Lâu Sâm.

Máu rơi đầy đất.

Lâu Sâm khuôn mặt tái nhợt hấp hối, nhưng vẻ mặt lại ôn hòa mỉm cười.

Thời điểm y cười rộ lên, nhãn thần trong suốt nhu hòa, ai ngờ một người ôn nhu tao nhã như vậy lại không có tâm?

Đúng vậym trong đáy mắt của Lâm Sâm không có thân ảnh của hắn.

Lâu Sâm mặc dù chết trong tay hắn, vẫn như cũ không thương hắn.

Mộ Diệp là bị ánh mắt vô tình kia làm giật mình tỉnh giấc. Sau khi tỉnh lại mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, tựa như bị câu dẫn hồn phách. Từ hôm đó về sau cả ngày tâm sự nặng nề, cũng không có lòng dạ nào tu luyện.

Ngược lại đoàn ánh sáng càng lúc càng lớn, từ sớm đến tối vẫn dính bên người Mộ Diệp, tựa như làm nũng ở trên người hắn cọ tới cọ lui. Đôi khi bị chọc chọc một chút, mới bay vèo trốn về phía lá cây, cách một hồi lại lén lộ thân lắc lư. Ban đêm lại tiếp tục đuổi theo địếm ánh sáng khác mạnh mẽ ăn, ăn no một lúc sau lớn thêm một vòng, đoàn ánh sáng tròn vo nhảy lên nhảy xuống, thoạt nhìn cực kỳ khoái hoạt.

Mộ Diệp tuy có nó bên cạnh giải buồn, nhưng dù sao tâm kết cũng nan giải, do dự vài ngày sau, đến cuối cùng quyết định rời khỏi cấm địa. Hắn sợ tiếp tục ở lại nơi này, cuối cùng nhịn không được đi tìm Lâu Sâm, cho dù là đồng quy vu tận cũng muốn ánh mắt của y chỉ nhìn về hắn!

Ý niệm trong đầu quá đáng sợ nên Mô Diệp không thể để bản thân có cơ hội này.

Về phần phương pháp rời khỏi cấm địa, ngược lại cũng không quá hao tổn tâm trí. Dù sao hắn cũng là từ trong nước bò lên, theo dòng nước nhảy xuống, hẳn là có khả năng tìm được cửa ra.

Mộ Diệp vốn là người không vật dư thừa, cho nên cũng không cần đi thu dọn đồ đạc, trực tiếp nhảy vào trong nước là được. Ai ngờ mới vừa đi đến bờ suối, còn chưa có dừng lại, đoàn ánh sáng to lớn lúc trước đã bay đến trước mặt, gọi tới gọi lui ngăn cản đường đi của hắn.

Rõ ràng một đoàn ánh sáng không có biểu tình mới đúng, nhưng Mộ Diệp nhìn ra được dáng vẻ nó thở phì phò, thái độ bá đạo không cho phép hắn rời đi.

Ở chung lâu như vậy, Mộ Diệp đối với nó cũng có chút cảm tình, liền phất phất tay xem như nói lời từ biệt, nhấc chân bước vào trong nước.

Đoàn ánh sáng thấy cứng rắn không được, lập tức mềm nhũn, ở bên cạnh hắn cọ cọ lấy lòng, ánh sáng chợt lóe chợt lóe, điềm đạm đáng yêu đến cực hạn.

Mộ Diệp không khỏi bật cười, nhưng cũng không thay đổi ý định, tiện tạy làm một pháp thuật, đem  đoàn ánh sáng ngăn ở bên ngoài kết giới, sau đó đi từng bước từng bước vào trong nước suối.

Nước suối lạnh lẽo dâng lên, nửa thân thể nhanh chóng bị ngâm trong nước, bên tai đột nhiên vang lên âm thanh “Thùng … Thùng”.

Mộ Diệp quay đầu nhìn, nguyên lai là đoàn ánh sáng kia liều mạng đụng vào kếl giới, một lần lại một lần, vừa kịch liệt vừa nóng vội, nhìn thôi cũng làm cho người thương yêu.

Đến cuối cùng giống như là dùng hết khí lực, rốt cục dừng ở giữa không trung, ánh sáng bắt đầu tứ tán ra.

“Ầm”

Tiếng sấm đinh tai nhức όc chợt vang lên, dưới chân mặt đất cũng theo đó rung động không ngừng, trong lúc nhất thời cuồng phong gào thét, lá cây bị thổi rầm rầm rung động.

Mà đoàn ánh sáng kia càng trở nên sáng ngời không gì sánh được, trong không trung từ từ xuất hiện một cái bóng mơ hồ.

Mộ Diệp trong lòng khẽ động, biết nó muốn biến hóa, nhưng lúc này tinh phách không được đầy đủ, nếu mạnh mẽ biến ảo, chỉ sợ sẽ thất bạ trong gang tấc.

Hắn cũng không thể vô tâm đứng nhìn, vội vã từ trong nước đứng lên, thi triển pháp thuật trợ nó cố định hồn phách.

Việc này rất hao tâm tốn sức, cũng lấy mất đi tĩnh dưỡng mấy ngày nay của Mộ Diệp, nên chỉ có thể miễn cưỡng chống đỡ. Bỗng đoàn ánh sáng kia bộc phát chói mắt, sáng đến cực hạn, bỗng nhiên vang lến một tiêng nổ.

Trong thoáng chốc cả thiên địa biến sắc.

Cho đến khi tiếng động qua đi. mọi thứ an tĩnh trở lại, đoàn ánh sáng kia ảm đạm xuống, chậm rãi hiện ra một thân ảnh.

 

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *