Liệt Tâm – chương 4 (text)

CHU’ONG 4:

“Cấm địa?”

Mộ Diệp ở thiên giới lâu như vậy, đương nhiên nghe người ta nhắc qua hại chữ này. Nhưng ngoại trừ thiên đế thông ai có thể đặt chân vào nơi này, sở dĩ cho tới nay chỉ có nghe đồn là bởi vì không ai biết nơi này có thực sự tồn tại hay không.

Không nghĩ tới, cấm địa trong truyền thuyết ngay bên dưới hình đường.

Nàng kia thấy y kinh ngạc, thuận miệng nói rằng: “Kỳ thực cũng không phải nơi quan trọng gì, chỉ bất quá mộc thạch nơi này có thể rèn ra thần binh lợi khí, cho nên mới không cho phép người bên ngoài đi vào mà thôi.”

Dừng một chút,  trào phúng cười cười: “Bệ đä lâu chưa từng di qua cấm địa, có lẽ đã quên mất nơi này từ lâu.”

Mộ Điệp nghe được có chút hồ đồ, nhưng Việc này cũng chẳng quan hệ nào với mình, liền không có hỏi nhiều nhìn xuống phía dưới, cùng nàng kia nói tạ ơn xong, từng bước đi về phía trước. Đàm thủy yên tĩnh không gợn sóng ngay trước mắt, âm u đến dọa người.

Mộ Diệp tự biết rằng con đường phía trước sẽ mờ mịt, nhưng trong lòng tuyệt không sợ hãi. Chỉ là trong lòng lặp lại tên người nào đó một lần, ép buộc bản thân quên đi dung nhan tuấn mỹ của người nọ. Sau đó nhắm mắt lại, thả người nhảy vào trong nước.

Ùm!

Trong nước quá nhiên lạnh đến thấu xương, hơn nữa phía dưới dường như có luồng lực hút cường đại, thoáng một cái người đã bị cuốn vào.

Dòng nước mạnh mẽ bắt đầu chảy qua vết thương, làm nhận lấy một trận đau đớn mãnh liệt, Mộ Diệp cắn đầu lưỡi, hai cánh tay mạnh mẽ hoạt động nổ lực bơi về phía trước.

Không bao lâu sau, liền nhìn thấy dòng nước xoáy ẩn giấu dưới đáy.

Khí lực của hắn vốn không lớn, ở trong nước khiến hắn không sử dụng được sức. Tuy rằng kiệt lực giãy dụa, nhưng lại bị dòng nước mạnh mẽ cuốn vào, thuận thế đẩy hắn đi tới. Mộ Diệp nhất thời cầm cự không được, uống phải mấy ngụm nước, cảm giác đầu khớp xương đều nhanh chóng bị ép nát.

Cứ như vậy thuận theo dòng nước cuốn, nổi lên chìm xuống một trận sinh một trận tử, mới nhìn thấy được một tia sáng ở xa xa.

Mộ Diệp lúc này đã sớm không còn khí lực, liền dứt khoát buông lỏng thân thể, mặc cho dòng nước chảy xiết đưa y trôi nổi. Cho đến khi thiên tân vạn khổ trồi lên mặt nước thì y đã mệt đến không thể động đậy.

Đảo mắt nhìn chung quanh, chỉ cảm thấy mình đang ở hạ lưu của một dòng suối nhỏ. Suối nước ào ào từ phía trên đổ xuống, xung quanh cỏ xanh như trải thảm, trên thảm cỏ lại đan xen những đóa hoa hắc sắc nho nhỏ. Mà ở phía xa hơn, có một cây đại thụ đứng sừng sững che kín cả một trời. Đại thụ này không biết đã tồn tại được bao nhiêu năm, cành lá xum xuê, xanh um tươi tốt. Ánh mặt trời xuyên qua kẽ lá chiếu xuống mặt đất nông sâu không đồng nhất tạo nên quang cảnh tỏa chiếu rực rỡ.

Tất cả chìm trong sự an tường, yên tĩnh, phản  phất không khí cũng nhưng trê, xa xôi ngăn thời gian bên ngoài.

Ở đây có phải là cấm địa trong truyền thuyết hay không?

Mộ Diệp tựa bên bờ hổn hển thở dốc, nghĩ thầm nếu có thể chết ở nơi này, cũng không tính là quá tệ.

Hắn biết rõ tình trạng thân thể của bản thân, vết thương hoàn toàn không được chữa trị, pháp thuật cũng không dùng được. Ở đây cho dù có ngủ mãi không tỉnh, chỉ sợ cũng không có người biết.

Chủ nhân Hình đường chính vì nguyên nhân này, mới có thể thả y đào tẩu đi? Thậm chí con đường kia có thể thông đến nhân giới hay không cũng rất khó nóị.

Bất quá nếu hắn đã vào nhầm cấm địa, thì không còn ý định đi nhân giới nữa. Đợi thể lực khôi phục một chút hắn từ trong nước suối đứng lên, từng bước từng bước đi về phía trước.

Trên người hắn máu chảy đầm đìa, nước theo mái tóc dài chảy xuống thân, dáng vẻ hết sức chật vật. Mới đi phía trước được vài bước, liền vấp phải tảng đá trượt chân té ngã trên mặt đất.

Loại này đau thật không giống trong tưởng tượng.

Bởi vì tay chân tất cả đều chết lặng, ngay cả đau đớn cũng không cảm giác được.

Mộ Diệp biết bản thân không còn khí lực đứng lên nữa, chi là động đậy khóe miệng, nằm trên mặt đất cười nhẹ.

Là thật.

Hắn làm sao đoán được kết cục này đây? Chỉ là thích một người mà thôi, chẳng lẽ bởi vậy mà đánh mất tính mệnh.

Mà càng buồn cười chính là đã đến tình trạng này, tâm hắn vẫn như cũ nhớ đến thân ảnh người nọ. Dáng vẻ người nọ ở bên tai nói tiếng thích, dáng vẻ người nọ ôm hắn vào trong lòng âu yếm cùng hoan ái, dáng vẻ người nọ cười nhìn hắn thụ hình.

Hận đến tột cùng, đơn giản là vì đã từng thương y đến tận xương.

Mộ Diệp cười không ngừng khiến cổ họng cũng bị nghẹn, thanh âm mới từ từ nhẹ xuống. Ánh mặt trời xuyên qua những tầng lá soi chiếu lên trên người hắn, ánh nắng ấm áp ấy khiến người say mê, hắn chậm rãi nhắm mắt lại, bất tri bất giác ngủ say.

Trong mộng vần như cũ nhìn thấy những chuyện ngọt ngào đã qua. Khi tỉnh lại cảm thấy trên người nhẹ nhàng, tựa hồ tất cả vết thương đều biến mất không dấu vết. Thương tâm thống khổ lúc trước cũng chỉ là trong một lúc ảo giác. Mộ Diệp phảng phất nhớ lại thời gian trước, khi đó còn chưa biết thân phận của Lâu Sâm, chỉ cần vừa mở mắt là có thể thấy người nọ nhìn hắn cười ôn nhu.

Khi đó Mộ Diệp làm sao đoán được lại có ngày hôm nay?

Hắn hơi cười khổ một chút, cảm giác có hơi thở ấm áp lướt qua bên tai, liền như bình thường phất phất tay, bật thốt lên nói: “Đừng nháo.”

Ngay sau đó liền giật mình tỉnh táo lại, từ trên mặt đất ngồi dậy.

Xung quanh vẫn tĩnh lặng, ánh nắng tươi sáng chan hòa, gió nhẹ ấm áp thổi, vẫn là cảnh trí ưu mỹ như họa như tho, hơn nữa ngoại bên ngoài vẫn là vắng lặng không người.

Vừa rồi quả nhiên chỉ là ảo giác.

Mộ Diệp một lần nữa nằm trên mặt đất, lại một lần nữa cười nhạo bản thân si tâm. Ngay sau đó hắn lại phát giác có điều gì không đúng, nhanh chóng nhảy dựng lên, kinh ngạc không gì sáոհ được nhìn lại thân thể của chính mình.

Mộ Diệp trước đó không lâu mới chịu qua hình phạt roi, may mắn nhặt được về tính mạng, nhưng trên người phải đầy thương tích mới đúng, Nhưng giờ này khắc này, vết thương trên người hắn tự nhiên đều khỏi hẳn, ngay cả vết sẹo cũng không có.

Đến tột cùng chuyện gì đã xảy ra?

Lẽ nào hắn vẫn còn trong mộng.

Mộ Diệp tận lực để bản thân trấn định lại, xác nhận bốn bề vắng lặng, tỉ mỉ ở cấm địa đi một vòng. Nơi này vốn không lớn, mặc dù có hoa có cỏ nhưng tất cả đều sinh trưởng vây quanh đại thụ.

Chẳng lẽ đại thụ này có chỗ đặc biệt?

Mộ Diệp nghĩ như vậy, không tự chủ được tiêu sái đi đến bên cạnh đại thụ, ngón tay nhẹ nhàng chạm lên.

Chỉ là vừa cham nhẹ vào, liền cảm giác đầu ngón tay truyền đến nhịp đập, một ánh sáng yếu ớt từ ngọn cây phiêu đãng rơi xuống, ánh sáng ấy giống như tuyết đang rơi, như ảo như thật, hết sức động lòng người. Quang ảnh vừa chiếu xuống mặt đất, rất nhanh liềr biến mất không dấu vết. Nhưng cùng thời khắc đó, cây cỏ trở nên xanh tươi, suối nước trở nên trong xanh, mà hoa cũng nở rộ rất đẹp.

Mộ Diệp kinh ngạc nhìn kỳ cảnh này, lập tức phát hiện ýi mật của cấm địa, tim đập thình thịch không ngừng.

Thần mộc có năng lực chữa trị cường đại, vì sao bị liệt vào cấm kỵ? chẳng lẽ như chủ nhân Hình đường nói, bởi vì có thể rèn ra thần binh lợi khí sao?

Hắn dĩ nhiện đã tự mình thử qua một lần, biết đao kiếm bình thường không thể lấy được tính mệnh của Lâu Sâm.

Như vậy, nếu là thần binh lợi khí từ cấm địa thì sao?

 

 

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *