TÁI THẾ TÌNH NHÂN – chương 51 – 53 [Hoàn]

Chương 51

Đợi xử lý các việc trong giáo xong, Dương Liên và Đông Phương Bất Bại lập tức rời đi, đoạn cố sự Nhạc Bất Quần đem các môn phái mời lên tư quá nhai hắn vẫn còn nhớ một ít, trên đường cũng kể lại cho Đông Phương Bất Bại. Theo nguyên tác của Kim lão gia, Nhạc Bất Quần là chết ở tư quá nhai, hơn nữa còn là trên tay Nghi Lâm, mà Tả Lãnh Thiền cũng chết tại đó. Chỉ là hiện tại rất nhiều chuyện đều đã có cải biến, Dương Liên cũng không biết kết cuộc cuối cùng liệu có thay đổi hay không? Hơn nữa trong nguyên tác thì lúc này Nhạc Bất Quần đã trở thành cao thủ đệ nhất võ lâm, điều này nói rõ lão hiện tại đã rất lợi hại.

Hai người một đường đuổi tới Hoa Sơn, quả thực thấy đệ tử của rất nhiều môn phái, bất quá khiến Dương Liên càng kinh ngạc chính là Lệnh Hồ Xung đã nhường lại chức chưởng môn Hằng sơn, tiếp nhận vị trí đó chính là Nghi Lâm, mà Lệnh Hồ Xung từ sớm đã không biết chạy đi nơi nào.

Về phần Nhạc Linh San, có người nói nàng đã phát rồ thấy Nhạc Bất Quần liền nổi giận nên đã bị lão nhốt lại, hiện tại cũng không biết tình hình thế nào, Dương Liên đoán rằng phỏng chừng nàn đã được Lệnh Hồ Xung mang đi, như vậy không biết hiện tại Nhậm Doanh Doanh lại như thế nào?

“Nghe nói ngày mai là lúc mọi người tiến vào tư quá nhai, Đông Phương, ngươi nói chúng ta cứ ở nơi này trực tiếp chờ kết quả hay là cũng theo chân mọi người đi xem.” Dương Liên một bên cầm tay Đông Phương Bất Bại không ngừng chà xát, một bên hỏi.

“Liên đệ nghĩ như thế nào?” Ngón tay Đông Phương Bất Bại giật giật, mỉm cười nhìn về phía Dương Liên hỏi.

Dương Liên đã chà xát bàn tay Đông Phương Bất Bại nửa ngày vẫn thấy một mãnh băng lãnh, vì vậy lại tiếp tục sờ sờ mặt Đông Phương Bất Bại, vẫn là lạnh. Hắn nhíu nhíu mày, trực tiếp kéo người lên giương cởi ngoại bào, sau đó đắp chăn cho cả hai, đem y ôm chặt vào lòng. “Kỳ thực không đi cũng được, ta chỉ sợ tối hậu lại xuất hiện cái gì ngoài ý muốn, dù sao Nhạc Bất Quần đến giai đoạn này đánh bậy đánh bạ cũng được cái danh đệ nhất thiên hạ.”

“Đệ nhất thiên hạ…” Đông Phương Bất Bại nghe xong lời này của Dương Liên thì híp mắt lại một chút, thần tình có chút biết đổi.

“Ách, đương nhiên tiền đề là không tính Đông Phương ngươi vào, có Đông Phương ở đây, cho dù Nhạc Bất Quần gặp vận cứt chó thế nào cũng không thể trở thành đệ nhất thiên hạ.” Dương Liên nghe được ngữ điệu Đông Phương Bất Bại khẽ biến thì chợt nhớ đến sự chấp nhất của y với võ công, vội vàng đổi cách nói khác.

“Hừ… Chúng ta đây liền đi xem, ta cũng muốn xem thử một chút cái đệ nhất thiên hạ này.” Đông Phương Bất Bại hừ lạnh một tiếng thanh âm trong trẻo nhưng lại lạnh lùng.

Trong lòng Dương Liên thầm nhủ một tiếng nguy rồi, chỉ đành im lặng nhướng mày, vốn bọn họ có thể không phí công phu, chỉ cần ngồi đó ngư ông đắc lợi, thế nhưng bây giờ phỏng chừng nếu Đông Phương Bất Bại không so đấu vài chiêu với Nhạc Bất Quần thì không cam lòng.

“Ngươi đúng là một kẻ võ si…” Dương Liên bất đắc dĩ nhéo nhéo bàn tay của Đông Phương Bất Bại, hắn còn nghiêng đầu cắn một ngụm không nhẹ không nặng lên má y. “Lạnh như vậy…” Dương Liên nhíu nhíu mày, hận không thể đem cả người Đông Phương Bất Bại vùi vào trong chăn.

“Ta không lạnh.” Cả người Đông Phương Bất Bại bị Dương Liên ôm vào trong ngực sưởi ấm không thể cử động, chỉ có thể buồn cười nói.

“Ta biết ngươi không lạnh, thế nhưng ta chạm vào lại cảm thấy khó chịu…” Dương Liên lại lấy thêm hai tấm chăn, trực tiếp cởi y phục của cả hai, đem thân thể băng lãnh của Đông Phương Bất Bại ôm vào lòng, còn khiến mình run rẩy một trận. “Nếu như hiện tại là mùa hè, phỏng chừng ôm vào sẽ thoải mái rất nhiều.” Dương Liên dùng tay xoa xoa thân thể của Đông Phương Bất Bại, cười hì hì nói.

Đông Phương Bất Bại liếc nhìn Dương Liên một chút rồi trực tiếp nhét tay vào trong ngực hắn, chân cũng gác lên đùi hắn, nếu thích sưởi ấm thì cứ sưởi đến cùng, kỳ thực ấm áp cũng khiến y thoải mái hơn. Đông Phương Bất Bại nghĩ như vậy liền trực tiếp co vào lòng Dương Liên, gương mặt lạnh như băng của y cũng dán lên người đối phương, hai mắt từ từ nhắm lại.

Đợi đến khi Dương Liên rốt cuộc cũng sưởi ấm được khối băng trong ngực thì Đông Phương Bất Bại đã ngủ mất từ lâu, Dương Liên nghiêng đầu hôn nhẹ lên mặt y, hai tay cũng vòng qua cơ thể đối phương siết lại. “Ôm như vậy mới cảm thấy thoải mái.” Dương Liên mỉm cười lầm bẩm một câu, sau đó cũng bắt đầu ngủ.

Ngay hôm sau, khi Dương Liên còn đang mơ màng ngủ đã bị Đông Phương Bất Bại trong lòng gọi dậy, sau khi đem người ôm chặt một lúc lâu hắn mới mơ hồ mở mắt ra. “Làm gì dậy sớm như thế.” Dương Liên thấp giọng hỏi.

“Ngày hôm nay muốn đi tư quá nhai ở Hoa Sơn.” Cả người được sưởi đến cực kỳ ấm áp, Đông Phương Bất Bại mỉm cười nép vào lòng Dương Liên, còn dùng tay xoa xoa mặt hắn, giúp hắn tỉnh dậy.

“A… tư quá nhai? Không đi có được không, bên ngoài lạnh như vậy, cứ để những kẻ ngốc kia đi là được, chúng ta trước ngủ một giấc đã.” Dương Liên bị bàn tay của Đông Phương Bất Bại xoa xoa một chút trái lại càng thêm ngủ, đem người kéo về một chút, hai mắt từ từ nhắm lại, mơ hồ nói.

“Không được, hôm qua đã nói chúng ta phải gặp Nhạc Bất Quần mà, lần trước trong đại hội vỏ lâm ta phát hiện nội lực của lão đã rất mạnh, tuy nói lão tu tập là Tịch Tà kiếm phổ, bất quá trong khoảng thời gian ngắn mà có thể luyện ra như vậy coi như cũng không thể khinh thường. Tịch Tà kiếm phổ của Nhạc Bất Quần chính là trong nhu có cương, trong kiếm phổ hẳn là không ghi lại quá nhiều cách tu tập nội lực, thế nhưng nội lực của lão lại cực mạnh, ban đầu khi ta tu tập Quỳ Hoa bảo điển chính là phải phế đi một thân tu vi sẵn có, tình huống này của Nhạc Bất Quần thật rất kỳ quái… lẽ nào lão dùng nội lực của Hoa sơn để tu tập Tịch Tà kiếm phổ…” Nói đến đây, ánh mắt của Đông Phương Bất Bại lại sáng lên.

“Không sai, Nhạc Bất Quần chính là dùng nội công của Hoa sơn phối hợp với Tịch Tà kiếm phổ, ta còn nhớ Tử Hà thần công của Hoa sơn được võ lâm xưng là nội công tâm pháp thượng thừa, nếu Nhạc Bất Quần thật sự làm như vậy, ta đây liền phải đi xem một chút.” Đông Phương Bất Bại híp mắt dốc lòng phân tích, đối với việc ý định tỷ thí cùng Nhạc Bất Quần càng lúc càng kiên định, nào ngờ lúc quay đầu nhìn Dương Liên đã thấy đối phương ngủ mất, phỏng chừng những lời vừa rồi mình nói hắn cũng không nghe được bao nhiêu..

“Liên đệ…” Sắc mặt Đông Phương Bất Bại hơi thay đổi, dùng sức bóp quai hàm của Dương Liên, ngữ điệu cũng âm trầm hẳn đi.

Dương Liên một bên xoa mặt, một bên nhanh chóng mặt y phục, vừa rồi Đông Phương Bất Bại thực sự là rất dùng sức, hiện tại phần hàm của hắn đã đỏ rần. Đến khi thay y phục xong, Dương Liên thấy Đông Phương Bất Bại cũng đang mặc quần áo thì vội vàng đưa cái áo khoác da điêu màu tím kia sang lấy lòng. “Mặc cái này đi, hôm nay bầu trời âm u như vậy, phỏng chừng sẽ có tuyết rơi.”

Đông Phương Bất Bại tùy ý để Dương Liên giúp mình mặc quần áo rồi hừ nhẹ một tiếng ngồi vào trước gương, Dương Liên vội vàng cười hì hì cầm lược lên giúp y chải tóc.

Lúc này tâm tình của Đông Phương Bất Bại mới trở nên tốt đẹp, y đứng dậy sờ sờ mặt của Dương Liên, còn xoa xoa phần mặt ửng đỏ của hắn.

“Xoa xoa không có tác dụng, Đông Phương hôn một cái thì tốt rồi.” Dương Liên thấy tâm tình Đông Phương Bất Bại đã trở nên tốt đẹp thì vội vàng trưng ra bộ mặt vô lại của mình.

Đông Phương Bất Bại chỉ hận không thể lại nặng tay một chút, nhìn thấy bộ dạng mặt dày này của Dương Liên cũng chỉ đành bật cười, sau đó quả thực bước đến hôn nhẹ lên mặt y, nhất thời cả người Dương Liên tràn đầy ý cười.

Đợi hai người rửa mặt chải đầu xong lại xuống sảnh của khách điếm dùng điểm tâm, sau đó mới chậm rãi đi đến tư quá nhai của Hoa sơn..

“Chỗ này cũng không tiện đi vào, dù sao bọn họ chỉ có mười mấy người, lại còn quen biết nhau.” Dương Liên đứng cùng Đông Phương Bất Bại trên một mỏm núi có thể thấy được toàn cảnh của tư quá nhai, hắn nhìn kỹ tình hình bên kia một chút rồi nói.

“Cũng không cần vội vã, chúng ta trước tiên đi bái phỏng một người khác.” Ánh mắt Đông Phương Bất Bại lướt qua tư quá nhai nhìn về phía xa xa, khóe miệng cũng hơi giơ lên.

“Một người khác, ngươi đang nói… Phong Thanh Dương, lần trước…” Dương Liên cũng híp mắt lại, hắn nhớ đến lần trước Đông Phương Bất Bại từng bị Phong Thanh Dương đã thương, lúc đó Đông Phương Bất Bại chỉ luyện bản thiếu của Quỳ Hoa bảo điển, lần này đã sửa thành bản chính, muốn đối phó Phong Thanh Dương hẳn là không quá khó khăn, vì vậy hắn liền gật đầu, “Tốt…”

Đông Phương Bất Bại thấy Dương Liên đồng ý thì tung người dùng khinh công bay về phía trước, Dương Liên theo sát đằng sau. Đông Phương Bất Bại dựa theo ký ức lần trước, rất dễ dàng tìm đến nơi ở của Phong Thanh Dương.

“Khách nhân từ phương nào tới?” Đông Phương Bất Bại và Dương Liên vừa đứng vững đã nghe một đạo thanh âm hùng hậu mang theo nội lực truyền vào tai hai người, nếu có kẻ thứ ba ở đây nhất định sẽ không nghe được những lời này. Trong lòng Dương Liên cả kinh, rốt cuộc ấn tượng về Phong Thanh Dương lại bổ sung thêm một điểm, người này rất lợi hại.

Đông Phương Bất Bại bước một bước đứng chắn trước người Dương Liên, thanh âm của Phong Thanh Dương cũng theo đó mà tan biến, Dương Liên dù có cố gắng cũng không nghe được chút nào, mà Đông Phương Bất Bại chỉ trầm mặc đứng ở nơi đó, nhất thời bốn phía tĩnh lặng, Dương Liên đoán rằng phỏng chừng Đông Phương Bất Bại cũng đang dùng nội lực đối thoại với Phong Thanh Dương đi, cái tình hình này thoạt nhìn vô cùng quỷ dị mà.

Quả thực, chỉ chốc lát sau Phong Thanh Dương đã bước ra, một tay đặt sau lưng một tay vuốt nhẹ chòm râu bạc trắng.

“Nguyên lai là Đông Phương giáo chủ…”Phong Thanh Dương cao giọng cười, khí định thần nhàn đứng ở nơi đó, lão khẽ đảo mắt nhìn về phía thanh niên tuấn lãng sau lưng Đông Phương Bất Bại, vừa nhìn đã biết người thanh niên này võ công tầm thường, bất quá căn cơ nội lực rất vững chắc, tựa hồ…

“Hãy bớt sàm ngôn đi, lần trước bất phân cao thấp, hôm nay bổn tọa đến đây để quyết trận thắng bại.” Đông Phương Bất Bại rõ ràng cảm thấy ánh mắt của Phong Thanh Dương đặt lên người Dương Liên, vì vậy trong lòng có chút không vừa vặn, lập tức vận khởi nội lực quán vào thanh âm, xung kích về phía đối phương.

“Ha ha ha, Đông Phương giáo chủ là người ngay thẳng, lão phu đã quy ẩn nơi này hơn mười năm, những cao thủ có thể gặp được cũng không nhiều lắm, trước sau chỉ có ba người, cũng không phải thường xuyên thấy mặt. Chỉ là chưa từng nghĩ đến mới không bao nhiêu thời gian đã có thể gặp lại Đông Phương giáo chủ, quả là hay lắm, tốt lắm.”

“Nguyên lai cũng là một võ si…” Dương Liên nghe Phong Thanh Dương nói vậy liền lắc đầu, quả là loại người có thể tiến vào mắt Đông Phương Bất Bại.

“Võ si… Ha ha, như vậy là tiểu huynh đệ không hiểu rồi, hiện nay cao thủ khó tìm, nếu như có may mắn gặp được một lần trong đời đó chính là vận khí một kiếp.”

“Đúng là như thế…” Phong Thanh Dương vừa nói lời này thì Đông Phương Bất Bại đã gật đầu tán thành.

“Đông Phương giáo chủ… vậy thì thỉnh….” Trong ánh mắt của Phong Thanh Dương hiện lên một tia thỏa mãn, phất phất tay áo với Đông Phương Bất Bại, tiện thể duỗi tay một cái, trên tay đã có thêm một nhánh cây còn nguyên lá.

Lập tức, trong mắt Đông Phương Bất Bại lóe lên tinh quang, bản thân cũng tiến lên một bước.

Dương Liên thấy vậy liền bước đến giúp Đông Phương Bất Bại cởi áo choàng da điêu trên người xuống, hiện tại cho dù là một chút vướng bận cũng không nên để lại trên người Đông Phương Bất Bại. Hắn do dự một chút, cuối cùng vẫn không nén được lên tiếng dặn dò. “Cẩn thận một chút…”

“Ừ…” Thần sắc vừa rồi rõ ràng còn lạnh lẽo, thế nhưng khi Dương Liên lên tiếng thì Đông Phương Bất Bại liền quay đầu nhìn hắn, ánh mắt mang theo mấy phần nhu hòa.

Phong Thanh Dương nhướn mày nhìn động tác giao lưu của hai người trước mặt, trong lòng thoáng qua một tia cực kỳ kinh ngạc, bất quá cũng không nói thêm lời nào.

Chương 52

Dương Liên cầm theo áo choàng bước về phía xa, vừa mới đứng vững đã thấy hai thân ảnh vốn còn đang đứng trước mặt hơi lóe lên, sau đó đồng loạt tiêu thất, nhất thời hòn đá trong lòng vừa buông xuống lại nhói lên. Phong Thanh Dương thật sự cực kỳ lợi hại, đây là lần đầu tiên hắn thấy có người có thể giao thủ với Đông Phương Bất Bại ở cảnh giới như vậy, hơn nữa càng là cao thủ quyết chiến thì nguy hiểm càng lớn, cho dù Đông Phương Bất Bại muốn thủ thắng trước Phong Thanh Dương cũng sợ không phải việc dễ dàng.

Thân ảnh của Đông Phương Bất Bại và Phong Thanh Dương phiêu hốt bất định, Dương Liên phải dùng hết khả năng mới gần như có thể nhìn thấy một chút, dương như tú hoa châm trong tay Đông Phương Bất Bại đang không ngừng đánh lên cành cây Phong Thanh Dương đang cầm… Dương Liên càng nhìn càng cảm thấy hoa mắt, mà tình hình lại càng lúc càng khiến tim của hắn đập nhanh thình thịch. Đây vẫn là lần đầu tiên hắn thấy một Đông Phương Bất Bại như vậy, thần sắc băng lạnh không còn chút sự lười biếng nào ngày trước, ánh mắt sắc bén, giơ tay nhấc chân đều mang theo khí thế khiến hắn động tâm không ngớt.

Song chưởng của hai người vừa chạm vào đã tách ra, Đông Phương Bất Bại và Phong Thanh Dương đều đồng thời lui lại mấy bước, hai người đối diện nhìn nhau nửa ngày, Phong Thanh Dương ném cành cây trong tay xuống nhẹ nhàng vuốt râu, sau đó cười phá lên. “Hay lắm hay lắm, ngày hôm nay thực sự là thống khoái. Không nghĩ tới mới mấy tháng không gặp, võ công của Đông Phương giáo chủ lại tăng tiến không ít, lão phu bội phục.”

Thần sắc Đông Phương Bất Bại khẽ biến, y cung kính chấp tay cúi chào Phong Thanh Dương, nghiêm túc nói một cậu. “Tiền bối cũng vậy.” Từ sau lần y bị Phong Thanh Dương đã thương, mỗi khi luyện võ đều đặc biệt nghiên cứu cách phá giải chiêu thức của người này, suốt mấy tháng mày mò mới phát hiện ra manh mối có thể khắc chế đối phương, lại không ngờ được vừa rồi trong lúc luận võ, Phong Thanh Dương cư nhiên cũng tìm được một bộ kiếm pháp khắc chế lại y, việc này thật sự khiến y cam lòng bội phục.

Dương Liên nhìn thấy thần sắc hai người như vậy thì đoán rằng kết quả chính là bất phân thắng bại! Hơn nữa Phong Thanh Dương còn có thể khiến Đông Phương Bất Bại tâm phục khẩu phục.

“Chẳng hay mục đích hôm nay Đông Phương giáo chủ đến đây chỉ là muốn so tài cùng lão phu?” Bàn tay đặt sau lưng của Phong Thanh Dương khẽ vận nội lực khắc chế chân khí đang tán loạn của mình, chỉ là trên mặt vẫn giữ vững bất động thanh sắc cười nói.

“Thực không dám đấu diếm, bổn tọa hôm nay đến đây thực sự là muốn mượn chỗ của tiền bối dùng một lát.” Đông Phương Bất Bại nhẹ nhàng nói, tầm mắt lại dời về phía Dương Liên đang đứng.

Trên mặt Phong Thanh Dương lộ ra vẻ do dự. “Đông Phương giáo chủ, phái Hoa Sơn và Hắc Mộc Nhai tuy là đạo bất đồng bất tương vi mưu, nhưng cũng không đến mức để giáo chủ tự mình ra tay.”

“Phong lão tiền bối yên tâm, chúng ta vốn cũng không định động thủ với Hoa sơn, lần này đến đây chỉ là do ân oán cá nhân. Nếu như Phong lão tiền bối đã ẩn cư mong rằng cũng không nên nhúng tay can thiệp.” Lúc này Dương Liên cũng là bừng tỉnh đại ngộ, đương sơ Lệnh Hồ Xung bị giam ở tư quá nhai cũng có duyên gặp gỡ Phong Thanh Dương, như vậy rõ ràng từ chỗ của lão có đường bí mật đến đó, không trách Đông Phương Bất Bại lại cố ý đến tìm người trước.

Phong Thanh Dương nhìn về phía Dương Liên, trong lòng âm thầm cười khổ, hiện tại cho dù lão muốn đứng ra sợ rằng cũng không có kết quả gì tốt, bất quá nếu đã là ân oán cá nhân, lại không nguy hại gì cho Hoa sơn thì lão cũng không muốn can thiệp làm gì, vì thế liền thở dài gật đầu. “Một lão già như ta còn có thể nói ra cái gì chứ, xin giáo chủ cứ tự nhiên.” Nói xong liền quay người phất tay, thân ảnh hơi nhoáng lên một chút rồi lập tức tiêu thất.

Đợi đến khi Phong Thanh Dương đã rời xa, thân hình Đông Phương Bất Bại khẽ động, nặng nề ho khan hai tiếng.

“Đông Phương… ngươi bị thương?” Thấy biểu hiện của Đông Phương Bất Bại như vậy, Dương Liên nhất thời trong lòng cả kinh, vội vàng bước qua đỡ lấy người hỏi han.

Khóe miệng Đông Phương Bất Bại giơ lên, thần sắc cũng có chút tái nhợt, bất quá y lại tỏ ra vui mừng không thôi liếc nhìn về phía Phong Thanh Dương rời đi, giọng nói có chút hả hê: “Ta chẳng qua chỉ là khí huyết hỗn loạn một chút, không có gì đáng ngại, chỉ là Phong Thanh Dương phỏng chừng cũng không quá dễ chịu.” Nói xong lại nhớ đến bộ dạng cố nén vừa rồi của Phong Thanh Dương mà không nhịn được cười ra tiếng.

Dương Liên giận đến cắn răng, nhìn Đông Phương Bất Bại một bên cười một bên ho khan mà không biết nên nói cái gì.

“Liên đệ… khụ, ngươi sinh khí.” Đông Phương Bất Bại ngưng cười, nhìn thấy biểu tình khó chịu của Dương Liên thì kéo kéo tay hắn

Dương Liên rút tay về, lại đem áo choàng phủ lên người Đông Phương Bất Bại, tuy rằng hắn thật tức giận, bất quá thấy Đông Phương Bất Bại cao hứng như vậy cũng không thốt được lời trách cứ nào, chỉ đành cầm lấy bàn tay của y, bất đác dĩ nói: “Ngươi nha…”

Đông Phương Bất Bại mỉm cười, y biết Dương Liên không tức giận thì tâm tình liền trở nên thật tốt.

Đông Phương Bất Bại và Dương Liên lại cùng nhau tìm kiếm một vòng, rốt cuộc cũng nhìn thấy một cái lối đi, đợi ra khỏi đường hầm đã nhìn thấy mình ở bên trong tư quá nhai, mới bước thêm vài bước liền nghe có tiếng đánh nhau từ xa vọng tới.

“A… Nhạc Bất Quần, ngươi đúng là một tên tiểu nhân hèn hạ, ta nhất định không buông tha ngươi. Con mắt của ta… Con mắt của ta! ! !”

Chỉ thấy Tả Lãnh Thiền đang dùng tay bịt lấy đôi mắt chảy máu của mình, còn quỳ trên mặt đất thống khổ rên rĩ, mà Nhạc Bất Quần lại chắp tay sau lưng, bàn tay giấu sau y phục, thần sắc áy náy nhìn Tả Lãnh Thiền.

“Tả chưởng môn, Nhạc mỗ thật sự không muốn khiến người bị thương, chỉ là lúc nãy người ra chiêu hung ác không chút lưu tình, Nhạc mỗ bất quá chỉ muốn tự cứu mà thôi, bất quá ngươi yên tâm, đợi đến khi ra ngoài ta nhất định sẽ tìm danh y khắp nơi trị liệu cho ngươi.”

Dương Liên cùng Đông Phương Bất Bại đứng trong một góc khuất kinh ngạc nhìn tình huống trước mặt, theo nguyên tác thì Tả Lãnh Thiền vốn đã bị mù trong võ lâm đại hội, sau đó mới hợp mưu cùng người khác ám toán Nhạc Bất Quần và người của Ngũ Nhạc kiếm phái. Mà hiện tại Tả Lãnh Thiền lại đợi đến khi lên tư quá nhai mới bị Nhạc Bất Quần chọc mù mắt, như vậy hắn khẳng định không thể ám toán Nhạc Bất Quần rồi. Dương Liên lại lần nữa quét mắt tìm kiếm, hoàn toàn không thấy Lệnh Hồ Xung chư đừng nói đến Nhậm Doanh Doanh.

Nghi Lâm đã đến từ sớm, Điền Bá Quang vẫn như cũ đi theo phía sau nàng, Nghi Lâm đang dùng ánh mắt đồng tình nhìn Tả Lãnh Thiền, mà Điền Bá Quang lại có chút nghiền ngẫm nhìn Nhạc Bất Quần.

“Quỳ hoa bảo điển…” Điền Bá Quang nhìn Nhạc Bất Quần nửa ngày, đột nhiên nhãn thần sáng lên hô to.

“Bất Giới, ngươi nói cái gì?” Nghi Lâm sửng sốt nhìn Điền Bá Quang, mà chúng chưởng môn lại càng nghi hoặc vạn phần. Mọi người đều biết, Quỳ Hoa bảo điển chính là võ công độc môn của Đông Phương Bất Bại, lúc này Điền Bá Quang lại hô to lên là có ý gì?

“Nếu như ta không nhìn lầm, chiêu thức vừa rồi Nhạc chưởng môn đã dùng rất tương đồng với giáo chủ ma giáo Đông Phương Bất Bại, mà ngày đó hai vị sư thái Định Nhàn, Định Dật vừa lúc cũng gặp nạn dưới chiêu thức này. Đông Phương Bất Bại thân là giáo chủ một giáo, ta thật sự nghĩ không ra lý do khiến y phải hạ sơn tự mình sát hại hai vị sư thái, mà thời điểm hai vị sư thái ngộ nạn là đang trên đường đến Thiếu Lâm tự cầu tình giúp Nhậm tiểu thư, khi đó vừa lúc Nhạc chưởng môn cũng đang ở phụ cận.”

Một phen biện giải này của Điền Bá Quang lập tức khiến cho Nghi Lâm kinh hãi, nàng dùng ánh mắt không dám tin tưởng nhìn về phía Nhạc Bất Quần, mà chúng chưởng môn cũng là vẻ mặt khiếp sợ.

“Quỳ Hoa bảo điển… Ha ha ha, ta đã hiểu rồi, Nhạc Bất Quần, hóa ra Tịch Tà kiếm phổ ngươi dùng thủ đoạn đê tiện đoạt từ tay Lâm Bình Chi hóa ra chính là… chính là Quỳ Hoa bảo điển, như vậy người sở hữu Quỳ Hoa bảo điển lại là…” Tả Lãnh Thiền vừa nói đến đó đột nhiên thần sắc chấn động ngây người đương trường, hắn đột nhiên hiểu ra rất nhiều việc, thần sắc cũng theo những nhận tri đó mà biến hóa khôn lường, bất quá khi hắn nói đến một câu cuối cùng liền im bặt mà ngã ra đất. Lúc mọi người đổ xô sang nhìn thì mới phát hiện giữa trán của hán xuất hiện một cái điềm đỏ, người đã từng nhìn thấy võ công của Nhạc Bất Quần liền biết được hung khí chính là một cây kim thêu

“Không phải ta làm…” Nhạc Bất Quần nhìn thấy ánh mắt nghi ngờ của mọi người thì biến sắc, cắn răng nói.

“Làị bổn tọa.”

Một thanh âm lạnh lùng bất chợt vang lên, toàn trường thất kinh, vừa nhìn sang đã thấy hai bóng người bước ra từ trong góc tối, một người mặc áo choàng da điêu màu tím, một người mặc y phục lông xám tro, thoạt nhìn giống như con nhà phú quý chứ không giống người trong giang hồ, bất quá đến khi nhìn rõ bộ dạng đối phương thì sắc mặt mọi người liền đại biến. Hai người kia nếu không phải giáo chủ ma giáo Đông Phương Bất Bại và Dương Liên Đình thì còn ai nữa.

“Đông Phương Bất Bại.” Có một người kinh ngạc hô lớn khiến toàn trường giật mình tỉnh lại, lập tức đặt tay lên vũ khí của bản thân, tiến vào trạng thái đề phòng.

Nhãn thần của Đông Phương Bất Bại đảo qua một lượt những người trong phòng, cuối cùng dừng lại ở Nhạc Bất Quần.

“Nhạc Bất Quần, nghe nói ngươi luyện được Tịch Tà kiếm phổ của Lâm gia, mà Tịch Tà kiếm phổ lại tươn gứng với Quỳ Hoa bảo điển của giáo ta, thánh vật của bổn giáo há có thể khiến tiểu nhân như ngươi học được.”

Đông Phương Bất Bại vừa nói ra lời này cũng gián tiếp chứng minh giả thuyết vừa rồi của Điền Bá Quang, nhất thời mọi người đều mở to mắt nhìn về phía Nhạc Bất Quần, đối với hình tượng quân tử của hắn càng là ầm ầm sụp đổ. Mà lúc này Nhạc Bất Quần đã tỏ ra vẻ ngoan lệ, đồng thời trong lòng cũng ngạc nhiên không kém, nếu như Tịch Tà kiếm phổ tương ứng với Quỳ Hoa bảo điển, như vậy Đông Phương Bất Bại cũng là…

Nhạc Bất Quần nghĩ đến đó liền dùng nhãn thần dò xét nhìn về phía Đông Phương Bất Bại, chỉ thấy da mặt của y cực kỳ mịn màng, mà hầu kết cũng nhỏ bé đến gần như bằng phẳng, hắn lại nhớ đến thanh âm của Đông Phương Bất Bại tựa hồ cũng được cố ý đè thấp giống mình, trong lòng nhất thời tỉnh ngộ. Như vậy Đông Phương Bất Bại cũng không khác gì mình…

“Cái tên hỗn lão…” Dương Liên nhìn thấy Nhạc Bất Quần dùng ánh mắt dò xét nhìn về phía Đông Phương Bất Bại, sau đó lại lộ ra thần sắc chợt hiểu liền biết lão đã phát hiện được bí mật thân thể của Đông Phương Bất Bại, hắn liền cau mày mắng to một tiếng, trong lòng cực kỳ khó chịu.

“Ta phải giáo huấn y một chút.” Dương Liên quay lại dặn dò Đông Phương Bất Bại một tiếng, sau đó rút kiếm ra tung người nhảy xuống trước mặt Nhạc Bất Quần.

Đông Phương Bất Bại vừa rồi bị ánh mắt quan sát của Nhạc Bất Quần làm cho chán ghét, y vừa muốn động thủ đã nghe Dương Liên mắng to, vừa quay đầu nhìn lại nghe đối phương dặn do một câu rồi lập tức lao xuống. Đông Phương Bất Bại sửng sốt một chút rồi mới hiểu được, khóe miệng không tự chủ được cong lên lộ ra một nụ cười.

“Không được dùng con mắt ghê tởm của ngươi nhìn Đông Phương.” Dương Liên hung hãn quát Nhạc Bất Quần, vừa dứt lời cũng bắt đầu động thủ.

Nhạc Bất Quần đầu tiên là sửng sốt, khi phản ứng lại thì cũng cảm thấy căm tức, nhanh chóng phản kích.

“Ha hả, không nghĩ tới, đường đường giáo chủ ma giáo cư nhiên cũng là một hoạn quan.” Trong lúc đang giao thủ Nhạc Bất Quần cũng nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của chúng chưởng môn đang có mặt, lão liền biết cho dù hôm nay Đông Phương Bất Bại có giết chết mình tại đây cũng sẽ không có người rat ay ngăn cản, nhất thời tâm niệm chợt động, tiến đến gần bên tai Dương Liên, nhỏ giọng thì thầm.

“Ngươi… muốn chết.” Câu nói vừa rồi của Nhạc Bất Quần càng khiến Dương Liên cảm thấy giận dữ, hắn nắm chặt thanh kiếm trong tay quán mãn nội lực đâm đến.

Nhạc Bất Quần một bên tránh né lưỡi kiếm của Dương Liên một bên tìm kiếm cơ hội, với thực lực hiện tại của Dương Liên muốn đã thương Nhạc Bất Quần dĩ nhiên có chút cố sức. Nhạc Bất Quần dễ dàng dùng kim thêu chặn đứng lưỡi kiếm của Dương Liên, lão lại vận nội lực truyền âm cho hắn: “Nếu như không muốn tất cả mọi người biết Đông Phương Bất Bại là một hoạn quan, thì phải thả ta đi.”

Trong lòng Dương Liên kinh hãi nhìn về phía Nhạc Bất Quần. “Ngươi…”

Chương 53

“Ta đã thân bại danh liệt cũng chẳng sợ thêm một chuyện này, bất quá Đông Phương giáo chủ…” Nhạc Bất Quần cười lạnh một tiếng, khiêu khích nhìn Dương Liên.

Dương Liên nắm chặt chuôi kiếm, trong lòng cực kỳ phẫn nộ, nếu như Nhạc Bất Quần công khai việc này, cho dù Đông Phương Bất Bại có đem toàn bộ những người ở đây giết hết phỏng chừng cũng sẽ không thoải mái. Dù sao bí mật thân thể kia vẫn là cái gút trong lòng của y, chỉ có khi đối mặt với hắn Đông Phương Bất Bại mới cht thả lỏng, bất quá đối với người ngoài…

Bởi vì trong lòng căng thẳng, ánh mắt Dương Liên nhìn về phía Nhạc Bất Quần cũng tối sầm lại, chiêu thức trên tay nhất thời thay đổi, trở nên chằng chịt như đan võng đánh thẳng về phía Nhạc Bất Quần, mà Nhạc Bất Quần thấy vậy cũng cả kinh, vội vàng dùng kim thêu chống đỡ.

Đông Phương Bất Bại ở bên cạnh nhìn Dương Liên và Nhạc Bất Quần tỷ thí, lúc này bất chợt nhíu mày, vì sao Dương Liên lại dùng chiêu này? Ngày trước trong lúc y dạy võ cho Dương Liên, Dương Liên đã dựa theo phương pháp dùng kim thêu của y mà tạo ra chiêu thức này, vốn khi xuất chiêu này ra Dương Liên có thể rất nhanh tiếp cận với y, bất quá đó cũng chỉ là dưới tình huống y nhường nhịn Dương Liên, vì vậy chiêu thức này trước đây cũng chỉ có khi hai người đùa giỡn thì Dương Liên mới xuất ra chọc ghẹo y, thế nào hiện tại lại lấy ra dùng, Nhạc Bất Quần cũng sẽ không giống y mà hạ thủ lưu tình.

Trong lòng lo lắng nên Đông Phương Bất Bại lập tức duỗi bàn tay phải, ngón tay khẽ lay động liền thấy hơn mười cây kim thêu nhanh chóng bay ra. Lúc này Dương Liên đã tiếp cận Nhạc Bất Quần rất gần, lão thấy tình huống không ổn thì trong lòng cực kỳ kinh hãi, vừa thấy thânh thể Dương Liên lộ ra kẻ hở liền lập tức phóng châm, mà Dương Liên cũng chờ đúng lúc này buông xuống thanh kiếm, dùng bàn tay đâm thẳng vào mặt Nhạc Bất Quần.

Trong điện quang hỏa thạch, khi mọi người còn đang hoảng hốt đã thấy Dương Liên dùng một tay nắm lấy cằm Nhạc Bất Quần còn tay kia quán mãn nội lực đâm vào trong miệng lão, mà mấy cây kim Đông Phương Bất Bại bắn ra khó khăn lắm mới kịp thời đánh rơi mũi kim Nhạc Bất Quần đâm vào trán hắn.

Nhạc Bất Quần thê lương hét thảm môt tiếng, trong miệng không ngừng nôn ra máu tươi, Dương Liên lập tức buông tay ra lui về phía sau mấy bước, mà lúc này Đông Phương Bất Bại cũng đã tung người đến bên cạnh hắn, sắc mặt cực kỳ khó coi.

“Liên đệ, ngươi…” Đông Phương Bất Bại nắm chặt vai Dương Liên, sắc mặt âm trầm, nếu như lúc nãy không phải y nhanh tay hỗ trợ, như vậy Dương Liên nhất định đã…

“Yên tâm, bởi vì ta biết ngươi ở đây nên mới dùng chiêu này.” Cơn đau trên vai truyền đến khiến gương mặt của Dương Liên có chút vặn vẹo, đích xác lúc hắn dùng chiêu thức kia thì trong lòng đã tính tới Đông Phương Bất Bại đang chăm chú quan sát y và Nhạc Bất Quần khẳng định sẽ rất nhanh phát hiện hắn gặp nguy hiểm, cũng nhất định sẽ rat ay hỗ trợ. Nếu như không phải hoàn toàn tín nhiệm Đông Phương Bất Bại thì Dương Liên cũng không dám làm như vậy.

“…” Nhạc Bất Quần không ngừng nôn ra máu tươi, lão phẫn hận nhìn Dương Liên chỉ là một chữ cũng không thốt ra được, một chiêu vừa rồi của Dương Liên đã trực tiếp bẻ gãy lưỡi của lão, đông thời cũng khiến lão bị thương không nhẹ

Đông Phương Bất Bại nhìn thấy bộ dạng của Dương Liên thì biết đối phương không có gì đáng ngại, bàn tay không khỏi thả lỏng một chút, bất quá ánh mắt nhìn về phía Nhạc Bất Quần lại càng thêm âm trầm băng lãnh. Lúc này trong lòng y nào còn nhớ đến việc muốn tỷ thí cũng Nhạc Bất Quần, mà chỉ còn tràn ngập chấn ghét và cừu hận. Y cũng không nói thêm bất cứ lời dư thừa nào mà trực tiếp phất tay, hàng trăm cây kim thêu lập tức đâm thẳng về phía Nhạc Bất Quần.

Nhạc Bất Quần nhất thời kinh hãi, lập tức lùi về sau muốn dùng kim thêu ngăn trở, đáng tiếc lão vốn không phải đối thủ của Đông Phương Bất Bại, lúc này lại còn bị trọng thương, làm sao có thể tránh thoát hàng trăm mũi kim kia, vì vậy chỉ trong nháy mắt toàn thân đều bị kim đâm mà chết.

Tử trạng kinh khủng của Nhạc Bất Quần nhất thời khiến mọi người khiếp sợ, đồng thời sự kiêng kỵ đối với Đông Phương Bất Bại lại càng thêm sâu đậm.

“Lần này chúng ta đến đây chỉ vì Nhạc Bất Quần trộm luyện bí tịch của Thần giáo, cũng không phải muốn gây thù chuốc oán với chưởng môn các phái, mà Thần giáo trước giờ cũng chưa từng có ý định xâm phạm với các môn phái khác, hy vọng các vị chưởng môn tịnh tâm minh xét, đừng để bị người khác lợi dụng nguy hại võ lâm, quấy nhiểu bách tính. Nhật Nguyệt thần giáo cho đến bây giờ đều là người không phạm ta ta không phạm người, người nếu phạm ta ta tất trả lại gấp đôi.” Dương Liên nhân cơ hội này nhìn về phía mọi người trầm giọng cảnh cáo.

Nhất thời mọi người đều có chút trầm mặc, tất cả đều nhìn về phía thi thể của Tả Lãnh Thiền và Nhạc Bất Quần, vũ khí trong tay vốn đang giơ cao cũng từ từ hạ xuống. Dương Liên thấy vậy thì cũng thỏa mãn, lập tức lôi kéo Đông Phương Bất Bại.

“Chúng ta đi thôi!” Dương Liên quay lại nhẹ nhàng nói với Đông Phương Bất Bại, vừa dứt lời đã bị y cố sức kéo đi.

Vì vậy hai người liền nghênh ngang rời khỏi trong sự quan sát của quần hùng.

Khi vừa về đến khách điếm, Dương Liên vội vàng gọi tiểu nhị mang nước nóng lên muốn cùng Đông Phương Bất Bại tắm rửa, bên ngoài thực sự lạnh đến chết người mà. Đợi đến khi hai người bước vào thùng tắm thì ngoài trời cũng bắt đầu đổ tuyết, Dương Liên còn nghĩ may mà đã về sớm.

Sau khi tắm rửa cơm nước xong, Dương Liên thấy Đông Phương Bất Bại đang nghiên người nằm trên giường đọc sách, hắn cũng theo đó cởi ngoại bào ra chui vào trong ổ chăn.

“Thật lạnh quá.” Dương Liên vừa chui vào chăn đã bị lạnh đến run rẩy, Đông Phương Bất Bại đã nằm trong chăn cả nửa ngày mà giường đệm vẫn lạnh lẽo như cũ, một thùng nước nóng vừa rồi hoàn toàn xem nưh tắm không, vì vậy Dương Liên lại nhích người qua ôm Đông Phương Bất Bại vào trong lòng. “Ngươi ủ chăn không ấm cũng không nói với ta.”

Đông Phương Bất Bại vẫn bình tĩnh xem sách, mặc cho Dương Liên lôi kéo vẫn tỏ vẻ giống như không hề nghe thấy.

“Đông Phương…” Dương Liên liền rút quyển sách trong tay Đông Phương Bất Bại ra, thế nhưng y cũng liền trực tiếp nhắm mắt lại, không thèm để ý đến hắn.

“Đông Phương, ngươi vì sao không để ý ta.” Dương Liên lay lay người trong lòng, lại hôn lên mặt y một ngụm hỏi.

Đông Phương Bất Bại mở mắt ra liếc nhìn Dương Liên rồi lại nghiêng đầu sang hướng khác, Dương Liên nhất thời khổ sở, trực tiếp xoay người đè lên Đông Phương Bất Bại, dùng tay xoay mặt đối phương đến đối diện với mình. “Đông Phương…”

Khẽ kêu một tiếng, Dương Liên thấy hàng mi của Đông Phương Bất Bại hơi run run, nhất thời cảm thấy giống như trái tim mình cũng bị bọn chúng cà qua, có chút ngứa cũng có chút tê dại, nhất thời không tự chủ được mà cúi đầu hôn lên đôi mắt người kia.

Cái hôn vừa dứt Dương Liên liền bắt đầu hôn lên mũi, lên má, cuối cùng là lên môi Đông Phương Bất Bại, đầu tiên chỉ là nhẹ nhàng ma sát, sau đó lại dùng lưỡi cạy mở hai cánh môi kia ra, Đông Phương Bất Bại cũng phối hợp mở miệng khiến đầu lưỡi của Dương Liên dò xét tiếng vào.

Dương Liên cứ thế nhẹ nhàng hôn lên đôi môi Đông Phương Bất Bại, chỉ là càng lúc cử động lại càng thêm kịch liệt… một lúc lâu sau, nụ hôn cũng đến hôi kết thúc, trước khi tách ra Dương Liên còn cố ý dùng lưỡi liếm nhẹ lên hai cánh môi y, lúc này gò má của Đông Phương Bất Bại cũng đã ửng đỏ, hô hấp trở nên nặng nề, bất quá đôi mắt vẫn khép chặt như cũ.

Dương Liên cười khẽ một tiếng rồi tiếp tục hôn lên cằm Đông Phương Bất Bại, sau đó di chuyển xuống cổ tạo ra không ít dấu vết, lại xuống thêm chút nữa, Dương Liên một bên cởi y phục Đông Phương Bất Bại, một bên không ngừng tạo ấn ký trên ngực đối phương.

Mà Đông Phương Bất Bại càng lúc lại càng không thể tự chủ ưỡn cao thân thể cảm thụ nụ hôn của Dương Liên. Lúc phát hiện nụ hôn của hắn càng ngày càng hạ thấp thì hô hấp của y càng nặng nề hơn, đợi đến khi cảm thấy đôi môi của Dương Liên ở phía tận bên dưới thì Đông Phương Bất Bại cũng mở bừng mắt ra, vươn tay ngăn đón.

Dương Liên mỉm cười xấu xa gạt tay Đông Phương Bất Bại ra lại tiếp tục hôn xuống, tuy rằng Đông Phương Bất Bại không cảm giác được vui vẻ từ phía trước, bất quá xúc giác vẫn là phải có, Dương Liên liền bắt chước động tác hoan ái để kích thích cảm giác của Đông Phương Bất Bại, không bao lâu sao y liền không nhịn được nữa kéo tay của Dương Liên đặt vào phía sau.

Bởi vì Dương Liên bắt chước động tác hoan ái khiến Đông Phương Bất Bại không khỏi hoài niệm vui thích trên thân thể, cũng tưởng niệm cảm giác Dương Liên mang đến.

Dương Liên buông Đông Phương Bất Bại ra, dùng tay giúp y mở rộng, thẳng đến khi cảm thấy không sai biệt lắm mới chậm rãi tiến vào.

“Liên đệ…” Ánh mắt của Đông Phương Bất Bại có chút mê ly, y vươn tay nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt của Dương Liên, gương mặt y hằng yêu thương mong nhớ.

Dương Liên vẫn tiếp tục kích thích Đông Phương Bất Bại đến tận thời khắc cuối cùng, mà Đông Phương Bất Bại cũng chỉ là hừ nhẹ một tiếng, ngay cả phía trước cũng chảy ra một tia dịch thể trắng loãng, thật ra với cơ thể hiện tại của y, nếu như có kích thích từ phía trước thì ở lúc cao trào cũng sẽ tiết ra dịch thể.

Dương Liên cũng không vội vã rời đi mà chậm rãi hôn lên môi Đông Phương Bất Bại, thẳng đến khi y thanh tỉnh lại.

“Đông Phương, đừng bỏ lơ ta… ta làm như vậy là bởi vì ta tính nhiệm ngươi, ta biết ngươi nhất định sẽ nhìn chằm chằm vào ta, tựa như ta vẫn luôn nhìn về phía ngươi.”

Mấy câu nói này của Dương Liên thành công khiến Đông Phương Bất Bại cảm thấy trong lòng mềm nhũn, cơn tức giận trong lòng cũng không biết biến mất từ lúc nào, y vươn tay ôm lấy cái cổ của Dương Liên, ngửa đầu hôn lên.

Đợi đến khi cả hai sửa sang xong, Dương Liên nhẹ nhàng vuốt ve tấm lưng của Đông Phương Bất Bại, vẻ mặt tươi cười. “Chỉ có lúc này, Đông Phương mới thật sự là cả người ửng hồng.”

Đông Phương Bất Bại im lặng liếc nhìn Dương Liên rồi mới nghiêng người tựa vào có thể đối phương, nhắm mắt ngáp dài một cái.

Dương Liên mỉm cười tiếp tục nhẹ nhàng vỗ về lưng của người nọ, rất nhanh Đông Phương Bất Bại đã chìm vào giấc ngủ.

Hai người cứ thế ở lại khách điếm vài ngày, thẳng đến khi sắc trời tốt hơn mới khởi hành về giáo, mà Đông Phương Bất Bại cũng bởi vì trời lạnh mà có chút ho khan khiến Dương Liên chỉ hận không thể quấn y thành một cái bánh chưng, tránh cho Đông Phương Bất Bại bị gió lạnh thổi đến.

Nửa tháng sau, khi vưa quay về Hắc Mộc Nhai, Đông Phương Bất Bại liền trực tiếp tuyên bố thoái vị, trong lúc mọi người còn chưa kịp phản ứng y và Dương Liên đã cùng rời khỏi Hắc Mộc Nhai quay về Thanh Hà trấn, vứt hết tất cả mọi chuyện lại cho Đồng Bách Hùng.

Tại Thanh Hà trấn.

Lúc này Dương Liên đang ngồi bên cạnh bàn, trong tay cầm một quyển sách chăm chú đọc, mà Đông Phương Bất Bại vẫn ngồi bên cửa sổ thêu thùa, mà Dương Liên vốn muốn ra ngoài buôn bán thì trong khoảng thời gian này vẫn chưa hề xuất môn mà chỉ chăm chú đọc sách.

Quyển sách này là hắn tìm được trong đống di vật của Bình Nhất Chỉ, mỗi khi rảnh rỗi không có chuyện gì làm đều lấy ra xem một chút, mà những phương thuốc Bình Nhất Chỉ viết cho Đông Phương Bất Bại hắn vẫn luôn giám sát đối phương phục dụng, thời gian lâu dài quả nhiên thân thể của Đông Phương Bất Bại đã tốt hơn không ít, vết thương năm đo sbị Lệnh Hồ Xung lưu lại cũng đã tốt hơn rất nhiều, chỉ là khi thời tiết chuyển lạnh vẫn sẽ ho khan mấy ngày khiến Dương Liên lo lắng không ngớt.

Cũng vì như vậy Dương Liên mới tự mình đi đến nơi ở của Bình Nhất Chỉ một lần, còn tìm về không ít sách thuốc để nghiên cứu, muốn giúp Đông Phương Bất Bại điều dưỡng thân thể. Thật ra cơ thể của Đông Phương Bất Bại cũng đã chịu không ít thương tổn, ngoài một kiếm kia của Lệnh Hồ Xung thì lúc còn trẻ y cũng không ít lần bị thương, cánh tay phải của y năm đó từng bị Lô Đông thất hổ đánh đến suýt nữa phải phế đi, mỗi khi mưa đến đều ẩn ẩn đau đớn, chỉ là Đông Phương Bất Bại cho đến này cũng không đề cập đến, còn Dương Liên cũng trùng hợp có lần nhớ đến tri thức trong sách thuận miện hỏi thăm mới biết được.

Vì thế Dương Liên đối với Đông Phương Bất Bại chính là càng thêm thương yêu, hắn luôn cảm thấy đối phương cả đời đã chịu không ít đau khổ, nếu như mình không thương y thì phỏng chừng không còn ai thương tiếc nữa.

Dương Liên đọc sách đã lâu không tránh khỏi cảm thấy có chút mệt mỏi, khi ngẩng đầu lên lại thấy Đông Phương Bất Bại vẫn còn đang thêu thùa liền bước đến ngăn cản. “Được rồi, ngươi thêu đã rất lâu, nghỉ ngơi một chút đi!”

Đông Phương Bất Bại bất đắc dĩ buông kim xuống, kể từ khi Dương Liên biết tay phải của y đã từng bị thương thì giám sát y lại càng hà khắc, bất quá Dương Liên càng như vậy trong lòng y lại càng thấy ấm áp.

Dương Liên thấy Đông Phương Bất Bại ngoan ngoãn buông kim xuống thì lộ ra nụ cười, hắn nắm lấy bàn tay của đối phương đặt vào trong ngực mình sưởi ấm.

“Ta nào có yếu ớt như vậy, Liên đệ cứ chuyện bé xé to.” Đông Phương Bất Bại khẽ cười một tiếng nhưng cũng tùy ý để cho Dương Liên nắm tay sưởi ấm.

Dương Liên vẫn cứ ủ bàn tay của đối phương vào ngực. “Chuyện này không phải là yếu ớt hay không mà là do ta yêu thương Đông Phương, nếu như ta không đau lòng ngươi thì ai đến đau lòng?” Dương Liên choàng một tay qua lưng của Đông Phương Bất Bại, khẽ ghé vào bên tai y thủ thỉ.

“Liên đệ…” Trong lòng Đông Phương Bất Bại lên men, lại tràn đầy hạnh phúc, y cũng dùng một tay choàng qua hông Dương Liên, đầu tựa vào ngực đối phương, thâm tình nói. “Kiếp này của ta, may mắn nhất chính là gặp được Liên đệ. ”

“Ta cũng vậy…” Dương Liên nâng cằm Đông Phương Bất Bại lên, ánh mắt cực kỳ ôn nhu đáp lời.

May mắn nhất của hắn chính là đến được nơi này, lần nữa gặp lại Đông Phương, một lần nữa được yêu thương Đông Phương của hắn.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *