Thanh Xuyên – Chương 6 – 10

Chương 6

Ra bên ngoài, gia nhân phái đi đến nhà Minh Hi trở lại hồi báo, nhà bọn họ ý tứ là không muốn làm to chuyện. Dù sao chuyện này đối với hoàng gia là gièm pha, đối với nhà bọn họ lại là sỉ nhục lớn. Hoàng Đế nếu biết nhà bọn họ ủy khuất, vậy cũng đủ rồi. Bọn họ cũng không muốn làm hỏng mặt mũi hoàng gia. Đương nhiên đó là quyết định của gia tộc bọn họ, phụ thân Minh Hi chính là lén nói cho ta biết.

Đang định đến Thiên Ốc nghỉ ngơi, lão quản gia biệt viện lại cho người đến tìm ta, không biết Minh Hi nơi đó lại xảy ra chuyện gì. Mấy tháng nay ta ít khi qua đó, sự tình quá nhiều, ta cũng không biết cùng hắn nói cái gì. Ta nghĩ hắn cũng thông suốt, khi lời đồn thổi qua đi sẽ đưa hắn về tòa nhà kia. Cũng vừa vặn, sự tình gần đây cũng cần cùng hắn bàn bạc.

Vừa đến cửa biệt viện, đem dây cương giao cho hạ nhân, ta quay đầu lại hỏi lão quản gia đang đứng đó: “Làm sao vậy?”

Lão quản gia nhỏ giọng nói: “Tình hình cụ thể không ai biết, chỉ biết vị thiếp kia của Minh Hi thiếu gia, hôm nay làm vài món ăn, ăn mặc tốt lắm đi hầu hạ hắn. Ban đầu không nghe tiếng nói chuyện, không có gì xảy ra. Sau lại không biết làm sao, Minh Hi thiếu gia bỗng đem vị thiếp kia đuổi đi…quần áo không chỉnh tề…. Vị thị thiếp kia chỉ sợ luẩn quẩn trong lòng, liền đụng phải cây cột….. Trước mắt người đã không còn.”

“Liên quan đến mạng người?” Ta ninh mi nói, đúng thời khắc mẫn cảm, cái này gọi là cái gì, nhà dột gặp mưa rào?

“Chỉ có ta cùng A Phúc, A Nhạc biết chuyện này, không đáng lo. Nếu không cho người lén mai táng?”

Ta trầm ngâm một lúc: “Xung quanh biệt viện chỉ sợ đều có cơ sở ngầm, hiện tại trong kinh thành không biết có bao nhiêu người đang nhìn chằm chằm nơi này. Lén lút ngược lại không tốt. Sáng mai đi mua quan tài, đường đường chính chính mang đi chôn. Hãy nói nàng sinh hài tử về sau mắc bệnh triền miên, mấy tháng sau liền mất. Vết máu hãy cử lý sạch sẽ.”

“Ân, ta sẽ tự mình xử lý.”

“Hài tử đâu?”

“Bà vú đang chăm sóc.”

Ta gật đầu, vào phòng của Minh Hi, vừa đẩy cửa thì nghe hắn phẫn nộ quát: “Cút đi!”

Trong phòng có một cỗ hương vị dơ bẩn như là say rượu phun ra. Ta cũng không để ý, kêu người tiến vào thu thập, lại cho huân hương. Hắn nghe được là ta đã sớm không lên tiếng. Ta đi đến bên giường hắn, nhìn hắn, thật sự không biết nói cái gì?

Hỏi hắn như thế nào làm ra mạng người? Hay là nói với hắn những sóng gió bên ngoài? Hắn với ta là phiền toái cũng là gánh nặng nhưng là ta nếu lúc trước quyết định cứu hắn liền sẽ không hối hận. Chỉ là nếu hắn không có ý muốn cứu mình, ai cũng không cứu được hắn. Ta xoa huyệt thái dương, bỗng nhiên nghe được hắn nhẹ nhàng nói một tiếng: “Xin lỗi”, ta ngẩn ra, giương mắt nhìn hắn.

Hắn ôm chăn ngồi trên giường, cúi đầu, một bộ dáng nhận sai. Ta phóng nhuyễn khẩu khí: “Vì cái gì nháo lên?”

“Hôm nay nàng đến hầu hạ ta, ta cũng không nói gì. Nhưng là sau khi ta ôm nàng lên giường, không biết thế nào trong đầu toàn là hình ảnh ta bị nam nhân đè…Thật sự là…ghê tởm đến cực điểm…. Ta không biết như thế nào lại phun ra, đem cơm chiều đều phun sạch sẽ. Ta nhượng nàng đi, thế nhưng nàng lại bò lên hỏi đông hỏi tây, ta không kiên nhẫn liền đem nàng đẩy ra khỏi phòng.”

Nói như vậy, hắn cũng không phải cố ý. Đại khái là hắn có vấn đề về tâm lý, ta có chút lo lắng.

“Làm sao bây giờ?”, hắn lôi kéo ống tay áo của ta, sắc mặt tái nhợt vô cùng, “Ta không có khả năng ôm nữ nhân được nữa.”

Ta chần chờ nói: “Có lẽ…ngươi chỉ là không nghĩ để người cũ hầu hạ.”

“Không phải, ta tự biết, ta chính là chán ghét nữ nhân.” Hắn đẩu thần, ánh mắt trống rỗng.

Ta vỗ vỗ vai hắn, không biết nói cái gì cho phải.

Hắn tựa trán vào vai ta, nước mắt lả tả rơi xuống, im lặng khóc. Ta vẫn không nhúc nhích, mặc hắn dựa vào, trong lòng nghĩ, hắn tựa hồ không chỉ chán ghét nữ nhân, tính tình cũng giống như nữ nhân vậy. Yêu khóc, thích lôi kéo ống tay áo của ta, thích dựa vào ta, ngẫu nhiên còn quyệt miệng. Như vậy thật không tốt. Trước đây tuy hắn bướng bỉnh, nhưng không yếu đuối cũng là một đại nam nhân a. Nay …. hay là bởi vì sự việc kia, trong nội tâm phủ định tính hướng chính mình đi?

Về sau hay là tìm cho hắn chút việc làm, để hắn tìm lại lòng tự tin, có lẽ sẽ tốt thôi. Bất quá trước mắt còn có việc trọng yếu hơn, ta đem sự tình bên ngoài nói cho hắn. Hắn lau nước mắt hỏi: “Nói vậy, súc sinh không có chuyện gì ngược lại ngươi lại bị phạt?

Ta cười khổ gật đầu.

Hắn tiếp tục hỏi: “ Gia tộc ta được nhận bồi thường, thăng quan tiến chức, ngược lại ta không có gì ni?”

Vì thanh danh Minh Hi quá xấu cho nên thân phận không thể khôi phục, “Có lẽ sẽ có chút tiền tài bồi thường” ta nói.

Hắn cười lạnh vài tiếng: “Đây là thiên lý?”

Ta thở dài, không biết nói gì.

Hắn bỗng nhiên cầm tay ta nói: “Ngươi yên tâm, ta sẽ không hồ nháo. Trên đời này căn bản không có thiên lý, nếu ta nháo lên cũng chỉ đem tính mạng của ngươi và ta đắp vào, lòng ta hiểu được.”

“Ngươi vẫn là một người thông minh.”

“Nhưng là, ta thề, tương lai ta nhất định ăn miềng trả miếng, làm cho bọn họ mỗi người đều thân bại danh liệt”, lời hắn nói nhẹ nhàng bên tai ta nhưng lại từng chữ lại nghiến rắng nghiến lợi mà nói ra.

May mắn, hắn nói thầm nên tai ta, nếu không lời này truyền ra, chỉ sợ ngày mai hắn không thấy được thái dương.

Ta trừng mắt liếc hắn một cái, “Những lời này không được nói tùy tiện, chẳng sợ…. ngươi thật muốn làm cái gì, chỉ cần làm không cần nói.”

Hắn kinh ngạc nhìn ta, gật gật đầu.

Ta rút tay nâng người dậy, “Đã khuya, ngươi cũng sớm chút đi nghỉ ngơi đi.”

“Khuya như vây còn về phủ sao?”

“Không được, quá muộn, ta ở lại đây qua đêm.”

“Mộc Thái, chúng ta đã lâu không cùng nói chuyện phiếm, ngươi liền ngủ tại nơi này đi.”

Nghĩ đến hắn, đây cũng không quá thích hợp, ta lắc đầu, “Không được, sáng mai trời chưa sáng ta đã phải đi thượng sai, sợ làm ngươi tỉnh giấc, ngày sau đi.”

“Ngươi không phải ghét bỏ thanh danh của ta, sợ bị ta liên lụy?” âm thanh của hắn lãnh đến cực điểm.

Thanh danh của ta đã muốn bị liên lụy, ta nghĩ trong lòng. Lòng dạ hẹp hòi cũng là biểu hiện nữ tính hóa hắn hay biểu hiện. Ta vỗ vỗ ót, hôm nay mệt cực kỳ, thật sự không muốn cùng hắn tranh cãi, “Được, ta đây liền an tâm nghỉ tại nơi này. Ngươi khi nào thì lòng dạ hẹp hòi như vậy, ta thật sự sợ ngươi”, lười rửa mặt, ta thoát giầy trực tiếp leo lên giường, đắp chăn, nhắm mắt lai ngủ. Cơ hồ cùng lúc liền tiến nhập mộng đẹp.

Chương 7

Tất cả mọi người đều biết tin tức, thái tử ngược lại mới vừa biết đến. Hiện nay, người bên cạnh hắn không nhiều lắm, chỉ có vài tên công tử mặc dù biết chút tin tức cũng không tính chịu tiếng xấu cho người khác trong tình huống hiện tại, đều trốn rất xa.

“Y Lạp gia thật to gan, dám cùng ta đối nghịch”, thái tử nổi giận đùng đùng nói.

“Chỉ sợ không phải Y Lạp gia, gia tộc hắn trước không nói chuyện này, chắc chắn sẽ không bao lâu lại đem chuyện này cáo trạng với Hoàng Thượng. Ta xem có thể là mấy vị kia…”, sư gia lấy ngón tay bày ra nhất, tam, bát ám chỉ mấy huynh đệ của thái tử.

“Đến tột cùng là ai?”

“Không biết”, sư gia lắc đầu, “Khả năng bọn họ ai cũng có phần.”

Thái tử trầm mặt, cắn răng nói: “Kia hiện tại làm thế nào cho phải, nếu không đem người giết đi, nhân vô đối chứng?”

Sư gia lắc đầu, “Hoàng Thượng đã biết, không thể giết được. không chỉ không thể giết còn phải phái người bảo vệ vệ cho tốt, miễn bị người khác ám sát vu oan cho chủ tử ngài. Hiện nay chỉ có một biện pháp, gia chủ động thỉnh tội…”

“Nhượng ta nhận tội?” thái tử ninh mi, “Không được. Hoàng A Mã đối với chuyện này chán ghét cực kỳ, tội này ta không thể nhận.”

“Tự nhiên không phải nhượng ngài nhận tội, chỉ là việc này chống chế không xong, chúng ta bên này cho một người nhận tội này, ngài lại thượng thỉnh tội “Quản lý không nghiêm””.

“Này….”, thái tử do dự đảo ánh mắt qua từng người, người bị hắn đảo qua đều nhất nhất cúi đầu. Ta không ngẩng đầu chủ động nói chuyện này ta chịu trách nhiệm, cũng không cúi đầu trốn tránh ánh mắt hắn. Hắn nhìn mọi người hừ lạnh, lại nhìn ta nói: “Mộc Thái, chuyên này….”

Ta cúi người cung kính nói: “Nô tài nguyện vì chủ nhân phân ưu.”

“Hảo, gia không nhìn lầm ngươi. Chỉ là lần này tạm thời ủy khuất ngươi. Ngươi yên tâm, đợi tiếng gió qua đi, gia tự nhiên cho ngươi trở về vì gia làm việc.”

“Nô tài hiểu rõ.”

Lại thương lượng nửa ngày lý do thoái thác, kết qua chuyện này liền biến thành ta dụ dỗ ấu tử Y Lạp gia đi nam nam cấm đoạn chi sự. Thái tử quản lý không nghiêm, thượng thỉnh chịu tội.

Bản tấu tuy rằng trình lên nhưng Khang Hi vẫn không nói gì làm lòng người không yên, nhượng thái tử cảm thấy mạc danh kỳ diệu, nhượng ta chờ mong qua từng ngày.

Lúc chiếu trừng phạt buông xuống, trưởng tử của ta xuất thế. Thời đại này nữ nhân sinh hài tử là một việc hết sức nguy hiểm, ta nôn nóng trong sân đợi cả ngày, bà mụ rốt cuộc sắc mặt vui mừng chạy ra, “Là một tiểu công tử, mẫu tử bình an.”

Ta thở nhẹ một hơi, phân phó người bên cạnh: “Đi báo cho Mã Pháp tin vui, nói một lúc sau ta sẽ quay lại”, lúc nữa còn muốn đến từ đường hướng tổ tông báo tin vui, sau đó ta cất bước vào phòng sinh.

Nhan Trát Thị vẫn còn tỉnh, Tiểu Đào ôm tiểu hài tử đến trước mặt ta, bộ dáng giống như hầu tử, ta hôn một cái, hắn liền khóc lên. Nhũ mẫu vội vàng ôm qua hống, ta đi đến bên giường ngồi xuống, cầm lấy tay Nhan Trát Thị hôn xuống “Vất vả cho ngươi.”

“Gia…”, nàng đỏ mặt mềm mềm bảo ta. Biết nàng sinh hài tử gian khổ, đến giờ phút này ta mới đem nàng thành thê tử mà đối đãi.

Tiểu Đào bên cạnh cười trộm, Nhan Trát Thị càng thêm quẫn bách, ta liếc mắt nhìn Tiểu Đào, “Nha đầu chết tiệt kia, còn không mau đi nấu thuốc bổ cho nãi nãi ngươi.”

“Đã sớm nấu tốt lắm, ta hiện tại liền mang lên.” Tiểu Đào cười hì hì chạy mất.

“Gia, thời điểm ta mới sinh còn lo lắng không phải con trai đâu.”

“Nói ngốc cái gì vậy. Nếu lần này không phải nhi tử, ngươi liền cấp gia sinh tiếp, sinh đến khi nào là hài tử mới thôi.”

“Gia!” nàng sẳng giọng nói.

“Hiện tại ta cùng Mã Pháp đi từ đường báo tin vui cho tổ tông, ngươi nghỉ ngơi trước đi.”

“Ân”, nàng sắc mặt vui mừng nói.

Trong thời gian ta cùng Mã Pháp bái tế tổ tông, nữ quyến trong nhà đã muốn đi đến phòng Nhan Trát Thị chúc mừng, thời điểm ta trở lại sân, hai thị thiếp của ta đang từ phòng Nhan Trát Thị đi ra, thấy ta chào đón: “Gia~”.

Ta gật gật đầu, lướt qua các nàng hướng phòng trong đi đến. Các nàng theo ta hầu hạ cởi lễ phục, thay quần áo trong nhà.

“Thiếp thân làm cháo tổ yến, gia muốn dùng chút không?” Lan Hoa nhẹ giọng hỏi.

Ta gật đầu, Lan Hoa bưng cháo tổ yến, Hại Hà tại phía sau giúp ta xoa bóp vai, xác thật thực hưởng thụ. Luận nhan sắc, các nàng so với Nhan Trát Thị mĩ hơn, là người nổi bật trong đám nha đầu. Nhưng nếu ta trầm mê mĩ sắc, giống như các đường huynh sủng ái tiểu thiếp, về sau trong nhà cũng đừng tưởng bình an.

Nhan Trát Thị mang thai mấy tháng, ta rất ít tiến vào phòng các nàng, cũng vì lo lắng thai này không phải nam hài. Hiện nay, Nhan Trát Thị có nhi tử, trong gia tộc địa vị coi như được củng cố. Có lẽ bởi vì trước đây, thời điểm A Mã còn sống, ta thiếu chút nữa bị mấy vị sủng thiếp của hắn hại chết nên đối với tiểu thiếp ta có chút phòng bị. Ta cũng biết người cùng người không nhất thiết giống nhau, các nàng cũng không hẳn là nữ nhân ngoan độc nhưng cần phải vậy thì gia đình phong kiến mới có thể yên ổn, hòa thuận, sẽ không không tôn ti trật tự. Không có Ma Tước biến thành Phượng Hoàng, cũng không có lý do làm chuyện xấu.

Dùng cơm chiều, đang trên đường trở lại phòng Nhan Trát Thị, người nhà mẹ đẻ nàng vừa mới đi, “Vừa rồi tẩu tử chê cười ta.”

“Cười ngươi cái gì?”

“Nói thời điểm ta mang thai, gia hằng đêm còn ngủ trong phòng ta, chưa từng gặp qua nam nhân sủng thê như vậy.”

Ta nằm xuống cạnh nàng, “Ta ban đêm nghỉ tại nơi này, nàng như thế nào lại biết?”

“Còn không phải nha đầu Tiểu Đào lanh mồm lanh miệng kia sao?”, nàng cười sẳng giọng.

Không quá để ý việc của nữ nhân các nàng, ta cầm tay nàng đặt ở ngực, “Thân mình còn khó chịu không? Còn đau không?”

“Không đau.”, nàng đỏ mặt nói, “Gia, ngươi đối ta thật tốt.”

Ta mỉm cười, không trả lời.

“Gia, hiện tại thân mình ta thật không có biện pháp hầu hạ ngươi. Gia…..vì ta nhẫn mấy tháng, thể xác và tinh thần thiếp đều băn khoăn. Nếu không ngươi đem Tiểu Đào nạp vào phòng đi?”

“Ngươi miên man suy nghĩ cái gì, có phải hay không người nhà thân mẫu ngươi lại nói cái gì phải không?”

“Ân ~ tẩu tử ta nói, không có đạo lý thân mình ta không tiện nhưng vẫn độc bá trượng phu, nói nếu gia không thích hai tiểu thiếp kia, ta nên chủ động giúp gia nạp thiếp miễn cho người nói ta là một đố phụ.”

“Đừng suy nghĩ nhiều, gia thích ngươi hầu hạ. Ngươi sớm dưỡng tốt thân mình thì có thể sớm hầu hạ ta. Về phần Tiểu Đào, là một nha đầu được việc, làm việc cũng lưu loát. Ta nghĩ qua hai năm nữa đem nàng gả cho Tiểu Tam Nhi bên người ta đến lúc đó vẫn để nàng hầu hạ ngươi.”

“Ân ~ta đều nghe theo gia.”

“Lần trước từng nói qua với ngươi, vạn tuế gia vẫn chưa hạ chiếu chỉ. Nếu ta thụ phạt, ngươi cũng không cần lo lắng, gia cũng không cho ngươi xuống giường chiếu cố gia. Gia chờ ngươi dưỡng tốt thân mình lại sinh con trai cho gia.”

“Gia rất nhanh bị phạt sao?”, nàng thần sắc căng thẳng, hai tay cũng nắm chặt lại hỏi.

“Đại khái đi, gia trước nói với ngươi một tiếng, miễn ngươi nghe được người khác nói.”

“Ta đi cầu A Mã.”

“Thái tử còn chưa có biện pháp, A Mã ngươi cũng không giúp được gì.”

“Nhưng nếu gia bị thương, thiếp thân như thế nào có thể an tâm nằm trên giường, không đi chiếu cố gia?”, nàng xoa xoa hai má ta, nước mắt ương uông nói.

“Ngươi an tâm, không có chuyện gì đâu. Đến lúc đó ta trụ tại biệt viện, cũng không có ý tứ ra khỏi cửa,” cũng tránh được nhóm bá phụ cùng huynh đệ châm chọc gây rối, “Chỉ là ta không yên lòng Mã Pháp, lão nhân gia tuổi cũng đã lớn, ta muốn ngươi lưu tâm đến người.”

“Gia, ta nhớ kỹ, ngươi yên tâm.”

Ta gật đầu, “Ngủ đi.”

Chương 8

Mới từ thái tử phủ đi ra, gia nhân liền truyền lời nói Minh Hi mời ta đến biệt viện một chuyến. Ta nghĩ chuyện có nhi tử cũng chưa cùng hắn nói qua, để người chuẩn bị bàn rượu liền đi thẳng đến phòng hắn.

“Xảy ra chuyện gì?”

“Ngươi chỉ biết hỏi một câu này thôi sao? Không có chuyện gì ngươi không thể đến đây sao?”, hắn tà tà liếc ta.

Ta cười khổ, trước đây hắn quỷ tâm đặc biệt nhiều, từ nhỏ ta đã cao lớn, bình thường đảm đương việc bảo vệ người khác mà hắn chính là người ra chủ ý xấu kia.

“Ngươi vài ngày không có tới, ta đã mau buồn tới chết, ngươi lại không cho ta xuất môn.” Hắn chỉ trích.

“Hiện tại là thời khắc đặc biệt, bên ngoài không biết có bao nhiêu người muốn mạng của ngươi để vu oan cho thái tử. Đợi vạn tuế gia hạ ý chỉ, ngươi muốn đi nơi nào ngoạn đều có thể.”

“Bên ngoài….cũng không có gì hay. Ta nào còn mặt mũi đi ra gặp người”, hắn cúi đầu nói.

“Đừng miên man suy nghĩ, cùng lắm thì rời đi kinh thành, bên ngoài sẽ không ai nhận ra ngươi.”

“Ta sẽ không đi”, hắn nghiêm mặt nhìn ta nói, lại tiến đến bên tai ta nhẹ giọng nói, “Không tận mắt thấy cừu nhân sống không bằng chết, ta như thế nào có thể rời khỏi kinh thành”, những lời này mang theo âm hàn dày đặc.

Ta nhìn hắn, thở dài “Vậy ngươi muốn ở kinh thành làm chút gì không?”

“Trước làm buôn bán đi, ta không còn thân phận kia nữa nên cũng không phạm quý tộc không thể kinh thương. Ta nghĩ trước mở trà lâu, loại địa phương này tin tức truyền bá nhanh nhất. Ta có thể nhẫn nhưng không thể không làm gì, nhất định phải đợi cơ hội báo thù.”

Ta ngẫm nghỉ, gật gật đầu, “Trên tay ta có trà lâu, vị trí khá tốt, chỉ là thủ hạ không biết kinh doanh, sinh ý kém cỏi. Nếu ngươi muốn mở trà lâu liền giúp ta quản lý đi.”

Hắn ngẩn ra, buồn bã nói: “Ngươi nói nhượng ta giúp ngươi kỳ thật là biết ở kinh thành mở một trà lâu không dễ, không phải chỉ có bạc là được. Như thanh danh ta hiện giờ, tám phần là không thành. Ngươi …. giúp ta nhiều như vậy, ta nên như thế nào báo đáp ngươi….”

“Nói cái đó làm gì. Nếu ngươi làm tốt, ta cũng có thể kiếm bạc, phải không?”

“Mộc Thái…”, hắn kéo tay áo ta, lại tựa vào vai ta khóc.

Ta cứng ngắc người, chờ hắn khóc xong mới nói: “Đừng khóc. Kỳ thật ta có việc vui, ngày hôm qua tức phụ ta sinh con trai, hôm nay muốn tìm ngươi uống rượu a.”

Hắn ngừng lại, “Hảo, không khóc. Chúng ta hôm nay không say không nghỉ.”

Để ngươi mang đồ ăn đồ uống vào, chúng ta nâng cốc, gần nhất không có cơ hội phóng túng chính mình, ta không tránh khỏi uống nhiều một chút.

Buổi sáng tỉnh dậy, ta dang tay dang chân nằm trên giường, Minh Hi gối lên vai của ta ngủ say sưa. Ta ly khai hắn, đứng lên, sửa sang lại quần áo, tính hồi phủ đổi một bộ quan phục. hắn thế nhưng cũng ngồi dậy, “Muốn đi thương sai?”

“Ân”, ta gật đầu.

“Tóc rối rồi, lại đây, ta giúp ngươi bện lại.”

“Nga”, ta đi qua ngồi bên giường để hắn giúp ta bện tóc. Nhớ thời điểm trước đây, lúc chúng ta lộng điên lên, làm tóc rối cũng từng giúp nhau bện tóc ta.

Ý chỉ Khang Hi cách 15 ngày con ta sinh ra, rốt cục cũng ban xuống.

Ta, hành vi không hợp, chịu hai mươi trượng, giáng cấp lưu dụng. So với ta nghĩ còn muốn tốt hơn, ta nguyên bản nghĩ đến việc tạm thời cách chức.

Thái tử, quản lý không nghiêm, phạt một năm bổng lộc.

Minh Hi có huyết mạch cao quý, nhân Y Lạp gia đã đem trục xuất khỏi gia tộc, không bị xử phạt nào khác. Niệm tuổi còn nhỏ, sống một mình không dễ, ban cho một tòa nhà, ruộng đất trăm mẫu. Cùng ta dự đoán không sai biệt lắm.

Bên cạnh đó, lệnh cho quan viên Mãn Hán quý tộc ước thúc thuộc hạ, không được đàm luận chuyện này, nếu làm trái luận tội xử phạt.

Người chấp hành đình trượng, vì thái tử nói qua cũng không quá nặng tay nên sau hai mươi trượng ta vẫn còn thanh tỉnh. Để người hồi phủ cấp Mã Pháp cùng Nhan Trát Thị báo bình an, ta liền lên xe ngựa đến biệt viện.

Chương 9

Thượng dược, ghé vào trên giưởng không có việc gì làm, muốn ngủ lại đau không ngủ được, đọc sách, sách nơi này ta không thích đọc, vậy chỉ có chơi cờ vua. Ta ghé vào bên cạnh giường, đặt bàn cờ bên cạnh, Minh Hi ngồi ở bên giường liền cứ như vậy chơi. Theo lý thuyết khi có kết quả, hắn nên bàn đến chuyện ra ngoài nhưng hắn tựa hồ không có ý tứ muốn bàn chuyện đó, cũng tốt, hắn ở lại có thể theo ta trò chuyện, giải buồn ni.

Nửa đêm có người giúp ta đổi dược, động tác mềm nhẹ không giống Tiểu Tam Nhi, ta luôn không để nha đầu hầu hạ bên người, sao lại thế này? Ta mở mắt ra, nhìn về phía sau, “Minh Hi, như thế nào ngươi lại tới thượng dược cho ta, Tiểu Tam Nhi đâu?”

“Ta cố ý muốn thượng dược cho ngươi, ngươi vốn vì ta mà bị đánh, ta thượng dược cho ngươi cũng là đương nhiên.”

Ta kỳ quái nhìn hắn một cái, “Thuốc này ai thượng không phải đều giống nhau. Ngươi không bằng dưỡng tốt tinh thần, ngày mai chúng ta hạ bàn cờ tái chiến.”

“Không giống a, ta chính là muốn thượng dược cho ngươi”, hắn một bộ không phân rõ phải trái nói.

Ta hết chỗ nói rồi, lát sau nói: “Ngươi thượng dược thật tốt a, không giống Tiểu Tam Nhi kia, xú tiểu tử lộng đau a.”

Hắn để cho ta mặc quần, đắp chăn, cười nói: “Ai kêu ngươi trừ tiểu tử kia ra không nhượng nha đầu hầu hạ, bên người toàn là tiểu tử thô thiển, thượng dượng đau là phải a.”

Ta cũng cười nói: “Ta cũng không phải là ngươi, sắc phôi, mười tuổi đùa giỡn nha đầu trong phòng đại ca…”, nghĩ đến hắn hiện tại thấy nữ nhân như thấy hổ, ta không khỏi ngậm miệng.

Một trận nam kham trầm mặc qua đi, hắn bỗng nhiên mở miệng nói: “Kỳ thật từ trước ta chưa bao giờ đem ngươi để trong lòng, nhớ tới ngươi, ấn tượng chính là một bằng hữu thật thà chất phác ít lời. Khi đó mọi người đều sủng ta, xung quanh ta là nhất bang bằng hữu, viết toàn toan hủ thi từ, đi Phong Nguyệt Phường dùng thiên kim mua nụ cười. Ta lúc đó là chân chính quý công tử, trong lòng không hề coi trọng ngươi, ngươi không đọc sách, không có tâm kế lại ít nói, chỉ biết giữ khuôn phép chủ tử đưa ra. Nhưng là từ lúc xảy ra chuyện, ta từ trên cao rơi xuống bùn nhão mới biết chính thức cái gì là tốt, cái gì là lừa gạt. Người nhiều như vậy, thân nhân của ta, mấy người gọi là tri kỉ thậm chí là người trong quá khứ ta giúp đỡ, không có một ai giúp đỡ. Chỉ có người ta chưa bao giờ coi trọng, không chê ta bẩn không sạch sẽ, đem ta cứu ra. Mộc Thái, ta không nghĩ đối với ngươi nói cái gì báo ân, ta oán hận người nhiếu lắm, tương lai cũng không có kết quả tốt. Ta đã suy nghĩ rất nhiều, thiên hạ này không có người nào có thể đi vào tâm của ta. Nhưng là, Mộc Thái, ta đem ngươi đặt ở trong lòng. Vô luận về sau có thể hay không hồi báo ngươi, ngươi đối với ta vẫn là người quan trọng nhất thế gian.”

Ta nghe hắn nói, có chú không biết nói gì, có chút xấu hổ. Hắn nói từ trước hắn chưa đem ta đặt ở trong lòng, kỳ thật ta cũng đâu đem hắn đặt trong tâm, khi đó hắn chỉ nhượng ta có chút hâm mộ một hoàn khố đệ tử, vài năm không liên hệ cũng không có cái gì hoài niệm.

Ta giúp hắn cũng là tiện tay, nếu thái thử không đem người thưởng cho ta, chẳng lẽ ta sẽ vì hắn đi đối nghịch cùng thái tử? Ta sẽ không. Hắn thầm oán những người đó cũng là đạo lý này, không phải ai cũng là kẻ bỏ đá xuống giếng nhưng là ai sẽ vì hắn cùng thái tử đối nghịch.

Về phần hắn nói đem ta đặt ở trong lòng, ta hiểu được ý tứ của hắn là rất coi trọng vị bằng hữu là ta. Nhưng lời hắn nói ta vì cái gì nghe cảm thấy không được tự nhiên.

Vì thế ta lâm vào hoàn cảnh không biết nói gì.

Ngược lại hắn xem bộ dáng trợn mắt há mồm của ta ngược lại bật cười: “Những lời này ta chỉ nói một lần, về sau sẽ không nói nữa. Xem bộ dáng ngốc ngốc của ngươi kìa.”

Ta chỉ có thể xấu hổ vuốt đầu cười.

Chương 10

Kế tiếp vài ngày, hắn chiếu cố ta mọi bề, bưng trà rót nước, thượng dược uy cơm làm ta kinh nghi bất định. Tiểu tử này khi nào thì biết hầu hạ người? Cứ tính là cảm kích ta từng trợ giúp cũng không cần làm đến tình trạng này…. Đợi đến thời điểm hắn giúp ta tắm rửa, da đầu ta bắt đầu run lên, “Minh Hi, ngươi cảm kích ta cũng không cần làm những việc của hạ nhân. Ngươi không phải đã tiếp nhận trà lâu sao? Mỗi ngày tốn thời gian ở chỗ ta sao được?”

Hắn cười: “Ta cho trà lâu ngừng kinh doanh để chỉnh đốn, hiện tại đang sửa chữa. Ngươi yên tâm, chiếu cố ngươi cũng không làm chậm trễ sự tình của trà lâu.”

Ta gật đầu, “Không có người làm khó dễ ngươi đi?”

Hắn cười nhạo một tiếng, “Hoàng Thượng đã lên tiếng, thời điếm này ai lại chạy đến nhận rủi ro?”

“Cha ngươi cho người mang năm ngàn lượng bạc đến hơn nữa còn năm ngàn lượng bạc kia, tiền hẳn là đủ dùng đi?”

“Hừ, hắn ngược lại tín nhiệm ngươi, mỗi lần đều để ngươi mang đồ cho ngươi. Thật không biết rốt cục ai là con hắn”, hắn cười lạnh nói nhưng là trong giọng nói đã không còn hận ý, xem ra hắn cũng biết phụ thân hắn là bất đắc dĩ.

Đề tài dần dần chếch đi, hắn vẫn giúp ta lau thân. Kỳ thật cũng không có gì, trước đây chúng ta cũng từng cùng nhau vụng trộm bơi lội, có cái gì chưa từng thấy qua. Chỉ là hắn quá khứ kiêu ngạo tiên nộ mã, ta không quen hiện tại hắn lấy tư thái thấp này hầu hạ.

Vì để tiện nửa đêm đổi dược cho ta, hắn liền ngủ ở trên giường Tiểu Tam Nhi , đuổi Tiểu Tam Nhi đi phòng khách ngủ.

Vết thương vài ngày sau cũng tốt lên, mỗi ngày ăn thuốc bổ, chơi cờ chính là trong lòng nhớ Mã Pháp còn nhớ con ta. Dưỡng thương hơn một tháng, thương thế trên cơ bản tốt lắm. Nghe Hoàng Thượng hạ lưỡng đạo thánh chỉ, một đạo là cho Mã Pháp, nói hắn trung quân ái quốc cái gì, Hoàng Thượng có ý tứ ban một khối biển cho hắn. Một đạo là cho gia tộc Minh Hi, phụ thân Minh Hi thăng chức. Có lưỡng đạo thánh chỉ này, ta biết chuyện này đã qua, ta có thể về nhà không bị khiển trách cũng tùy thời có thể đi thượng sai.

Nửa đêm tỉnh lại nghe được Minh Hi bên kia cúi đầu thở dốc, ta ban đầu nghĩ hắn đang khóc, ta không có thói quen an ủi nam nhân khóc cho nên làm bộ như không có nghe thấy. Sau lại nghe ra không phải tiếng khóc mà là…. Ta đây lại càng không thể phát ra tiếng, nếu không càng thêm xấu hổ. Nhưng đồng thời trong lòng cũng có chút vui mừng, lúc trước hắn đem tiểu thiếp đuổi ra ta còn nghĩ hắn vì tâm lý có vấn đề, trước mắt xem ra hắn vấn đề kia vẫn bình thường.

Đang định ngủ tiếp, nghe được hắn khàn khàn mở miệng: “Ngươi tỉnh?”

“A…Nga”, ta có chút xấu hổ, “Ngươi như thế nào biết?

“Hơi thở của ngươi thay đổi.” Hắn thản nhiên nói.

Sức quan sát thât lợi hại.

Hắn xuống giường, chậm rãi đi đến cạnh giường ta, từ trên cao nhìn xuống, thật có cảm giác áp bách, hơn nữa khuôn mặt hắn thật thản nhiên.

“Muốn hay không sáng mai để người tìm mua cho ngươi hai nữ nhân?”, nha đầu ở biệt viện đều là ta cẩn thận lựa ra từ người đáng tin cậy, ta thật không hi vọng Minh Hi đánh chủ ý đến các nàng. Muốn nói tại phương diện này, hắn đúng là kẻ có mới nới cũ.

Hắn ngồi tại bên giường, “Ta nhớ rõ đã nói qua với ngươi, ta không ôm được nữ nhân.”

“…..”

“Ngươi biết rõ ta vừa mới…nghĩ đến cái gì sao?”

Ta lắc đầu, bắt đầu cảm thấy đau đầu. Người này không chỉ mang đến phiền toái, bản thân hắn tựa hồ làm một đại phiền toái. Loại đề tài quỷ dị này, ta thực không quen.

“Là nam nhân.”

Nam nhân? Là những súc sinh bắt buộc hắn? Ta nhíu màu, hắn là kẻ thụ ngược cuồng sao?, “Ngươi nói là thật?”

Hắn gật đầu, nhìn ta, “Ngươi có phải hay không xem thương ta, cảm thấy ta hạ lưu.”

“…Sẽ không…nhưng là, này không phải là một lựa chọn tốt, sẽ không có kết quả tốt”, những người đó không phải tốt đẹp gì, hơn nữa thời đại này cũng không có sự tình nam nhân cùng nam nhân. Cái loại nuôi dưỡng luyến đồng thì trong nhà cũng có thê thiếp nữ nhi, căn bản không sợ thế nhân lên án.

“Thật không?”, hắn vẫn thản nhiên, “Ta không có lựa chọn, ta bây giờ cũng không phải chính mình nguyện ý.”

Chuyện tình như vậy không chỉ không được thế gian chấp nhân, thanh danh hắn lại mất đi, “Không có nam nhân sẽ giống nữ nhân cùng ngươi vượt qua dư sinh. Minh Hi, ngươi cần phải chuẩn bị tư tưởng, đừng để quá khứ hủy hoại chính mình”, hắn cũng không phải trời sinh đã đồng tính luyến ái, ta cũng nghe qua người tự nhỏ bị xâm phạm sẽ thay đổi tính hướng nhưng ta cảm thấy sự tình này không nên phát sinh trên một nam tử trưởng thành.

“Ngươi cũng không được sao?”

“Cái gì?

“Ngươi cũng không thể cùng ta vượt qua dư sinh?”

“Có ý tứ gì?” ta có chút phát mộng.

“Ý tứ của ta là, vừa nãy trên giường, nam nhân mà ta nghĩ đến, là ngươi.”

Ta nhất thời phát hỏa, “Y Lạp Minh Hi, ngươi cho ta là loại người nào? Ta là bằng hữu của ngươi, ngươi đừng xem nhẹ ta cũng đừng làm ta xem nhẹ ngươi!”

Hắn thấp đầu, thấy không rõ biểu tình, đứng dậy rời đi. Sau một lát, Tiểu Tam Nhi tiến vào, nói hắn thu thập này nọ đi. Ta vừa rồi nghe những lời này còn tức giận cũng không ngăn cản hắn, dù sao hắn cũng có nơi để đi.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *