Thanh Xuyên – Chương 21 – 25

Chương 21

Minh Hi thường xuyên đem tin tức nhét vào trong màn thầu, chỉ là việc tranh chấp ngai vàng, vài vị hoàng tử củng đại thần nào đó ngã ngựa mà thôi. Theo lý thuyết, trưởng hoàng tử bị quyển cấm, còn nói thái tử bị yểm chú, bọn ta cũng nên được thả ra. Còn việc kia, không có người hỏi đến nữa câu. Ách nô, hắn cũng tìm được rồi, an bài tại biệt viện của ta.

Đêm giao thừa, Minh Hi không nghe lời lại đến nữa, ta thấy hắn cũng không biết nói gì.

“Ngươi không muốn nhìn thấy ta sao?”, hắn quyệt miệng “Ta muốn cùng ngươi đón tân niên.”

“Lại đây đi”, ta bất đắc dĩ nói.

Hắn cười hì hì tiến vào lòng ta, ta không biết bao lâu rồi chưa tắm, hắn cũng không chê thối. Nơi này đại khái là địa điểm lạ, ta che miệng của hắn không để hắn phát ra tiếng rên, sau đó cùng hắn đạt đến cao trào.

“Minh Hi, ngươi thật tuyệt….”, ta lưu lại trên người hắn đầy dấu ấn.

Cũng may còn để lại vài phần lý trí, trước hừng đông, để hắn mặc quần áo, để hắn rời khỏi đây.

Vừa tiễn chân hắn, thánh chỉ liền tới, vô tội phóng thích về nhà. Ngày đầu năm mới, ngược lại là một phần thưởng tốt a.

Đại bá phụ đã bị  miễn chức ở nhà, không khí trong nhà cũng không tốt lắm. Nhưng thân thể Mã Pháp khỏe manh, với ta mà nói chính là rất tốt.

Ta để ách nô theo bên cạnh, một bên dưỡng thương, một bên dạy hắn nghe hiểu tiếng Hán. Còn giành nhiều thời gian ở bên nhi tử, nếu đã được thả ra thì sẽ không có việc gì. Chỉ chờ thái tử trở về vị trí cũ, bọn ta ước chừng có thể phục hôi chức vụ cũ. Chỉ là ta nghe nói có mấy đồng nghiệp của ta chết ở trong lao còn vài người bị thương nặng muốn thành tàn phế, ta cũng không dám khỏi quá nhanh, vô luận thương thế ra sao mỗi ngày đều thành thành thật thật nằm trên giường dưỡng thương.

Minh Hi rốt cục nhịn không được vẫn tìm đến nhà ta, triền miên một đêm, hắn vẫn nằm trên người ta luyến tiếc rời đi.

“Ngoan, vài ngày sau ta đến biệt viện tu dưỡng”, ta thân thân hắn.

“Vậy ngươi đến sớm một chút.”

“Hảo”, ta nhìn theo hắn lưu luyến không muốn rời đi.

Ách nô giúp ta đổi dược trên mông và đùi, ta nhàn nhã mấy tháng, ngủ đủ, lúc này dạy hắn nghe hiểu tiếng Hán. Sau khi lão quản gia đem hắn đi theo bên ta, ta mới phát hiện hắn không phải trời sinh câm điếc mà là đầu lưỡi bị người ta cắt đến tận gốc hơn nữa vết thương đã cũ. Hắn bất quá chỉ mới mười bốn tuổi, vì hắn không nói được lại không biết viết, ta không cách nào hỏi được lai lịch hắn, cũng không cách nào biết được dọc theo đường đi hắn né tránh người khác bằng cách nào để đem dược cho ta hoặc là người phía sau hắn là ai.

Nhưng hắn có thể thần không biết quỷ không hay đi theo đội ngũ hồi kinh, tuy rằng chúng ta lúc đó cũng không có quá nhiều người trông coi nhưng hắn coi như một nhân vật lợi hại, tối thiểu là một người cố chấp.

Minh Hi nói tại đường cái bên ngoài nhà tù tìm được hắn, chỉ thuyết phục hắn đi cùng đã tốn rất nhiều thời gian, hơn nữa tiểu tử này chỉ khi nhìn thấy ta mới buông lỏng cảnh giác.

Tuy rằng không rõ vì cái gì hắn đi theo ta, hắn đã cứu ta hơn nữa ta là tùy tùng của thái tử đã thất thế cũng không có giá trị cho người lợi dụng nên ta tín nhiệm hắn, để hắn bên người, dạy hắn nghe, viết Hán ngữ. Hơn nữa đặt tên cho hắn là Bảo Âm, Mông ngữ nghĩa là “Phúc”.

Minh Hi bưng bát canh theo cứa ngầm đi ra, cầm chén đặt trên bàn, thuận tay tiếp nhân công tác từ Bảo Âm. Ta nhượng Bảo Âm ra ngoài chơi, sau đó thư thư phục phục uống canh, để Minh Hi đổi dược cho ta. Kỳ thật thương thế đả khỏi bảy tám phần, chỉ là đang kết vảy thường xuyên ngứa, khó nhịn.

“Về sau người chờ ta đổi dược cho ngươi, không cho người khác làm”, hắn bỗng nhiên rầu rĩ nói.

“Hảo.”

“Sao ngươi không hỏi vì cái gì?”

Còn phải hỏi sao? Khẳng định là trong lòng không thoải mái, ghen tị, ta lắc đầu, “Không hỏi, đều nghe ngươi.”

Trên mặt hắn rặng mây hồng xuất hiện, đem bát cháo gà xé đến, từng muỗng đút cho ta ăn.

“Trong nhà không phải có đầu bếp sao? Ngươi sao còn muốn tự tay nấu cháo”, thời gian kia không bằng ngồi nói chuyện cùng ta.

Hắn trắng mắt liếc ta một cái, “Đến biệt viện dưỡng thương, thê thiếp ngươi mỗi ngày đưa cho ngươi canh hầm ngươi đều không uống, ta này không phải bồi bổ cho ngươi sao?”, nói xong còn kỳ quái liếc ta một cái.

Ta cười ôm eo hắn, gối lên đùi hắn, “Không cần làm mấy cái này cho ta, ngươi chỉ cần bên cạnh ta là đủ rồi”, hắn trước kia làm sao lại làm việc này, hai năm nay không biết nổi lên hưng trí gì mà hay làm cháo cho ta ăn. Hương vị không tệ chỉ là đặc biệt tốn thời gian, thời gian đó không bằng hắn ngồi cạnh ta, khó được thời gian ở cùng một chỗ trò chuyện, dĩ vãng bốn năm ngày mới gặp một lần, làm… đều ngại không đủ thời gian. Nay ta ở nhà dưỡng thương, thời gian thật nhiều nhưng hắn lại đi hầm canh hai canh giờ làm ta không thấy người.

“Không thích ăn?”, hắn mị mắt nhìn ta.

“Thích”.

“Vây được rồi. Ngươi đừng quản nhiều như vậy, dù sao ta làm ngươi luôn ăn hết”, hắn thực vừa lòng tiến vào ổ chăn cùng ta, nằm cạnh ta, nắm lấy tay ta.

“Ngươi mấy ngày nay, trong lòng có chuyện gì không thoải mái?”

Hắn nhìn ta, ôm cổ ta, nhẹ nhàng nói: “Ta mấy năm nay lo lắng hết lòng sưu tập những việc xấu của bọn hắn nhưng lại không thể đả động đến căn cốt của họ. Thế mà hôm nay bọn họ ngã lại không phải do ta mà là do người kia ngu xuẩn tự hủy Trường Thành. Trong lòng ta thật không biết tư vị gì, cảm thấy cừu đã báo mà một chút sảng khoái cũng không có, không thể giải hận a.”

“Cái này gọi là tự làm bậy không thể sống. Như vậy không phải tốt lắm sao? Với ngươi một chút quan hệ cũng không có, mặc dù tương lai gặp phải phiền phức cũng không đánh lên đầu ngươi. Ta cảm thấy như vậy là tốt nhất, ngươi còn cảm thấy không tốt?”

Hắn nghĩ nghỉ, lại âm hàn nói: “Dù sao bọn họ đều phế đi, hận này coi như đã giải được một nửa.”

“Phế đi?”

“Đúng vậy, ta để người mỗi ngày tại đồ ăn của bọn họ kê đơn, cho bọn hắn bị thượng thận về sau hẳn là không gượng nổi”, hắn híp mắt nói.

“…..”, là nam nhân nghe được không gượng nổi luôn cảm thấy rét lạnh con tim.

“Thế nào, ngươi không thích ta làm vậy?”, hắn mắt chớp cũng không chớp nhìn ta.

“Không phải”, khoái ý ân cừu cũng là chuyện tốt, nếu đem chuyện kia cùng sỉ nhục nghẹn ở trong lòng mới là chuyện xấu. Chỉ là loại sự tình này, tuy rằng không có người nguyện ý nói ra nhưng mọi việc đều có vạn nhất. Vài ngươi kia không tính, không có việc trùng hợp như vậy, trên đời này người hữu tâm không ít, “Người ngươi xếp vào hãy mau chóng để bọn họ rời đi.”

“Việc này còn cần ngươi nói sao?”, hắn cười cười, “Lúc trước chúng ta đã nói hảo, giúp bọn hắn báo thù liền thanh toán xong. Cừu gia của bọn hắn cũng là một trong những người đó, có người lão bà bị bức bách tới chết, có nhà ruộng đất bị chiếm mẫu thân cùng hài tử vì đói rét mà chết. Bọn hắn đều là dân chúng bình thường, cả đời này đừng mong báo được thù, thế mới đến chúng ta dùng. Nay, họ đã sớm cầm bạc, cao bay xa chạy. Hai người chết ở trong lao kia, ngươi không nghĩ tới gì sao? Này dọc đường đi đến kinh thành không sao, như thế nào dễ dàng chết trong lao như vậy.”

Ta im lặng trong chốc lát, hỏi: “Người ngươi tìm đều là cừu nhân của bên kia?”

Hắn gật đầu, “ Ta hiện nay không thân không phận, cũng không có bao nhiêu tiền, chỉ có thể tìm bình dân dân chúng. Hơn nữa người không oán không tìm, phải tìm người có chí báo thù trong lòng phải có vướng bận. Người như vậy ta mới tin dùng, giúp bọn hắn an bài người thân, ta liền yên tâm dùng bọn họ. Thế nên nhân thủ ta không nhiều. Nay người kia ngã, thủ hạ của hắn cũng ngã theo, ta bên này chia bạc cho bọn hắn, mỗi người một ngã.”

“Vậy cái người võ nghệ cao cường bên người ngươi đâu?”

Hắn châm chọc cười, “Người kia trước chịu ơn ta, hắn bị cừu gia hạ độc sau đến nhà ta. Lúc ấy, vì cứu mệnh hắn ta còn nhẫn nhục đi nơi vợ cả của A Mã cầu một cây nhân sâm thượng hạng. Khi đó cũng không có tâm tư gì, chỉ là nghe giang hồ cố sự, cảm thấy thấy kết giao với giang hồ bằng hữu cũng tốt. Nhưng hắn nói ta có ơn cứu mạng hắn, hắn sẽ ở thời điểm ta gian nan giúp ta một lần. Thời điểm tại phủ thái tử gặp chuyện không may, ta trừ bỏ chờ mong a mã còn có mong hắn có thể cứu ta. Nhưng bọn hắn đều không có đến. Sau đó ta được cứu ra, hắn tới tìm ta nói cái gì sư môn không cho phép hắn cứu ta bởi không muốn cùng hoàng gia có bất kì liên hệ nào. Hắn còn nói sẽ bảo hộ ta mười năm. Ngươi như vậy không cần bận tâm, ta liềm đem hắn lưu lại.”

Ta ôm hắn, vỗ vỗ lưng hắn.

“Ngươi trước kia chưa hỏi ta chuyện gì, hôm nay sao lại hỏi?”

“….Bởi vị kia bị phế đi, mặc dù sẽ phục lập chỉ sợ cũng không tốt. Lòng người dị động, tình hình kinh thành ngày càng phức tạp. Ta sợ thủ hạ của ngươi rất hữu dụng, bị người lợi dụng hoặc chở thành cái đinh trong mắt người khác. Nay ngươi nói đều giải tán, ta cũng an tâm.”

“Đều tan. Về sau trừ bỏ trà lâu sinh ý, ta cái gì cũng không quản.”

“Mặc dù vị kia phục lập, ngươi cũng không báo thù.”

“Ta cố gắng bảy năm, bất quá chỉ là kiến càng lay cổ thụ, cái gì cũng không động. Không bằng chờ hắn đào hố cho mình, lúc đó ta thêm chút đất là được.”

Ta cười cười, hắn thật mơ tưởng, “Kia cũng tốt”.

“Từ khi ở cùng một chỗ với ngươi ta giống như không muốn bận tâm quá nhiều việc với kẻ đáng giận như vậy”, hắn tại trong lòng ta cọ cọ.

“Vậy quên đi, về sau cứ  nghĩ đến ta là được.”

“Ngươi chưa từng hoài nghi ta?”

“Hoài nghi cái gì?”

“Hoài nghi ta quấn quýt lấy ngươi nhằm lợi dụng ngươi giúp ta báo thù.”

“Không có.”

“Đầu gỗ…. Ngươi thật là, ngươi hẳn nên nghĩ nhiều, nếu không phải ta, ngươi bị người bán đi còn không biết”, Minh Hi dán cái trán vào trán ta, như si như oán nói.

Ta cười cười không nói. Lòng người nào có đơn giản như vậy, đều là đi một bước thử một bước sau đó mới chậm rãi tín nhiệm mà thôi. Bị lợi dụng một chút ta cũng không để ý, nếu có ai có thể triệt để lợi dụng ta cũng chỉ vì ta quá để ý người này. Kia còn có cái gì oán giận nữa.

“Cái kia, Bảo Âm ngươi liền cứ như vậy tin tưởng hắn còn để hắn theo bên người?”

“Ta hiện tại vừa rảnh, dạy hắn đọc sách biết chữ cũng không thể nói là cho hắn theo bên người. Hắn dù sao cũng là nô Mông Cổ trốn đi, đầu lưỡi kia là đặc thù quá rõ ràng. Lần trước đi Nhiệt Hà rất nhiều người gặp qua hắn, tuy rằng hắn không bắt mắt nhưng cũng sẽ có vài người trí nhớ tốt nhớ rõ hắn. Cho nên ta sẽ không để hắn xuất đầu lộ diện nên để hắn ở trong viện sinh hoạt. Chờ thêm vài năm nữa hắn trưởng thành, bộ dáng thay đổi, ta lại an bài sinh hoạt cho hắn sau.”

“Ngươi không nghi ngờ phía sau hắn có người? Còn có hắn dọc đường đi như thế nào đuổi kịp ngươi, lại giúp ngươi thượng dược?”

“Không nghi ngờ”, ta nói. “Ngươi không cần coi thường bản sự của một thiếu niên câm điêc có thể sống sót ở mã phường, thời điểm ta gặp hắn ở Nhiệt Hà, chưa từng có người gọi hắn ăn cơm hay lấy cơm cho hắn nhưng hắn vẫn sống tót, không gì là không làm được”

Minh Hi nghĩ nghĩ, gật gật đầu, giương mắt nhìn ta, “Vậy về sau đến tột cùng là ngươi tính toán như thế nào, đã sớm đoán được người kia sớm muộn cũng ngã không bằng hiện tại tìm cớ từ quan?”

Tính toán, cũng không phải không nghĩ qua. Từ quan cố nhiên là một biện pháp tốt chỉ là về sau ta vẫn phải giả bệnh lại không có khả năng gia nhập quân đội. Này đối với con ta tuyệt đối là một việc xấu, trong phủ khác trong nhà, cho dù có người không làm quan thì phụ thân, nhi tử, ca ca, đệ đệ cũng có người làm quan, đối tiểu bối cũng có biện pháp bồi tài. Mà ta không có huynh đệ, a mã sớm mất, mã pháp tuổi cũng lớn. Ta nếu ôm bệnh từ quan sẽ không ai chiếu cố con ta, đến lúc đó bọn họ không chỉ tại học đường không được coi trọng, tương lai trưởng thành cũng không có người tiến cử.

Chương 22

Vài năm nay ta chăm chỉ làm việc, ta vốn không am hiểu làm công vụ cũng như việc đồng án vốn tưởng được nhận chức vụ gì bên ngoài nhưng thái tử không biết vì cái gì lại ngăn cản ta lên chức cùng làm việc bên ngoài. Ta tưởng nơi nào đắc tội hắn nhưng hắn lại thường xuyên ban thưởng vàng bạc, bảo vật cho ta, biểu thị hắn đối với ta thật coi trọng.

Trước kia có một lần cùng một quân sư của thái tử uống rượu, hắn uống hơi nhiều lỡ miệng nói: “Ngươi có bổn phận, có năng lực, thái tử luyến tiếc thả ngươi đi. Gia chúng ta có cặp hỏa nhãn kim tinh sao có thể không biết ai là bao cỏ, ai chăm chỉ làm việc. Nay nhân tài khó cầu, vị kia”, hắn vươn ngón tay cùng ngón trỏ ra tám, “ lại bày ra bộ khát người hiền tài, rất nhiều người đều bị hắn mời chào qua. Gia chúng ta càng ít người để sử dụng. Ngươi nói hắn như thế nào sẽ thả ngươi đi.”

Chẳng lẽ ta chỉ có thể ở cái cây thái tử này thắt cổ chết? Không biết thái tử khi nào thì phục lập, sau phục lập thì có gì thay đổi.

“Chờ xem đi”, ta nhẹ giọng nói.

“Ân”, Minh Hi trong lòng ta gật gật đầu.

Minh Hi không nên cầm dù theo giúp ta tại Tế Vũ Trung luyện võ, kết quả liền thụ lạnh, sốt đến nóng ran cả người. Vội vàng thỉnh đại phu đến. Lão đại phu nói: “Phẫn uất sầu lo nhiều năm tích tụ, từ nhỏ thân thể lại từng đại thương nguyên khí. Nay những tích tụ lo âu này giống như tan đi chỉ là từ trước dựa vào điều này mà chống đỡ chỉ sợ những đại phương từng bị tổn thương đều sẽ phát tác. Tuy rằng tạm thời không nguy hiểm tới tính mạng nhưng phải tĩnh dưỡng hơn nữa không được suy nghĩ quá nhiều.”

Ta cả ngày bận rộn tiếp đại phu, lại để người đi lấy dược.

Ngồi bên giường, vuốt ve mặt Minh Hi vì sốt cao mà có chút ửng hồng, Minh Hi… Là vì báo thù cho nên thân thể suy sụp? Ta đứng dậy, Minh Hi lại bỗng niên mở mắt ra, lôi kéo cánh tay ta, “Mộc Thái, đừng đi.”

“Ta đi đổi khăn ướt cho ngươi.”

“Không cần, đừng đi, Mộc Thái”, thanh âm hắn dẫn theo chút nưc nở dường như có chút nóng đến hồ đồ.

“Hảo, không đi”, ta cởi giày, thượng giường, đem hắn kéo vào trong lòng. Về sau dưỡng hắn chỉ sợ dưỡng giống như Lâm Đại Ngọc vậy, hống hắn uống thuốc, hống hắn ăn thuốc bổ còn muốn hống khiến hắn cao hứng.

“Mộc Thái?”

“Ta đây.”

“Mộc Thái….”

“Ân?”

“Ngươi về sau sẽ bỏ mặc ta sao?”

“Ngươi lại suy nghĩ miên man cái gì?”, ta kinh ngạc cúi đầu nhìn hắn, nhìn thấy ánh mắt hắn có yếu ớt, bất lực cùng sợ hãi.

“Nếu sau này ta mỗi ngày đều nằm trên giường bệnh không khác gì ấm sắc thuốc ngươi cũng sẽ không bỏ lại ta?”.

“Đứa ngốc”, ta tại chóp mũi hắn hạ xuống một nụ hôn, “Ta sẽ không bỏ lại ngươi.”

“Vậy chờ ta già đi, trên mặt đầy nếp nhăn, tóc bạc trắng ngươi cũng sẽ không bỏ lại ta?”

“Sẽ không”, khi đó chúng ta là bạn già.

“Chờ chúng ta già đi, ngươi sẽ ở nhà ngậm kẹo đùa cháu, cả nhà đoàn viên nhưng ta cái gì cũng không có, cũng không phải là gì của ngươi, đến lúc đó muốn gặp ngươi cũng thập phần khó khăn. Đến lúc đó ta làm sao đây? Ta làm sao đây?”, hắn đột nhiên khóc lên.

Này đến tột cùng là làm sao vậy? Bởi vì sinh bệnh cho nên cảm xúc bùng nổ sao?

Ta tưởng tượng ra tình cảnh hắn kể, sau đó vỗ nhẹ lưng hắn nói: “Ta sẽ nghĩ biện pháp.”

“Nghĩ biện pháp?”, hắn nức nở, mở mắt  nhìn ta.

“Ta sẽ nghĩ biện pháp, chờ chúng ta già đi sẽ cùng ngươi một chỗ.”

“Thật sự?”

“Ân.”

“Mộc Thái…..”

“Ân?”

“Ngươi trong lòng có nhiều thứ như vậy, người nhà của ngươi, sự nghiệp của ngươi nhưng ta chỉ có ngươi….chỉ có ngươi….”

“Minh Hi, ngươi cũng ở trong lòng ta”, ta đối với hắn thân thân.

“Ngươi sẽ vĩnh viễn cùng với ta một chỗ? Sẽ không tái thích người khác?”

Vĩnh viễn? Vĩnh viễn là rất xa? Nếu ta một lần nữa bị giam cầm, vậy như thế nào có thể cùng một chỗ? Nếu có chuyện gì xảy ra, ta muốn đem Minh Hi ra ngoài kinh thành, lại như thế nào có thể cùng một chỗ? Về phần thích một người khác, Minh Hi là người kiếp trước cùng kiếp này duy nhất ta yêu thích, ta chưa bao giờ gặp người giống hắn, đơn thuần yêu ta như vậy, ta cũng chưa bao giờ thích người khác, ta nghĩ cũng sẽ không thích người khác đi.

Tình huống này ta không thể nói dối huống chi ta cũng không nói dối, ta nhẹ nhàng mở miệng: “Ta sẽ không cô phụ ngươi”, không cô phụ không phải là cùng một chỗ, không cô phụ có đôi khi là từ xa bảo hộ, không cô phụ chính là sẽ không yêu thích người khác ngoài hắn.

“Nếu phải chọn giữa ta, lão bà và hài tử ngươi, ngươi chọn ai?”.

Ta nhíu mày, loại vấn đề này nào có đáp án.

“Ta là nói, nếu phải hi sinh ta để bảo toàn cho người nhà ngươi, ngươi sẽ làm thế nào?”, có lẽ cũng hiểu được câu hỏi không ổn, hắn nhíu mày, vội vàng thay đổi vấn đề.

Chọn như thế nào? Mã Pháp, thê nhi, đó là những người ta muốn bảo hộ. Minh Hi cũng là người quan trọng trong lòng ta.

Biết rõ thời điểm bị bệnh, cảm xúc Minh Hi không ổn định, cố tình gây sự, ta còn suy xét vấn đề này. Nhưng ai nói loại tình huống này về sau không phát sinh?

Trầm mặc trong chốc lát, ta hỏi: “Minh Hi, thời điểm trong lao lúc trước, ngươi nói nếu ta chết ngươi cũng không sống, là thật sao?”.

“Ân”, hắn không chút do dự đáp.

“Vậy theo ta cùng nhau đi, Minh Hi”, ta chân thành nói.

Hắn nghi hoặc nhìn ta.

“Nếu đến thời điểm phải hi sinh ngươi, ta sẽ hi sinh ngươi để bảo hộ gia đình ta.”

Sắc mặt hắn nháy mắt tái nhợt, toàn thân đều phát run.

Ta ôm chặt hắn, dời đi ánh mắt, nói tiếp: “Bọn họ với ta mà nói là người ta muốn bảo hộ nhưng không nhất thiết ở cùng một chỗ. Chỉ cần biết rằng bọn họ sống tốt, với ta vậy là đủ rồi. Ta cam đoan không để ngươi cô đơn một mình, cho dù là chết, chúng ta cũng cùng nhau.”

Hắn trải qua cảm xúc thay đổi đột ngột, ngơ ngác nhìn ta, môi run rẩy.

Ta khẳng định không cách nào an tâm sống mà hi sinh Minh Hi, hắn nếu nguyện ý chết cùng ta, ta sao lại không thể chứ?

Tại trong lòng ta, tình cảm của ta không giống như tình cảm của Minh Hi đối với ta sâu đậm được ăn cả ngã về không, nhưng ta là người công bình. Hắn vì ta trả giá, ta cũng nguyện ý vì hắn trả giá.

“Mộc Thái….”, trong giọng nói của hắn có bao nhiêu ngây thơ, bao nhiêu vui sướng, bao nhiêu ủy khuât, ta cũng không rõ.

“Hiện tại trong lòng kiên định sao?”, ta cúi đầu hỏi hắn.

“Ngươi khi dễ ta, cố ý làm ta sợ”, hắn vùi đầu trong lòng ta, bất mãn nói trong ngực ta.

Ta khẽ cười, ôm sát hắn, “Về sau đừng suy nghĩ miên man, ngươi còn đang bệnh a.”

Hắn vươn tay ôm cổ ta, “Mộc Thái, ta rất thích ngươi, so với thích càng thích”, thân thể hắn tại trên người ta cọ xát, cọ đến ta rục rịch, ta cảm nhận được vật nhỏ của hắn cũng ngẩng lên.

“Tiểu bại hoại”, ta ngay cả muốn cũng phải suy xét thân thể hắn, không thể khiến hắn bệnh càng thêm bệnh, “Thành thật một chút”, ta cầm chặt tay hắn đang loạn động trong chăn, vỗ vỗ mông hắn khiển trách.

“Ta muốn ~”, hắn quyệt miệng, tại trong lòng ta lắc lư, động vài cái liền cởi hết quần áo.

Ta búng nhẹ vật nhỏ trong bụi cỏ đang ngẩng chín mươi độ, hỏi: “Minh Hi bảo bối muốn gì?”

Hắn ngẩn ngơ, “Mộc Thái, ngươi gọi ta là gì?”

Ta nén cười nói: “Ta không gọi ngươi, ta là gọi nó a”, ta chỉ chỉ mũi nhọn kia.

“Không được, Mộc Thái, bảo ta….”, hắn tính trẻ con trong lòng ta phụng phịu.

“Gọi ngươi cái gì?” ta cười mị mắt.

“Chính là…. cái kia…”, hắn đỏ mặt.

“Nếu ngươi ngoan ta sẽ nói…”

“Ta nghe lời ngươi”, hắn vội vàng cam đoan, thành thành thật thật không loạn động, chờ mong nhìn ta.

Ta cúi đầu nhìn hắn, trong lòng tràn ngập sủng nịnh, hôn trán hắn, chóp mũi, môi, cơ hồ là thở dài thấp giọng nói: “Minh Hi, bảo bối…”

Mặt hắn biến từ màu phấn hồng sang đỏ thẫm, “Mộc Thái…”

“Ngủ đi, sớm một chút dưỡng hảo bệnh.”

“Hảo”, hắn cong người đưa lưng về phía ta, oa trong lòng ta, hai má vẫn ửng hống.

Ta sờ sờ cái trán hắn, cũng không nóng lắm, trong lòng có chút yên tâm.

Hắn tại trong lòng ta ngốc ngốc, trong chốc lại ma sát hai chân, lại không dám có động tác quá lớn. Nam nhân dục niệm đi lên sẽ không dễ dàng lui xuống như vậy.

Ta thở dài, không để hắn thư thái, hắn cũng không dễ dàng đi vào giấc ngủ. Cũng may loại sự tình này cũng dễ xuất mồ hôi cũng làm cho bệnh chóng khỏi, ta thân thủ cầm vật kia của hắn, vỗ về chơi đùa trong chốc lát, khiến hắn bắn ra. Hắn rốt cuộc cũng yên ổn trong lòng ta nằm ngủ.

Chương 23

Ngày hôm sau, hắn đã bớt sốt, ăn qua điểm tâm, nằm ở trên giường thường thường lén nhìn ta. Ta buông công việc trong tay, đi đến bên giường, “Làm sao vậy?”.

“Mộc Thái, ta…..ngày hôm qua…..ngươi không có giận đi?”

Nguyên lai là tối qua tùy hứng nay có chút hối hận. Xác thực, với ta mà nói cái loại “lựa chọn gia đình hay chọn hắn” có thể xem như vấn đề cấm, ý nghĩa của lựa chọn trên là quan hệ tình nhân sẽ kết thúc. Nhưng đối tượng là hắn liền không giống.

Ta đối hắn lắc đầu.

Hắn cầm bàn tay ta, vội vàng ngồi dậy nói: “Ta không phải….người độc ác như vậy….. Không phải ép ngươi không cần thê tử và nữ nhi….. Ta tối hôm qua đại khái là bệnh rồi hồ đồ…. Ngươi….đừng chán ghét ta….”

Ta đem hắn ôm vào trong ngực, dùng chắn bao kín hắn, “Cái gì cũng đừng lo lắng, Minh Hi bảo bối”, ta vừa lòng nhìn hắn vì xưng hô này mà đỏ mặt.

Đầu tựa vào vai ta, “Mộc Thái…”

“Ngươi chừng nào thì chịu tin tưởng ta?”, hắn không có cảm giác an toàn, sợ hãi mất đi tình cảm của ta. Đại phu nói tốt nhất khiến hắn buông lỏng tâm tình, hắn làm sao buông tâm đây? Ta làm chưa tốt sao, khiến hắn không thể tín nhiệm ta…

“Không phải, ta tin tưởng ngươi, trên đời này ta chỉ tin tưởng ngươi”, hắn vươn tay từ trong chăn gắt gao ôm eo ta.

Ta lại một lần nữa đem hắn bao lại, không buộc phải có đáp án. Tín nhiệm không phải có thể dùng lời để nói.

“Mộc Thái, nằm cùng ta trong chốc lát đi.”

“Hảo”, ta đem hắn phóng nhẹ, chính mình cũng tiến vào ổ chắn.

“Mộc Thái…”, hắn muốn nói lại thôi.

“Như thế nào?”, ta đem tay hắn đặt tại trước ngực hôn một cái, trên người hắn có mùi hương khiến ta mê muội, tuy hắn chưa tắm.

“Mộc Thái, ngươi cho ta thân phận đi?”

“Thân phận?”

“Ân, ta nghĩ muốn làm người của ngươi.”

“Ngươi vốn chính là người của ta…. Từ từ, người là nói….”, ta không thể tin nhìn hắn.

“Ân”, hắn gật đầu khẳng định.

Đương thời, luyến đồng được dưỡng cùng hạ nhân giống nhau, đều có khế ước bán thân. Hắn điên rồi sao? Thân phận tự do không cần lại muốn bán mình, điều này tương đương với người khác có thể định đoạt cuộc sống của hắn.

“Không được”, ta kiên quyết cự tuyệt.

“Nhưng ta muốn làm người của ngươi…”

Ta cúi đầu nhìn vào mắt hắn, nhíu mày nói: “Đừng có ngốc nghếch, dù không có tờ giấy kia ngươi cũng là người của ta.”

“Nhưng là, người khác không biết, cũng không có người thừa nhận, về sau chúng ta chết cũng không thể hợp táng cùng một chỗ….”

Thật tham lam a, ta cười khẽ. Dù là kiếp trước, đồng tính luyến ái tại một vài quốc gia đã có thể kết hôn nhưng loại quan hệ này cũng không muốn có người biết, chỉ được vài người thừa nhận càng đừng nói là hợp táng. Bây giờ, liền tính mỗi người đều biết hắn là luyến đồng của ta nhưng muốn cùng là hợp táng là không có khả năng. Theo lễ pháp, có thể hợp táng chỉ có thê tử.

“Chuyện của chúng ta, phụ thân ngươi biết một ít. Ta thường ở nơi này, lần này lại ở đây dưỡng thương, người nhà ta tuy rằng không nói nhưng hẳn là cũng biết. Những người hữu tâm khác, biết ngươi mua nhà sát vách nhà ta dù không thấy cũng có thể đoán được quan hệ của chúng ta. Ngươi còn muốn ai biết quan hệ của chúng ta nữa? Về phần hợp táng”, ta dừng một chút, “vốn muốn làm tốt rồi mới nói cho ngươi. Ta nguyên bản tính đợi nhi nữ của ta thành gia lập nghiệp liền mang ngươi rời khỏi kinh thành. Ta không phải đã nói rồi sao, ta sẽ nghĩ biện pháp nhượng chúng ta lúc tuổi già có thể bên nhau. Ta nghĩ đến lúc đó muốn hợp táng cùng một chỗ cũng không phải là chuyện quá khó khăn.”

“Những việc này…ngươi đã sớm nghĩ tới”, thanh âm của hắn có chút run rẩy.

“Cũng không phải quá sớm, nguyên bản chỉ là có một chút ý tưởng, vẫn chưa có kế hoạch. Nhưng sau đêm qua đáp ứng ngươi sẽ nghĩ biện pháp liền cứ quyết định như vậy. Không bằng ngươi chọn địa phương mình thích, ta sẽ bắt tay vào chuẩn bị, cho người đi mua đất để chúng ta về già còn có nơi để ở a.”

“Mộc Thái…”, hắn đem mặt chôn trong lòng ta, “Ngươi đối với ta quá tốt”.

“Về sau không cần suy nghĩ miên man.”

“Ta đều nghe lời ngươi…”

“Gia~”.

Xưng hô kia, thanh âm ôn nhuyễn, mị nhãn như tơ, làm ta một thân nổi da gà, ta nhíu mày nói: “Ngươi bào ta cái gì?”

“Không được sao?”, hắn phong tình vô hạn liếc ta một cái.

Này tiểu yêu tinh, bởi ta bận tâm tới thân thể hắn, buổi tối chỉ đơn thuần ôm hắn ngủ, hắn liền lấy điều này làm biện pháp tra tấn ta.

Ta hít sâu một hơi, thời điểm ở cùng hắn, ham muốn chinh phục, chiếm dữ cùng muốn làm gì thì làm luôn luôn bành trướng.

Nhưng là, không được.

Thân thể hắn không tốt, phải bảo dưỡng thật tốt, ta phải tiết chế dục vọng, không thể giống  như trước đây không quan tâm tác cầu.

“Không được câu dẫn ta”, ta cố định tay chân hắn, không cho hắn lộn xộn.

“Ta nghĩ muốn nha…”

“Kia cũng không được. Ngày đó lời đại phu nói ngươi cũng có nghe, trước khi dưỡng tốt thân mình ngươi phải cấm dục.”

Hắn quyệt miệng, “Ngươi không cần ta, chẳng lẽ muốn tìm người khác?”

Ta cười khổ, “Ta trong lòng người háo sắc như vậy?”

“Vốn là vậy, trước kia làm cả đêm đều luyến tiếc dừng lại, hiện nay vài ngày không làm…”

“Đó là đối với ngươi. Ngươi yên tâm, ta sẽ không ở ngoài niêm hoa nhạ thảo”, ban ngày luyện võ tiêu hao tinh lực là được.

“Ta không muốn ngươi chịu đựng, thời gian dài dễ gặp chuyện không may. Vạn nhất có ngươi câu dẫn ngươi, ta sợ ngươi không chịu nổi.”

Nội tâm còn nghĩ nhiều như vậy, ta cười khẽ, vô cùng thân thiết cọ mặt hắn, thấp giọng nói: “Vậy ngươi lấy tay đi.”

Hai tay hắn vói vào trong quần ta, nắm lấy của ta, dục vọng càng trướng lớn, thân mình hắn ngày càng nóng, lại mềm mại gọi ta: “Gia~”

“Thật sự muốn như vậy?”, ta bất đắc dĩ hỏi, thanh âm khàn khàn.

Hắn gật đầu.

Mỹ nhân nằm trong ngực, ta thật khó kiềm trụ, rốt cục vẫn khuất phục dục vọng, làm triệt để. Minh Hi thực vừa lòng ta khuất phục trước dụ hoặc của hắn. Sau ta cũng hiểu ra, loại chuyện này càng cấm, Minh Hi càng muốn làm, chẳng thà ta chủ động nắm chắc tần suất cùng số lần.

Bất quá, xét thấy hắn không nghe lời, ta để người nấu nhiều canh cùng thuốc bổ cho hắn uống.

Chương 24

Nghe được đồng nghiệp ta có chút thương thế đã khỏi hẳn, ta cũng không tiếp tục giả bộ bệnh nữa. Biết có vài người không nặng lắm nhưng do trị liệu không đúng lúc, cùng với hoàn cảnh sinh hoạt ác liệt trong đại lao, đi đứng không được bình thường. Một khi tàn tật không có khả năng trở lại phủ thái tử làm đương sai.

Bất quá cũng may hoàn toàn khỏi hẳn không phải chỉ có một mình ta, nếu không ta liền quá mức nổi bật.

Thời điểm ở trong lao, ban đầu vì chúng ta là người của phế thái tử, mỗi tiếng nói cử động có khả năng đều là mấu chốt cho nên bị trông giữ thực nghiêm. Sau lại truyền ra đại hoàng tử trù yểm thái tử, thái tử có hi vọng phục lập, đối chúng ta trông giữ không còn nghiêm nữa.

Tuy rằng khi đó Mã Pháp bị bệnh, các bá phụ vội vàng tự bảo vệ mình, nhà ta cũng không có phái người đến chăm lo cho ta. Nhưng theo Minh Hi nơi đó biết, những người khác trong nhà đều ít hoặc nhiều nhờ người chuẩn bị, chỉ là huyện quan không bằng hiện quản, người Minh Hi âm thầm sử dụng cái gì thì không ai có thể biết được.

Mùa xuân năm nay đã xảy ra rất nhiều chuyện, đầu tiên là đại hoàng tử bị quyển cấm, đây là dự kiến trung sự.

Sau đó thập tam hoàng tử bị Hoàng Thượng trách cứ “bất trung bất hiếu”, đó là một thiên đại tội danh. Ta không biết trong đó xảy ra chuyện gì, hắn đã động nộ Hoàng Thượng? Hoặc là hắn tại sự kiện thái tử bị phế đã làm cái gì? Nhưng bị tội danh “bất trung bất hiếu” không nói là tiền đồ tiêu hủy nhưng cũng không hơn gì. Ta có chút vì hắn tiếc hận nhưng cái gì cũng làm không được, thậm chí cũng không thể cho người đi thỉnh an hắn. Bởi vì ta không chỉ đại diện cho chính mình.

Sau đó thái tử phục lập.

Cùng ta tối có liên quan là một sự kiện, chúng ta thị vệ đều nhận được “quan phục nguyên chức” ý chỉ. Lúc trước hai mươi mấy người, bởi vì tử, tàn, bệnh nhiều nguyên nhân, trên thực tế trở lại phủ thái tử chỉ có mấy người.

Thái tử ở mặt ngoài đối với Hoàng Thượng so với trước kia càng thêm cẩn thận, đối bọn đệ đệ cùng thần tử cũng rất khiêm tốn. Nhưng ta có thể nhìn ra, hắn đang bất an vì việc bị phế càng thêm rõ ràng. Hắn vốn không phải là loại người càng áp lực mạnh càng mạnh, cho nên thất bại cũng là nhất định đi….

Đường ra của ta ở nơi nào?

Bởi vì thiếu không ít người, bên thái tử lại có không ít người mới. Nguyên bản vài người cũ bao gồm ta đều tăng chức, chỉ là vì đại bá phụ từ quan, nhà ta trong mắt thái tử cũng tốt, tại trong mắt những người khác cũng tốt, liền không quan trọng như vậy nữa. Cũng có người thấy ta cản đường thăng quan, lén lút có chút động tác. Vì ta phải ở chỗ này lâu dài, tạm thời liền không phản kích. Ngược lại Minh Hi đã biết, lại âm thầm lên kế hoạch gì đó.

Một ngày thái tử bỗng nhiên hỏi ta: “Có người nói trên đường từ Nhiệt Hà trở về thấy có người giúp ngươi thượng dược, có chuyện này sao?”

Ta lắc đầu, “Không có chuyện này”, lại nhíu mày nói: “Có người ở trước mặt chủ tử vu hãm ta sao? Lúc ấy mọi người chúng ta đều chung một chỗ, rất nhiều người có thể làm chứng cho ta.”

Chuyện này ta đã sớm nghĩ, bên ngoài hẳn là không có người chú ý Bảo Âm nếu không khi đó hắn đã bị người cho rằng là gian tế của thái tử mà bắt lại. Dù sao khi đó mọi người đều suy nghĩ tìm sơ hở của thái tử mà những người bị giam cùng ta, chưa hẳn là không có người thấy hắn, tuy rằng khi đó mỗi người đều bị thương nặng nhưng là mọi việc đều có vạn nhất.

Tóm lại chuyện này ta sẽ không thừa nhận, thừa nhận sẽ phải đem Bảo Âm giao cho thái tử, nô bọc trốn đi không phải chết chính là bị trục xuất, lại không muốn nói thái tử vốn đã nghĩ cùng quý tộc Mông Cổ có quan hệ lấy được duy trì.

Ta chính là đánh cược, thời gian dài như vậy thái tử mới nghe được điều này, chứng minh người nhìn cũng không xác định, thậm chí căn bản không thấy rõ. Là vì sợ ta ngáng chân mới ở trước mặt thái tử nói gì đó.

Thái tử có chút chần chờ nói: “Thời điểm thụ thương hoa mắt cũng bình thường.”

“Có lẽ vậy. Bất quá nô tài ngược lại trong lao nghe được vài ngục tốt nhàn ngôn toái ngữ….”

“Nói cái gì?”, hắn có chút vội vàng hỏi.

“Nói có người được quý nhân chiếu cố, trừ bỏ ăn mặc có người chuẩn bị còn có dược dùng cùng chúng ta ngồi chờ chết không giống a…”

“Quý nhân?”, hắn bộ mặt dữ tợn hừ cười hai tiếng, “Ngươi nghe được là người nào bị chiếu có?”

Ta lắc đầu, “Nhân lúc ăn cơm, thời điểm ngục tốt đánh chửi ta mới nói vài câu, cũng không nhắc tới tên. Bởi vây ta cũng không có báo cho chủ tử, dù sao cũng là ngục tốt nói ta lại không thấy tận mắt. Nay có người ở trước mặt ngài mưu hại ta, ta không biết là ai chỉ là nghĩ đến bên cạnh chủ tử có gian tế nên cũng không thể không nói chuyện này. Cầu chủ tử điều tra rõ cho nô tài trong sạch.”

Nếu ta đã bị hoài nghi, kia đơn giản liền đem nước khuấy đục. Ta nói đều là sự thật, thái tử thực dễ dàng tra được. Đến lúc đó mặc kệ thái tử tin hay không tin ta, hắn cũng sẽ không tín nhiệm người công kích ta.

Qua vài ngày, kết quả có, Các bị đánh năm mươi đại bản. Thái tử đại khái là đem toàn bộ người hắn cho rằng có vấn đề điều đi, đều là điều đi thủ hoàng lăng hoặc làm một chức quan nhàn tản. Đối ta xem như là tốt nhất, có lẽ hình tượng thành thật phúc hậu của ta nhượng thái tử có vài phần tín nhiệm, hắn đem ta điều đi nơi thập tam gia. Tuy rằng cũng là chức quan nhàn tản, mỗi người đều biết thập tam gia bị mất thánh sủng, hiện tại nơi hắn ở môn đình vắng vẻ, tự nhiên cũng không có bao nhiêu người chịu đi theo một hoàng tử không có tương lai nhưng ít ra tại kinh thành và chức quan không thay đổi.

Ta tự nhiên cũng muốn hướng chỗ cao mà đi, bằng không ta làm gì học nhiều việc như vậy, bằng không ta vì cái gì thời điểm bên cạnh thái tử làm nhiều khổ sai mà không ai muốn nhận. Chỉ là ta hướng cao đi cũng không phải tính đi theo bên người vị tứ gia kia.

Bởi vì sở trường của ta không phải xu nịnh mà ở chỗ ta có thể làm tốt việc được giao.

Bởi vì gần vua như gần cọp, tại trước mặt Ung Chính Hoàng đế cường ngạnh lãnh khốc trong truyền thuyết hỗn đi hỗn lại không bằng tích góp từng chút chiến tích.

Càng bởi vì điều kiện ta không tốt, nhiều năm làm việc cho thái tử như vây, hiện tại thay đổi địa vị? Muốn chết.

Chỉ là không có tìm được chiêu số khác, trước bị sung quân đến nơi Thập tam gia, tiền đồ thật sự khó khăn. Bất quá, thập tam gia cùng vị tứ gia kia quan hệ tốt lắm, hắn hiện tại cũng không có năng lực tranh đoạt trữ vị, như vậy ít nhất sau này có thể bình an đi.

Ta tuy rằng an ủi chính mình như vậy nhưng vẫn là có chút nản lòng thoái chí. Hiện tại Thập tam gia tự thân khó bảo toàn, đi theo hắn thật không có cơ hội thăng chức, rời hắn đi theo người khác thì phải là địch cùng thái tử, nói vậy chỉ còn Tứ bối lặc, làm tùy tùng của những hoàng tử khác không có giá trị. Về phần Tứ bối lặc, hắn hẳn sẽ không coi trọng nô tài phản bội Thập tam A ca lại càng không vì một nô tài mà là địch của thái tử.

Tử cục. Ta thở dài.

Chỉ có một việc đáng vui mừng là ta cùng Thập tam gia coi như hợp ý, nếu theo tình cảm mà nói, đi theo hắn so cới đi theo thái tử còn tốt hơn.

Chương 25

Đến nới Thập tam A ca báo danh, khác với các hoàng tử khác đều là bối lặc, bối tử chỉ có hắn không có tước phong nên vẫn là Thập tam A ca.

Hắn cười khổ nói: “Mộc Thái, ngươi cũng bị sung quân sao?”

Ta không nói gì đáp lại.

“Kia vừa vặn, hôm nay chúng ta hai người thất ý cùng nhau uống rượu.”

“Vâng.”

Vị Thập tam gia này có thể ca có thể phú, tài hoa phong nhã, ta nghe không hiểu, đáp không được, bổn miệng chuyết lưỡi nhưng là thắng tại uống rượu sảng khoái. Này uống rượu hai người tựa hồ thật vui vẻ.

Không quá mấy ngày, Thập tam gia đem ta thăng lên thống lĩnh thị vệ, bởi vì phía trước thay đổi địa vị, vì tiền đồ của chính minh. Người trong phủ a ca thiếu rất nhiều, Thập tam gia cũng không nhượng ta tìm người tiến thêm vào, chỉ nói “hãy dùng người nguyện ý lưu lại”. Trong phủ cơ bản không có phòng khách, Thập tam gia cũng không xuất môn, người tuy rằng thiếu cũng miễn cưỡng đủ dùng.

Tâm của ta cũng từ từ kiên định. Kết quả cố nhiên là không thể thay đổi nhưng về phương diện khác, ta đem hắn trở thành bán bằng hữu cũng không nhẫn tâm tại thời điểm hắn thất ý rời đi.

Về phần sao lại là “bán hữu”, hắn dù sao cũng là hoàng tử, ta cũng không hi vọng xa vời cùng một hoàng tử trở thành bằng hữu tri giao, thân phận chênh lệch thể hiện rõ ràng cho nên vô luận hắn thất ý hay là đắc ý, ta vẫn nghiêm khắc tuân thủ toàn bộ lễ tiết “chủ tử cùng nô tài”.

Về nhà, thay đổi quần áo, trước đi cấp Mã Pháp thỉnh an. Hắn không có giống bình thường lưu ta lại hạ bàn cờ hoặc là nhượng ta đi làm việc của mình mà là mang ta vào nội thất mật đàm.

“Thời gian trước ngươi phiền toái không ngừng, tâm tình cũng không hảo cho nên ta vẫn không đề cập tới. Hiện tại ngươi nói cho ta nghe một chút, ngươi thường xuyên không trở về nhà có phải hay không bên ngoài dưỡng nữ nhân?”

Ta trầm mặc chốc lát: “….là Minh Hi”, ta không muốn nói dối Mã Pháp.

“Cái gì?” Mã Pháp ngừng lại trong chốc lát rồi chống quải trượng đi tới đi lui trước mặt ta vài lần mới nói : “Nếu mười năm trước, ta không đánh gẫy chân ngươi là không được. Nhưng hôm nay ngươi trưởng thành, ta cũng già, quản không được ngươi”.

“Tôn nhi không dám”, ta quỳ xuống.

Thật lâu sau, Mã Pháp thở dài nói: “Mà thôi, tiểu tử kia vận mệnh nhấp nhô, xác thực đáng thương. Ta mặc kệ ngươi cùng hắn thế nào nhưng ngươi cũng không nên vắng vẻ thê tử mình. Nàng vì ngươi quản hậu viện, chăm sóc hài tử, còn phụng dưỡng ta, không dễ dàng a.”

“…..Vâng, tôn nhi nhớ kỹ.”

“Được, đứng lên đi. Ta nói như thế nào ngươi trong phòng đã nhiều năm lại không cho ta thêm tôn tử. Sự tình ngươi cùng tiểu tử kia ta mặc kệ nhưng ngươi phải cho ta nhiều cái tôn tử, nghe hiểu chưa?”

“Này….tôn nhi đã muốn có ba nhi tử…”

“Còn có người ngại nhi tử cỡ này? Như thế nào? Ngươi vì hắn liền nối dõi tông đường cũng không làm? Phải hắn quản ngươi?  Ta nhớ rõ tiểu tử kia từ nhỏ liền xảo quyệt lợi hại.”

“Cũng không phải. Tôn nhi suy bụng ta ra bụng người mà thôi, hắn nếm qua đau khổ, khó tín nhiệm người khác, ta không muốn hắn khổ sở.”

“….Ngươi thật đúng là đối hắn dụng tâm. Ta hỏi ngươi, trong lòng ngươi, hắn cùng thê nhi ngươi bên nào trọng bên nào khinh?”

“Tự nhiên thê nhi trọng yếu”, đây là trách nhiệm cùng tình thân, với ta mà nói, trách nhiệm quan trọng hơn tình yêu.

Mã Pháp nhìn ta hồi lâu mới nói: “Tương lai ngươi cũng đừng quên lời hôm nay đã nói”, xoay người mở ra ám cách, bên trong xuất ra một hộp gỗ giao cho ta, “Đây là một ít ngân phiếu, điền sản, bất động sản cùng mấy chỗ sản nghiệp, ta tuổi lớn lưu lại cũng vô dụng. Ngươi A Mã mất sớm, cho dù ngươi là tôn tử ta thích nhất, ta sau trăm tuổi tước vị cũng không đến phiên ngươi kế thừa. Ngươi đi theo vị Thập tam gia kia tiền đồ còn chưa biết, Mã Pháp đem đồ này giao cho ngươi, cho ngươi thêm điểm phòng thân. Đó là tất cả vốn riêng của ta, chưa từng có trong công trướng của phủ, ngươi cũng không cần lo lắng có ngươi biết lại ghen tị.”

“……”, ta có chút xót xa, Mã Pháp hắn cái gì cũng nghĩ tới ta.

“Còn có, những người hầu hạ ta đều là lão nhân, ta giao cho ngươi tới an trí, ngươi khác ta không tin.”

“Vâng, Mã Pháp yên tâm”, ta trầm giọng nói.

“Đừng dùng khuôn mặt khóc tang như vậy, ta không thích xem. Đi tới chỗ tức phụ ngươi đi”, Mã Pháp trách mắng.

“Không”, ta lắc đầu, “Hôm nay ta muốn ăn cơm  cùng Mã Pháp”.

“Xú tiểu tử”, Mã Pháp tâm tình tốt cười mắng ta.

Dùng xong cơm chiều, trở lại trong viện hỏi việc học hành của ba nhi tử, về phần nữ nhi, ta không biết dạy nàng như thế nào, cũng không thể cứ sủng nịnh, yêu thương. Thời đại này nữ tử thật không dễ dàng, các loại quan hệ gia tộc đặc biệt phức tạp, hầu hạ cha mẹ chồng, quản gia, giúp chồng dạy con còn muốn cùng các nữ tử khác tranh đấu. Ta không có cách nào biết được trượng phu tương lai của nàng là cái dạng người gì cho nên nàng không thể giống nữ tử kiếp trước đơn thuần, vừa không thể kiêu căng lại không thể nhu nhược, phải có nội tâm và khả năng. Ta nghĩ mẫu thân nàng có thể dạy nàng bản sự đó.

Ba nhi tử trừ bỏ học văn, học địa lý, ta còn thỉnh thoảng nghiêm khắc dạy bọn hắn tập võ cùng kỵ xạ. Tại phương diện này, thái độ của ta và Mã Pháp giống nhau, nam hài tử vẫn là thân thể cường tráng, giỏi võ. Bất luận cái khác có học tốt hay không nhưng thân thể nhất định phải khỏe mạnh. Thời điểm bắt đầu, mấy tiểu tử ăn không ít khổ, thời điểm từng hài tử học võ, ta đều tự mình dạy bọn hắn một đoạn thời gian làm cho bọn hắn hình thành thói quen cố định. Trưởng tử Ngạch Đằng Y thật hiểu chuyện, cũng có phong phạm ca ca, có hắn làm gương, lão nhị, lão tam cũng đi theo hắn học tập. Cho nên tuy rằng ba nam hài tuổi tác khác biệt không lớn nhưng cũng không tranh cãi ầm ĩ.

Tại phương diện văn chương, ta có thể dạy bọn họ không nhiều lắm, xem bọn hắn hoàn thành bài tập, soạn ra bài văn liền cho hai đứa  nhỏ đi ngủ trước.

Ngạch Đằng Y đã muốn chín tuổi, ta chuẩn bị cho hắn một tiểu mã câu, để bồi dưỡng sự ăn ý từ nhỏ. Nhìn hắn vui sướng cùng tiểu mã câu một chỗ, ta không khỏi mỉm cười.

“Cám ơn A Mã”, thanh âm hắn non nớt, “Bọn đệ đệ không có sao?”

“Bọn họ còn nhỏ, chờ bọn hắn trưởng thành cũng có.”

“Kia Thụy An có không? Ta nghĩ muốn cùng hắn xem ai dưỡng tốt hơn.”

Thụy An là nhi tử của Minh Hi, thời điểm hắn sau tuổi ta liền đem hắn đưa vào trong học viện trong tộc cùng Ngạch Đằng Y cùng nhau đọc sách tập võ, bọn họ kết thành hão hữu, tựa như Minh Hi và ta lúc trước. Bất quá hắn vẫn đang ở tại biệt viện cùng sinh hoạt với lão quản gia. Ta đã sớm đưa khế ước cho lão quản gia, thân phận lão cùng dân chúng bình thường giống nhau. Bất quá hắn đã quen chăm sóc ta cho nên vẫn ở biệt viện chăm sóc sinh hoạt cho ta.

“Yên tâm đi, ta cũng tặng hắn một con”, ta đem hắn ôm vào lòng, Ngạch Đằng Y tính cách ôn hòa rộng lượng, so với ta trầm mặc ít lời hắn càng giống A Mã đã mất của ta.

“A Mã lần trước dạy ngươi đề số học, làm được chưa?”, ta dạy hắn một ít đại số đơn giản, tương lai không dùng đến nhưng có lợi cho việc khai phá trí lực.

“Học xong, A Mã muốn kiểm tra sao?”

Lại dùng nửa canh giờ dạy hắn số học, sau đem đuổi hắn về phòng, chính mình thong thả bước về phòng. Nghĩ nghĩ lời Mã Pháp nói, ta trời sinh không phải đồng tính luyến ái, tự nhiên thích nữ nhân. Nhưng trong lòng có Minh Hi, đối với chuyện này vốn không có như trước nóng bỏng.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *