Thanh Xuyên – Chương 16 – 20

Chương 16

Bước vào trong phòng, nàng xấu hổ mang theo khiếp sợ ngồi một chỗ, tướng mạo quả nhiên là diễm nhược đào lý. Đối với thái tử tặng thiếp để đề phòng cũng không thay đổi được oán giận tại trên người nàng, ta đã hỏi thăm qua, nàng xuất thân trong sạch, không phải là ca cơ trong phủ thái tử. Chỉ là không biết vì cái gì, của nàng xinh đẹp kiều diễm cũng không có đánh đụng tiếng lòng ta. Có lẽ bởi nhiều năm trước, thái tử thường xuyên ban cho chúng ta cái loại ca cơ, đào kép hầu rượu, ta xem nhiều, biết đưa đẩy hơn nên đối mỹ sắc cũng có định lực. sau nửa đêm đi ngủ, một đêm không nói chuyện.

Ngày hôm sau nàng cấp chính thất trà thỉnh an còn muốn cùng thiếp thất trước kia nhận thức lẫn nhau, lại đối hạ nhân giới thiệu thân phận di nương của nàng. Nhan Trát Thị nhìn đến dung mạo nàng, có chút bất an liếc nhìn ta một cái, ta vỗ vỗ tay nàng, nàng nhẹ nhàng thở ra rồi hướng ta nở nụ cười.

Nhan Trát Thị đã sinh cho ta ba nhi tử, trong miệng mọi người là “người có phúc”, rất nhiều phụ nhân nghe nói không sinh được nhi tử đều thích đến nhà ta ngồi, cũng may sau khi Tác tướng ngã, rất nhiều người tị hiềm cũng ít cùng nhà ta lui tới.

Ta liếc nhìn Hoa Lan cùng Hạ Hà, các nàng đã muốn hai mươi, theo kiếp trước, các nàng lúc này mới thích hợp gả cho người, đúng thời điểm thanh xuân đẹp nhất. Tân nạp Hương Liên tối qua ta hỏi qua, nàng mới vừa tròn mười năm, tuy rằng còn nhỏ bất quá Nhan Trát Thị khi gả cho ta cũng mới mười sáu.

Vài năm nay, Nhan Trát Thị có vẻ dễ dàng thụ thai, nàng sinh cho ta ba cái nhi tử. Ta thương tiếc thân thể nàng vất vả, mặc dù thời điểm nàng mang thai cũng đều ở tại phòng nàng. Sau này ta liền tiết chế một chút, sinh nhiều hài tử như vậy thân thể dễ suy sụp.

Đang nghĩ, Nhan Trát Thị bỗng nhiên nhẹ nhàng mở miệng nói: “Gia, ta hôm qua thấy không thoải mái, thỉnh đại phu đến xem, lại có tin mừng”, nàng thẹn thùng mang theo vui vẻ nói.

Ta cực kì kinh hỉ, vội vàng để người nâng nàng trở về phòng, tái thỉnh đại phu đến bắt mạch, tỉ mỉ hỏi hắn thân thể Nhan Trát Thị như thế nào.

Thẳng đến khi hắn nói: “Quý phu nhân thân thể tốt lắm, trước kia mang thai bảo dưỡng tốt lắm, đại nhân không cần lo lắng”, ta mới nhả ra khảu khí.

“Gia mất hứng sao?”

“Đương nhiên cao hứng, chi lo lắng thân thể ngươi.”

“Gia không cần lo lắng, thiếp thể xác và tinh thần đều tốt”, nàng dịu dàng cười, nằm trên giường lôi kéo tay ta, “Thiếp thân nay mình không tiện, nghĩ gia cũng nên nhượng ba vị muội muội dính ơn mưa móc.”

Dính ơn mưa móc? Từ trước đến nay nàng không có hào phóng như vậy, tuy rằng ta cũng không để ý. Nay …. sợ là bởi vì Hương Liên tướng mạo đẹp, sợ ta độc sủng nàng đi.

“Lòng ta thế nào ngươi đều biết, ngươi chỉ cần để ý an tâm dưỡng thai, không cần nhọc lòng”, ta nắm tay nàng, “Sang năm cũng nên thỉnh sư phó cho Ngạch Đằng, Ngạch Tề cũng nên biết chữ vỡ lòng. Ta công vụ bận rộn, không cách nào mỗi ngày quản chúng, ta nguyên nghĩ để ngươi hảo hảo nghỉ ngơi hai năm, chuyên tâm chăm sóc hài tử, không nghỉ ngơi lại nhanh có như vây.”

“Gia cứ yên tâm, ta ứng phó được.”

Ta còn thỉnh ma ma chăm sóc ta khi nhỏ, nàng đối với hài tử nghiêm túc nhưng không mất ôn nhu, có nàng giúp Nhan Trát Thị, ta cũng yên tâm. Về phần tiểu thiếp, mỗi tháng mỗi người hai lần, đối xử công bằng.

Chỉ là khi tới biệt viện, Minh Hi hai lần không tới, ta cũng không nghe nói hắn có chuyện gì, nghĩ đến hắn đại khái có việc nên không tới, ta cũng không để trong lòng.

Lần thứ ba trở lại biệt viện, Minh Hi tiến vào, bộ mặt không tốt nhìn ta. Trên mặt giống như giận như oán, như bi thống như hận, không nói một lời chỉ nhìn ta.

Ta bị hắn nhìn đến da đầu run lên, đành phải chủ động mở miệng nói: “Có chuyện gì sao?”

Hắn nhướng mày, tựa hồ sắp phát hỏa, không biết nghĩ tới cái gì lại nhịn xuống, ngược lại cười đến thiên kiều bá mị nói: “Nghe nói ngươi gần đây con đường làm quan rộng mở, không chỉ thê tử mang thai còn nạp tân phòng mỹ thiếp?”

Kia tươi cười tuy rằng sáng lạn nhưng ánh mắt âm trầm, ngữ điệu kỳ quái, đây là… ghen? Hắn có nên hay không đối ta ghen tị? Chúng ta hiện tại là quan hệ gì? Kỳ thật ta có chút bị hắn làm cho hồ đồ.

“Kia phòng thiếp là thái tử ban cho”, về phần Nhan Trát Thị mang thai không tất yếu hướng hắn giải thích.

Hắn hạ mắt suy nghĩ trong chốc lát, lại nhẹ giọng hỏi: “Ta hai lần không có tới, ngươi cũng không lo lắng nghĩ tới ta sao?”

“Ta phái người hỏi thăm qua, ngươi không có xảy ra chuyện gì. Nghĩ ngươi có việc mới không tới.”

Hắn hung hăng liếc ta một cái, “Thật sự là đầu gỗ mà”, thế này mới đi tới, hung hăng ôm eo ta, mặt chôn ở cổ ta không nói lời nào.

Biết hắn vẫn đang khó chịu, muốn ta hống hắn nhưng là người này càng hống càng tùy hứng đành mặc kệ hắn chờ hắn chậm rãi nguôi giận nhưng vẫn nhịn không được ôm lấy hắn, mở miệng nói: “Ta nghe lão quản gia nói kế bên đang bán nhà, ta tính để người lặng lẽ mua, cho ngươi vào ở, đến nơi của ta cũng đỡ vất vả hơn.”

Hắn có chút sung sướng ngẩng đầu lên nhìn ta “Chúng ta thật sự tâm ý tương thông a, ta đã mua căn nhà bên cạnh, so với ngươi nhanh hơn một bước”, hắn có chút đắc ý nói.

“Kia cũng tốt, ngươi tới nơi này luôn phải bay tới bay lui, thật sự rất vất vả.”

“Ân…Ta tính để người tại phòng ngủ bên đó nối thẳng tới phòng ngủ của ngươi…được không?

Ta kinh ngạc chọn mi, giật mình vì ý tưởng của hắn, cẩn thận suy nghĩ trong chốc lát, cảm thấy cũng không có gì, nơi này chỉ là biệt viện, ta cũng không có cái gì cơ mật, “Ngươi nhượng người nào đến làm, có đáng tin không?”.

Hắn gật gật đầu, “Ngươi yên tâm, ta sẽ xử lý sạch sẽ.”

Giết người diệt khẩu sao? Lệ khí trên người Minh Hi ngày càng nhiều, bất quá cũng chỉ có vậy, dù sao đây cũng là địa phương người ăn thịt người.

“Kia giao cho ngươi xử lý, ta sẽ phân phó không cho người lui tới.”

Hắn cười hì hì, kéo ta xuống giường “Chúng ta thật giống như đang yêu đương vung trộm?” vừa nói vừa ngồi lên đùi ta, giúp ta cởi quần áo. Bị hắn xoay xoay cọ cọ, thân thể liền có phản ứng, bất quá khi cùng hắn cùng một chỗ việc này cũng là một chuyện bình thường, hắn thật sự thật là một yêu tinh. Bất quá đến nay ta vẫn không có vượt qua cái ranh giới kia, trong lòng có điểm mấu chốt không thể vượt qua.

Ta liếc hắn một cái, “Nghỉ ngơi sớm một chút, mắt đều thâm hết rồi, gần đây thực vất vả?”

“Còn không phải tại ngươi”, hắn trắng mắt liếc ta một cái, thoát quần áo nằm xuống cạnh ta, “Ta bị ngươi chọc tức đến ăn không ngon ngủ không yên.”

Ta có chút kỳ quái hỏi: “Trước ta có hai thị thiếp, ngươi cũng không sinh khí a?”

“Kia như thế nào giống. Đó là lúc trước, hiện tại ngươi có ta còn đi nạp thiếp, vậy là không đúng.”

Ta nở nụ cười, cười hắn cứ như vậy mà nói trắng ra.

Hắn tiến lại gần, thân ngoài miệng ta, không như bình thường tách ra ngay mà dán tại miệng ta, sâu kín nhìn ta. Ta biết hắn muốn ta tiến thêm một bước nữa, nhắm chặt mắt, một lần nữa mở ra, tách khỏi hắn, trong mắt hắn xẹt qua một tia thất vọng, ta nhẹ giọng mở miệng: “Nhắm mắt lại.”

Chương 17

Trên mặt hắn xuất hiện một tia đỏ ửng hòa cùng vui sướng, sau đó nhắm mắt lại, ngửa đầu đối mặt với ta. Ta nhìn hắn trong chốc lát, thẳng đến khi lông mi hắn khẽ rung, ta mới nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của hắn lên, tinh tế nhấm nháp môi hắn, sau đó cùng đầu lưỡi của hắn dây dưa cùng một chỗ, cẩn thận khám phá từng tấc địa phương trong miệng hắn.

Không ngừng hôn, hôn đến ta cũng không ngừng được.

Buổi tối về nhà, trước đi thỉnh an Mã Pháp. Dùng qua cơm chiều, ta dùng thời gian bồi nhóm nhi tử. Tiểu tam còn quá nhỏ, ôm trong chốc lát rồi để bà vú ôm đi. Ôm lão nhị Ngạch Hợp dạy hắn biết vài chữ đơn giản, trường tử Ngạch Đằng tại một bên luyện chữ. Thời đại này chú trọng “từ mẫu, nghiêm phụ” nhưng ta không thích mặt nghiêm suốt ngày. Dù sao cũng là nhi tử của mình, sao lại không đau, ta thực quý trông thời gian cùng bọn nhỏ một chỗ, nhìn bọn nhỏ từng chút lớn lên.

Ngạch Tề cũng được bà vú ôm đi, Ngạch Đằng đi tới ngồi lên đùi ta, nằm im trong lòng ta. Thời điểm có bọn đệ đệ, hắn rất có phong phạm ca ca, sẽ không làm nũng với ta. Chờ bọn đệ đệ đi rồi, hắn mới muốn được ta ôm.

“A Mã, hôm nay sư phó khen ta”, hắn nâng khuôn mặt nhỏ nhắn chờ mong nhìn ta.

Ta thân hắn một ngụm, cười hỏi: “Khen ngươi cái gì?”

“Hắn nói ta ta chăm chỉ, là một nhân tài luyện võ….”

“Ngoan”, tại mặt hắn ta lại hôn một ngụm, “Ngạch nương ngươi hiện tại thân mình không khỏe, ngươi phải giúp nàng chiếu cố hai đệ đệ, được không?”

“Ta biết, A Mã”, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy nghiêm túc.

“Ân, nên ngủ”, ta ôm hắn vào phòng, tiểu hài tử nên ngủ.

“A Mã”, hắn nằm trong ổ chăn lôi kéo tay áo ta.

Ta ngồi xuống bên giường, “Ngủ đi, A Mã chờ ngươi ngủ xong mới đi”, vì mẫu thân liên tục mang thai, hắn còn nhỏ đã không được ngủ cạnh chúng ta. Chờ hắn ngủ, ta lại nhìn hai tiểu tử kia xong mới trở lại phòng Nhan Trát Thị.

Lần này Nhan Trát Thị sinh hài tử xong, ta muốn sử dụng biện pháp tránh thai. Thời gian ở nhà của ta không nhiều nếu mẫu thân cũng không thẻ chiếu cố bọn nhỏ vậy thì chúng thật đáng thương. Về phần thiếp thất, vẫn là không để các nàng sinh hài tử. Đều là hài tử của ta, thương yêu dĩ nhiên là như nhau nhưng nếu không phải cùng mẫu thân thì như một chén nước rất khó giữ thăng bằng. Ủy khuất hài tử, ta không nguyện ý, vẫn là để sự tình đơn giản một chút.

Nhan Trát Thị đã mang thai được tám tháng, hầu hạ ta thoát xiêm y, ta đỡ eo nàng giúp nàng lên giường.

“Gia, hiện tại ta không hầu hạ được ngươi, ngươi lại còn luôn túc trực trong phòng ta….”

“Ngươi hiện tại thân mình không tiện, ta không yên lòng”, ta nhẹ nhàng vuốt ve bụng nàng, đoán đứa nhỏ là nam hay nữ. Gia đình bình thường tự nhiên hi vọng là nam hài nhưng chúng ta đã có ba nhi tử, nàng tự nhiên cũng không thể trọng nam khinh nữ, ta thấy có nữ nhi tốt lắm.

“Nhưng còn ba muội muội…”

“Như thế nào, lại có người cùng ngươi nói huyên thuyên gì…”

“Ân, hôm nay đại bá mẫu cùng nhị bá mẫu theo ta nói chuyện. Nói chút chuyện về hiền thê chi đạo, còn nói chúng ta là danh gia vọng tộc, nạp vài tiểu thiếp cũng là chuyện bình thường làm lòng ta có chút trống trãi”, nàng có chút ủy khuất nói, “Các nàng nói lúc trước hai tiểu thiếp trong nhà làm trang trí còn chưa tính nhưng Hương Liên là thái tử ban cho….”

Ta vỗ vỗ tay nàng, nghĩ nghĩ nói: “Về sau các nàng nói gì, ngươi đem nguyên văn nói cho ta là được. Đừng nghĩ nhiều như vậy, hiện tại tối trọng yếu là hài tử trong bụng ngươi.”

“Gia….”

“Ta vừa rồi nhìn Ngạch Hợp Tề, chăn hắn đều đá qua một bên, bà vú còn ngủ không biết gì, xem ra là người làm việc không tận tâm, vẫn là đổi một người khác đi.”

“Phải không? Kia, sáng mai thiếp thân sẽ hảo hảo xử trí nàng.”

“Ngươi hiện tại thân mình không tiện, khó tránh khỏi không trông coi tốt ba hài tử, bọn hạ nhân cũng liền lười biếng. Ngày mai tập hợp mọi người lại, hảo hảo cảnh cáo các nàng một phen.”

“Ta đã biết, gia.”

“Ngủ đi.”

……………………………………………………………………….

Nửa tháng sau, Nhan Trát Thị sinh cho ta một nữ nhi, ta coi như nhi nữ song toàn.

Trong nhà vẫn có chuyện không tốt xảy ra, thị thiếp cùng nha đầu thông phòng vì tranh thủ tình cảm chuyện gì cũng có thể làm. Hòa Lan cùng Hòa Hạ làm việc cho hai bá mẫu, ở sau lưng gây chút thị phi. Ngược lại xuất thân từ gia đình nhỏ Hương Liên rất an phận, hai năm nay Nhan Trát Thị đối nàng so với Hoa Lan cùng Hạ Hà thân thiết hơn không ít.

Bởi Minh Hi thực để ý việc ta nạp thiếp, hai năm nay ta cơ hồ cũng không tiến vào phòng các nàng, ở nhà khi bình thường đều ngủ trong phòng Nhan Trát Thị. Bên ngoài nói ta chuyên sủng thê tử, Minh Hi lại vì việc này mà sinh khí. Nếu đổi là người khác, không ba thì năm việc lại cáu kỉnh với ta, ta chỉ sợ đã sớm phiền. Cũng không biết vì cái gì, có lẽ là thương tiếc hắn từng nếm qua đau khổ liền đối hắn với người khác bất đồng.

Vào ngày sinh thần nhị đường huynh, ta cùng bọn đệ đệ uống mấy chén, không biết hồi phòng như thế nào, buổi sáng tỉnh lại, nằm bên người dĩ nhiên là Lan Hoa cùng Hòa Hạ hai người. Ta có chút tức giận, rượu say loạn tính là thủ đoạn bọn nha đầu trong phủ thường hay dùng, cứ như vậy từ nha đầu biến thành tiểu thiếp.

Trở lại phòng Nhan Trát Thị, nàng kỳ quái hỏi: “Hôm qua chi thứ hai bên kia phái người tới nói huynh đệ các ngươi muốn hảo hảo trò chuyện, buổi tối không trở về. Như thế nào?”

Ta đem sự tình nói cùng nàng, nàng tức giận nói: “Hai người kia thế nhưng lại có đảm lược lớn như vậy, còn chi thứ bên kia….”

“Các nàng cha mẹ thúc bá huynh đệ đều tại trong phủ, muốn làm chuyện này cũng không tính là khó, cũng không hẳn là ý tứ bên chi thứ. Lại nói dù sao các nàng cũng là thiếp của ta, ta có sinh khí thì như thế nào? Về sau cẩn thận một chút là được.”

“Kia cũng không thể tha các nàng như vậy được. Ta sẽ tìm điểm sai, phạt các nàng không cho phép ra khỏi cửa, lại nhượng các nàng chép mười bản nữ giới.

Ta gật đầu, liền đem chuyện này ném sau đầu, không ngờ tới hơn một tháng sau, Hoa Lan lại có bầu. Dù ta không thích nàng thế nào cũng không thể không cần hài tử của mình. Nhượng Nhan Trát Thị phái người hảo hảo chăm sóc nàng, ta còn phải trấn an một người đang ghen khác.

Chương 18

Minh Hi khuôn mặt bình tĩnh: “Ngươi rõ ràng nói qua không hề chạm vào tiểu thiếp trong nhà, chẳng lẽ ta còn không đủ?”

Như thế nào không đủ, phương diện kia của ta cơ hồ đều thõa mãn trên người hắn. Tại phương diện kia ta có nhu cầu hơi lớn, thường là luôn không được tận hứng, chỉ có hắn vô luận ta ép buộc thế nào, làm bao lâu, hắn đều có thể cùng ta hưởng thụ. Hơn nữa hắn có thể làm ta cười, làm ta nguyện ý hống hắn sủng hắn, có người như vậy sao ta còn tâm tư đi tìm người khác?

Đem hắn kéo vào trong lòng, “Lần đó là ta uống rượu, về sau sẽ không bao giờ.”

“Ngươi là chê ta hai năm nay lớn tuổi, không bằng trước kia…tốt lắm?

“Ai nói?” tay ta lưu loát tiến vào trong quần áo hắn, tại làn da bóng loáng của hắn sờ soạng, “Ta đối với ngươi thế nào, ngươi còn không biết sao?”

“Về sau thì sao? Về sau ta già đi, làn da cũng không được như trước đây, khi đó ngươi có phải sẽ không muốn ta?” hắn không tha tiếp tục hỏi.

Ta nở nụ cười, “Chỉ cần ngươi không để râu, ta sẽ không ghét bỏ ngươi”, ta sợ không có biện pháp hôn lên khuôn mặt của đại hồ tử a. Chờ hắn già đi, ta cũng sẽ già, hắn không có thê thiếp, nhi tử cũng không bên người, chẳng lẽ khi đó ta lại có thể không để ý hắn?

Hắn tâm thần không yên,, cũng là đối với ta không yên tâm. Bởi nam nhân luôn có thể nạp mỹ thiếp mà hắn không phải nữ nhân , không có danh phận gì có thể trói chặt ta. Những gia đình dưỡng luyến đồng đều dưỡng đến tuổi như hắn thì vứt bỏ, dù sao muốn dưỡng cũng là thiếu niên mỹ mạo chứ không phải nam nhân. Nhưng ta chưa bao giờ đem hắn trở thành đồ chơi.

“Thật sự?”

“Ân.”

“Mộc Thái”, hắn đem mặt chôn trong lòng ta, “Ta sợ ngươi về sau sẽ không thích ta, không cần ta.”

Ta nâng mặt hắn lên, mi mục như họa, đôi mắt hoa đào to tròn, đôi môi phấn hồng. Mặc dù trưởng thành, khuôn mặt này vẫn như nữ tử, thiếu vài phần dương cương khí khái. Tựa hồ so với trước hấp dẫn hơn, vẫn là khuôn mặt gây họa a.

“Sợ cái gì, ngươi sẽ làm ta không thích ngươi sao?

“Đương nhiên sẽ không”. hắn cắn môi liếc mắt trừng ta.

“Đừng cắn, nhượng ta thân thân”, ta câu dẫn hắn, nhẫn nại không ngừng hôn lên. Có đôi khi ta cũng hoài nghi hắn đối với ta hạ chú gì đó, bởi vì nhất cử nhât động của hắn đều có lực dụ hoặc thật lớn. Có lẽ đây là sự khác nhau giữa thích và không thích.

Khó được một ngày nghỉ, hắn tỉnh lại sau, ta còn nằm bên cạnh hắn. Không vội rời giường, hắn gối lên vai ta, tại ngực ta vẽ vòng vòng.

“Mộc Thái, ngươi thích ta cái gì?”, hắn bỗng mở miệng hỏi.

Khi yêu có phãi hay không người ta đều thích hỏi cái vấn đề này?

“Không nghĩ tới”, ta quả thật không nghĩ tới, thích cái gì, vì cái gì thích,…. Khả năng chỉ là bởi vì thời điểm ở chung cảm thấy thoải mái, khả năng chỉ là thương tiếc biến thành đau sủng, cũng có khả năng là hắn bộ dáng xinh đẹp mà ta không chịu nổi dụ hoặc lại hoặc ta chỉ thích thân thể hắn có thể nhượng ta tận hứng. Với ta mà nói không tất yếu đi tìm nguyên nhân, kết quả mới là trọng yếu. Ta biết ta nên làm thế nào, cũng biết về sau ta nên đối đãi hắn ra sao.

Hắn hiển nhiên không hài lòng câu trả lời của ta, hung hăng tại bên hông ta nhéo một cái. Thật đau! Ta cau mày, bắt ngón tay hắn bỏ vào miệng.

“Làm gì?” hành động này khiến hắn đỏ mặt, làm lời vấn tội không đủ khí thế ngược lại có chút mềm nhẹ, ngay cả ngón tay cũng không lấy ra khỏi miệng ta.

Ta cầm ngón tay hắn, cùng với ta tiến vào huyệt khẩu phía dưới quấy phá, “Ân….Mộc Thái….A….Đừng….A…..A…..”, hắn vặn vẹo thân thể đã sớm quên lời nói vừa rồi.

Ta sủng nịnh nhìn hắn, có lẽ ta thích cùng hắn cùng một chỗ đơn giản như vậy. Không ai đơn giản, có nhiều lý do, nguyên nhân, thân phận, mục đích cùng giá trị bản thân. Nhưng thời điểm hắn ở cạnh ta lại đơn giản, đơn giản thích ta.

Ta rút ngón tay ra, cúi đầu hôn môi hắn, đỡ eo hắn chậm rãi động thân tiến vào…

Khó có được một ngày nghỉ, cũng không thể ở trên giường cả ngày. Buổi tối vốn dĩ muốn uống canh Minh Hi tự tay nấu cho ta, trong phủ lại có người đến bảo ta trở về, nói trong nhà xảy ra chuyện, Xuân di nương đã không còn hài tử.

Lòng ta đau xót, ta yêu thương từng hài tử của mình, bao gồm hài tử chưa xuất thế này. Lần này tốt nhất là ngoài ý muốn, nếu người là có hành động mờ ám, ta nắm chặt quyền đầu.

Minh Hi có chút lo lắng lại cầm tay ta, ta đem hắn tiến vào trong lòng, thở dài: “Chính mình tự ăn cơm, buổi tối ta không có khả năng trở lại.”

“Ân”, hắn nhu thuận gật đầu, “Ngươi hãy bình tĩnh, bên trong gia tộc loại sự tình này…”

Vừa ly khai biệt viện, ta không nhịn được trầm xuống, hỏi Tiểu Tam rốt cuộc là xảy ra chuyện gì.

“Ở bên ngoài là Xuân di nương ăn điểm tâm Hương di nương làm thân mình mới không thích hợp.”

“Ta nhớ rõ có an bài người bên cạnh Hương Liên.”

“Đúng vậy, ta đã hỏi qua, Hương di nương không có dùng dược, điểm tâm cũng không có vấn đề.”

“Đến tột cùng là chuyện gì đã xảy ra?”

“Tại phòng của Xuân di nương tìm được túi thơm xạ hương.”

“Ai?”

“Không biết, nhưng ca ca Hạ di nương đi dược điếm mua xạ hương đã được xác minh.”

Về tới nội viện trong phủ, Nhan Trát Thị đến đón, “Thiếp thân xin lỗi gia, không thể bảo vệ cốt nhục của gia.”

Ta nâng nàng dậy, “Việc này cũng không thể trách ngươi”, đừng nói là trách nàng, nếu nàng làm, ta cũng phải nghĩ tới bốn nhi nữ mà cấp nàng chút thể diện.

Sau đó ta xem nàng thẩm vấn Hạ Hà cùng ca ca nàng, hỏi ra sau cùng dùng ra pháp xử lí.

Ta đã hết sức làm việc này không xảy ra bên cạnh mình, còn là hài tử chưa sinh đã chết non. Xử trí Hạ Hà, ta liền đi thăm Hoa Lan. Các nàng lớn lên cùng nhau còn cùng mưu mô trèo lên giường ta, lại bởi vì một có thai, một không có liền sin ra hận?

“Gia….”, nàng rưng rưng nhìn ta.

Ta xem nàng, cưới nàng, nàng là trách nhiệm của ta. Nhưng trách nhiệm ta có thể gánh thì hữu hạn. Ta trước muốn gia đình hòa thuận, nhi nữ bình an khoái hoạt trưởng thành, một phần tình cảm khác ta dành cho Minh Hi cho nên điều ta có thể cho nàng chỉ có hạn. Ta chỉ có thể cho nàng cơm áo vô lo, không có hài tử cũng không có yêu.

“Hảo hảo dưỡng thân thể”, ta cuối cùng chỉ nói một câu như vậy sau đó phân phó người hảo hảo chiếu cố nàng liền ly khai.

Chương 19

Tháng sáu năm Khang Hi bốn mươi bảy,  Hoàng Thượng đi Nhiệt Hà hành cung nghỉ hè. Thái tử cũng đi theo, ta làm thị vệ tự nhiên cũng đi theo. Không thể thiếu Mông Cổ vương công quý tộc tiến tới bái kiến Hoàng Thượng, thật náo nhiệt.

Không khí kinh thành đầy áp lực, sau khi đến Nhiệt Hà, tuy rằng vẫn thời thời khắc khắc cẩn cẩn thận thận nhưng tâm tình cũng sáng sủa hơn rất nhiều. Bất quá tựa hồ chỉ có tâm tình ta sáng sủa, thái tử bởi Hoàng Thượng đối ấu tử sủng ái càng ngày càng âm trầm.

Theo thái tử ra ngoài săn bắn, trên đường trở về gặp được một thiếu nữ Mông Cổ xinh đẹp không điều khiển được ngựa. Chức trách của ta là bảo hộ thái tử, hắn không nói gì ta sẽ không động thủ.

Thái tử híp mắt nhìn thiếu nữ kia, sau đó đối ta phân phó: “Mộc Thái, cứu nàng.”

“Tra”, ta phóng ngựa qua, vì cỡi ngựa nên cũng khó tiếp cận. Hoàn hảo thuật cỡi ngựa của ta tương đối tốt, tả bôn hữu chạy tới gần, trên lưng ngựa đứng lên đem nữ hài kia ôm trước người, dìu nàng ngồi xuống. Sau đó ta xuống ngựa, dắt ngựa trở về bên thái tử.

“Uy, ngươi là ai? Ngươi muốn dẫn ta đi nơi nào?”, nàng nói tiếng Mông Cổ.

“Ta là hộ vệ của thái tử điện hạ, là hắn mệnh ta tới cứu ngươi. Ta mang ngươi đi gặp hắn.”

“Thái tư? Chính là người kia sao?”

“Đúng vậy.” Ta không thèm nhắc lại, đến chỗ thái tử trao trả nhiệm vụ.

Trên đường trở về, thái tử cùng thiếu nữ kia, nữ nhi của Vương Công Mông Cổ trò chuyện thật vui vẻ. Có lẽ lần này hồi kinh, phủ thái tử lại có thêm một sườn phúc tấn.

Nhưng thiếu nữ xinh đẹp này khi tới doanh địa lại bắt đầu điên cuồng quật một ách nô trông ngựa của nàng, do ngựa của nàng bị sợ hãi, cuối cùng ách nô kia liền hôn mê, nàng còn cho ngươi đem hắn ném vào vũng bùn.

Ta đứng phía sau thái tử, thấy thái tử mặt không đổi sắc cùng thiếu nữ kia trò chuyện, có lẽ hắn muốn được Mông Cổ duy trì. Dù sao hiện tại địa vị của hắn cũng không vững chắc.

Màn đêm buông xuống, ta hết công sự có thể tự do hành động, khoan khoái đi dạo. Cưỡi ngựa, ta đến chỗ ban ngày ách nô kia bị ném vào đống bùn xem, hắn quả nhiên vẫn còn ở đó. Ta không suy nghĩ nhiều, loại sự tình này có thể cứu liền cứu, liền tính có người biết cũng không phải đại sự gì. Ta xuống ngựa, đem hắn mang ra. Sớm đã chuẩn bị da dê nhóm lửa, đi đến bờ sông khá xa doanh trại, đốt một đống lửa.

Cũng may là mùa hè, hắn không có bị đông chết. Trước đem hắn tới sông rửa sạch, sau đó thượng dược cho hắn. Có lẽ sức chịu đựng của hắn đặc biệt mạnh, mới thượng một nửa hắn đã tỉnh, mở to mắt nhìn ta thượng dược cho mình.

Sau đó đưa đồ ăn cho hắn, tính thời gian không sai biệt lắm, ta đem thuốc trị thượng đưa cho hắn, dùng Mông ngữ nói cho hắn cách dùng rồi rời đi.

Sau đó ta có thấy qua hắn vài lần, hắn ở cùng một chỗ với ngựa. Có lần ta đến tìm hắn, thấy hắn đang đặc biệt cẩn thận tắm rửa cho ngựa của ta, thời điểm thấy ta còn hướng ta cười.

Không nghĩ tới thế nhưng sau khi giúp hắn thượng dược giờ đến lượt ta, đang ngủ bỗng nhiên bị Hoàng Đế bắt đi đánh bằng roi, đứt quãng nghe nói thái tử thế nhưng dùng chủy thủ cắt màn trướng nhìn lén Hoàng Đế. Đây là làm cái gì a?

Thị vệ bên người thái tử đã muốn bị đánh đến chết, chúng ta những người không trực bị đánh bốn mươi trượng. Bốn mươi trượng thật nặng, cũng cách tử vong không xa. Ta không biết khi nào thì mất đi tri giác, cảm giác được có người thượng dược cho mình, lặng lẽ mở mắt, là ách nô, sau đó lại mơ màng thiếp đi.

Không biết được tin tức, có người canh giữ, không biết ách nô làm cách nào tiến vào thượng dược cho ta. Sau ta đưa cho hắn dược hoàn, hắn liền cho ta dùng dược mới, mỗi lần đều lặng lẽ đến, lén lút đi. Sinh mệnh ta đại khái không có nguy hiểm, nhưng những đồng nghiệp không có thượng dược kia của ta cũng rất khó nói. Nhưng ta sẽ không vì giúp bọn hắn mà hại ách nô.

Chương 20

Sau đó chúng ta liền bị chuyển lên xe, xem ra là muốn trở lại kinh thành. Ta kinh hãi phát hiện, trên đường hồi kinh, hắn vẫn mỗi đêm vụng trộm thượng dược cho ta. Ta dùng Mông ngữ kêu hắn trở về, không biết hắn có nghe hiểu hay không nhưng ngày ngày hắn vẫn đến thượng dược cho ta, thẳng đến khi chúng ta tiến vào nhà ngục tại kinh thành.

Thái tử cuối cùng bị xử trí như thế nào, ta hoàn toàn không biết. Chúng ta sẽ bị xử trí ra sao, ta cũng không biết, đồng nghiệp của ta đã có hai người chết trên đường đi. Ta đối với tính mạng của mình cũng không quá lo lắng, chỉ lo Mã Pháp tuổi lớn còn nhọc lòng về ta, nhi tử còn chưa lớn, còn có Minh Hi, chắc sẽ thương tâm.

Mới nghĩ đến hắn, hắn liền xuất hiện. Thời điểm mơ mơ màng màng ngủ, đột nhiên cảm giác có giọt nước rơi ở trên lưng, ta liền tỉnh. Mở mắt ra thấy Minh Hi đang giúp ta thượng dược, một bên nhìn vết thương của ta mà rơi lệ.

Ta niết tay hắn, sốt ruột hỏi: “Sao ngươi lại tới đây? Mau trở về. Để người thấy không tốt đâu.”

Hắn nước mắt lả tả nhìn ta không nói lời nào.

Ta bất đắc dĩ thân thân tay hắn: “Ngoan, đừng khóc. Nói cho ta biết ngươi vào đây bằng cách nào?”

“Ngục tốt có người của ta”, hắn nằm xuống cạnh ta, ôm lấy cổ ta.

“Mã Pháp ta thế nào?”

“Lão nhân gia biết chuyện của ngươi liền bệnh. Đại phu đã xem qua, không có việc gì.”

Ta nhẹ nhàng thở ra, lại hỏi: “Tình huống bên ngoài như thế nào?”

“Thái tử bị phế, đại bá phụ, nhị bá phụ ngươi cũng không tốt, chỉ sợ bị cắt chức. Cừu của ta đã báo nhưng là ngươi…”, hắn lại bắt đầu rơi lệ.

Ta lau nước mắt cho hắn, bắt đầu tự hỏi, đây đại khái là lần đầu tiên thái tử bị phế, về phần khi nào tái lập, ta không biết. Cũng không biết chúng ta có còn cơ hội đi ra không bèn nhẹ giọng dặn Minh Hi: “Thái tử lần này chỉ sợ không đổ được. Hoàng Thượng dù sao cũng bồi dưỡng hắn nhiều năm như vậy, ngươi vô luận làm cái gì cũng đừng bại lộ chính mình, vẫn là cẩn thận một chút.”

Hắn nghĩ nghĩ, gật đầu: “Ta nghe lời ngươi. Ngươi yên tâm, ta sẽ đem ngươi cứu ra.”

“Đừng xằng bậy. Ngươi cứ làm việc của mình, ta nơi này vẫn chưa là tử cục, cứ chờ xem đi.”

“Nhưng ngươi bị thương nặng như vậy, hoàn cảnh nơi này lại kém…”

“Chỉ là vết thương ngoài da. Ta tại Nhiệt Hà cứu một ách nô người Mông Cổ, hắn luôn thượng dược cho ta còn vụng trộm theo ta tới kinh thành, không biết bây giờ tình huống của hắn thế nào? Hắn xem như là ân nhân cứu mạng của ta, ngươi giúp ta tìm hắn, an trí tốt cho hắn”, sau đó ta tinh tế nói cho hắn bô dạng của ách nô.

Nhìn hắn gật đầu đáp ứng, ta đem nước mắt trên mặt hắn lau khô, “Những người đó, tại trên đường đã chết hai người, trong lao này không chết cũng tàn. Ngươi coi như là trút được hận.”

Hắn hừ một tiếng: “Ta sẽ cho người hảo hảo chiêu đãi bọn hắn.”

“Ngươi cẩn thận một chút, hiện tại trở về đi. Về sau cũng không được đến nữa.”

Hắn lắc đầu, tiến tới hôn ta.

Ta thở dài, phủng mặt hắn dùng sức thân hắn.

“Ngoan nghe lời ta nói, bằng vào nhân phẩm của thái tử, hắn sớm muộn gì cũng ngã. Chờ hắn ngã, người cạnh hắn đều không có chỗ tốt. Cừu nhân của ngươi không chỉ một người, nhưng ngươi phải nhớ kỹ, hắn chung quy vẫn là nhi tử của Hoàng Thượng, người đối phó với hắn, Hoàng Thượng cũng sẽ không buông tha. Ngươi làm nhiều việc như vậy tốt nhất là nên cẩn thận. Việc đem nay không cho phép lặp lại. Về sau bất cứ làm việc gì đều phải đem mình che dấu thật tốt.”

“Mộc Thái, nếu ngươi chết ta cũng sẽ không sống”, hắn thật chăm chú nhìn ta.

“Cừu cũng không báo?”

“Ân”, hắn gật đầu không chút do dự.

Ta thân thân lòng bàn tay hắn, “Được rồi, ta sẽ hết sức sống sót”, tính tình hắn chính là như vậy, cả ta cũng không có biện pháp với hắn.

Thân rồi lại thân, để lại thuốc trị thương, hắn liền rời đi.

Từng ngày qua không tính là khổ sở, mỗi ngày đều có người trộm đưa màn thầu cho ta ăn mà cơm tù ta đều lẵng lẽ đổ đi. Mặc dù có người đến hỏi nhưng là không có ai cố ý đến tra khảo nên tránh khỏi việc bị thương. Vết thương cũ cũng được thượng dược, thương thế của ta dần chuyển tốt.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *