Sổ Tay Chăn Nuôi Hung Thú – Chương cuối [hoàn]

Chương cuối

Tiêu Tiểu Bát không thành quả phụ, bất quá cũng không xê xích gì nhiều, y không chỉ thiếu chút nữa chết tướng công mà còn chỉ kém một diểm liền thành hài tử không cha không mẹ.

Hỗn Độn và Long thần đánh đến thiên hôn địa ám, từ đấu pháp biết thành võ lâm tỷ thí, bởi vì pháp lực tạm thời khô kiệt nha.

Xem cao giai thần vật lộn cũng là một việc phi thường có ý tứ, Tiêu Tiểu Bát lần đầu tiên nhìn thấy áo choàng vàng kim sạch sẽ cao quý của lão cha nhà mình biến thành xám tro, nút buộc cũng bị bung ra, thậm chí mặt cũng bị đánh sưng lên.

Đương nhiên Hỗn Độn cũng khó coi không kém, cả mái tóc xõa tung, trên đầu còn có vài điểm ngọn lửa hừng hực, thật chẳng khác gì ma đầu biến thái.

Dưới chân Tiêu Tiểu Bát đều là vỏ và hạt trái cây. Ai u, thật không có ý tứ, tùy tiện vứt rắc thế này.

Cũng không biết là người nào tại hiện trường khiến Long thần và Hỗn Độn xúc động dừng tay, hai người chỉ hừ lạnh một tiếng liền buông cổ áo đối phương ra, bắt đầu dùng pháp thuật tự giúp mình chữa trị.

Ừ, chỉ trong nháy mắt hai vị này lại trở về bộ dáng nhân mô cẩu dạng thường thấy.

Long thần cười lạnh nhìn Hỗn Độn, Hỗn Độn cười lạnh nhìn Long thần, hai người đồng thời lộ ra nụ cười âm trầm lạnh lẽo.

Tiêu Tiểu Bát thấy hai người đã dừng đánh liền phất tay áo thanh lý đám vỏ hạt trái cây trên mặt đất. Y vỗ vỗ tay đi đến trước mặt Hỗn Độn. “Chúng ta đi thôi.”

Hỗn Độn và Long thần đồng thời sửng sốt, đi nơi nào?

Lập tức sắc mặt của Long thần cũng đen lại, Hỗn Độn nở nụ cười, ý tứ của Tiêu Tiểu Bát rất rõ ràng, y là muốn cùng Hỗn Độn rời khỏi nơi này, đổi một lời khác chính là ‘Ngươi nếu như không thành toàn chúng ta, chúng ta cũng không hiếm lạ gì ngươi’

“Tiểu tử thối ngươi dám bước ra một bước, bản tọa liền, liền…” Long thần vắt hết óc cũng không nghĩ ra nên uy hiếp Tiêu Tiểu Bát chuyện gì, bởi vì lão theo bản năng bỏ quên mấy lời ‘không tiếp thu đứa con trai này’ đi. Hài tử của lão dù có yếu hơn nữa cũng là thứ tốt, làm sao có thể không tiếp thu đâu, đều là lỗi của tên Hỗn Độn kia!

Tiêu Tiểu Bát nở nụ cười, “Phụ vương, hắn thật không tốt, đặc biệt không tốt, ban đầu hắn còn đạp vỡ mắt cá chân ta, đánh gãy cổ tay ta, còn bắt ta phải đeo xích huyền thiết giống như loài chó đi lại trên Côn Lôn sơn. Thế nhưng, nhi tử chính là thích hắn!” Tiêu Tiểu Bát tựa hồ không chịu bỏ quên một chút quá trình…

Long thần tức giận đến thiếu chút nữa quất tới, tiểu Bát điên mất rồi, hắn mỗi ngày đối ngươi như vậy, ngươi lại còn thích hắn!!! Ngươi có bệnh a a a a!!!

Hỗn Độn cũng là nghẹn họng, đây cũng là chuyện của trăm năm trước rồi, ngươi có thể không đào lại chuyện cũ nữa hay không…

Có thể cho chút mặt mũi không?

Tiêu Tiểu Bát liếc xéo: Dám làm không dám nhận, hừ hừ, ta cùng ngươi mất mặt còn không được sao?

Hỗn Độn nhếch miệng hắc hắc cười, có tức phụ thật tốt, mất mặt cũng cùng nhau.

Hỗn Độn và Tiêu Tiểu Bát như vậy thực sự chính là trực tiếp chọc mù mắt Long thần, lão nổi trận lôi đình, hụt hơi đến thiếu chút nữa liền lịch kiếp.

Rốt cục lão phất tay áo một cái, nói với Tiêu Tiểu Bát, “Hai tên không biết hiếu thuận này, đến đây cho ta!”

Không biết hiếu thuận?

Tiêu Tiểu Bát ngượng ngùng, Hỗn Độn nghe xong lại tươi cười rạng rỡ. Ai u, Long thần, kỳ thực ngươi đã sớm muốn nhận thức con rể phải không, chỉ là muốn tìm một chút mặt mũi thôi phải không?

Long thần: …

Long thần thật rất phiền muộn nha, vốn đang là nhi tử thật tốt lại biến thành khuê nữ, sớm biết tiểu Bát bây giờ có bộ dạng này, còn không bằng từ đầu nói với bên ngoài Long bát tử là nữ nhi đâu!

Tiêu Tiểu Bát nắm tay Hỗn Độn nói với Long thần: “Cha, Hỗn Độn sau này sẽ là con dâu của người, người cứ sai sử hắn nhiều một chút, không có việc gì!”

Long thần nghe xong liền trừng mắt nhìn Tiêu Tiểu Bát. “Hai người các ngươi rốt cuộc là ai thú ai?”

“Ta thú hắn!” “Ta thú y!”

Hỗn Độn và Tiêu Tiểu Bát đồng thời nói.

Tiêu Tiểu Bát tựa tiếu phi tiếu liếc nhìn Hỗn Độn, hắn lập tức đổi giọng nói, “Ừ, y thú ta.”

Long thần vừa nghe liền vui vẻ, lão nhìn tiểu Bát vứt bỏ biểu tình giận dữ trước đó mà đổi thành từ ái, “Tiểu Bát! Hôn sự này phụ vương nhất định thay ngươi làm thật lớn…”

Trong lòng Hỗn Độn khẽ lộp bộp, tựa hồ có việc gì đó rất không tốt sắp xảy ra.

Không lâu sau, Hồng Hoang chư thần đều nhận được một tấm thiệp mời kỳ quái đến từ Long vực, chính là một tấm thiệp cưới. Tiểu bát tử Tiêu Đồ nhà Long thần, cũng chính là thủ lĩnh Tuân sơn muốn thành hôn, Long thần mời mọi người đến uống rượu mừng.

Long thần dự tính xong thiệp mời, dựa vào hào quang của Bất Chu sơn mà mời hết một lượt tất cả thiện thần, Long thần không phải không biết đúng mực, thận phận của Hỗn Độn là gì, thủ lĩnh hung thần, nếu như mời hung thần đến, sợ rằng sau khi Hỗn Độn thành gia liền uy tín đại điệt.

Long thần cũng biết, y theo tính tình của Hỗn Độn sợ rằng còn có một tràng hôn lễ chờ tiểu Bát nhà mình, lão tự vấn lương tâm cảm thấy ngày thường đối với đứa con này cũng không tính đặc biệt tốt, vì vậy lần này mời hết tất cả thiện thần là muốn bọn họ làm chứng cho Tiêu Tiểu Bát, là y thú thủ lĩnh Côn Lôn! Tiểu Bát nhà ta mới là chủ nhân một nhà!

Đây là một hồi đại hỷ sự kinh thiên địa khiếp quỷ thần, từ khi Phượng thần lịch kiếp, Hồng Hoang đã gần vạn năm không có hỷ sự gì, khắp nơi đều náo động, chốn chốn đều sát phạt.

Người đưa thiếp mời chính là Long thần, Long thần uy danh hiển hách, tất cả mọi người đều sẽ cho lão mặt mũi, ngay cả Kỳ Lân song thần vẫn nhất quán lười biến cũng đưa tin trả lời. Hắn chính là dùng thanh âm truyền tống, chỉ lười biếng gửi một chữ, ừ.

Hồi âm của Kỳ Lân song thần đã cho thấy, hai huynh muội bọn họ đều sẽ tới.

Kỳ Lân song thần nha, đây là loại người muốn ăn cũng lười há miệng, suốt ngày chỉ biết ngủ vùi. Lần này hai huynh muội cư nhiên cùng hoạt động, mặt mũi của Long thần đúng là thật lớn nha.

Thừa Hoàng, Huân Thần, Trùng Thiên Pháo là cùng nhau nhìn thiệp mời, trên đó còn mang theo thần tức nồng nặc của Long thần, đây xác xác thật thật là do Long thần tự tay viết, không phải người khác mạo danh.

Ở trong mắt mấy người này mà nói, Tiêu Tiểu Bát và Hỗn Độn đã sớm là phu thê thế nào bỗng dưng lại nảy ra cái hôn lễ này. Bất quá nghĩ lại, bọn họ quả thực cũng không cử hành qua nghi thức gì, vì vậy cả đám người liền vui vẻ chạy đi dự tiệc.

Hôn lễ của Tiêu Tiểu Bát và Hỗn Độn ở Long vực cực kỳ long trọng, cả Hồng Hoang đều coi lần kết hợp này của hai người là đệ nhất đại hỷ sự cũng không phải không có nguyên nhân. Thủ lĩnh Côn Lôn sau khi trở thành con dâu của Long vực đã đứng trước mọi người phát thệ, tuyệt không chủ động phát động chiến tranh.

Đương nhiên, nếu như người khác xâm phạm hắn nhất định hung hăn đánh trả.

Chỉ là như vậy đối với chư thần Hồng Hoang đã quá đủ rồi, mọi người vô cùng cao hứng, hung thần thiện thần đình chiến, tất cả đoàn kết nội bộ mới có thể nhất trí đối ngoại, cùng nhau thống trị đại lục Hồng Hoang.

Không thể tham gia lần hôn lễ thanh thế rền vang này, đám hung thần Thổ Lâu, Đào Ngột, Phỉ, Sơn Cao đều ước ao đố kỵ. Sao lại phân biệt đối xử như vậy, không nên coi thường hung thần chứ!

Bất quá sau khi nghi thức qua đi, lúc đám người Thừa Hoàng đã từ Long vực trở về được mấy ngày, đám hung thần lấy Thổ Lâu làm đại biểu cũng nhận được thiệp cưới, người viết chính là thủ lĩnh Côn Lôn sơn, Hỗn Độn.

Mấy người hai mặt nhìn nhau, đây là chuyện gì nha?

Mang theo một bụng nghi hoặc, nhóm hung thần Tuân sơn lập tức thu thập chạy đến Côn Lôn sơn dự tiệc, dù sao có ăn là được.

Hỗn Độn ở giữa hung thần là rất có uy vọng, lần này hắn viết thiệp mời đại hôn chính là một tín hiệu hữu hảo, vô luận năm đó có bao nhiêu hung thần bất hòa với hắn, lúc này đều rất nể tình mang theo lễ vật lao đến hỷ yến.

Trong ngày hôn lễ, đám hung thần đã từng do dự cuối cùng phát hiện lựa chọn chạy đến của mình là sáng suốt cỡ nào. Đào Ngột và Phỉ nghe nói vẫn luôn bất hòa với Hỗn Độn, thế nhưng lúc này lại nguyện ý buông bỏ thành kiến tham gia hôn lễ đối phương, điều này nói lên cái gì, chính là mấy đại hung thần kia đã lập thành liên minh, cùng chung tiến thoái. Lão đại phía trên đều đã đoàn kết, các tiểu đệ phía dưới thế nào có thể gây sự chứ? Vì vậy một đám người hoàn toàn không nhìn thấy một chút bộ dạng giương cung bạt kiếm nguyên bản trước đó.

Không đánh nhau là tốt rồi, các lão đại tranh địa bàn, thua thiệt thủy chung vẫn là đám tiểu nhân vật bọn họ. Bọn họ cũng muốn phát triển năng lực sản xuất nha, nhìn thủ lĩnh Tuân sơn Tiêu Đồ kia, thực sự quá cố gắng rồi!

Trong tiệc cưới, người duy nhất khổ sở chính là Doanh ngư, nó đã làm mất ‘tín vật đính ước’ của Tiêu Tiểu Bát tặng, không có tín vật đính ước liền không có bằng chứng, ai cũng không tin nó và Long tử Tiêu Đồ đã từng có một đoạn ‘tình duyên’. Tuy nó cũng biết mình vẫn luôn thầm mến, thế nhưng phải nhìn ái nhân gả cho người không thật sự là rất khổ sở.

Từ ngày Doanh ngư nhận được thiệp cưới liền cơm không ăn trà không uống, cư nhiên dần dần gầy đi, trọng tải kinh khủng từ từ tiêu giảm, vì vậy trong ngày thành hôn của mình, Tiêu Tiểu Bát đã có thể nhìn thấy “Cupid” phiên bản người thật.

Một tháng cử hành hôn lễ hai lần. Tiêu Tiểu Bát và Hỗn Độn đều là mệt đến tinh bì lực tẫn.

Hai người nghỉ ngơi nghỉ ngơi, sau đó lại lần nữa bắt đầu hưởng tuần trăng mật, chỉ là lúc này đã có mục tiêu rõ ràng. Hỗn Độn từ lúc bắt đầu làm người tốt đột nhiên cảm thấy nghiên, hắn quyết định đi dạo một vòng xem có quốc gia nào được thiện thần trì hạ mà thần dân lại nghèo khó vất vả, hắn có thể nhân cơ hội đó giáo huấn tên thiện thần kia.

Bất tri bất giác, Hỗn Độn cư nhiên đoạt chén cơm của Hoàng thần.

Chờ đến khi Hoàng thần dưỡng thương xong trở về Đan Phượng sơn, chuẩn bị một lần nữa vì Hồng Hoang cống hiến thì mới phát hiện Hồng Hoang đã xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất, mà phong trào khởi nghĩa của thần dân dường như cũng yếu đi rất nhiều.

Đương nhiên, vẫn còn một số người cố chấp hoặc loại thích đục nước béo cò mưu toan kích động lòng người, thế nhưng nhìn chung cũng không hình thành được quy mô gì.

Mà động đất sóng thần cũng không quá nghiêm trọng, khi con người đã đoàn kết nhất trí đối kháng thiên tai, tiên tai cũng sẽ không còn đáng sợ đến như vậy.

Chỉ là chung quy thần dân đối với cao giai thần đã mất đi lòng tin, có chút thần dân đã đẩy ngã cao giai thần bọn họ vốn cung phụng, lần nữa lựa chọn cao giai thần mới.

Cao giai thần mất đi sự cung phụng của thần dân liền chạy vạy khắp nơi, bình thường bọn họ đã quen làm sâu gạo, một ngày thần dân đoạn tuyệt lương thực của bọn họ, bọn họ liền không có cơm ăn.

Những cao giai thần đã mất đi tín nhiệm bị đẩy xuống thần đài, nguyên bản sắc diện hồng hào bắt đầu trở nên xanh xao, bọn họ cũng không ngừng bôn tẩu khắp nơi, vì thần dân làm không ít việc, chỉ hy vọng có người lần nữa tin vào bọn họ.

Thế nhưng tín nhiệm đã mất đi thì rất khó tìm về, những cao giai thần này càng ngày càng nghèo khó, càng ngày càng chán nản. Tỳ Hưu nhìn chuẩn thời cơ này, lập tức thành lập một sở thu dụng cao giai thần, đương nhiên cũng không phải nuôi không các người, phải làm việc nha, đòi nợ, đòi tiền, mở rộng nghiệp vụ… đó đều là việc của các ngươi!

Cái gì, muốn tiền công?! Ngươi ăn của ta ở của ta dùng của ta, còn dám đòi bản tọa tiền công? Có tin bản tọa lập tức liền đá ngươi ra ngoài?!

Đám cao giai thần bị Tỳ Hưu nghiền ép cực kỳ hối hận, sớm biết có ngày rơi xuống tình cảnh như vậy, năm đó vô luận thế nào cũng phải vì thần dân làm vài chuyện có ích, hảo hảo lấy lòng mọi người.

Còn về những cao giai thần được thần dân lựa chọn xứng chức nhiều nhất, đương nhiên Phượng thần vừa lịch kiếp trở lại liền chiếm ngôi đầu bảng, thứ nhì là Hoàng thần, cũng đồng hạng nhìn chính là người khiến quảng đại thiện thần triệt để lọt tròng mắt, Hỗn Độn. Thế nhưng kinh ngạc cũng không dừng lại ở đó, phía sau Hỗn Độn chính là Bệ Ngạn bổ sung luật pháp, đứng ngay tiếp theo chính là Cùng Kỳ, Thao Thiết, Nhai Tý… Long thần đứng hạn mười lăm, Kỳ Lân song thần lại xếp đến tận hạng mười chín và hai mươi.

Hồng Hoang chư thần, Long tử Tiêu Đồ thực lực tầm thường và thủ hộ thần năm đó của Bạch Dân quốc Thừa Hoàng vậy mà cư nhiên tiến đến trước hạng hai mươi, vượt xa không ít những thiện thần lâu đời.

Thần thu hoạch ngoại trừ Giảo thần đã lịch kiếp và Đương Khang có thứ hại tương đối ở trước, những kẻ khác hết thảy đều xếp tận phía sau.

Mà việc Tiêu Tiểu Bát được số phiếu cao như vậy cũng không phải không có nguyên nhân, thần dân cảm thấy y xứng chức cũng không phải chỉ có bản thổ Tuân sơn, còn có quảng đại thần dân Hải quốc. Hải vực bát ngát của Hồng Hoang thường được gọi chung là Hải quốc, thần dân của nơi này chủ yếu là thủy sinh thú, bao quát cả Giao nhân và một ít loài nhuyễn thể thú.

Sau khi Huyền Vũ mất tích, Hải quốc chưa từng cung cấp cung phụng đối với bất kỳ cao giai thần nào, Tiêu Tiểu Bát cũng thật không ngờ đến Giao nhân Hải quốc cư nhiên lại đắp nặn pho tượng của y. Thật ra lý do của Giao nhân cũng rất đơn giản, kể từ lúc Huyền Vũ mất tích bọn họ cũng không tưởng tượng bất cứ cao giai thần nào nữa, thần cho đến bây giờ chỉ biết bóc lột bọn họ, chưa từng mang đến một chỗ tốt nào, bất quá cũng có ngoại lệ. Nhuyễn thể thú ở Tuân sơn tựa hồ sinh hoạt không sai, thủ lĩnh Tuân sơn đối với việc trị quốc cũng rất có thủ đoạn, hơn nữa lại không khi dễ nhuyễn thể thú. Sự cải biến của Tuân sơn khiến Giao nhân thấy được hy vọng, bọn họ nguyện ý lần nửa tưởng tượng một cao giai thần, tưởng tượng vị cao giai thần nhuyễn thể thú thực lực không quá mạnh mẽ này có thể đưa thần dân quốc gia bọn họ thoát ly khổ hải, thống lĩnh bọn họ đi về phía phồn vinh hưng thịnh.

Thật lâu sau đó, tận khi thời kỳ rung chuyển của Hồng Hoang trôi qua, khi nói về tràng hôn lễ trọng thể của Hỗn Độn và Long tử Tiêu Đồ, tập thể hung thần và thiện thần Hồng Hoang xuất hiện chia rẽ nghiêm trọng, bọn họ đều kiên trì những gì mình thấy chính là sự thật, hai phái tranh luận không ngớt. Tiêu điểm chính là, rốt cuộc Hỗn Độn gả cho Tiêu Đồ hay Tiêu Đồ gả cho Hỗn Độn?

Về nhị vị này rốt cuộc do ai chủ nội ai chủ ngoại, sử gia Hồng Hoang vẫn mãi không có định luận. Ừ, cho dù hai người vẫn không lịch kiếp, thủy chung hoàn hảo sinh hoạt tại Hồng Hoang, thế nhưng những học giả nghiên cứu sử học này lại không một ai có ý định đi hỏi. Bởi vì có hỏi cũng không ra được cái gì, hai người căn bản sẽ không nói thật đi.

Vô luận là Hỗn Độn hay Tiêu Đồ cũng chỉ thần bí mỉm cười, lộ ra một loại thần thái không thể nói ra.

Hành vi và tư tưởng của đôi phu phu này thật sự đã quá đồng bộ rồi.

Cũng không quản hai người ai chủ nội ai chủ ngoại, dù sao chỉ cần quan hệ của bọn họ tốt là được..

Tiêu Tiểu Bát và Hỗn Độn du ngoạn khắp Hồng Hoang tròn ba mươi năm, trong khoảng thời gian đó, Hỗn Độn mang theo Tiêu Tiểu Bát đi khắp từng ngóc ngách Hồng Hoang, trong hoàng cung Tuân sơn vỏ sò cũng chất cao như núi.

Thừa Hoàng và Trùng Thiên Pháo càng nhìn những vỏ sò này càng cảm thấy u buồn, trong vỏ sò chính là phong cảnh ưu mỹ, thức ăn ngon lành, chỉ là tiểu Bát, ngươi rốt cuộc khi nào mới trở về? Huynh đệ rất nhớ ngươi nha!

Ngay lúc Thừa Hoàng và Tiêu Tiểu Bát chống má vô hạn u buồn ngưỡng vọng nhìn trời, Tiêu Tiểu Bát và Hỗn Độn lại đang đi chơi thuyền ở Thái Hồ.

Đặc sản của Thái Hồ chính là cá, mùi vị của cá ở đây phi thường ngon miệng, Tiêu Tiểu Bát một bên nướng cá một bên nói với Hỗn Độn: “Không biết vì sao ta có chút nhớ bọn tiểu Hoàng và A Pháo. Bất tri bất giác đã thật nhiều năm trôi qua rồi.”

Nói xong Tiêu Tiểu Bát còn đem xâu cá đã nướng xong đưa cho Hỗn Độn, Hỗn Độn tiếp nhận cá, kéo xuống một phần thịt bụng bỏ vào trong miệng đối phương.

Hắn cũng có chút cảm khái nói: “Quả vậy, đã nhiều năm qua rồi.”

Tiêu Tiểu Bát nghe được trong khẩu khí của Hỗn Độn có chút buồn lo vô cớ, ánh mắt chợt sáng ngời, y mở lời đề nghị: “Nếu không chúng ta về nhà thôi!”

Về nhà? Hỗn Độn có chút giật mình, không hiểu vì sao trong đầu hắn nghĩ đến cũng không phải đỉnh Côn Lôn trắng xóa một màu cao chót vót tận mây trời mà là Tuân sơn với thần dân bận rộn, cùng với đám nhuyễn thể thú nhiệt tình cầm theo sò biển và trân châu ở Át Trạch…

Hỗn Độn nở nụ cười, hắn ngẩng đầu nhìn Tiêu Tiểu Bát, trong mắt lộ ra vẻ mong đợi, “Đi, chúng ta về nhà! Òa”

Toàn văn hoàn

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *