Quý Ngọc – chương 15 – 17

Chương 15

Kì Ngọc rất nhanh liền đuổi tới, “Ngươi vì cái gì rời khỏi nhà? Vì cái gì ở lại nơi đây?”

“Nơi này yên tĩnh”.

“Trong nhà cũng không có ái dám sảo ngươi. Theo ta trở về đi.”

Ta lắc đầu, “Ta muốn ở đây một thời gian, yên tĩnh đọc sách.”

“Không phải mới thi xong sao? Phải nghỉ ngơi một thời gian, ta cũng nghỉ ngơi vài ngày, ở nhà cùng ngươi được không?”

“Tạm thời ta không muốn về”, ta cười khẽ nói, “Nếu ngươi nguyện ý, có thể ở cùng ta vài ngày.”

Hắn quan sát thần sắc ta, “Ngươi không phải vì ta nạp thiếp mà sinh khí?”

“Không có”, ta thần sắc thản nhiên.

“Vậy vì cái gì ở đây? Nơi này cái gì cũng không có, không có ai hầu hạ ngươi.”

“Ta thích sự yên tĩnh nơi đây.”

“Được rồi”, hắn bất đắc dĩ ôm ta, đành ở lại cùng ta.

Buổi tối, hắn gối lên vai ta có chút u buồn hỏi: “Quý Ngọc, ta cảm thấy ngươi thay đổi. Tuy rằng bình thường chuyện gì ngươi cũng để trong lòng nhưng trước kia ta cảm thấy tâm chúng ta thật gần nay lại cảm thấy ngươi cách ta rất xa.”

Tay của ta vuốt ve lưng hắn,nghe vậy nhẹ nhàng mở miệng nói: “Tâm ý của ta đối với ngươi không thay đổi.”

Hắn có chút cao hứng, đứng dậy tiến tới hôn ta. Ta ôm eo hắn, chậm rãi làm sâu nụ hôn….

Ngọt ngào hôn môi qua đi, hắn tựa hồ không yên lòng, thưởng thức tay ta nói: “Ta biết người thiếp kia khiến ngươi mất hứng nhưng ta thật sự không bính nàng lại càng không đem nàng để trong lòng. Ta hiểu được, vì ta đắc thế, phú quý nên có nàng, căn bản không thể tin tưởng, ta thật không hiếm lạ, lại càng không để trong lòng. Chỉ có ngươi, vô luận khi nào, chưa từng ghét bỏ ta, tâm ta cũng chỉ có ngươi….”

Ta hôn đỉnh đầu hắn, ma xát vòng eo hắn, không mở miệng.

Kì Ngọc có chút vui thích nói, “Chúng ta coi như hết khổ, quá khứ ai có thể nghĩ tới chúng ta được như bây giờ, nghĩ muốn gì sẽ có cái đó. Ta đã nói sẽ nuôi ngươi, nay coi như là làm được đi.”

Ta mỉm cười,“Ân.”

“Quý Ngọc, vĩnh viễn đừng ly khai ta, được không? Ta thật sự thích ngươi, cả đời này cũng chỉ thích ngươi”, hắn ôm cổ ta, cùng ta bốn mắt nhìn nhau, co chút khẩn cầu nói.

Ta gật đầu, “Chỉ cần ngươi không ruồng bỏ ta, ta liền không ly khai ngươi.”

Hắn vừa lòng, ôm ta, hai chân cùng ta giao triền một chỗ, rất nhanh đi vào giấc ngủ.

Ta hôn trán hắn, không có chút buồn ngủ. Thân thể dán cùng nhau, thật ấm áp, lẫn nhau trong lúc đó không có khoảng cách. Nhưng kỳ thật, tâm của ta đã có chút lạnh, trong lòng khoản cách cũng xác thực kéo ra. Tuy rằng còn chưa lạnh hoàn toàn, còn chưa triệt để ngăn cách.

Ta cũng không phản đối có nhiều tiền, cũng không chán ghét phú quý sinh hoạt. Nhưng những việc hắn làm hoàn toàn rời khỏi chuẩn mực an toàn. Nếu tình huống bình thường, chúng ta có thể dựa vào võ công ngao du thiên hạ nhưng Cố Thiều là người của Tần Vương, vì Cố Thiều làm việc, Kì Ngọc có khả năng tiến vào tầm mắt của ai đó. Hai người dù vũ lực mạnh tới đâu cũng không chống lại được vương quyền. Kì Ngọc càng thành công chúng ta càng bị hãm thật sâu không thoát ra được.

Trước khi Cố Thiều đến, chúng ta không phải chưa thảo luận qua vấn đề này. Nhưng hắn muốn làm sinh ý lớn, muốn kiếm nhiều tiền, muốn có mặt mũi. Ta có thể lý giải, liền im lặng không nói.

Ta sẽ giúp hắn giải quyết những vấn đề hắn không nghĩ tới, cũng sẽ nghĩ biện pháp an bài đường lui….Nếu đã muốn tiến vào thật sâu liền không thể tránh né, như thế nào không ngẫm lại đường lui cho được.

Lúc trước biết rõ Cố Thiều chỉ đường đi có thể là cạm bẫy, ta vẫn đến Nhạc thành. Bởi vì không muốn nợ hắn, chẳng sợ chỉ có một phần mười khả năng hắn thật sự cần ta trợ giúp, ta cũng đến đây.

Bởi vậy liền tính đã sớm đoán được kết quả, biết ta cùng Kì Ngọc khó tránh kết cục càng lúc càng xa nhau nhưng chỉ cần một tia khả năng gần nhau ta cũng sẽ không buông tay.

Yên lặng chờ đợi ba năm. Ở chung trong toàn nội trạch, thời gian gần nhau càng ngày càng ít. Nguyên bản có ít trao đổi giờ cũng không còn.

Trên giường tuy vẫn như cũ ăn ý nhưng số lần ôm nhau cùng ngủ càng ngày càng ít.

Ta đã sớm bỏ đi thói quen có người ôm, nhiệt độ cơ thể, cái ôm, sự an tâm càng ngày càng ít. Tâm tư như thế nào không lạnh.

Thẳng đến khi hắn nạp thiếp, vượt qua giới tuyến kia….

Điểm mấu chốt vốn chính là càng bị ép càng lùi về sau. Ta dám nói ngày hắn cười vợ cũng còn không xa.

Một khi đã như vậy, ta như thế nào còn lưu lại nơi đó?

Cũng đã tới lúc ta an bài đường lui.

Vô luận lần này có thể trúng cử hay không, sau một năm rưỡi nữa, ta sẽ xuất môn du học. Thỏ khôn có ba hang, an bài vài điểm dừng chân, mấy đường lui là phải làm.

Vô luận tương lai Tần Vương được hay mất thế, vô luận Cố Thiều có kết quả tốt hay không, ta đều phải rời khỏi Nhạc thành.

Cố Thiều làm việc tuy rằng bí ẩn, hắn lại luôn đứng sau màn không làm người biết, nhưng ta vẫn nhìn ra chút manh mối. Thế lực của hắn không chỉ giới hạn trong Nhạc thành, còn rót vào khu vực xung quanh Nhạc thành.

Hắn đại khái hằng năm đều vì Tần Vương cung cấp rất nhiều tiền bạc, vì kiếm tiền tự nhiên không khỏi câu kết cùng quan lại, buôn lậu trái pháp luật.

Sinh hoạt của hắn không xa xỉ, hơn nữa rất bận rộn, cơ bản không làm người chú ý. Duy nhất điệu cao chính là đường đệ Kì Ngọc của hắn, sinh ý làm thật không sai. Kia cũng bất quá là một tầng ngụy trang, để người không biết rõ chi tiết về hắn mà thôi.

Kì Ngọc làm sinh ý đứng đắn, cung cấp bạc cho hắn có hạn, huống chi một nửa lợi nhuận đại khái thuộc về Kì Ngọc.

Liền tính Cố Thiều tạm thời không bị thanh toán, ta cũng giống như ngủ trong thùng thuốc nổ, cho nên chuyến này xuất môn là chuyện phải làm.

Nay lên núi trụ, nhất là đợi kết quả khoa cử, không để người sinh nghi. Nhị là nhượng Kì Ngọc chuẩn bị tâm lý, ta cũng không phải đột nhiên ly khai.

An bài tốt đường lui có thể an tâm trở lại Nhạc thành xem kết quả.

Dù sao Cố Thiều có thê thiếp nhi nữ, liền tính không để ý điều gì cũng không có khả năng mặc kệ nhi tử nữ nhi. Cho nên hắn dù có khả năng lấy ta gánh tội thay nhưng lại càng có khả năng dùng ta an bài đường lui, cho nhi nữ hắn một con đường sống. Về phần bản thân hắn, trừ phi Tần Vương làm Hoàng đề khoan thứ, nếu không rất khó thoát thân.

Mà Kì Ngọc, ta cuối cùng cũng không thể nhìn hắn không hiểu gì bị đưa vào cuộc tranh đoạt này.  Nên mặc kệ hắn cưới vợ sinh tử, đến lúc đó sẽ đề tỉnh hắn hoặc cung cấp một đường lui, là đương nhiên.

Thỏ khôn có ba hang, xem ra ta phải chuẩn bị đường lui không chỉ là ba a.

Đường lui có hay không, chỉ có thể nhìn thiên ý. Chúng ta cùng Cố Thiều trên danh nghĩa là đường huynh đường đệ. Quả thật bị liên lụy, chỉ có thể bỏ quan thân phận lưu lạc thiên nhai. Ta cùng Kì Ngọc có võ công hộ thân, có sau bảy phần nắm chắc rời đi. Những người khác thì khó nói, chỉ có thể coi vận khí.

Hiện tại Kì Ngọc có nô tỳ thành đàn, bởi bán mình nên có rất nhiều thân phận văn điệp trên tay chúng ta. Muốn đổi thân phận cùng bọn họ thật dễ dàng, tại quan phủ làm tiêu nô cũng tốt. Về phần thân phận bọn họ, chỉ cần nói làm mất văn điệp, nhượng hàng xóm bảo đảm, làm lại cũng không khó. Cũng không cần Cố Thiều phải giết những người này diệt khẩu.

Ta muốn có một gia đình an ổn, ban đêm có thể ôm nhau ngủ, có nhiệt độ cơ thể ấm ấp cùng an tâm chờ đợi. Chỉ sợ tương lai yên ổn mới có khả năng thực hiện.

Khi đó ân oán thanh toán xong, ta cái gì cũng không quản, tới một chỗ an ổn sống, sau đó cưới vợ sinh tử.

Kì Ngọc cùng ta ở trên núi vài ngày nhưng chung quy không thể ở lâu, vẫn lưu luyến không rời đi. Để lại cho ta một ngân phiều giá trị lớn còn mốt ít bạc vụn, dặn ta trụ đủ rồi nhanh chóng về nhà. Sau lưu luyến không rời trở về.

Thời điểm nhàn rỗi, dạy hài tử nơi đây đọc sách. Đại khái vì không cần học phí nên hài tử đến ngày càng nhiều, ta dành thời gian cố định mỗi ngày dạy bọn nhỏ nhận thức tự, dạy vỡ lòng cho bọn chúng. Nhàn rỗi làm chuyện tốt tích đức cũng tốt.

Tự mình làm cơm thật phiền toái, ta đưa cho gia đình trên núi một ít ngân lượng để bọn họ làm cơm cho ta cùng thư đồng. Hài tử đến đọc sách cũng hỗ trợ một chút như chẻ củi, múc nước hoặc là đem quần áo bẩn của ta đi giặt. Ta cũng không ngăn cản.

Bởi vì sơn dân chất phác, ta ở đây sinh hoạt thật vui vẻ.

“Lâm công tử, Đông Li, ăn cơm”, người chưa tới, tiếng đã tới trước, thanh âm A Xuân sang sảng tại sân ngoài.

“Hôm nay ăn cái gì?”, Đồng Li cười hì hì tiếp nhận rổ đồ ăn, hắn là thư đồng Cố Thiều cho ta, lúc đầu theo ta có chút không quen, nay quen thuộc cũng là người lanh lẹ.

“Có gà xào nấm, hưu bào nhục, rau xanh đậu hủ, còn có bánh bao”, A Xuân cười tủm tỉm nói, “Kia nấm cùng hưu bào là vật chỉ trên núi mới có, ở trong thành là không có khả năng ăn. Là Lâm công tử thích nhất.”

Ta từ trong phòng đi ra, Đông Li đã dọn xong bàn ăn, thần sức khiến người ngón trỏ đại động, mỉm cười nói: “Phiền toái ngươi, A Xuân”.

“Phiền toái cái gì, ngài nhưng là đưa bạc a”, A Xuân cười ha ha nói, “Có cái gì không tiện rửa, ta trực tiếp mang về rửa.”

Ta lắc đầu, “Không có. Ngươi ăn chưa? Cùng chúng ta ăn cơm đi.”

“Không được”, nàng đúng trong viện xem hoa cúc ta trồng, “Cha nương còn đang chờ ta về ăn cơm. Này, hoa nở thật hảo xem”.

“Nếu thích thì mang vài chậu về nhà đi”, ta vừa ăn cơm vừa nói với nàng. Đã rất quen thuộc nên không cần khách khí.

“Thật sự? Ta cũng không muốn nhiều, một gốc là được. Nãi nãi ta chỉ có thể nằm im trên giường không ra khỏi cửa, đưa bồn hoa này cho nàng, nàng nhất định cao hứng”.

“Vậy người tùy chọn đi, lúc di chuyển nhớ mang theo cả đất, đừng làm đứt rễ.”

“Biết”, nàng vui vẻ đào lên, chào hỏi rời đi.

Chương 16

Có người đẩy cửa vào, ta tưởng A Xuân còn có chuyện gì, ngẩng đầu nhìn mới biết là Kì Ngọc. Hắn lấy ra hai cái hạp lớn, nhìn đồ ăn chúng ta ăn, nhíu mày.

Tính thời gian, đại khái hắn còn chưa ăn cơm đã tới, ta đứng dậy tiếp nhận đồ trong tay hắn, quay đầu phân phó: “Đông Li, ngươi cơm nước xong, buổi chiều liền đi chơi đi. Chiều nay ta không cần ngươi hầu hạ.”

“Dạ, tam gia”.

Mang Kì Ngọc về phòng ngủ, từ thực hạp xuất ra rượu và thức ăn cùng hắn ăn. Hắn sắc mặt không được tốt lắm, âm âm u u.

“Làm sao vậy? Sinh ý gặp phiền toái?”

“Không có. Vừa rồi nha đầu vừa rời đi là ai?”

“Nha đầu? Nga, đó là A Xuân. Nhà bọn họ làm ba bữa cho ta mỗi ngày.”

“Là một nha đầu nông thôn?”

“Ân, ngươi không phài vừa gặp qua sao? Trước kia ngươi đến, nàng cũng đưa cơm vài lần.”

“Nga, ta quên”.

“Ngươi đó, quý nhân hay quên sự”, ta khẽ cười nói.

“Quý nhân cái gì”, hắn sái nói, “Vậy ngươi như thế nào tặng hoa cho nàng?”

“Nàng vì nãi nãi yếu, ta cho nàng đào một gốc. Làm sao vậy?”

“Không có gì” mặt hắn giãn ra cười nói, “Là ta nghĩ quá, ta còn nghĩ ngươi có ý tứ với nàng.”

“Như thế nào lại nghĩ đến phương diện kia?”, ta kinh ngạc nói, trong nhà nha đầu xinh đẹp có không ít, hầu hạ bên người ta, mặc kệ mĩ đẹp xấu cũng không ít. Thường lui tới cũng không thấy hắn có phản ứng gì, hôm nay như thế nào lại ăn giấm chua của một cô nương đưa cơm.

“Không phải là thấy ngươi tặng nàng sao? Ngươi không phải đối với hoa xem như là bảo bối .”

“Lúc trước không có ai xin ta mà thôi”, ta tuyệt không để ý đem hoa cho người thích chúng. Thành quả vất vả bồi dưỡng có người thưởng thức luôn luôn tốt.

“Ta còn nghĩ, nếu ngươi coi trọng nàng, đem nàng mua về cho ngươi làm thiếp”, hắn thùy hạ mi mắt, không có biểu tình gì nói.

“Ngươi nói cái gì?”, ta giất mình nhìn hắn, không biết hắn suy nghĩ cái gì.

“Ngươi không phải sinh khí ta nạp thiếp sao, ta nghĩ ngươi cũng nạp một người, chúng ta liền công bình. Có lẽ ngươi liền nguyện ý theo ta về nhà.”

“….”, công bình như vậy….không cần cũng được…..

Có lẽ xem sắc mặt ta khó coi, hắn không nói thêm gì nữa. Không nói chuyện, không ngừng gắp rau cho ta. Ta cũng mất khẩu vị.

Không biết vì cái gì, suy nghĩ của chúng ta ngày càng xa nhau. Nay đã không thể lý giải nhau. Đây là bi ai của ai?

Cơm nước xong xuôi, không bao lâu Kì Ngọc liền đem ta kéo lên giường, nhiết tình nhượng ta có chút không chống đỡ được. Cũng không quản trời còn sáng, có thể thấy được trước ta đem Đông Li phái ra ngoài là cỡ nào tốt a.

“Quý ngọc, theo ta trở về đi.”

“Ân? Ta ở đây còn chưa đủ đâu.”

“Nhưng ta nhớ ngươi nhớ đến khó chịu, mấy năm nay chúng ta chưa từng tách ra. Buổi tối ta ngủ không yên…. Quý Ngọc….Quý Ngọc…”, hắn ôm cổ ta không ngừng gọi tên ta, “Ngươi nhẫn tâm để ta cô linh ở nhà? Ta nhớ ngươi muốn phát điên rồi. Ta đem thiếp kia đuổi đi được chứ? Như vậy có phải hay không ngươi nguyện ý cùng ta trở về?”

Ta đau đầu….

Ngẫm lại, cũng sắp đến yết bảng, ta gật đầu, “Ngươi không cần đuổi ai đi, ta về với ngươi là được. Bất quá sau khi yết bảng, ta muốn ra ngoài một phen.”

“Ra khỏi cửa? Đi nơi nào? Đi bao lâu?”

“Cố Thiều, sau lưng hắn có người của triều đình, về sau còn không biết thế nào. Hiện tại chúng ta cùng hắn liên hệ quá sâu, khó đảm bảo khi hắn xảy ra chuyện không liên lụy đến chúng ta hoặc hắn dùng biện pháp gì nhượng chúng ta chịu tội thay, chính mình thoát thân. Cho nên ta phải ra ngoài an bài vài đường lui. Nếu như nhất vạn, tương lai chúng ta còn có chỗ đi.”

“Có nghiêm trọng vậy sao? Chúng ta đều có võ nghệ phòng thân, vạn nhất có việc gì thì bỏ đi không được sao?”

Ta lắc đầu, “Đó là lực lượng triều đình, nếu triều đình đem chúng ta thành khâm phạm truy nã, làm cho thiên hạ các châu, các phủ đều có lệnh truy nã chúng ta, chúng ta dù có chấp cánh cũng không thoát được. Cho nên ta muốn dùng một thân phận khác đi mua chút ruộng đất, xảy ra chuyện cũng có thân phận mới, có chỗ đặt chân. Nếu Cố Thiều vu oan ta, tuy hắn có tâm tư khó nói ta cũng không muốn vừa đi vừa tính.”

“Ta đây đi cùng ngươi.”

“Có thể, vậy sinh ý ngươi làm sao?”

“Sinh ý….”, hắn khó xử không nói. Sự nghiệp vài năm phấn đấu, sao có thể tùy tùy tiện tiện bỏ qua?

“Vẫn là một mình ta đi thối, ta có thể dùng danh nghĩa đi du học, sẽ không làm người khác nghi ngờ.”

“…. Ngươi muốn đi bao lâu?”

Ta tính tính, “Nếu không có gì ngoài ý muốn, đại khái khoảng một năm.”

“Cái gì? Lâu vậy, ngươi đi ta làm sao đây?”

Ta hôn má hắn, “Người như cũ ở đây, làm buôn bán. Nếu ngươi không muốn chờ thì tìm người khác, về sau ta với ngươi chính là huynh đệ. Nếu ngươi nguyện ý chờ, chỉ cần ngươi không thay đổi, ta cũng sẽ không đổi thay.”

Chỉ cần tâm hắn không hướng về người khác, không đem ta thành ngoại nhân, chẳng sợ chúng ta trong lúc đó sinh hoạt không như ý, ta cũng sẽ không mặc kệ hắn. Dù sao chúng ta nương tựa nhau nhiều năm như vậy, dù ta và hắn gần nhau nhưng tâm không còn cũng không gây trở ngại ta đem hắn trở thành huynh đệ chân chính.

Hắn không nói, ngồi trên người ta, lại cùng ta dây dưa một chỗ….

Trở lại thành không bao lâu, khoa cử cũng có kết quả, ta quả nhiên trúng cử nhân, thứ tự hạng trung, cũng không nổi bật. Bất quá cũng quen thêm nhiều người.

Khảo trúng cử nhân, bà mối tới cửa cầu hôn chợt tăng. Này cũng là việc bình thường. Đều bị Kì Ngọc mặt đen, nói ta đã định thân nhất nhất đuổi đi.

“Quý Ngọc, nghe nói nhà ngươi gần đây có rất nhiều bà mối tới cửa?”

“Nếu không chuyên tâm, bàn cờ này ngươi sẽ thua”, ta liếc trắng mắt.

Người ngồi đối diện không chút nào để ý nhún nhún vai, “Ngươi thấy con gái Trần phu tử thế nào?”

“Khuê trung tiểu thư, ta lại không có gặp qua. Ngươi thật không phúc hậu, như thế nào đem phu tử thiên kim treo ngoái miệng. Coi chừng làm ảnh hưởng danh dự nhân gia, phu tử tìm ngươi liều mạng”, ta nhàn nhã hạ nước cờ tiếp theo.

“Như thế nào chưa thấy qua? Lần trước văn hội nàng nữ phẫn nam trang tới tham gia, mọi người đều thấy”.

“Thật không? Ta không có ấn tượng”, lần trước văn hội địa điểm phong cảnh thực không sai, mải ngắm cánh như thế nào chú ý tới người.

“Thật là con mọt sách”, Tử Tu cười mắng, “Ta cứ nói thẳng, nàng đối với tài năng của ngươi thật ngưỡng mộ, phu tử cũng thưởng thức tính cách trầm ổn của ngươi, nói về sau nhất định ngươi sẽ thành danh. Hai người các ngươi đúng là nam tài nữ mạo. Thêm nửa phu tử tại Tây Nam đàn thượng rất có phân lượng, phần đông là học sinh của hắn, nếu ngươi làm con rể hắn, chỗ tốt về sau không cần ta nói đi?”

Đáng tiếc, ta không có khả năng thành danh, cũng không tính toán thượng triều.

Ta liếc trắng mắt, “Chuyện của ta ngươi cũng không phải không biết, ta đã định thân. Tuy nói tạm thời thất lạc nhưng dù sao ta cũng còn trẻ, còn chờ được. Nếu nhà ta ruồng bỏ hôn ước trước, về sau nhân gia tìm tới cửa, đi quan phủ cáo trạng, tiền đồ của ta còn không mất? Vẫn là chờ vài năm, đến lúc tuổi lớn, liền tính bội ước người khác cũng không thể nói gì.”

Tử Tu gật gật đầu, “Cũng đúng. Bất qua đáng tiếc a, Trần tiểu thư thật xinh đẹp lại có thi tài.”

Ta cười nói, “Nói cùng ta nửa ngày, kỳ thật ngươi coi trọng nhân gia đi?”

“Đáng tiếc nhân gia chướng mắt ta”, hắn cười hì hì nói, “Nàng nói muốn tìm người tài hoa hơn người, lại có long phượng chi tư làm trượng phu. Ta sao, tài hoa ước chừng là có một chút. Chỉ là tướng mạo không bằng ngươi, đại khái nàng chê ta bộ dạng không anh tuấn như ngươi đi?”

“Biến”, ta mắng hắn, “Như thế nào không phải ngươi quá mức phong lưu, trong nhà tiểu thiếp thành đàn, hoa lâu lý cũng là hồng nhan tri kỷ của ngươi. Nào có cô nương đứng đắn nào dám coi trọng ngươi.”

Hắn cười ha ha đứng lên, “Nói thật, chúng ta là hàn môn sĩ tứ, nếu có một nhạc phụ như Trần phu tử, đối với sĩ đồ về sau rất có lợi. Nếu không cũng chỉ có thể chậm rãi rèn tư lịch, rèn đến tóc đều trắng, cũng chưa chắc có ngày xuất đầu. Buông tha cho cuộc hôn nhân này, thật sự là đáng tiếc”, nhà hắn cũng là thương nhân, tuy phú nhưng không quý, rất khó tại khoa cử hoặc sĩ đồ có thể giúp hắn cái gì.

Ta chân thành hướng hắn thi lễ, “Tạ Tử Tu chân thành đối đãi, chỉ là đối với việc này, ta cũng không thể quyết định.”

Hắn bất đắc dĩ khoát tay, “Tính. Xem ra ngươi ta đều không có duyên kết giao quyền quý, không có phúc khí. Sang năm ngươi cùng ta lên kinh dự thi không?”

Ta lắc đầu, “Học vấn còn chưa đủ. Lần này thi đậu cử nhân đã là miễn cưỡng. Ta tính ở nhà đọc thư vài năm nữa.”

“Ngươi thật là bình thản a. Kỳ thật ta cũng không nắm chắc nhưng là muốn thử xem, nói không chừng vận khí tốt liền đậu? Dù không đậu đi kiến thức cũng tốt.”

Ta lắc đầu, đó không phải con đường của ta. Nếu ta thật sự xuất thân trong sạch, không có đoạn lịch sử làm nam sủng kia, có lẽ sẽ thử một lần. Dù sao sở hữu chức vị là mục đích cuối cùng của người đọc sách. Làm quan có thể làm rất nhiều việc, thực hiện rất nhiều lý tưởng. Nếu ta có thể đi con đường đó, nói không chừng cũng đã bè lũ xu nịnh, dấn thân vào vòng xoáy danh lợi.

Ta chính là như thế, cho nên có thể nào trách cứ Kì Ngọc vạn trượng hùng tâm?

Cách ngày Cố Thiều cho người gọi ta, cũng nói đến việc hôn nhân nhà Trần phu tử, “Nếu ngươi có ý sĩ đồ, kết lấy mối hôn nhân này cũng tốt. Chuyện trước kia người không cần lo lắng, người biết ngươi đều đã chết, còn lại vài người cũng đã giải quyết tốt.”

Ta lắc đầu, liền tính người nhận thức ta ở Lưu phủ đều chết, ít nhất còn có Cố Thiều biết chuyện của ta. Tần Vương cung cấp thân phận văn điệp cho bọn ta cũng biết chuyện. Ta còn không có xuất sĩ, nhược điểm lớn như vậy nằm trong tay bọn họ. Về sau vào triều, cũng chỉ có thể trở thành người của họ, làm một quân cờ nhỏ. Đưa một đầu sợi dây vào tay người khác, diều dù có bay cao đến đâu cũng có ý nghĩa gì?

Chương 17

Trở lại phủ, quản gia chạy tới bẩm báo: “Tam gia, có khách nhân tới bái phỏng ngài. Nhị gia đang tại phòng khách chiêu đãi.”

Ta gật đầu, cất bước hướng phòng khách đi. Tới tìm ta bình thường đều là văn nhân, Kì Ngọc cùng bọn họ không có đề tài gì để nói, bọn họ cũng không muốn cùng thương nhân lui tới. Bình thường ta không ở, bọn họ lưu lại bái thiếp sẽ đi. Như thế nào hôm nay Kì Ngọc trùng hợp ở nhà, còn có tâm tình tiếp đãi?

“Nhị ca, ta đã về”, quay đầu hướng khách, cũng không nhân thức, “Vị này là?”

Lai khách hướng ta chấp tay cười nói: “Ta là Trần Ly, cha ta là Trần phu tử, vì ngưỡng mộ Quý Ngọc huynh văn thải tài hoa, hôm nay đặc biệt tới bái phỏng.”

Không có nghe Trần phu tử có nhi tử lớn như vậy, ta cẩn thận nhìn lên, liền nhìn ra manh mối, nguyên lai là nữ phẫn nam trang. Bộ dáng khoảng mười ba mười bốn tuổi, thân hình chưa nẩy nở, phẫn nam trang có chút thư hùng mặc biện. Thoạt nhìn thật thông minh, hào phóng, không có chút thẹn thùng của nữ tử. Cũng khó trách lúc trước ta không có chú ý tới nàng là nữ tử.

Ta mỉm cười, cùng ta nói chuyện hôn nhân cư nhiên là một nữ hài tử, thật sự là một chuyện đùa, “Nguyên lai là Trần huynh, mời ngồi”, quay đầu thấy Kì Ngọc bình tĩnh, tuy hơi trầm ngâm, đoán chừng hắn đã nhìn ra đó là nữ hài tử, hướng hắn cười trấn an, lại đối Trần Ly nói: “Thiên tư của ta thật bình thường, có thể có học thức như hôm nay bất quá là do hai chữ chăm chỉ mà thôi. Không dám nhận Trần huynh khích lệ.”

Nàng hì hì cười, “Ngươi gọi ta Trần tiểu đệ đi, ngươi so với ta lớn tuổi hơn, bảo ta Trần huynh thật không tự nhiên.”

Ta nghĩ nghĩ, gật đầu, “Cũng tốt, Trần tiểu đệ, không biết hôm nay có gì chỉ giáo?”

“Ta nghe nói Quý Ngọc huynh chủng hoa vô cùng tốt, có thể mang ta nhìn một chút không?”

“Này thật dễ dàng”, ta gật đầu đứng dậy, “Nhị ca, ngươi đi cùng không?”

“Ân”, Kì Ngọc diện vô biểu tình gật đầu.

Ta liền mang theo hai người bọn họ ra hoa viên của ta, cùng Trần Ly nói chuyện, lại nghe nàng đàn mấy bản cổ khúc. Nàng thủy chung tươi cười, thay vì nói là chung tình với ta không bằng nói là tìm được một người bạn hảo ngoạn. Ước chừng học sinh phụ thân nàng đều thái độ cổ hữu hoặc là hoàn khố phong lưu, gặp được ta tuổi không lớn, cũng không quá láu cá, nàng mới có vài phần hứng thú tương giao. Phụ thân nàng ước chừng là nghĩ sai rồi, này nữ hài tử cũng không đối với ta có ý tứ kia.

Kì Ngọc giống như bảo tiêu, thủy chung ngồi bên cạnh ta nhưng lại không chủ động nói một câu. Giống như hắc thần nghiêm mặt, thẳng đến khi chúng ta tiễn Trần Ly ra phủ.

Mới xoay người hồi phủ, hắn liền kéo ta về phòng ta, “Nàng là ai?”

“Trần phu nữ nhi.”

“Nguyên lai là nàng. Cố Thiều từng đề cập qua với ta, muốn cho ngươi cùng nàng kết thân, nói các ngươi thực xứng đôi. Nhân duyên này đối với tiền đồ của ngươi rất có trợ giúp. Như thế nào, ngươi muốn kết hôn cùng nàng sao?”

Ta lắc đầu. Trần Ly rất khả ái, đáng tiếc thiên thời địa lợi nhân hòa không thay đổi nên ta không có khả năng thú nàng.

“Vì cái gì? Ta thấy các ngươi nói chuyện rất hợp?”

Vì cái gì? Bởi vì Nhạc thành không phải nơi có thể ở lâu, ta tất nhiên muốn đi, như thế nào có thể hại người.

Vì cái gì? Bởi ta không đi trên con đường sĩ đồ, cũng không cần một thê tử trợ giúp ta trên con đường đó.

Vì cái gì? Bởi ta cùng Trần Ly bất quá là sơ giao, không có tình yêu nam nữ nói gì đến gả hay thú?

Vì cái gì? Bởi vì ta sẽ cùng ngươi, trừ khi ngươi ruồng bỏ ta.

“Bởi vì….Ta có ngươi. Ta có ngươi như vậy liền đủ rồi”, chỉ cần…..Ngươi không phụ ta.

Hắn nháy mắt mặt biến thành hồng thấu, không được tự nhiên cúi đầu, khóe miệng lại nhếch lên, “Ta cũng vậy. Có ngươi liền đủ.”

Hôm nay hắn không ra khỏi cửa, chỉ tại bên người ta, trao đổi vô số nụ hôn, ta cầm cuốn sách, cả ngày mới lật được hai trang, cái gì cũng không đi vào.

Tựa hồ từ sau khi hắn nạp thiếp, từ khi chúng ta ở riêng, tình cảm vốn đã lạnh dần lại trở nên ấm hơn. Tiểu biệt thắng tân hôn?

Ta không hiểu.

Ban đêm, hắn ôm cổ gối lên vai ta, lại hỏi ta: “Ngươi thật sự sẽ không cưới vợ? Chẳng sợ nàng sẽ giúp ngươi bước lên mây?”

“Ân.”

“Sẽ cùng ta cả đời sao?”

“Ân.”

“Ta nguyên lai cảm thấy người đọc sách đều là ngoài miệng đầy nhân nghĩa đạo đức, trên thực tế trong bụng đều là nam đạo nữ xướng. Cho nên ta chưa bao giờ thích người đọc sách. Sau gặp ngươi khảo khoa cử, trong lòng càng không được tự nhiên. Nhưng là, ngươi không giống những người đó. Người đọc sách, cũng không biến thành cái loại bạc tình bạc nghĩa, cũng không biến thành một bụng ý xấu ngụy quân tử. Trước đây ở trong lâu, có một ca ca đối với ta đặc biệt tốt. Khi đó hắn cùng một thư sinh quan hệ tốt lắm, chính mình lấy tiền bạc chuộc thân đi theo thư sinh kia, lấy vốn riêng nuôi người kia đọc sách sinh hoạt. Nhưng sau khi thư sinh kia làm quan, liền cưới một quan gia tiểu thư. Sau ca ca lại bị nữ nhân kia cho người đánh gần chết, ném ra phủ, ban đêm chết ở trên đường. Nghe thời điểm hắn bị đánh thư sinh kia cũng ở bên cạnh, bởi vì không muốn đắc tội nhạc gia cho nên hắn không quản. Vẫn là chúng ta cùng vài ca nhi quan hệ tốt với hắn tìm người mai táng. Từ đó bắt đầu, ta liền đặc biệt chán ghét người đọc sách. Cũng sợ hãi có một ngày ngươi sẽ biến thành như vậy.”

Thực là một cố sự thường thấy, vị ca ca kia tin lầm người.

“Ngươi vẫn không tin ta?”, ta thực kinh ngạc. Ta nghĩ lúc trước chúng ta đã nói thât rõ ràng. Ta nghĩ lúc trước hắn nguyện ý theo ta cùng nhau rời Lưu phủ, hắn nguyện ý đem bạc giao cho ta, chính là tin ta.

Bất quá khi đó ta còn chưa khảo công danh. Có phải hay không từ sau khi thành kẻ sĩ, hắn đối với ta đầy bụng nghi ngờ?

Ta không rõ.

“Không, ta tin tưởng ngươi….Nhưng lại sợ hãi về sau….”

Vẫn là bán tín bán nghi đi. Ta cảm thấy không còn lời nào để nói.

Kì Ngọc tiếp tục nói: “Thời điểm tại Lưu phủ, ta cái gì cũng không nghĩ. Chúng ta giống nhau, ngươi nhỏ tuổi hơn ta, lại không thích nói chuyện, ai cũng không quan tâm. Khi đó ta cảm thấy mình có thể chiếu cố ngươi, có thể che chở ngươi. Như vậy ta liền thỏa mãn. Nhưng là sau khi đi ra, thật nhiều việc thay đổi. Ngươi khảo tú tài, ngay cả việc buôn bán của ta cũng là ngươi giúp đỡ, nắm tay dạy ta. Ngươi cái gì cũng so với ta cường. Ta vẫn hy vọng xứng đôi với ngươi, hy vọng không có một ngày bị ngươi bỏ lại. Ta cũng biết Cố Thiều có bối cảnh thâm sâu, biết ngươi hi vọng chúng ta cách xa hắn một ít, không cần có chuyện liên quan. Nhưng là, ta thật sự không nghĩ chỉ có mỗi cửa hàng kia, nhìn ngươi bay càng ngày càng cao, thẳng đến một ngày li khai ta. Nếu ngươi làm quan, cũng tìm quan gia tiểu thư, ta làm sao bây giờ? Ta căn bản không ngăn được ngươi. Cho nên ta tiếp nhận đề nghị của Cố Thiều, tiếp nhận cửa hàng làm sinh ý lớn….Ta nghĩ muốn ngươi cần ta, ỷ lại ta, hy vọng ngươi về sau không ly khai ta. Nhưng sinh ý làm lớn, liền thân bất do kỷ, mỗi ngày việc đặc biệt nhiều, còn muốn nghênh đón hướng đưa, cao thấp chuẩn bị, còn phải làm một số việc ta không muốn, tỷ như đi thanh lâu, hoặc tiếp nhận vị thiếp kia….Đã như vậy, ta còn không theo kịp ngươi, vì ngươi lại khảo cử nhân, sư phụ cùng bằng hữu của ngươi đều là người lên được mặt bàn của Nhạc thành. Căn bản không phải thương nhân như ta có thể so. Ngày hôm qua nghe Cố Thiều nói gia đình tiểu thư kia đối với sĩ đồ của ngươi rất có lợi, lòng ta đặc biệt khó chịu…. Ta khó chịu mình không thể ngăn được ngươi, ta thật muốn đem ngươi trói ở nhà, cho ngươi không ra khỏi cửa, nhưng ta không thể làm vậy…..Ta thật sợ hãi, sợ ngươi vì công danh đáp ứng thú tiểu thư kia….Nhưng là hôm nay, ta thật cao hứng….Quý Ngọc, ta thật cao hứng…..Ngươi là thật sự nguyện ý cả đời cùng ta một chỗ….”, thanh âm hắn có chút nghẹn ngào.

Ta thở dài, ôm sát hắn, nhẹ nhàn hôn trán hắn. Vẫn cảm thấy không còn lời nào để nói, rốt cuộc là ai tổn thương ai?

Hắn sợ ta rời đi hắn là thật.

Hắn có hùng tâm tráng chí cũng là thật. Thời điểm hắn bận bận rộn rộn xem nhẹ ta, thời điểm hắn tiếp nhận tiểu thiếp kia, đến tột cùng là muốn ta nhiều hay muốn sinh ý hắn càng nhiều một chút, chỉ sợ chỉ có chính hắn rõ ràng.

Kỳ thật đoạn thời gian kia, hắn cũng không cần ta như vậy. Đúng vậy, bởi vì hiểu hắn, ta hiểu được, khi đó, hắn thật sự không cần ta. Hắn rất bận rộn, khoái hoạt , thỏa mãn, hắn chiếm được thừa nhận cùng xem trọng, có đồng bọn làm ăn, có nhiều cấp dưới nghe lời. Sinh hoạt của hắn có rất nhiều trọng tâm, ta cũng chỉ là một trong số đó.

Hắn nhận lấy tiểu thiếp kia cũng không có bao nhiêu do dự, hắn không lo lắng sẽ làm bị thương ta, vì hắn biết chỉ cần hắn không bính nàng, ta sẽ không vì việc này mà rời đi hắn.

Thẳng đến khi ta lên núi ở, một lần chính là mấy tháng, hắn mới bắt đầu lo lắng. Ta tuy rằng không phải tối trọng yếu nhưng là rất trọng yếu. Hắn không tin người khác, bởi không có ai tự nhiên yêu thương người khác nên hắn không muốn mất ta.

Hắn nói đều là thật. Nhưng hắn nói được ước nguyện ban đầu của hắn. Nhưng có một bộ phận hắn chưa nói ra, hoặc chính hắn không chịu thừa nhận, ta kỳ thật cũng không phải trọng yếu như vậy.

Nhưng cho dù không trọng yếu, hắn vẫn không muốn mất ta. Người đều như vậy, nam nhân dục vọng chiếm dữ cường liệt càng là như thế.

Ta xem hiểu được.

Bởi ta hiểu nên ta biết, hắn đã không phải người lúc trước nghĩ muốn cả đời bên ta. Ở trong lòng hắn, sự nghiệp, địa vị, tiền tài, mặt mũi, thê thiếp, còn có ta, đều là điều hắn cần.

Tâm của ta lạnh, tâm xa. Thất vọng rồi.

Rõ ràng thất vọng, vẫn không buông hắn ra.

Ta nghĩ nếu sinh hoạt của chúng ta không có ẩn ưu, nếu ta không lo lắng tương lai Kì Ngọc bị người cầm quyền thanh toán, ta có lẽ đã buông tay.

Ta nghĩ muốn tự do sinh hoạt, muốn tìm một người nguyện ý cùng ta cả đời. Cảm tình rất xa xỉ, ta chưa bao giờ trông cậy vào, ta chỉ muốn tìm một người ôm, một cơ thể ấm áp, luôn luôn chờ đợi. Mấy năm trước ta nghĩ như vậy, nay vẫn thế.

Ta tình nguyện cùng một thôn phụ xấu xí toàn tâm toàn ý với ta cùng sinh hoạt, cũng không nguyện ý người càng ngày càng rời xa ta.

Chính là bởi vì có ẩn ưu, cho nên ta vẫn đang chờ đợi.

Có lẽ khi an bài tốt đường lui, ta có thể làm ra quyết định, ta sẽ không muốn cùng người kia cả đời.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *