Quý Ngọc – Chương 1 – 3

Chương 1

Thật mơ hồ, nửa mơ nửa tỉnh.

“Đáng thương, mới mười bốn tuổi đầu.”

“Ai nói không phải đâu? Cũng không phải là cái loại hồ mị trong Câu Lan viện. Nguyên lai cũng là con của bình dân dân chúng như chúng ta, nếu không phải quá khó khăn cũng sẽ không bị bán vào phủ.”

“Nghe nói hắn còn ca ca cùng tỷ tỷ?”

“Đúng vậy, cha mẹ hắn nguyên bản tính bán tỷ tỷ hắn vào làm nha đầu, dù sao nhi tử tự nhiên là lưu lại để nối dõi tông đường. Ai biết gia chúng ta thế nhưng coi trọng hắn.”

“Chỉ sợ cha mẹ hắn cũng không biết hắn bị bán vào đây làm cái gì. Nếu biết là làm thỏ gia tử chỉ sợ dù có chết cũng sẽ không bán vào đây. Bọn họ nguyên bản không muốn bán tử khế, nghĩ tương lai còn đem con mình về đi?”

“Đúng vậy, bán vào giống chúng ta làm hạ nhân, tốt xấu còn có điểm hi vọng. Chủ tử tốt có thể thêm chút tiền, thú được tức phụ a. Hắn bộ dạng quá hảo, đáng tiếc a.”

“Đúng vậy, tính tình cũng thành thật, không thể so với mấy hồ mị tử kia. Tiểu hài tử đáng thương, nghe nói khóc một đem, ngày hôm sau liền ngã bệnh.”

“Ta nghe người ta nói, vì hắn lớn lên giống vị Cố công tử kia, gia chúng ta mới coi trọng hắn, có phải thật hay không?”

“Nào có cái gì Cố công tử, bất quá chỉ là con của phạm quan, thân phận quan nô mà thôi. Hiện tại thân phận còn không bắng chúng ta. Cùng gia chúng ta trước đây có vài phần tình nghĩa, gia mới đem hắn lưu lại trong phủ để chiếu cố. Hắn là người đọc sách, đối người vẫn thản nhiên, gia mới cho năm cái hồ mị tử tiến vào. Bất qua gia lại mua hài tử này về, có thể thấy được trong lòng gia vẫn chỉ có người kia.”

“Ai, tốt xấu gì gia cũng lấy thiếu nãi nãi còn có mấy thiếp thất, lại có hai tiểu thiếu gia cho nên lão gia cũng không quản hắn tư sủng. Lúc trước huyên náo tới lợi hại, gia vì vị Cố công tử kia không chịu cưới vợ nạp thiếp, sau lại không thể không khuất phục. Ngay cả luyến đồng cũng một tả một hữu tiến vào phủ.”

“Ai nói không phải đâu? Gia dù có lợi hại cũng không lay chuyển được lão gia. Lúc trước lão gia đem vị Cố công tử kia đánh đến chỉ còn nửa cái mạng, gia có thể làm thế nào?”

“Ngươi nói cưới vợ nạp thiếp cũng liền thôi, như thế nào còn lộng nhiều nam sủng như vậy? Hơn nửa vài người kia từ Câu Lan viện mua vào, nhìn liền cảm thấy không vừa mắt.”

“Đó là gia cố ý chọc giận vị kia. Từ sau khi gia cưới vợ nạp thiếp, vị kia liền đối với gia lạnh lùng, xa cách. Dù đem mấy cái hồ mị tử tiến vào cũng không làm hắn đổi sắc mặt. Thì tính sao, sự tình chủ tử nào đến phiên chúng ta nói.”

“Đúng vậy.”

“Niệm Thiều còn chưa tỉnh sao?”

“Niệm Thiều?”

“Thiếu gia cấp đứa nhỏ này sửa tên, vị kia tên có chữ thiều.”

“Gia chúng ta thật là cuồng dại a.”

“Cuồng dại?Ngươi nói hồ đồ cái gì, nam nhân cùng nam nhân nào có cái gì cuồng dại? Đi xem dược ngao xong chưa, nơi này ta giúp ngươi xem trong chốc lát.”

“Đã biết, Lý thúc”, thanh âm trẻ tuổi cười hì hì đi.

Một lát sau, miệng ta bị đổ thuốc vào, ta còn không mở được mắt.

Đây là có chuyện gì?

Ta như thế nào không nhớ gì cả?

Ta là ai?

Ta nhớ rõ địa phương ta sinh hoạt có nhà cao tầng cùng ô tô, nhưng ta không nhớ được chính mình là ai, tên là gì?

Ta nhớ rõ nơi đó không có lão gia cùng nô tài nhưng lại không thể nhớ nổi nơi đó là nơi nào.

Ta biết phụ mẫu ta không có khả năng đem bán ta bởi buôn bán con người là phạm pháp. Nhưng ta không nhớ nổi cha mẹ ta là ai.

Ta còn nhớ rõ nơi đó không có người nói khẩu âm giống như hai người kia.

Ta nhớ chính mình là nam nhân, nhớ mình không thông minh cũng không nhát gan, yếu đuối, nhớ rõ khẩu âm của mình là “tiếng phổ thông”, nhớ rõ chữ viết của mình là “chữ giản tự”. Ngoài ra không nhớ nổi cái gì khác.

Ta không phải “Niệm Thiều”, không phải bán mình làm nam sủng.

Nhưng ta hiện tại là hắn. Là ta vừa rồi nghe hai người kia nói chuyện, là ta uống dược chua xót, là ta toàn thân như nhũn ra, không mở mắt ra được, là ta….cái địa phương bí ẩn kia ẩn ẩn đau.

Này thuyết minh, ta là Niệm Thiều.

Ta cảm thấy thấp thỏm lo âu, một người ta cũng không biết, không biết nói ngôn ngữ của họ, thân phận lại là…nam sủng. Ta cảm thấy một ngày cũng không sống nổi. Về sau sẽ thế nào? Bị đánh chết? Già đi bị đuổi ra ngoài làm khât cái? Hay là bị phát hiện ta không phải Niệm Thiều, bị coi như yêu nghiệt thiêu cháy?

Mơ mơ màng màng nghe hai người kia nói chuyện hai ngày liền, biết người trẻ tuổi kia gọi là A Bình, chuyên môn chiếu cố ta. Người lớn tuổi gọi là Lý thúc, vì ta bị bệnh nên bị phái tới hỗ trợ.

Trên người dần dần có khí lực, ta cũng mở mắt. Giường gỗ, gia cụ bằng gỗ, rèm che bằng tơ, phòng vô cùng đơn giản, bài trí cũng đơn giản không kém.

“Niệm Thiều công tử, ngươi tỉnh?”, A Bình vừa mừng vừa sợ nói.

Ta gật đầu, mặc hắn đem ta nâng dậy, uy ta uống chén cháo hoa, một bên nghe hắn khuyên, “Niệm Thiều công tử, ngươi nghĩ thông một chút, nhẫn nại mấy ngày dành được chút tiền, qua vài năm sẽ được thả ra, liền đổi địa phương sống, còn có thể cưới tức phụ, nối dõi tông đường.”

Ta chưa nói cái gì, trước khi học được khẩu âm của bọn hắn, ta không dám mở miệng. Chỉ thùy hạ mi mắt, gật gật đầu.

Hắn thấy ta đáp ứng, lại nói: “Đây la mệnh a, chúng ta chỉ là dân chúng bình thường bán mình vào phủ, hết thảy cũng không do mình làm chủ, đành phải nhẫn nại sống, chết tốt không bằng sống nhục. Ngươi cũng không cần sợ hãi, gia trừ bỏ có thiếu nãi nãi còn vài cái tiểu thiếp, trong viên này còn sáu người cùng ngươi giống nhau. Một tháng cũng không tới phiên ngươi quá nhiều lần đâu.”

Ta cúi đầu thùy hạ ánh mắt.

“Thiếu nãi nãi bên kia, dù sao nam nữ khác nhau, các nàng sẽ không lại đây, xưa nay mặc kệ chuyện bên này. Ngươi phải coi chừng lão gia, nếu bên này xảy ra chuyện gì hoặc là gia tại đây rơi vào mĩ sắc, lão gia sẽ phạt. Ngài phải nhớ, trăm ngàn lần không cần ra khỏi viện, nếu chạm vào vị chủ tử nào, ngài sống không nổi đâu.”, hắn tiếp tục nhắc nhở ta.

Ta gật đầu đáp ứng.

“Tại trong viện này, không thể đắc tội Cố công tử. Hắn nguyên bản là công tử thế gia cùng chúng ta bất đồng. Đắc tội ai cũng tuyệt không thể đắc tội hắn. Bất quá hắn mỗi ngày chỉ đọc sách, vẽ tranh, đối với người đều thản nhiên cũng không phải người hay quản việc, cho nên chỉ cần không nháo đến trước mặt hắn cũng sẽ không dễ đắc tội hắn. Vài người khác hoặc là gia từ tiểu quan quán mua về hoặc là con hát, không cần để ý đến họ.”

Ta tiếp tục gật đầu.

“Dựa theo trình tự vào cửa, trừ Cố công tử, ấn theo trình tự kêu nhị công tử, tam công tử….đến lượt ngươi kêu Thất công tử. Biết điều đó để dễ dàng thôi, ngươi mệt mỏi rồi, nằm xuống nghỉ ngơi một lát đi.”

Ta gật đầu, để hắn giúp đỡ ta nằm xuống, nhắm hai mắt lại.

Ta phải làm sao đây? Trốn đi? Ra sân còn sân, ta trốn đi đâu? Trốn được ra làm cái gì? Làm khất cái? Trốn bị truy đuổi, bị bắt lại rồi đánh chết sao?

Nghỉ ngơi vài ngày, thân thể dần dần tốt lên. Có lẽ hiếu kỳ, trừ bỏ vị Cố công tử kia, vài nam sủng đều đến xem qua ta. Bộ dáng bọn họ đều là loại nam thân nữ tướng, một bộ môi hồng răng trắng, thiên kiều bá mị. Nhưng lại trang điểm, màu sắc y phục cũng sặc sỡ.

Ta nhìn qua gương, bộ dáng cũng được nhưng không giống bọn họ nữ khí.

Có lẽ ta luôn thùy hạ mi mắt cúi đầu không mở miệng nói chuyện, bọn họ không đến nữa. A Bình sau lưng luôn gọi họ là hồ mị tử, không phải không có nguyên nhân, xác thực họ cũng không giống nam nhân.

Ta thân thể tốt lên, cả ngày không có việc gì làm, cũng không dám đi ra viện, đụng phải ai ta cũng không biết chào hỏi như thế nào, lại càng không dám mở miệng nói chuyện.

A Bình nhìn ta thở dài, “Bọn họ tốt xấu còn có thể viết chữ đọc sách hoặc đánh đàn, xướng khúc không giống dân thường như chúng ta không biết chữ, không biết xướng khúc, ta bình thường còn có việc làm, ngươi lại không có gì? Nếu không ta dạy cho ngươi quy củ đi, tương lai vạn nhất đụng phải lão gia hoặc thiếu nãi nãi ngươi cũng biết hành lễ làm sao.”

Đúng là hợp ý ta, ta gật đầu.

Bất quá cũng chỉ nửa ngày là học xong.

Sau A Bình lại cho ta mấy bồn hoa nhượng ta chăm sóc, “Ta nhờ Lý thúc làm ra, trong phủ hắn quản hoa viên, nhiều mấy bồn thiếu mấy bồn cũng không sao. Ngươi bình thường chăm sóc chúng cũng có thể qua ngày.”

Ta gật đầu, “Cám ơn ngươi, cũng cảm ơn Lý thúc”, ta dần học được một ít khẩu âm của họ nhưng nói nhiều vẫn không được.

A Bình nở nụ cười, “Lý thúc nói khi nào hắn rảnh có thể đến chỉ ngươi dưỡng hoa. Nếu tương lai nguoi có thể dưỡng ra hoa quý cũng coi như có bản sự, tương lai có thể dựa vào mà kiếm sống. Lúc trước khi ngươi bị bán vào phủ, cha mẹ ngươi cũng cho Lý thúc chút ít cầu hắn bình thường quan tâm ngươi. Lý thúc cũng nói ngươi là ngươi thành thật nếu không hắn cũng lười quản việc này a.”

Nguyên lai là vậy.

Cơm chiều chỉ có một chén cháo hoa cùng mấy khối điểm tâm, ta có chút nghi hoặc nhìn A Bình. Tuy rằng trong này ở như giam cầm nhưng bình thường thức ăn tốt lắm, cái gì cũng không thiếu.

A Bình nhìn ta thở dài, “Gia hỏi thăm biết thân thể ngươi dưỡng tốt lắm, đêm nay sẽ lại đây….”

Cơ thể của ta lập tức cứng ngắc, nhất thời khẩu vị gì cũng không còn.

“Ăn đi, nếu cái gì cũng không ăn, dược cũng không ngừng a….”

Ta ăn cơm mà không còn khẩu vị gì, A Bình lại mang mấy đại dũng thủy hầu hạ ta tắm rửa sau đó nhượng ta ở trong phòng chờ.

Thời điểm hắn lui ra ngoài, ta nhịn không được bắt cánh tay hắn, ta thật sự sợ hãi, sợ hãi đồi diện với cái cục diện kia.

A Bình đẩy tay ta ra, thở dài “Nhẫn đi, nhẫn liền qua, đây là số mệnh a”, sau đó đi ra ngoài đóng cửa.

Ta không biết mình ngồi trong bao lâu, thiếu gia kia tới rồi, bên ngoài gian phòng đang cho người hầu hạ hắn tắm rửa, sau cho người lui xuống mới tiến vào phòng.

Đi đến ngồi bên ta, đem ta ôm lên đùi, chưa nói cái gì liền hôn miệng ta mang theo môt cỗ mùi rượu.

Thân thủ đi đến vạt áo ta, tại trước ngực ta nhu niết, ta cả người run lên, hắn liền nở nụ cười, càng nhu niết lợi hại hơn, tay kia lại lần mò tới thân dưới ta.

Ta toàn thân bắt đầu nóng lên, vội vàng nhắm mắt lại, cắn chặt môi, không nghĩ phát ra một âm thanh nào. Nguyên bản tôn nghiêm đã không còn, thân phận của ta không giống A Bình có thể dùng hai tay nuôi sống bản thân mình, thậm chí không có khả năng thẳng lưng mà sống. Ta chỉ có thể bảo vệ tốt tình mạng mình, chỉ có thể nghĩ biện pháp sống sót.

Ta rất nhanh tại trong tay hắn bắn ra, sau đó bị hắn đặt trên giường, hắn một bên cắn ta, một bên thâm nhập nơi chưa ai nhìn kia, không biết còn đổ cái gì. Lộng trong chốc lát, liền đỉnh tiến vào.

Ta kêu ra tiếng, đau quá.

Hắn trấn an ta một lát, hạ thân tiếp tục từ từ tiến vào, mở miệng trêu đùa, “Đừng cắn môi, ta muốn nghe tiếng kêu của ngươi.”

Sau đó cả một đêm, từ trên giường xuống dưới giường, từ trên giường đến trên bàn, hắn nhượng ta bày ra đủ loại tư thế khuất nhục, nhượng ra kêu ra tiếng thậm chí nhượng ta khóc….mới thõa mãn dục vọng.

Cũng không như ta tưởng tượng xuất huyết nhiều, cũng không phải không thoải mái nhưng vẫn đau.

Cái này giống như khổ hình nhắm vào tôn nghiêm.

Sau đó khi trời mờ sáng, hắn ôm ta vào trong lòng vừa ôm lại thân, sau đó ôm ta ngủ.

Sau, ta nằm trên giường hai ngày thân thể mời dần khỏe lại.

Chương 2

Ta càng ngày càng ít nói chuyện. Trừ bỏ thiếu gia mỗi tháng đến một hai buổi tối, cùng một hai ngày tĩnh dưỡng thân thể, ta đều dưỡng hoa cùng phơi nắng ngẩn người qua ngày, chưa bao giờ bước ra khỏi cửa.

Hơn nữa chỉ khi mặt trời sắp lặn xuống núi ta mới đứng bên cửa sổ, ta không muốn gặp người cũng không muốn mở miệng nói chuyện thậm chí không muốn thấy ánh sáng dương quang tươi đẹp chói mắt kia. Kia là đại biểu cho quang minh cùng tương lai tươi đẹp, ta không hề muốn tiếp xúc. Ngược lại càng thích tịch dương cùng đêm tối. Và thích ngày mưa.

Nếu ngày mưa, trong viện một người cũng không có, ta sẽ đứng bên cửa sổ ngẩn người nửa ngày.

Nhìn không thấy tương lai cũng không thấy có hi vọng gì, ta bất quá chỉ là đang “sống” mà thôi.

Bởi vì ta chăm sóc hoa kiên nhẫn và cẩn thận, khi rỗi rãi, Lý thúc liền tận tâm dạy ta cách trồng hoa. Ước chừng nửa năm sau, ta dưỡng đệ nhất lan mỹ nhân đã nở hoa.

Thời điểm thiếu gia tới nhìn thấy, ngày hôm sau liền cầm đi, nghe nói là đưa cho Cố công tử.

Tuy rằng không hỏi tự lấy nhưng hết thảy nơi này, bao gồm chính ta, không phải đều thuộc về hắn sao? Hơn nữa ta thích trồng hoa, thích nhìn nó từ một mầm non dần trưởng thành, sau đó nở hoa nhưng không cố chấp phải có nó. Loại vẻ đẹp tự nhiên này, thời điểm nói sinh trưởng, sức sống đó so với đóa hoa còn đẹp hơn. Ta là người trồng hoa nhưng không phải người thích ngắm hoa.

Cách hai ngày, A Yên vẻ mặt đau lòng cầm một gốc hoa lại đây, “Cố công tử không biết tức giận cái gì nhưng lại đem hoa ném đi.”

Ta gật đầu, tiếp nhận chậu hoa kia, một lần nữa trồng lại.

“Cái gì a, công tử tân tân khổ khổ dưỡng lâu như vậy, nói lấy liền lấy, lấy đi lại không dưỡng hảo….”, A Bình tiếp tục than thở.

Ta không nói gì. Biết A Bình chỉ là lắm mồm, cũng không đến mức gây ra họa. Hơn nữa hắn nói nhiều như vậy cũng khiến cho căn phòng bớt yên ắng, khiến cho tuyệt vọng cùng bất lực của ta cũng không còn hiện rõ.

Kia hoa chung quy là cứu sống được. Sau khi nở hoa lại bị thiếu gia lấy đi cho Cố công tử. Ta vẫn không nói gì.

Vị Cố công tử kia, ta thấy hắn từ rất xa trong sân. Thoạt nhìn khí chất tốt lắm, thanh nhã như trúc, ăn mặc như văn nhân bình thường, trên mặt luôn thản nhiên. Hắn ở tại phòng lớn nhất, có bốn người hầu hạ giống như từng đọc sách, ngay cả danh tự cùng người khác cũng bất đồng, cái gì Thị Mặc, Thư Hương linh tinh.

Nhưng là, hắn vẫn là một nam sủng. Nguyên nhân hắn bất đồng là vì hắn là người đọc sách, hắn phẩm cách bất đồng, giam hắn trong lòng sắt cũng vì thấy bất đồng mới có vẻ hết sức đáng buồn.

Nếu vị thiếu gia kia thật sự yêu thích hắn như thế nào có thể đem hắn cùng con hát, tiểu quan, bình dân như ta ở chung?

Nhưng là trong mắt trong miệng A Bình, thiếu gia thực thương hắn.

“Gia chúng ta đối với Cố công tử thật tốt, lại mua rất nhiều thư đưa qua a.”

“Nghe nói gia cấp Cố công tử y phục mới, gần đây lại dùng thiên kim mua hương mặc, viết chữ sẽ có mùi thơm a.”

“Gia dẫn theo Cố công tử ra ngoài đạp thanh a.”

“Cố công tử bị cảm, gia hai ngày nay không ngừng chiếu cố hắn.”

“….”

Này nam nhân một bộ dáng yêu say đắm, rốt cục làm cho ai xem?

Thời điểm hắn cùng ta trên giường nhiệt tình vô cùng, không chút miễn cưỡng, nói miễn cưỡng phải là ta a. Ta đoán tại trên người khác cũng không kém nhiều lắm, bất quá người khác ước chừng phối hợp với hắn.

Tình cùng dục có thể tách ra, điều này ta tin tưởng.

Nhưng thâm tình…đặc biệt buồn nôn a, lấy lòng, chỉ là hành động bên ngoài, thật giả dối.

Bất quá Cố công tử cùng thiếu gia giống nhau, người đọc sách đại khái tâm tư không giống, chẳng phải dễ dàng thấy rõ. Ai biết bọn họ qua lại thế nào?

So với bọn họ, ta càng thích xem người khác. Bởi vì xuất thân thấp hèn cho nên bọn họ vui vười tức giận đều tùy ý, có một cỗ hơi thở phố phường. Ta như đang xem diễn, nhìn họ trong sân đi tới đi lui. Vẫn bảo trì khoảng cách an toàn, nhìn bọn họ sảo, nháo, cười, khi cao hứng còn xướng một đoạn.

Có một ngày có chuyện xảy ra.

Quản gia đem chúng ta tụ tập cùng một chỗ, nói ngũ công tử cùng một nha đầu thông dâm, bị bắt gian. Sau đó tại trước mặt chúng ta, hắn bị tươi sống đánh chết. Tại đây gần một năm, ta cũng không nhớ rõ tên của bọn họ cũng không có nói qua một câu. Tại thời điểm hắn bị đánh chết, ta rốt cục biết hắn gọi là Lâm Lang, một cái tên đầy nữ khí. Lâm Lang a, xuất thân là con hát, nguyên lai cũng thích nữ nhân.

Nguyên lai bọn họ cũng không phải ai cũng tình nguyện ở trong này làm nam sủng. Ta tự nhiên ý thức được điểm này.

Cố công tử là người đầu tiên phất tay áo rời đi, quản gia kia hừ một tiếng lại chung quy không dám nói tiếng ngăn trở.

Chỉ còn lại chúng ta nhìn người kia bị đánh cho huyết nhục mơ hồ, dần dần không còn sinh khí.

Ta về phòng liền phun ra, A Bình sắc mặt cũng trắng bệch.

Thiếu gia không có xuất hiện, ta còn nhớ rõ đã thấy hắn trong sân hướng thiếu gia làm nũng. Sinh mệnh trôi đi thật sự dễ dàng, người đã chết nhưng vị quản gia kia vẫn mang vẻ mặt khinh thường phỉ nhổ thi thể, không có chút…thương hại cùng với giết người mà thấy tội lỗi.

Bọn họ không coi trọng sinh mệnh cũng không sợ hãi tử vong.

Chỉ một tờ khế ước bán mình mà gia tộc này có thể tùy ý quyết định sinh tử của chúng ta. Một màn lãnh khốc này nhượng ta nhìn rõ ta đến tột cùng là đang sinh hoạt trong cái dạng thế giới gì.

Lâm Lang, tiếng kếu thảm thiết của hắn hòa cùng bộ dáng một mảnh huyết nhục như ở trước mắt ta, ta sợ hãi, A Bình cũng sợ hãi, hắn phải ở lại trong phòng ta, có như vậy hai người mới ngủ được,

Thẳng đến thiếu gia lại tới, A Bình mới trở về phòng hắn ngủ.

“Mấy ngày nay, hạ nhân kia luôn ngủ trong phòng ngươi.”

Ta gật đầu.

“Có phải hay không bị sợ hãi?”

“Ân”.

Hắn ôm sát ta, “Không cần sợ, ta ở đây a. Ngươi là người biết an phận, sẽ không phạm việc như vậy cho nên không cần sợ hãi.”

Thân thể hắn cường tráng ấm ap, ôm ấp như vậy xác thực mê người. Nhưng là nghĩ đến Lâm Lang, tâm lại cảm thấy càng lạnh.

Ta thân thủ nắm eo hắn, vùi vào lòng hắn, tại đây ban đêm, tạm thời hưởng thụ nhiệt độ cơ thể cùng ôm ấp.

Hắn nhẹ giọng nở nụ cười, tại bên tai nói: “Gia thích nhất nhìn bộ dáng không cam lòng lại không muốn nhẫn nại của ngươi, quả là một phen phong tình khác a. Cũng thích ngươi hiện tại ngoan ngoãn. Gia thật thương ngươi.”

Ta nhắm măt lại, chôn sâu trong lòng hắn. Hắn hôn ta vài cái, ôm ta ngủ, ta rất nhanh tại ấm áp này đi vào giấc ngủ.

Phê phán hoặc đánh giá đều không có ý nghĩa, ta chỉ cần thanh tỉnh là đủ.

Thời điểm quá niên, thiếu gia tự nhiên là cùng lão gia, thiếu nãi nãi cùng nhau sum vầy. Chúng ta, những người này, không có nhà. Có lẽ bởi vì Cố công tử quá mức đặc thù, vài người khác không tự giác liên hợp cùng nhau, bình thường cùng nhau ngoạn nháo, hiện tại cũng cùng nhau quá niên.

Bọn họ cũng cho người mời ta. Ta không đi.

Không phải xem thường bọn họ, đồng dạng thân phận ai xem thường ai a.

Ta không nghĩ gần họ, không muốn biết họ, không muốn người khác hiểu, không muốn bị vây quanh với những người có cùng thân phận.

Ta không thích sự vui vẻ tựa như khói mây này, bởi vì khói mây tan hết cô độc, bàng hoàng sẽ càng rõ ràng.

A Bình hiển nhiên là hiểu lầm, cho ta là không quen nhìn thấy họ, ngược lại đồng ý với hành động của ta.

Chúng ta hai người cùng nhau ăn cơm tất niên, uống một chút rượu trái cây. Ta tắm rửa ngủ sớm, không thức đêm. Không có gì đáng giá để ta chờ, vô luận là quá khứ hay tương lai.

Ngày đầu năm, Cố công tử lại đến phòng ta. Hắn một lượt đánh giá ta cùng hoa thủy tiên trong phòng, ngồi xuống nhìn A Bình vì hắn pha trà, nhíu nhíu mày không có ý định dùng.

Ta uống một ngụm trà nóng, lẳng lặng chờ hắn nói ý đồ đến.

“Thủy tiên này là do ngươi dưỡng?”

Ta gật đầu.

“Dưỡng không sai. Hai chu mỹ nhân lan cũng là ngươi dưỡng?”

Kỳ thật là cùng một cây, bất quá ta cũng không phản bác, vẫn gật đầu.

“Xem ra ngươi thực thích yên tĩnh. Ngươi biết chữ sao?”

Ta lắc đầu, nghi hoặc hắn vì cái gì hỏi vậy.

“Muốn học không?”

Ta giương mắt nhìn hắn, lần đầu tiên thực sự đánh giá hắn, hắn thực anh tuấn, nho nhã, vừa thấy đã biết hắn là thượng nhân chi nhân cùng chúng ta thực bất đồng. Sắc mặt hắn vẫn thản nhiên, nhìn ta chờ câu trả lời.

Ta gật đầu. Nhận thức chữ luôn có lợi, về sau nếu có thể đi ra ngoài cũng không dễ dàng bị lừa.

“Ngày mai, buổi sáng đến chỗ ta.”

Ta lại gật đầu.

Hắn nhìn ta vài lần, không nói gì nữa, chuẩn bị đứng dậy rời đi.

Ta cầm một gốc thủy tiên hướng về phía hạ nhân đi theo hắn, hắn khẽ gật đầu, ý bảo hắn nhận lấy. Sau đó hướng ta gật đầu, liền li khai.

Chương 3

Ngày hôm sau, ta lần đầu tiên ra khỏi cửa phòng. Sáng sớm dương quang nhượng ta cảm thấy  không thích ứng.

Đến nơi Cố công tử, sau khi thông báo, nhận được cho phép ta mới vào cửa. Hắn dạy ta nhận thức mười chữ, lại dạy ta cầm bút như thế nào, sau đó cho ta tự mình luyện tập. Cũng rất tùy ý.

Ta nguyên bản căng thẳng, tâm cũng có chút buông xuống, thật sự tập trung viết mười chữ kia. Chữ phồn thể nét thật nhiều nhưng vì ta biết chữ giản thể nên có thể đại khái đoán ra vài chữ này nên cũng không quá khó khăn.

Bất tri bất giác cũng quá trưa, thẳng đến khi hạ nhân thỉnh hắn dùng cơm trưa còn nói thiếu gia sẽ tới dùng cơm chung, ta mới đi ra, yên lặng trở về phòng mình.

Chăm sóc hoa cỏ, dùng nhánh cây viết trên bùn những chữ kia.

Cũng không phải biết chữ có thể thay đổi vận mệnh chính mình, nhìn Cố công tử sẽ biết, tại đây thân phận thấp, có học vấn cũng không dùng được.

Nhưng là biết chữ nhượng lòng ta vui sướng giống như một loại hy vọng. Tại địa phương lạnh lẽo đầy tuyệt vọng này có thể nhượng ta có động lực tiếp tục sống. Thậm chí có một tia hi vọng tương lai thoát khỏi vận mệnh này.

Trong viện có gió thổi cỏ lay gì, thiếu gia đều sẽ biết.

“Ngươi gần đây học chữ?”

“Ân”.

“Thích không?”

“Ân”.

“Thật là hiếu học, ta cho người đem cho ngươi ít giấy và mực đến.”

“Cám ơn gia”, ta thấp giọng nói.

Hắn nở nụ cười, nâng cầm ta lên nhìn chằm chằm, “Ngươi vẫn không nói gì ta sẽ nghĩ ngươi câm điếc a.”, tại ngoài miệng ta hôn trong chốc lát, “Cái miệng nhỏ nhắn thật ngọt, thanh âm cũng dễ nghe như thế nào lại không thích nói đâu.”

Ta thùy hạ ánh mắt, hai tay đặt trước ngực hắn.

Hắn ha ha cười buông tha ta, đem ta ôm sát, “Không thích nói liền thôi, gia cũng thích ngươi ngoan ngoãn, giống thỏ con.”

Ta nhắm hai mắt lai, trên giường cần nhẫn nại chịu khổ nhưng nhượng ta cảm thấy thoải mái bộ phận kia. Nhưng sau cuộc nói chuyện nhượng ta cảm thấy không thích hợp, không nghĩ ứng phó nên chờ hắn nhanh nhanh ngủ. Chỗ tốt duy nhất là hắn thích ôm ta ngủ mà ta thích nhiệt độ cơ thể cùng cái ôm chặt chẽ. Như vậy về đêm, ta có thể ngủ thật ngon.

“Ngươi học rất nhanh, trước kia chưa từng học qua sao?”, Cố công tử tìm tòi nghiên cứu nhìn ta.

“Ân”.

“Ngươi thực thông minh. Bất quá chữ viết còn xấu, ta cho ngươi quyển bảng chữ mẫu, ngươi cầm rồi chính mình luyện tập đi.”

“Hảo”.

“Ngươi có giấy và bút mực chưa, ta đây dạy ngươi nhận thức sau, ngươi trở về phòng mình chậm rãi luyện tập đi, không cần đợi ở chỗ ta.”

“Dạ”.

Nhận thức hết chữ, ta cầm bảng chữ mẫu trở về phòng mình, A Bình lại gần, “Công tử, ngươi hôm nay muốn viết chữ?”

“Ân”, ta gật đầu.

“Cố công tử luôn không quan tâm ai, ngươi nói hắn vì sao muốn dạy ngươi biết chữ?”

“Ta cũng không biết”, ta cũng không phải không nghi ngờ.

“Có thể hay không là gia muốn cho ngươi biết chữ cho  nên nhượng cố công tử dạy ngươi?”

Không giống. Y theo tính tình Cố công tử, thiếu gia chỉ sợ không ra lệnh được hắn. Hơn nữa, ta là nam sủng của thiếu gia.

Ta lắc đầu, “Ngươi muốn học sao? Ta dạy ngươi.”

“Ta biết tên của chính mình, biết được vài con số là đủ rồi”, hắn nhếch môi nói, “Trước  kia cũng có người dạy ta một chút nhưng là ta quá ngốc không nhớ được. Ngươi hảo hảo học đi, nếu tương lai có thể đi ra ngoài, có lẽ sẽ dùng đến?”

Ta gật đầu, im lặng luyện chữ.

Thời gian chăm sóc hoa cỏ ta đều dùng để luyện chữ. Cuối cùng thoát khỏi những ngày ngẩn người, nửa sống nửa chết. Tinh thần cũng tốt hơn nhiều. Tuy rằng xa vời, thậm chí căn bản không có mục tiêu xác định nhưng một ngày nào đó ta có thể có năng lực rời khỏi nhà giam này đi.

Ở nơi nào đó, làm một việc gì đó. Cuối cùng ta vẫn mơ hồ thấy được một chút hy vọng.

Thân thể xích lõa bị thiếu gia ôm trên đùi, làm xong hắn không lên giường ngủ lại ôm ta ngồi xuống cạnh bàn học, “Nhượng ta xem chữ ngươi viết đi.”

Ta có chút quẫn bách kẹp chặt chân, sau đó đem chữ ta viết cho hắn xem.

Hắn cười hôn hôn ta, cánh tay đặt trên lưng ta, thuận miệng bình luận chữ ta viết, cho ta một ít đề nghị. Sau đó đem ta đặt ta trên bàn học, tại nơi ta viết chữ, bắt đầu đợt thứ hai…. Hắn tựa hồ so với dĩ vãng càng thêm hưng phấn cùng tùy ý….

Ta nghĩ ta hiểu được.

Nếu ta không có đoán sai.

Thiếu gia mua ta vào phủ là vì ta giống Cố công tử.

Hắn đối ta muốn làm gì thì làm là vì phát tiết hắn không thể trên người Cố công tử tận tình phát tiết dục vọng.

Cố công tử dạy ta đọc sách viết tự, là đem ta giống như quân cờ khi chơi cờ với thiếu gia, hoặc là, muốn  nhượng ta càng giống hắn một chút, co lẽ vì trốn tránh thiếu gia, co lẽ chỉ là hắn rảnh.

Mà sau khi ta cùng Cố công tử học viết chữ, thiếu gia rõ ràng đối với ta có dục vọng lớn hơn.

Ta biết ta đoán không phải là không chính xác.

Nhưng vậy thì đã sao, vì học được chữ viết và cách đọc, ta nguyện ý trả giá bằng thân thể.

Lúc trước ta không chút do dự đáp ứng cùng Cố công tử học tập, ngay cả nguyên nhân cũng không hỏi. Bởi ta thấy hắn đối với ta khinh thị, kia không phải nhằm vào ta mà là giống như người ở trên đối với hạ nhân khinh thị. Ta không được hắn để vào mắt cho nên ta không lo lắng hắn có ý hại ta. Ta với hắn mà nói, ngay cả chu mỹ nhân lan ta dưỡng cũng không bằng, hắn như thế nào đối với ta dùng tâm kế.

Nếu đã trả giá, ta liền thực yên tâm mà học tập. Xác thực ta không thích thơ bởi vì ta không thể đọc thành tiếng.

“Vì cái gì không thích đọc thơ, tình nguyện im lặng sao?”, Cố công tử hỏi ta.

Bởi vì ngôn ngữ có ma lực. Nói chuyện nhiều, chẳng sợ không thích cũng sẽ trở nên quen thuộc. Thanh âm lơ đãng trong không gian lộ ra rất nhiều tin tức như thái độ, tính cách, thân phận…. Nhược dựa vào thái độ chân thật của ta đối với hắn, giọng ta sẽ cứng nhắc mà lãnh đạm, không tình cảm. Nhưng ta không nghĩ lộ ra điểm này. Ít nhất ta cảm thấy, tại hắn xem ra, ta đối với hắn phải là mang ơn và nhiệt tình. Nhưng ta không có. Ta không hy vọng hắn hay ai khác biết được điểm này.

Ta cúi đầu không đáp lại.

Hắn có chút mất hứng, “Thôi, về sau cũng không cần mặc tả, ta cũng không có thời gian xem. Chỉ cần chính ngươi cảm thấy đã học đủ là được.”

Ta gật đầu.

Hắn nhìn chằm chằm ta trong chốc lát, mới mở miệng nói: “Bài học vỡ lòng của ngươi đã hoàn thành, về sau  ngươi muốn học cái gì? Thi từ hay tứ thư ngũ kinh?”

Ta không niệm thi vì sợ hoài nghi. Với thân phận này, ta chán ghét nhìn thi từ miêu tả phong cảnh cùng thế gian tốt đẹp thế nào.

Nhưng tứ thư ngũ kinh với ta cũng không có tác dụng gì, thân phận này đã định cả cuộc đời ta không có cơ hội tham gia khoa cử. Như vậy tứ thư ngũ kinh còn tác dụng sao? Có thể cho ta biết phương thức tư duy của người đọc sách thế giới này?

Ánh mắt ta thoáng nhìn qua giá sách, thấy được quyển “Luật pháp”. Ân, ta muốn học cái này. Tương lai nếu đi ra ngoài, mua phòng ở, mua ruộng đất, làm mua bán nhỏ đều cần khế ước, làm sao không hiểu được phép luật chứ. Nếu cùng ngươi khác tranh chấp đưa lên quan, cũng phải có lợi thế tranh chấp.

Ta ở đây là người không có gốc gác, không có thân nhân bằng hữu. Tương lai nếu có thể đi ra ngoài, càng tránh xa những người nhận thức ta. Nếu ta xảy ra chuyện, ai là người có thể giúp ta? Ai có thể bảo đảm cho ta? Không ai hết.

Trên đời này không có một người như thế.

Ta chỉ có thể dựa vào chính mình.

“Ta nghĩ học luật pháp”, ta nhẹ giọng nói.

“Luật pháp?”, Cố công tử kinh ngạc nhìn ta, “Học cái kia làm gì?”

Ta cúi đầu không nói.

Hắn cau mày nhìn ta trong chốc lát, sau đó cầm cuốn Luật Pháp kia đưa cho ta, “Dù sao ngươi đã nhận thức đại bộ phận chữ thường dùng, quyển sách này ngươi cầm về đọc đi.”

“Cám ơn”, ta nhận sách, cáo từ ly khai.

Loáng thoáng nghe được Thư Hương bên người Cố công tử oán giận ta không biết tốt xấu.

Ta chỉ là cầm cuốn pháp luật kia, yên lặng trở về phòng mình.

Sau khi đem cuốn sách pháp luật đưa ta, Cố công tử tựa như mất hứng thú dạy ta. Ta cũng liền khôi phục thói quen không ra khỏi cửa, mỗi ngày trừ bỏ chăm hoa chính là luyện tự.

Biết chữ luôn có chỗ tốt, trong viện có vài hạ nhân đến nhờ A Bình nói ta viết thư nhà hộ. Ta nghĩ nếu có thể đi ra ngoài, nếu ta không tìm thấy việc làm ít nhất có thể mở sạp, giúp người khác viết thư hoặc đơn kiện. Hiểu được luật pháp, viết vài đơn kiện hẳn là không có vấn đề.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *