Đế Trường Trạch – Phiên ngoại 1 – 4 [hoàn]

Phiên ngoại 1

Vài chuyện trong lúc Khương Hy trưởng thành

Từ lúc Khương Hy bắt đầu hiểu chuyện liền biết mình đặc biệt hơn so với những đứa trẻ khác.

Đầu tiên, bé là Thái tử Khương quốc.

Thái tử là cái gì chứ?

Một trong những lão sư của bé, Gia Cát Du tiên sinh đã từng giảng như thế này: Thời kỳ Thương Chu, con trưởng của Thiên tử cùng chư hầu thì gọi là Thái tử. Thế nhưng bắt đầu từ tiền triều, chỉ có người được chọn để kế thừa ngôi vị hoàng đế mới được xưng là Thái tử, địa vị cực gần Thiên tử. Như vậy cũng là nói, ở Khương quốc, người chính là kẻ dưới một người trên vạn người!

Khương Hy vừa vỡ lòng học lịch sử cái hiểu cái không, lộ ra một bộ biểu tình ‘Mặc dù không hiểu nhưng có thể cảm nhận’.

Còn nữa, bé có hai người ‘phụ thân’ nhưng lại không có mẫu thân.

Lúc Khương Hy còn bé, phần lớn thời gian đều là nhũ nương trông coi, sau khi bé ngừng sữa mẹ đổi thành ăn canh trứng, cháo sữa này nọ mới được Khương Trạch và Khương Tố mang về tự mình nuôi nấng.

Khi đó Khương Hy đã học bò xong, thế nhưng không hiểu tại sao bé lại thường xuyên tìn nguyện ngồi một mình dưới đất chảy nước bọt cắn ngón tay cũng lười bò tới bò lui chơi đùa. Khương Tố liền sai người làm ra một ít bánh giòn mài răng thơm mùi trứng sữa, đầu tiên cho hài tử ăn một thanh, chờ đến khi bé có vẻ yêu thích thì bước ra xa một chút cầm bánh dụ dỗ, đến lúc bé lắc lư bò qua thì lại cho thêm một thanh. (Mèo: cái này sao giống dụ cún hoặc mèo quá vậy. Bòn bon nhà mình, mình cũng dùng cách này suốt)

So với Khương Tố kiên trì giáo dục, Khương Trạch thật sự quá mức không đủ kiên nhẫn, vì vậy chỉ cần thấy hài tử tình nguyện ngồi yên chứ không chịu tiến lên phía trước, Khương Trạch liền thẳng thắn quẳng bánh mài răng sang một bên, bắt đầu vui vẻ đùa giỡn nựng nịu tiểu hài tử.

—— đây là hài tử của y nha, béo béo tròn tròn, vuốt ve trong lòng xúc cảm thật tốt mà.

Đợi đến khi Khương Tố trở vền, nhìn thấy tiểu hài tử nhà mình đang dốc lòng giáo dục Tiểu Viên cũng rất là vui mừng, nhưng mà đến khie nhận ra Tiểu Viên đang ngồi bệch dưới đất, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, vẻ mặt cũng là muốn khóc không khóc được. Hắn bất đắc dĩ gõ trán Khương Trạch một cái, vòng tay ôm người vào lòng.

So với nữ hài tử, nam hài đại thể trưởng thành chậm, mười lăm mười sáu tháng mới bắt đầu học nói, đi đứng cũng là chập chững cất nước. Nhưng đến tận khi Khương Hy mười tám tháng vẫn không nghe bé gọi ai, cũng không chịu tập tễnh đi lại chỉ tình nguyện bò trên mặt đất. Vì vậy cung nhân bắt đầu xi xào thảo luân, có lẽ vị tiểu Thái tử lai lịch bất minh này có một chút kém trí.

Bất hạnh là, lời đồn này lại vọng vào trong tay Khương Tố, hắn lập tức đem ngọn nguồn dập tắt, còn trừng phạt không ít người tham dự trong đó, vì vậy trong cung đã không còn ai có can đảm nói thị phi về hài tử này.

Cho đến khi trở lại tẩm cung, nhìn thấy hài tử mập mạp đang ngồi dưới đất gào khóc, lại nhìn Khương Trạch vẻ mặt vô tội ngồi bên cạnh, hắn vốn đang muốn hỏi có chuyện gì xảy ra liền nhìn thấy tiểu hài tử chưa bây giờ tình nguyện bước đi hay mở miệng gọi người lại mếu máo, dùng ngữ điệu kỳ quay gọi một tiếng “Phụ vương”, sau đó nhanh chóng quơ quơ hai chân ngắn ngủn nghiêng ngã chạy vào trong ngực hắn.

Hai người bọn họ nuôi tiểu hài tử này cũng là phí tâm tổn sức.

Đến tận lúc này, cũng không biết vì sao Khương Hy lại rốt cục thông suốt, bắt đầu mở miệng học nói, học đi. Chỉ là vừa học thì phát âm không rõ, căn bản người nghe không phân rõ là đang gọi ai, sau đó lại đổi gọi phụ hoàng nhà bé là “Cha”, phụ vương đổi thành “Phụ thân” .

Cho đến tận khi bé tròn năm tuổi, tư duy bắt đầu rõ ràng mới khôi phục cách gọi “Phụ hoàng” dữ “Phụ vương” trước mặt mọi người, mà danh xưng kia đại để vẫn trở thành thói quen đến mãi tận sau này.

Lớn hơn chút nữa, Khương Hy rốt cục biết được bé cũng không phải không có mẫu thân.

Đó là đại yến mừng năm mới, Khương Trạch lệnh chúng thần mang theo đích trưởng tử tuổi tác thích hợp mang vào cung chơi đùa cùng Khương Hy, lúc đó bé con mới lần đầu tiên biết được tiểu hài tử nhà khác kỳ thật còn có huynh đệ tỷ muội cùng chơi đùa, một chút cũng không thấy cô đơn.

Vì vậy, ngay lúc đó bé liền đưa ra kháng nghị với phụ thân nhà mình —— bé cũng muốn một đệ đệ, hoặc một muội muội cũng được!

Khương Tố nghe vậy liền xoa xoa đầu bé, sau đó khom lưng nhẹ nhàng ôm bé lên.

Khương Hy ngoan ngoãn để bị ôm, thân thể nho nhỏ vùi trong lồng ngực dày rộng của Khương Tố, vượt qua hành lang quanh co thật dài trong hoàng cung..

Bé nghe được thanh âm ôn hòa trầm thấp của phụ thân nhà mình “Hy nhi còn nhỏ, có thể vẫn không biết, cha tại sao lại là mẫu thân của Hy nhi.”

Khương Hy không phải quá rõ ràng, vì vậy bé mở to đôi mắt nhìn Khương Tố.

Khương Tố chậm rãi nói: “Hy nhi là do cha hoài thai hơn chín tháng mới sinh ra. Thế nhưng sinh hài tử cũng không phải việc đơn giản, trái lại còn cực kỳ nguy hiểm —— năm đó khi cha sinh Hy nhi chỉ kém một chút đã… chết rồi.”

Khương Hy mở to cặp mắt đào hoa: “Chết?!”

Bé đã không phải tiểu hài tử hai ba tuổi, sẽ không giống như năm đó ôm chặt xác của bằng hữu miêu cẩu đã dần lạnh như băng, truy hỏi người lớn vì sao bọn họ không đứng dậy chơi đùa cùng bé nữa. Bé mơ hồ biết được, tử vong, đại khái là đi đến một thế giới mà bé không nhìn thấy được nửa.

Khương Hy nhất thời sợ hãi, bé vòng lấy cổ phụ thân nhà mình hoảng hốt nói: “Hy nhi không muốn cha chết, không để cho cha chết!”

“Hy nhi đừng sợ ” Khương Tố lại bước qua một ngã quẹo, thấp giọng an ủi, “Cha sẽ không chết.”

Năm đó, hắn chẳng qua tuổi trẻ khí thịnh, một mực tin tưởng Khương Trạch có thể hóa hiểm thành lành, cho dù nghe được Lý ngự y nói ‘cửu tử nhất sinh’ cũng cơ hồ không nghĩ đến kết quả xấu nhất. Cho đến khi Khương Trạch lâm bồn, trong lòng Khương Tố mới bắt đầu dấy lên hối hận cùng sợ hãi vô hạn.

Hắn thiếu chút nữa đã đánh mất Khương Trạch, sau này tuyệt đối không thể chấp nhận tình cảnh này nữa.

Vì thế, hắn từng gạt Khương Trạch đi tìm Lý ngự y, hỏi xem có cách nào dứt khoát từ bỏ năng lực này của Khương Trạch hay không, đương nhiên tiền đề là phải tuyệt đối an toàn. Lý ngự y sau khi hồi phục từ trong kinh hãi liền biểu thị không có phương pháp nào hoàn toàn từ bỏ, chỉ có thể dùng thuốc để ức chế. Loại thuốc này đối với thân thể nam tử cũng không gây tổn hại, mỗi đầu tháng dùng một chén, có thể bảo chứng tháng đó hoàn toàn vô sự.

Những năm gần đây, trừ lúc xuất chinh ở bên ngoài, phàm là yên tĩnh ở lại trong cung, hắn nhất định định kỳ theo dõi Khương Trạch uống thuốc.

Cho dù mấy năm nay y thuật của Lý ngự y càng lúc càng thâm sâu, thậm chí ba nắm trước lão còn biểu thị vết thương trên bụng Khương Trạch đã hoàn toàn khép lại, thân thể đã hồi phục đến thời kỳ đỉnh phong, có thể nói là so với ban đầu càng thêm khỏe mạnh. Khương Tố thủy chung vẫn là không dám mạo hiểm.

Khương Trạch đối với việc này tự nhiên lòng mang nghi ngờ, y vẫn rất muốn lần nữa sinh được một tiểu hài tử viền mặt giống Khương Tố, còn lại đều giống y, thế nhưng mấy năm nay lại không từng hoài thai. Tuy rằng y đã lệnh cho Lý ngự y luân phiên chẩn mạch cho mình cùng Khương Tố, thế nhưng chẳng nhìn ra bất kỳ đầu mối nào.

Cũng có thể là do chưa đến lúc.

Khương Tố có lẽ đang nhớ đến dáng dấp vui vẻ cùng với khi hơn dỗi của Khương Trạch, nhẹ nhàng mỉm cười.

Hắn nhẹ nhàng nói bên tai Khương Hy, “Hy nhi, con có thể không rõ, thế nhưng phải nhớ kỹ, có thể sinh con ra đời là một chuyện phi thường không dễ dàng. Vô luận tương lại Hy nhi quyết định thú nữ nhân hay cùng nam nhân trãi qua một đời, đều phải nhớ kỹ làm chuẩn bị vẹn toàn.”

Khương Hy ngẩn ngơ, bé dường như không rõ vì sao rõ ràng đang muốn đệ đệ hay muội muội lại bất ngờ chuyển đến việc của mình.

Khương Tố nói đến đây đã nhìn thấy tẩm cung ấm áp gần trong gang tấc, hắn rũ mi nói với tiểu hài tử trong lòng kết luận cuối cùng: “Ngoan, sau này không được nói những lời đó trước mặt cha ngươi.”

Khương Hy liền tựa vào vai Khương Tố gật gật cái đầu nhỏ.

… Những đạo lý này bé đều nghe hiểu, thế nhưng vì sao lại cảm thấy mình đang bị lừa gạt thế này?

……………..

Lại một năm nửa trôi qua, lúc Khương Tố cùng Viên Tú lĩnh binh xuất chinh Hung Nô thì, ngoại công của nhị hoàng tử Cơ Ngọc trước đây, Diêu Hy mưu phản. Đại binh kéo đến dưới chân thành.

Đương nhiên, Khương Trạch đối với việc này đã sớm có chuẩn bị, bất quá là  bắt ba ba trong hũ mà thôi.

Hai quân giao chiến bất quá vài canh giờ đã phân thắng bại. Khương Trạch mặc trường bào huyền sách đem Khương Hy khóa lại trong áo khoác ôm vào lòng, để bé cùng y đứng trên trường thành quan sát binh mã giao chiến bên dưới. Đợi đến khi Diêu Hy bị bắt giết, mà tất cả quân phản loạn đều đầu hàng, Khương Trạch mới hỏi bé một câu: “Tiểu Viên sợ sao?”

Lúc này Khương Hy mới tròn bảy tuổi, chính là lúc ngịch ngợm phá phách, chỉ có một mình cũng có thể đem toàn bộ hoàng cung khuấy đến gà bay chó sủa, thậm chí so với năm đó lúc Khương Trạch còn nhỏ càng kiêu ngạo thêm vài phần. Cái gì Trương Di, cái gì Gia Cát Du, cái gì Lý ngự y đều căn bản không quản được bé, cũng chỉ có khi đứng trước mặt Khương Trạch và Khương Tố bé mới chịu thu liễm tính tình, chăm chú đọc sách luyện võ.

Bé đối với Khương Tố chính là thoải mái kính yêu, nhưng đối với Khương Trạch lại là trong kính yêu mang theo nể trọng —— cũng có thể có có quan hệ rất lớn với việc mỗi lần bé học xong một thứ gì đó đều  bị đã kích “Phụ hoàng học nhanh hơn con”.

Chỉ tiếc Khương Trạch, Khương Tố đều quá bận, mỗi ngày chỉ có thể dùng tối đa một canh giờ để giáo dục bé, nếu không hẳn là các vị lão sư tình nguyện từ quan cũng không muốn nghe Thái tử chất vấn “Mười vạn câu hỏi vì sao” .

Khương Hy núp ở trong lòng Khương Trạch, đem mặt chôn ở trong hõm vai so với Khương Tố thì chật hẹp hơn nhiều, một lát len len lén dùng dư quang liếc về phía chiến trường sát phạt huyết tinh bênh dưới, lại rất nhanh chóng đem mặt chôn trở lại.

Nghe thấy câu hỏi như vậy của Khương Trạch, Khương Hy đầu tiên là gật đầu, sau đó lại chậm rãi lắc đầu.

Khương Trạch vuốt đầu của bé, nở nụ cười.

Huyết thống của Khương Hy là kế thừa trọn vẹn sự thong dong của Khương Tố và điên cuồng của Khương Trạch, dù cho vẫn còn nhỏ tuổi cũng phai rkhiến bé nhìn thẳng vào máu tươi cùng tử vong.

Vì vậy, đêm đó, Khương Trạch liền nhìn thấy tiểu hài tử ôm theo gối đầu chân trần đứng trước cửa, chỉ lộ ra một đôi mắt to tròn ướt sũng chăm chú nhìn mình.

Có chút kỹ năng, quả nhiên là bẩm sinh đã có, đồng thời vô sự tự thông.

Khương Trạch giống như đã dự liệu được phản ứng lúc này của Khương Hy, cực kỳ bình tĩnh ôm lấy bé đặt lên giường.

Từ lúc Khương Hy bốn tuổi, vì muốn cho bé học được tự lập, đến buổi tối bé đều được an bày đến phòng ngủ sát vách nghỉ ngơi. Ban đầu bé phi thường không quen việc không có hai vị phụ thân bên cạnh, trắng đêm khó ngủ, thậm chí có khi thật vất vả mới ngủ được, đến nửa đêm tỉnh lại cũng nhất định chạy về bên cạnh cha và phụ thân.

Đến nay đã qua ba năm, bé cũng đã quen với việc này, thậm chí còn rất hưởng thụ sự an tĩnh đó. Chỉ là đêm nay, hiển nhiên đã bị cảnh tượng ban ngày kích thích, Khương Hy rốt rục vẫn chạy đến trước giường của cha, tìm kiếm sự chở che.

Khương Trạch nghiêng người nằm trên giường, dùng tay chống đầu, một mái tóc dài như mực rũ xuống, đuôi mắt của y hơi xếch lên, hoàn toàn chính là tao nhã khuynh thành, phong lưu vô song.

Khương Hy chỉ cảm thấy cha mình rất đẹp, lại không biết là đẹp như thế nào, bé kéo kéo ống tay áo của y: “Cha, hôm nay kẻ mưu phản kia đã chết sao?”

Khương Trạch dùng tay nhéo nhéo gương mặt tròn vo của bé, trong lòng cảm khái gương mặt này đã không còn mềm mại như khi còn bé, nghĩ đến chừng hai năm nửa vẻ tròn trịa thiên chân này sẽ hoàn toàn tiêu thất, trong lòng thập phần tiếc nuối: “Đúng nha, từ xưa đến giờ mưu phản chính là trọng tội, đáng chết vạn lần.”

Khương Hy có chút chần chờ, nhẹ nhàng hỏi, “… Sau này, mọi người đều phải chết sao?” Phải chết, chính là biến mất.

Khương Trạch nói: “Chờ khi chúng ta chết đi, con cũng đã trưởng thành.”

Khương Hy phồng má lên, kiên định nói: “Hy nhi sẽ không trưởng thành!”

Bé cố chấp nhìn Khương Trạch.

Tính cách của bé có chút giống y, thế nhưng lại không quyết tuyệt bằng y. Khương Trạch có thể lý giải tâm tình này, chỉ cười cười, vươn tay nhéo gò má của bé: “Bây giờ nói như vậy vẫn là hơi sớm, bản thân con phải nhớ kỹ, chừng hai năm nửa lại nói với cha không muốn trưởng thành.”

Khương Trạch nói xong liền giúp tiểu hài tử đắp chăn: “Trời cũng khuya rồi, ngủ đi.”

Ngoại điện ánh trăng như nước, không gian dịu dàng yên tĩnh.

Phiên ngoại 2: Hồ quyển

 

Nguyên Sóc năm thứ tám, Khương đế thống nhất thiên hạ, tại Lạc thành xưng đế, sửa niên hiệu Nguyên Sơ.

Nguyên Sơ năm thứ mười hai, thiên hạ thịnh truyền Sở đế Mỵ Cận từng lường trước thất bại, vì vậy đã đem quốc khố của Sở quốc giấu kín, người có thể đoạt được bảo khố liền có tài lực chiêu binh mãi mã, phủ định vương triều Khương quốc vừa thành lập. Vì phòng ngừa bảo khố rơi vào tay Khương đế, trước khi lâm chung Sở đế đã sai người đem giấu bản đồ bảo tàng dưới Tung Hoành cung, giao cho cung chủ Tung Hoành cung bảo quản, khẩn cầu một ngày kia nếu cung chủ gặp được hậu nhân nước Sở liền đem bản đồ bảo tàng tặng cho hắn, hoàn thành đại nghiệp phục hưng.

Không lâu sau, dưới sức mạnh của lời đồn, bốn phương xuất động.

Tung Hoành cung, danh như ý nghĩa, lấy ý từ tung hoành ngang dọc, nghe đồn là do thiên tử tiền triều xây dựng, dụng để giải quyết những việc triều đình không thể giải quyết. Sau đó tiền triều suy bại, Tung Hoành cung cũng theo đó mai danh ẩn tích.

Ai cũng không biết Tung Hoành cung đã thành lập từ bao giờ, chỉ biết nó đã tồn tại ít nhất trăm năm, thậm chí còn lâu hơn so với lịch sử Khương quốc.

Lời đồn đến nay rất mê người. Chỉ là cả thiên hạ hiện nay đều không có người biết được Tung Hoành cung rốt cuộc là ở nơi nào? Mà người của cung này càng xuất quỷ nhập thần, khiến người ta có thêm mấy phần cảm giác thần bí.

Huống chi, tương truyền mỗi đời cung chủ Tung Hoành cung đều là tài năng trác tuyệt, võ công đệ nhất thiên hạ. Chính vì vậy, thế nhân càng thêm hướng về Tung Hoành cung này.

Lời đồn càng ngày càng mãnh liệt, triều đình trên dưới tự nhiên cũng có nghe thấy, không nói Khương đế và Tịnh Kiên Vương, chỉ là Thái tử Khương Hy cũng đối với tin này cười nhạt.

Cậu từ nhỏ đã nhận được sự giáo dục của đại nho, cho dù là Khương Trạch gặp qua không quên cũng không dám ở trước mặt những đại nho này nói học thức của mình có bao nhiêu sâu rộng, huống chi chỉ là một Tung Hoành cung chủ trong bụng có ít kinh luân, vậy mà còn dám tự xưng đệ nhất thiên hạ. Về phần võ công, phụ thân nhà cậu từng nói, hiện tại trên thiên hạ người có thể sánh ngang với Khương Trạch không có mấy, mà Tung Hoành cung chủ thế hệ này bất quá mới hơn hai mươi tuổi, không có khả năng còn có tu vi cao hơn Khương Trạch.

Bất quá, mặc dù đem Tung Hoành cung chủ kéo đến vị trí so sánh với mình, Khương Hy cũng biết sợ rằng nhiều này không phải tầm thường. Vừa lúc hiện tại đã tròn mười tám, Khương Tố đồng ý để cậu xuất môn lịch lãm, cậu liền dẫn Trương Di lên Ngọc Long tuyết lĩnh.

—— Mà vị trí của Tung Hoành cung cũng vừa vặn tọa lạc trên Ngọc Long tuyết lĩnh này.

Ngọc Long tuyết lĩnh cao hơn hai ngàn trượng, thế núi chót vót, trên hai trăm trượng liền bắt đầu xuất hiện tuyết đọng, phong cảnh kỳ vĩ tráng lệ. Có ngọn núi này thay Tung Hoành cung che giấu, tự nhiên tuyệt tích nhân gian.

Lúc Khương Hy tỉnh lại, nhất thời không phân rõ mình đang ở đâu, hồi lâu sau mới nhớ rõ vừa rồi mình và đám người Trương Di đã thất lạc trên tuyết sơn, sau đó còn gặp tuyết lở, dưới cơn hoảng loạn cũng không biết đã chạy đến chỗ nào, sau đó chính là hôn mê.

Khương Hy mở cửa sổ.

Thế nhân đều không ngừng phỏng đoán xem Tung Hoành cung rốt cuộc ở nơi nào, lại ít có người phát hiện kỳ thực nó được xây dựa vào sơn mạch. Nơi này không dùng đèn nến để chiếu sáng mà là dùng dạ minh châu khảm tường, hoàn toàn có thể khiến cả tòa cung điện sáng rực như ban ngày.

Xem ra lời đồn Tung Hoành cung có tài phú cực lớn cũng không phải giải tạo… Bất quá số tài phú này cũng tuyệt đối không phải là được nước Sở lưu lại.

Khương Hy dựa vào cửa sổ lẳng lặng thưởng thức phong cảnh kỳ diệu của tòa cung điện này, chỉ chốc lát sau liền có tì nữ mặc bạch y đẩy cửa bước vào, nàng hai tay dâng lên y phục và đồ dùng hằng ngày, cúi đầu cung kính nói: “Thỉnh công tử tắm rửa thay y phục, theo nô tỳ đi bái kiến cung chủ.”

Dọc theo hành lang quanh co uốn lượn, bước lên hơn mười bậc thang lại đến một tòa nhà ấm áp, còn tản ra mùi rượu thanh mai. Trong phòng có một nam tử đang tựa vào trường tháp, quần áo cũng là một thân bạch y, tóc đen như mực, lông mày xéo dài chạm vào tóc mai, thần sắc lười nhác, mặc dù mặt lạnh như sương cũng là tuấn mỹ vô song.

Ánh mắt của hắn dường lại trên người Khương Hy, chỉ chốc lát sau liền lên tiếng “Ngồi, mời dùng rượu.”

Khương Hy liền ngồi xuống, nhấp nhẹ chén rượu, nghĩ đến cái này tất nhiên là dùng tuyết trên núi cao ủ rượu, mang theo một phần mát lạnh, nhưng vừa chạm đầu lưỡi lại ấm áp ngọt dịu, vương vấn dài lâu.

Chờ chậm rãi uống xong một chén rượu này, cậu liền nghe người ngồi phía trên nói: “Bổn tọa tên Trang Mạc.”

Lúc này Khương Hy cũng đứng dậy, cúi người hành lễ, cảm kích nói: “Nguyên lai là Trang cung chủ! Tại Văn Nhân Hy, đa tạ cung chủ cứu giúp!”

Trang Mạc từ chối cho ý kiến: “Ngươi tại sao lại đến Ngọc Long tuyết lĩnh?”

Khương Hy khẽ thở dài một cái.

Cậu tựa như đã bị gợi lên một hồi ức bi thương gì đó, ánh mắt cũng hơi tan rã: “Ta vốn cũng chỉ là một tên thư sinh, chỉ tiếc gia đạo sa sút… nghe nói trên đỉnh tuyết sơn này thừa thải tuyết liên liền muốn đến thử thời vận. Chỉ là không ngờ đến…. Dù sao cũng phải tạ ơn cung chủ.” Những lời này quả nhiên lời ít ý nhiều, càng bởi vì là đơn giản lại càng chọc người tưởng tượng.

Trang Mạc diện vô biểu tình nhìn bộ mặt của đối phương lần lượt lộ ra từng loạt thần sắc nghĩ lại mà kinh, vô cùng bất đắc dĩ, cùng với vẫn còn may mắn thì cũng không biết có bao nhiêu phần tin tưởng, chỉ đạm mạc nói: “Không cần gọi cung chủ, ngươi gọi ta Trang tiên sinh là được. “

Khương Hy cực kỳ thuận lòng người gọi một tiếng “Trang tiên sinh “

Cực kỳ bình tĩnh lại thoải mái.

Trang Mạc đưa mắt về phía những ngón tay thon dài xinh đẹp của Khương Hy: “Ngươi biết đánh đàn?”

Khương Hy gật đầu, phi thường thành thực nói: “Cũng coi như biết, bất quá đàn không được tốt.”

Văn nhân trên đời này đại thể đều thích khiêm tốn, càng là nhân sĩ tài hoa càng thích biểu hiện ra cái loại: “Tại hạ chỉ là một kẻ tầm thường thôi, các hạ chờ một chút liền có thể thấy ta tài kinh tứ tọa” này. Trang Mạc chỉ coi người đối diện cũng là như vậy: “Không sao, ngươi cứ thử xem.”

Vì vậy đợi đến khi đàn được đưa ra, Khương Hy ngồi xếp bằng, đầu ngón tay bắt đầu cử động, ngay khi thanh âm đầu tiên vừa vang lên, người đang nhắm mắt tựa trên trường tháp liền mở mắt ra, sắc mặt thay đổi.

Thật sự không tầm thường.

Tiếng đàn này… thật lòng mà nói thì khó nghe muốn chết.

Sau khi đoạn nhạc kết thúc, giữa hai người bị một bầu không khí trầm mặc bao phủ.

Khương Hy cùng Trang Mạc đối mắt trong chốc lát, cậu không nhịn được dùng ngón tay gãi gãi lên gò má đã nóng lên vì xấu hổ, nói: “Cầm nghệ của tại hạ cực kỳ không tốt, để Trang tiên sinh chê cười rồi.”

Trang Mạc: “…” Có thể đem tiếng đàn khó nghe như vậy chỉ nói thành “Không được tốt”, quả nhiên cũng là một loại khiêm nhường.

Nhưng thấy bộ dạng thiếu niên như vậy, hắn vốn muốn nói một câu “Không sao cả”, chỉ là bên tai vẫn không ngừng bị ma âm quấy nhiễu, xem bộ dạng này phỏng chừng là phải vang vọng suốt ba ngày ba đêm không dứt, hắn vẫn là nuốt lại một câu kia, bình thản nói: “Ngươi sau này… vẫn là đừng nên đàn nữa.”

Khương Hy nghe vậy, nét mặt nhất thời dâng lên một cỗ thất lạc: “… À.”

Trang Mạc lại trầm mặc một chốc, sau đó nói: “Ngoại trừ đánh đàn ngươi còn biết gì nữa?”

Đôi mắt của Khương Hy sáng lên: “Tại hạ còn biết thổi sáo!” Khương Trạch thiên phú hơn người chỉ cần y nguyện ý, cho dù ý cảnh không đạt đến nhưng trên mặt âm sắc tất phải không sai mảy may. Khương Tố ở phương diện âm luật này cũng có thể coi như một bậc đại gia, thế nhưng không hiểu vì sao đến phiên Khương Hy thì nhạc cụ nào cũng chơi không được, chỉ có ống sáo là có thể coi như thổi đến ra làn ra điệu.

Vì vậy khi còn bé, Khương Trạch luôn luôn thở dài vuốt ve Khương Hy vừa bị tiếng đàn khó nghe của mình dọa sợ, hai mắt lưng tròng nhìn y, than nhẹ.

—— Con nha, sau này không có việc gì thì nghìn vạn lần đừng ở trước mặt vị hôn thê của ngươi chơi trò giả văn nhã này đó!

Đương nhiên, lúc này Khương Hy hoàn toàn không cho rằng người trước mặt là vị hôn thê của mình, thế nên cũng không sợ khiến người kinh hãi, rất tùy ý chạy đi chấn nhiếp người ta.

Trang Mạc nhìn thấy bộ dạng này của cậu thì trong lòng khẽ động, vẫy người hầu bên cạnh nói: “Mang cây sáo trong phòng ta đến đây.”

Người hầu rất nhanh mang đến một cái hộp ngọc. Trang Mạc mở ra rồi chuyển cho Khương Hy.

Có lẽ là do quanh năm thấm nhuần thần khí của tuyết sơn, cây sáo ngọc này bề ngoài thập phần trong suốt sáng bóng, thậm chí khiến cho người ta thoạt nhìn liền có ảo giác bản thân đang nhìn ngắm thần vật, Khương Hy trong nháy mắt lộ ra một tia kinh diễm: “Cây sáo này…”

Trang Mạc lại nhớ đến tiếng đàn vừa rồi, bỏ qua yêu cầu muốn Khương Hy thổi một khúc, nhàn nhạt nói: “Thích thì bổn tọa tặng cho ngươi.”

Khương Hy nhanh chóng ngước mắt nói lời cự tuyệt: “Không, vô công bất thụ lộc, ta không thể…”

Trang Mạc bị một đôi đồng tử đen kịt như mực kia nhìn đến trong lòng khẽ động.

“Cũng không phải đồ chơi ly kỳ gì, ” sắc mặt của hắn vẫn nhẹ nhàng như trước, hiển nhiên hoàn toàn không đem một cây sáo ngọc giá trị khuynh thành thế này đặt vào trong lòng, “Cầm.”

Đã nói đến đây, lại tiếp tục từ chối liền trái lại có vẻ thiếu tự nhiên, Khương Hy hơi đỏ mặt nhận lấy.

Hai người liền nương theo cây sáo này hàn huyên, chỉ trong chốc lát đã trải lòng vui vẻ.

Bởi vì Khương Hy cũng không vội vàng thăm dò cái gì, mà Trang Mạc cũng là như vậy, thậm chí đối với Khương Hy còn như có như không mang theo một tia dung túng kỳ quái, vì vậy lần này hai người trò chuyện với nhau được cực kỳ vui vẻ.

Thậm chí song phương đều đối với lẫn nhau dâng lên một tia tán thưởng.

Nhưng trong lúc hai người vẫn đang cao hứng, bên ngoài lại có tiếng tỳ nữ cầu kiến cắt đứt. Khương Hy chỉ nghe được người nọ thì thầm vào tai Trang Mạc mấy chữ “Bên ngoài” “Giấu bảo đồ” gì đó.

Biểu tình của Trang Mạc nhất thời cũng lạnh cả lên, ánh mắt bắt đầu bắn ra một tia chán ghét.

Rất hiển nhiên, hắn phi thường không muốn ứng phó những người đó.

Nhưng Tung Hoành cung hiện là trung tâm thị phi, trăm năm yên bình có lẽ cũng bị hủy hoại chỉ trong chốc lát, Trang Mạc vô pháp để mặc cho chuyện như vậy dễ dàng phát sinh. Hắn liền xoay người về phía Khương Hy, khẽ vuốt cằm: “Xin lỗi, bổn tọa hiện tại có việc quan trọng cần xử lý.”

Sau đó cũng không chờ Khương Hy khách khí biểu thị mình không ngại liền ra lệnh cho người hầu: “Minh Nam, ngươi đưa Văn Nhân công tử đi dạo một vòng xung quanh đã.”

Hai ngày sau, Khương Hy đã đem địa thế của Tung Hoành cung đều ghi hết vào lòng, sau đó còn thừa dịp Trang Mạc không có thời gian chú ý liền chuồn êm ra khỏi Tung Hoành cung.

Trương Di đã đợi một lúc lâu rồi.

Từ nhỏ đến lớn, ngoại trừ hai vị phụ thân, người thân cận nhất với Khương Hy chính là Trương Di, vậy nên cậu có gọi hắn một tiếng “Thúc thúc” cũng không quá đáng. Mà lần này ra ngoài lịch lãm, cũng là do Trương Di đi theo chăm sóc cậu.

Lần đó mấy người lạc nhau trên tuyết sơn, lại tao ngộ tuyết lỡ, Khương Hy mất tích mấy ngày, Trương Di vì vậy mà thiếu chút đã phát điên rồi.

Khương Hy thưởng thức ống sáo trên tay: “Tung Hoành cung ẩn cư tại đại tuyết sơn hơn trăm năm, đã thoát khỏi giới quyền quý từ lâu, đại đa số người nơi này từ lâu đã quên mất tư vị của quyền thế. Cùng với nói cung chủ Tung Hoành cung Trang Mạc muốn đảo loạn thiên hạ còn không bằng nói, cây to đón gió.”

Nhất là vị Trang Mạc cung chủ này, thực ra lại là một người rất có ý tứ.

“Điện hạ có muốn rời khỏi nơi này chưa?”

“Không, còn có một chút vấn đề ta vẫn chưa điều tra rõ.” Rốt cuộc người muốn mượn danh Tung Hoành cung khởi sự là ai, cậu vẫn còn chưa biết được.

Trương Di không đồng ý nói: “Người phương nào phá rối sau lưng, mật thám tự nhiên có thể điều tra rõ, điện hạ hiện tại một người sẽ rất nguy hiểm. Thật sự không thích hợp.”

Khương Hy lại đánh trống lảng, không trả lời thẳng: “Hoa mai cao ở nơi này ăn rất ngon, lần sau con sẽ đem cho Trương thúc một ít… Ừ, cây sáo này cũng không tệ.” Cùng với, ánh mắt của người kia thật sự khiến trái tim cậu có chút ngứa ngáy nha.

Trương Di than nhẹ, hắn tự biết mình không thể khuyên được đối phương, liền nhắc nhở: “Bệ hạ rất lo lắng.”

Từ lúc Khương Hy ra đời, mỗi khi Khương Trạch hoặc Khương Tố xuất chinh, cách mỗi vài ngày liền cho người gởi một phong gia thư cho cậu. Hiện tại Khương Hy ra ngoài lịch lãm chạy đến đông nam, gia thư của hai bên cũng là không ngừng trao đổi —— dù sao bọn họ có tiền lại có quyền, cứ tùy hứng thôi!

Ngọc Long tuyết lĩnh cách hoàng cung có một tháng lộ trình, hiện tại nhận được gia thư được gởi cách đây một tháng của Khương Trạch, Khương Hy nở nụ cười: “Cha nói như thế nào?”

Trương Di: “… Bệ hạ nói, chờ người chơi đủ trở về… Bất quá, trước đó vẫn là nên bảo đảm cái mạng nhỏ của mình đừng bị chơi chết cái đã.”

Khương Hy nghe vậy thần sắc liền trở nên ôn nhu. Phần lớn thời gian, khí chất trên người cậu kỳ thực tương đối giống Khương Tố, tao nhã, ôn nhu, thế nhưng chỉ nháy mắt cậu lại nhớ đến một chuyện: “Chờ một chút, lần trước chuyện chúng ta gặp tuyết lở, thúc có báo cho bọn họ biết chưa?”

Ánh mắt của Trương Di liền nổi lên một tia đồng tình: “Có, ngay hôm người mất tích thuộc hạ liền sai người gởi mật thư khẩn cấp về kinh rồi.”

Khương Hy: “…”

Phiên ngoại 3

Mật báo cậu mất tích trong tuyết lở mấy ngày trước đã được gởi về, nếu dùng tám trăm dặm cấp tốc chuyển đi, như vậy tối đa mười lăm ngày mật hàm nọ sẽ đưa đến tay hai vị phụ thân. Cho dù lại viết một phong mật hàm báo bình an hỏa tốc đưa về, dựa vào trình độ buồn chán của vị phụ thân kia nhà cậu… không đến hai tháng nhất định sẽ tự mình chạy đến Ngọc Long tuyết lĩnh này giáo dục nhi tử.

Khương Hy lặng lẽ nuốt nước bọt.

Sau đó cậu liền âm thầm chạy về Tung Hoành cung, ở trước khi tỳ nữ bước vào đánh thức thì cởi áo nằm lại trên giường, đợi đến khi bị Trang Mạc đã hai ngày không gặp triệu hắn thì bầu trời cũng đã âm u rồi.

Trang Mạc đã bận rộn suốt hai ngày cũng không phải nhàn rỗi vô sự bỗng nhiên muốn tìm cậu, lúc Khương Hy đến nơi Trang Mạc đang ngồi uống trà với một người nữa, vừa nhìn thấy cậu sắc mặt của hắn vô thức nhu hòa hơn một chút.

Nam nhân xa lạ kia vừa nhìn thấy Khương Hy thì không khỏi quan sát một phen, lại đột nhiên mỉm cười, nghiêng đầu nhìn Trang Mạc, dùng loại ngữ điệu cực kỳ quen thuộc nói: “Vị này hẳn là Văn Nhân công tử, A Mạc, có thể giúp ta giới thiệu một chút không?”

Trang Mạc liền tùy ý giới thiệu: “Dịch Giang, Văn Nhân Hy.” Sau đó lại xoay người nói với Khương Hy “Ngươi cũng đừng bị bộ dáng của kẻ này lừa gạt, y chính là một tên yêu nghiệt thích ăn nói hàm hồ.”

Này, rốt cuộc cậu  cũng biết, thần sắc chán ghét khi lần đầu Trang Mạc gặp mình là từ đâu mà đến rồi.

—— Cái người trước mặt này cũng giống cậu có một đôi mắt đào hoa, đường nét dung mạo cũng coi như có mấy phần tương tự.

Đương nhiên, người này vẫn không tuấn mỹ bằng Khương Hy cậu.

Trong lòng Khương Hy thầm phê bình một câu, mang theo vẻ tự tin, hài lòng cong mắt, tựa hồ còn có chút kiêu căng mà hành lễ: “Dịch công tử, thất kính.”

Dịch Giang thấy vậy cũng không theo lẽ thường đáp lễ, chỉ là tiếu ý trên mặt càng sâu: “Cái tên A Mạc này trước giờ vẫn như vậy, chúng ta dù sao cũng coi như quen biết từ nhỏ, thế nhưng trước mặt người ngoài vẫn cứ một mực lạnh lùng. À! Phải rồi! Hắn từ nhỏ cũng không biết cách ở chung với người khác, nếu có chỗ nào đắc tội xin Văn Nhân công tử thứ lỗi.”

Khương Hy dùng nhãn thần không thể hiểu nổi nhìn đối phương, vờ như mình không nghe hiểu y nói cái gì, chỉ hàm hồ đáp lại: “Ha hả, sao dám sao dám, Trang tiên sinh là ân nhân cứu mạng của tại hạ, ngài ấy không chán ghét ta vô dụng đã là may mắn lắm rồi.”

Cứ như vậy ngươi tới ta đi, hai người thật ra đã lá mặt lá trái thăm dò nhau xong vài câu.

Trang Mạc thấy hai người dối trá như vậy, mặc dù vẫn diện vô biểu tình như trước thế nhưng Khương Hy lại mẫn cảm phát hiện đối phương có chút không nhịn được nữa.

Bất quá chuyện này lại có quan hệ gì cùng cậu đâu? Cũng không phải là cậu khởi đầu lần huyên thuyên này.

Ha hả.

Mạc danh kỳ diệu gặp gỡ Dịch Giang một lần, ba người liền cùng ngồi xuống ăn bữa cơm, tâm tình chốc lát. Đương nhiên trong quá trình “tâm tình” này phần lớn chính là Dịch Giang và Trang Mạc tán gẫu cùng nhau, Khương Hy thậm chí buồn chán đến mức còn đếm được Dịch Giang tổng công đã rót cho Trang Mạc ba chén rượu, gắp một lần thức ăn, ân cần đến mức cậu không khỏi có chút sởn cả gai óc.

Dù cho lúc đối phương gắp thức ăn qua, Trang Mạc đã thẳng thắn buông đũa xuống không tiếp tục dùng bữa nữa.

Đương nhiên, loại tiểu tràng diện này Thái tử đại nhân cũng không xa lạ —— bằng vào kinh nghiệm của cậu ở trong cung đã luyện ra được một cặp mắt chó kim cương bất hoại, thủ đoạn của cái người tên Dịch Giang này hiển nhiên còn quá thấp, Khương Tiểu Viên một điểm cũng không bị chết cháy trước mặt đôi cẩu nam nam nọ.

Vì vậy, cậu thản nhiên lại tự đắc dùng cơm uống rượu, khoái trá bỏ quên vị cung chủ đang xấu hổ đến cứng người đối diện.

Bởi vì mục tiêu điều tra rõ lời đồn về bảo tàng, Khương Hy tự nhiên cũng có tâm dò xét khắp nơi một phen. Bất quá có lẽ do cậu đã đem toàn bộ tâm lực đều ghi tạc vào con đường xuất nhập Tung Hoành cung kia, vì vậy những ngóc ngách giao lộ còn lại nơi này rốt cuộc là đi đến nơi nào cậu đều hoàn toàn không nhớ rõ. Thế cho nên, dò xét dò xét vài lần, cậu đều lạc đường chạy đến Tàng thư các trong Tung Hoành cung rồi.

Cũng may trước đây cậu đã nói với Trang Mạc muốn mượn sách trong Tàng thư các xem, vì vậy trong thời khắc tất cả cung nhân đều đang đề phòng ngoại giới như hiện tại, hành vi của cậu cũng chỉ coi như có chút phiền phức chứ không quái lạ.

Tục truyền Tung Hoành cung là do Thiên tử tiền triều thành lập, quỷ phủ thần công, cơ quan vô số. Thế nhưng có lẽ bởi vì tất cả những nơi Khương Hy đi qua đều thuộc về khu vực bình thường, cho nên cậu mặc dù có phát hiện một ít dấu tích của cơ quan mà thủy chung cũng không gây ra đại sự gì.

Đương nhiên, Khương Hy đối với những thứ này cũng không có quá nhiều hứng thú.

Tung Hoành cung trăm năm trước có thể nói là danh tiếng cực thịnh một thời, thế nhưng sau trăm năm, nhân tài điêu linh, không kể nô bộc, hiện tại nơi này phỏng chừng có được hơn mười kẻ tâm phúc võ công cao cường, tài học xuất chúng, thế nhưng nhóm người này lại chưa bao giờ xuất hiện trước thế nhân, thậm chí còn có chút ý tứ không muốn dương danh thiên hạ.

Bất quá, tuy nơi này không thể cho Khương Hy đáp án mà mình muốn, thế nhưng cái người tên Dịch Giang kia lại vừa vặn khiến cậu có thêm một phần đầu mối.

Nhắc tới cũng không thể không nói sự lập dị của người tên Dịch Giang này, làm một nhân vật phản diện, người này có thể nói là nhiều lời đến quá phận. Chỉ dùng thời gian ăn một bữa cơm Khương Hy đã có thể từ trong lời nói của y suy đoán được đối phương có một xuất thân cực tốt, lòng có hùng tâm tráng chí, còn đang cùng với người khác mưu tính đại sự

Khương Hy một bên lắng nghe một bên giả vờ bình thản, trừ những thông tin nọ ra cậu còn biết được người này là từ nhỏ cùng Trang Mạc lớn lên, thế nhưng lại không phải cung nhân Tung Hoành cung, đối với Tung Hoành cung lại có hiểu biết cực kỳ thâm hậu…

Tung Hoành cung sở dĩ có thể xây dựng ở nơi cao lãnh như vậy, lại làm đến khí thế dường này, phía sau nhất định có bảo khố tiền triều chống đỡ. Nếu thế, cuối cùng ai là người đem tin tức Tung Hoành cung sở hữu bảo tàng của nước Sở, dẫn phát giang hồ rung chuyển, bức bách Trang Mạc phải ra mặt?

Những người giật dây đến tột cùng có phải Dịch Giang hay không vẫn còn phải xem xét lại.

Nếu đã biết được những chi tiết này, việc đầu tiên Khương Hy cần làm chính là tra rõ thân phận của Dịch Giang, hiện tại nếu muốn ở lại Tung Hoành cung thì lại phải chịu không ít hạn chế, hơn nữa cơ thể của cậu vốn cũng không bị thương quá nặng, chỉ là do nằm trên băng tuyết quá lâu mà ngất đi, sau khi tỉnh lại có chút hư nhược, tĩnh dưỡng mấy ngày liền có thể hoàn toàn khỏi hẳn rồi.

Hai bên suy nghĩ, Khương Hy cảm giác bản thân vẫn là không còn lý do gì để lưu lại Tung Hoành cung nữa, liền tìm một thời gian nói lời từ biệt cùng Trang Mạc.

Trang Mạc mời cậu uống một chén tuyết trà, nghe ý định hôm nay đến đây của cậu cũng không nói lời lưu giữ, chỉ xoay về phía người hầu bên cạnh, nói: “Đi lấy một đóa tuyết liên đến đây.”

Khương Hy ngẩn ngơ.

… A, thiếu chút nữa cậu đã quên mình còn có một thân phận “Thư sinh gian thành gia đạo sa sút, đi hái tuyết liên kiếm tiền trả nợ làm thiết lập.

Thế nhưng cậu dù sao cũng là nhi tử của ảnh đế Khương Trạch, chỉ trong nháy mắt sững người xong liền ra vẻ mình cực kỳ chính nhân quân tử, kịch liệt cự tuyệt ý định tổ chức buổi tiệc “Ly biệt” của Trang Mạc. Đương nhiên, cự tuyệt cũng không phải là kết quả cuối cùng, Khương Hy chỉ có thể cẩn thận đem cái hộp ngọc đựng tuyết liên kia vào trong lòng.

Trang Mạc nhìn thấy bộ dạng này của cậu thì động tác khẽ run, môi cũng hơi cong lên, có thêm vài phần thân mật.

Đương nhiên, lúc này Khương Hy cũng không có chú ý đến biểu tình của Trang Mạc, cậu vẫn còn đang suy xét xem vị cung chủ Tung Hoành cung này rốt cuộc là có tính toán gì, vì sao lại vừa gặp mặt đã tặng cậu một cây sáo ngọc, ngày ly biệt còn tặng một đóa tuyết liên?

Nhưng mà Trang Mạc cũng sẽ không giải đáp cho cậu, trái lại lạnh nhạt nói: “Mấy hôm nay ta cũng muốn rời nhà một chuyến.”

Khương Hy: “À.”

“Ta cũng muốn đi Giang thành.” Trang Mạc nhìn biểu tình mờ mịt của đối phương, khí tức quanh người cũng bắt đầu trở nên sung sướng, “Đi cùng thôi.”

Khương Hy nháy mắt mấy cái.

Cậu luôn cảm thấy, dường như có chỗ nào đó không đúng?

Khương Hy cứ như vậy cùng Trang Mạc rời khỏi Tung Hoành cung.

Trang Mạc là một người rất biết hưởng thụ, lúc có thể ngồi sẽ không đứng, có thể nằm nhất định không ngồi. Người như vậy khi ra ngoài hiển nhiên sẽ không chọn phương thức nhanh nhất là cỡi ngựa, hắn chọn một cỗ xe ngựa vừa nhìn đã biết giá trị xa xỉ, thản nhiên lên đường.

Đường xá xa xôi, hai người cũng không thể mãi ngồi trong xe ngựa trừng mắt nhìn nhau. Vì vậy cả hai liền tiến hành đối thoại rất có độ sâu. Tỷ như:

Khương Hy: “Hoa cỏ cây cối nơi này cũng có bộ dạng đặc biệt riêng.” Phạm vi hoạt động của cậu trước giờ đại thể chỉ gói gọn trong Lạc thành, chỉ có thể đọc từ một ít sách du ký tạp đàm về sự khác nhau của phong cảnh xung quanh Ngọc Long tuyết lĩnh.

Trang Mạc nương theo tầm mắt của cậu nhìn quanh một lần, khóe miệng hơi hơi kéo lên.

Khương Hy: “Được rồi, vị Dịch tiên sinh ta đã từng có duyên gặp mặt một lần kia, không biết hiện giờ nơi nào?”

Trang Mạc: “Đi rồi.”

Khương Hy “À.”

Trang Mạc: “Y có tâm chiếm đoạt thiên hạ nhưng lại không có thực lực gì, lần này là muốn mượn danh tiếng của Tung Hoành cung khởi sự, thế nhưng ta cự tuyệt.”

Khương Hy không biết phải dùng biểu tình gì để đối mặt hắn, “…” Đại ca, chờ chút đi, hai người mới là đối tượng lớn lên cùng nha nha, cứ thoải mái nói hết với một người ngoài như ta thực sự được chứ?

Trang Mạc không hề để ý đến thần sắc vi diệu của cậu, chỉ nhàn nhạt ngưng mắt nhìn về phía ngoài cửa sổ, nói: “Khương đế nhất thống thiên hạ, thiên mệnh đã định, không ai có khả năng thay đổi cục diện này.”

Khương Hy nháy mắt mấy cái, đột nhiên cảm thấy tam quan của người này quả thực rất chính trực.

“Nếu như giúp y, con đường soán vị này nhất định phiền phức không ngừng.” Hắn dừng một chút, lại bồi thêm, “Ta chán ghét phiền phức.”

Hai người im lặng trong chốc lát, Trang Mạc hơi nghiêng đầu ngưng mắt nhìn Khương Hy, chăm chú hỏi: “Văn Nhân, cố hương của ngươi có lạnh không? “

Vấn đề này coi như bình thường, Khương Hy đáp “Mùa đông lạnh mùa hè nóng, tứ quý phân minh.” Giang thành cách Lạc thành mặc dù rất xa, thế nhưng khí hậu thật ra cũng coi như không sai biệt lắm.

Trang Mạc nhíu đôi mày rậm: “Ta chán ghét mùa hè bên ngoài.” Đã quen thuộc với sự băng giá vĩnh cửu của Tung Hoành cung, hắn tự nhiên vô pháp chấp nhận mùa hạ bên ngoài.

Khương Hy: “Hiện tại đang là giữa mùa thu, cũng không quá nóng.”

Lông mày của Trang Mạc càng nhíu sâu hơn, Khương Hy không thể nghe được cái câu hắn nhỏ giọng lầu bầu rốt cuộc là gì.

Ngoại trừ những đoạn đối thoại như vậy, đến ngày thứ tám rời Ngọc Long tuyết lĩnh, bọn họ lần đầu tiên gặp một nhóm chặn đường.

Sau đó bắt đầu liên tiếp không ngừng mà tương ngộ những người có mục đích đồng dạng: Tàng bảo đồ.

Sở đế Mỵ Cận dựa vào địa thế hiểm yếu chống cự suốt nhiều lăm, cho dù nước Sở đã từng đứng đầu năm nước, thế nhưng sau mấy năm giằng co này từ lâu đã sa sút kiệt quệ, chỉ cần nhìn nhóm nạn dân nước Sở năm đó là có thể thấy được chân tướng. Sau này Khương đế đăng cơ, phải qua không ít thời gian nghỉ ngơi dưỡng sức, đất Sở mới coi như khôi phục một phần vinh quang năm đó. Những người có thể suy nghĩ sâu xa cũng không một ai tin tưởng trên đời này còn có thứ gọi là bảo tàng Sở quốc.

Thế nhưng lại càng nhiều người nguyện ý tin tưởng, cho rằng trên tay cung chủ Tung Hoành cung có giữ thật nhiều bảo vật.

Việc này trong lòng những người đó rõ ràng, mà Khương Hy và Trang Mạc lại càng rõ ràng, những người đến đây cũng không phải loại du hiệp vì dân vì nước gì, mà chỉ là những kẻ cơ hội muốn nỗ lực phân liệt, phủ định Khương quốc. Đám người đó lần lượt bị Trang Mạc có tiếng cũng có miếng, coi như xứng đáng với danh hiệu võ công đệ nhất thiên hạ không chút nương tay mà đánh, đến một người thì phế một người.

Vốn lộ trình tối đa chỉ cần hai mươi ngày có thể đến Giang thành, đám người bọn họ lại dùng tròn một tháng mới đi tới.

Trong rừng cây nhỏ ngoại ô Giang thành, đoàn người lại gặp một đám thích khách.

Vốn Trang Mạc một người là có thể đối phó được, suốt cả đường đi Khương Hy cũng chưa từng ra tay lần nào, thế nhưng trên giang hồ đã dấy lên lời đồn, lần này cung chủ Tung Hoành cung xuất hành còn dẫn theo một nam nhân tướng mạo phi thường xinh đẹp, dựa vào kiểu thân mật cùng ăn cùng nghỉ của hai người mà xem, nhất định là nam sủng.

Bắt giữ tên nam sủng nọ, ép Trang Mạc giao ra tàng bảo đồ, có lẽ cũng là một loại biện pháp.

Vì vậy ngày hôm nay, Khương Hy liền phát hiện đám người trước kia vốn là đặt trọng tâm lên người Trang Mạc lại có hơn phân nửa chạy về phía mình.

Cậu nở nụ cười.

Cả chặng đường nhàm chán, vui đùa một chút hẳn là không sao đâu.

Nhưng mà.

Sau khi giải quyết xong phần lớn thích khách, chỉ còn một người sau cùng đang chơi đùa cùng Khương Hy, cậu đang muốn xoay người đánh cho thích khách nọ một kích, không biết từ đâu lại có một mũi tên nhọn mang theo âm thanh xé gió bay nhanh đến, xẹt qua vành tai cậu, đâm vào trong ngực thích khách kia khiến đối phương bị chấn động lui về sau ba bước, ầm ầm ngã xuống đất.

Khương Hy nhất thời có dự cảm bất thường, sắc mặt của Trang Mạc cũng chậm rãi trầm xuống.

Chờ đến khi dung mạo của người kia đập vào mi mắt, Khương Hy: “…”

… Hiện tại liền chuồn có kịp không?

Phiên ngoại 4

Trang Mạc cũng quay đầu lại, chăm chú nhìn về phía người vừa xuất hiện bên cạnh.

Võ công của hắn dù chưa đủ khả năng tự xưng độc bộ thiên hạ, thế nhưng muốn xếp ở trước năm lại không thành vấn đề. Thế nhưng kẻ ở trước mặt này, rất có thể đã vượt qua khả năng của người phàm tục.

Đây là một nam nhân rất đáng sợ, thần sắc Trang Mạc nghiêm nghị, nhưng ngay sau đó hắn lại phát hiện vị thanh niên trước mặt này cư nhiên có dung mạo rất giống Khương Hy, thậm chí so với Dịch Giang càng giống hơn.

Chỉ bất quá vẻ đẹp của thanh niên này lại sắc bén phiêu lượng hơn rất nhiều.

Trang Mạc có chút suy tư, đưa mắt nhìn về phía Khương Hy, chỉ thấy thiếu niên vốn sức sống bắn ra bốn phía, hiện tại lại tràn đầy bất đắc dĩ.

Xem ra chính là người quen. Trong đầu Trang Mạc hiện lên một suy đoán, sai, là thân nhân thậm chí là huynh đệ mới chuẩn xác nhất.

Thanh niên rũ mi, vươn ngón tay ra nhẹ nhàng ngoắc thiếu niên một cái, động tác đơn giản mà phong tình vạn chủng, “Lại đây, đến bên cạnh ta. “

Khương Hy lập tức nhăn mày sầu khổ, chậm rãi dịch từng chút qua, đến vị trí cách thanh niên một đoạn thì dừng lại.

Cậu dường như có chút sợ thanh niên này.

Ý thức được đáp án nọ, Trang Mạc có chút hơi nhíu mày.

Thanh niên quét mắt từ đầu đến chân Khương Hy một vòng: “Một lát nữa mới nói chuyện với ngươi”, sau đó đưa mắt dời lên người Trang Mạc ở gần đó, khẽ vuốt cằm: “Ta đã nghe về chuyện phát sinh một tháng gần đây, Tiểu Hy được các hạ chiếu cố, ta vô cùng cảm kích.”

Thái độ của y cao ngạo đến đương nhiên, thế nhưng thần sắc đích thực chân thành, rồi lại có mâu thuẫn khiến người không thể sinh lòng chán ghét.

Trang Mạc khẳng định suy đoán vừa rồi của mình, giọng nói cũng liền trở nên dị thường khiêm tốn: “Là việc trong bổn phận, không cần nói đến, ngài là?”

Việc trong bổn phận? Thanh niên tựa tiếu phi tiếu quét mắt nhìn hắn một cái, lười biếng nói: “Cha nó.”

Trang Mạc: “…”

Vì vậy, hành trình vốn có hai người liền biến thành ba.

Bất quá, suốt chặng đường còn lại trong xe ngựa, có thiếu niên nào đó rót nước bưng trà, đấm lưng bóp chân, chân chó không đành lòng nhìn thẳng.

Vào Giang Thành, ba người liền ở lại tại biệt viện của Tung Hoành cung.

Bôn ba hồi lâu tự nhiên phải nghỉ ngơi, Khương Trạch tựa trên nhuyễn tháp, nhắm hờ mắt hỏi thăm trạng huống của Khương Hy trên đoạn đường này.

Khương Hy thành thật trả lời, cuối cùng còn hỏi: “Cha là đến xem bọn người trong giang hồ này?”

Khương Trạch cười nhạo: “Đám ô hợp đó không đáng lo ngại.” Y tự nhiên là vì lo lắng cho Khương Hy nên mới đến, thế nhưng hôm nay nhìn thấy tiểu tử này chơi đến cực kỳ vui vẻ, bên cạnh còn đi theo một Tung Hoành cung chủ, cuộc sống qua ngày quả thật cực kỳ không sai.

Khương Hy nịnh nọt: “Cha anh minh!”

Khương Trạch ném cho cậu một ánh mắt, tựa tiếu phi tiếu.

Khương Hy hiểu rõ ông cha nhà mình, da đầu tê dại, thần sắc càng thêm nịnh nọt: “Nghe nói rừng mơ thành tây hiện đang nở rộ, phong cảnh xinh đẹp tuyệt trần. Nếu không…”

Khương Trạch phất phất tay: “Được rồi, chớ có loi nhoi trước mặt ta, tìm bằng hữu của ngươi đi chơi đi.”

Nhưng mà Khương Tiểu Viên lúc này cũng không phải muốn cùng bằng hữu chơi đùa: “Không! Không! Không! Một mình người đến đây nhất định rất buồn chán, ta ở cùng người! “

Khương Trạch đưa mắt nhìn tuyết đọng trên ngọn cây trong viện, lạnh lùng cười gằn một tiếng: “Ai nói ta đến một mình?”

A, giọng điệu này dường như không quá hữu hảo mà.

Tuy rằng không biết xảy ra chuyện gì, thế nhưng Khương Hy nháy mắt ý thức được, hai vị phụ thân từ nhỏ đến lớn ở trước mặt cậu ân ái đến mức suýt chút khiến tình ái quan của cậu bất chính —— hình như cãi nhau rồi!

Nhất thời hai mắt Khương Hy sáng rỡ: “Ngài và phụ thân đã xảy ra chuyện gì rồi?” Có chuyện hứng thú gì nhanh nói ra nhượng mọi người vui vẻ chút đi! Nhưng Khương Hy cũng rất nhanh ý thức được ngữ điệu của mình quá mức hồ hởi, lập tức nhanh chóng bày ra bộ mặt ngu xuẩn: “Ta là thật tâm muốn vì cha chia sẻ ưu phiền. “

Mà từ lâu Khương Trạch đã xem thấu hết thảy động tĩnh của cậu, chỉ ngoắc ngoắc ngón tay gọi nhi tử ngu xuẩn nhà mình khom lưng, vuốt ve nhẹ đầu đối phương, cười mà không nói.

Vì vậy, đêm đó Khương Hy liền cố gắng lắng tai nghe động tĩnh trong phòng lão cha nhà mình, thế nhưng có thể là do hiệu quả cách âm quá tốt, căn bản không nghe được bất cứ thanh âm gì.

Thế nên Khương Hy thẳng thắn tưởng tượng ra một đoạn lời kịch cực kỳ cẩu huyết: “Ngươi gần nhất cũng không gọi ta là Tiểu Điềm Điềm nữa, có phải ngươi đã hết thương ta rồi không! Ngươi nói! Ngươi nói đi! Ta không nghe! Ta không nghe!” này đó đó, rồi mới hài lòng đi ngủ.

Chỉ là đêm đó, lại có một người đến gõ cửa.

Người này thân hình vĩ ngạn cao ngất, khí chất thong dong trầm ổn, là loại người quanh năm chinh chiến tứ phương, trên người che không trụ một tia sát phạt quả quyết khiến thường nhân sợ hãi. Điểm mấu chốt nhất là Trang Mạc nhận ra người này: “Khương vương?”

Bảy năm trước, Khương Tố lĩnh binh xuôi nam, hai người từng có dịp gặp qua một lần.

Khương Tố gật đầu mỉm cười: “Trang cung chủ.” Hắn tự nhiên là có nghe nói về tình huống gần đây của Khương Hy, càng nghe nói Khương Trạch cũng không dẫn Khương Hy đi, trái lại còn lưu tại biệt viện này, thâm ý trong đó không cần phải hỏi.

Đường nhìn của Khương Tố xẹt qua Trang Mạc, sau đó dừng lại trên người Khương Hy, đem đứa nhi tử không khiến hắn bớt lo này quan sát từ đầu đến chân một vòng, trách cứ: “Hồ đồ.”

Khương Hy cười ngượng, làm nũng: “… Con đã biết sai rồi, phụ thân đừng nóng giận nữa mà…” Hoàn toàn không chú ý tới đến Trang Mạc bên cạnh đã là toàn thân cứng ngắc.

Khương Tố đem vẻ không được tự nhiên của Trang Mạc và sự thoải mái của Khương Hy nhìn vào đáy mắt, nhẹ giọng nói: “Không có lần sau.”

“Dạ!” Khương Hy quả đoán nhận sai, kiên quyết hối cải, đồng thời thành công dời đi cừu hận “Cha ở biệt viện của ta đợi người đến đó!”

Khương Tố cười cười.

Hắn nhịn không được vuốt nhẹ cái đầu chó của Khương Hy, mỉm cười nói: “Con ta từ nhỏ yêu thích hồ đồ, Trang cung chủ bao dung.”

Trang Mạc không hiểu vì sao có một điểm khẩn trương: “Không đâu, người rất… tốt.”

“Hở?”

“Có thể làm bằng hữu của Tiểu Hy là vinh hạnh của ta.”

Khương Hy: “…” Cách nói của người này có điểm không đúng nha.

Suy nghĩ một chốc cũng không hiểu được thâm ý trong cuộc đối thoại của hai người trước mặt, Khương Hy rất nhanh dứt bỏ một chút chuyện không được tự nhiên này, còn khoái trá quyết định: “Ngày mai ta bồi ngài và cha?”

Khương Tố liếc nhìn Trang Mạc đang cứng ngắc bên cạnh: “Không cần, ta với cha ngươi từ sớm đã có thu xếp.” Thiên hạ nhất thống đã được năm năm, tất cả chính sự đều ngay ngắn rõ ràng, hắn từ sớm vẫn thỉnh thoảng cùng Khương Trạch ra ngoài chơi một chút. “Ngươi liền theo Trang cung chủ đi tham dự lần đại sự này của võ lâm đi.”

Từ đây về sau, suốt tròn một tháng, bọn họ phi thường khoái trá nhìn một đám người bởi vì sự xuất hiện của Tung Hoành cung chủ mà khiến cho Giang thành gió cuốn mây phun —— nhìn bọn người tự xưng anh hùng hào kiệt, luôn treo bên miệng cái gì đại nghĩa quốc gia lại không ngừng đàm luận mơ ước bảo tàng của Tung Hoành cung, cũng rất có ý tứ mà. Chỉ là sau khi mọi việc xong xuôi, hai người lại mở ra kế hoạch du sơn ngoạn thủy, không chút nào bị trận phong ba này ảnh hưởng, dù chỉ nửa phần.

Về phần Trang Mạc đã mệt như chó và Khương Hy chẳng biết vì sao lại bị trói buộc bên cạnh hắn… Ha hả.

Bóng đêm càng sâu.

Khương Tố đã đi đến biệt viện tìm Khương Trạch, chỉ còn lại Khương Hy cùng Trang Mạc mắt to trừng mắt nhỏ.

Trang Mạc ý tứ bất minh, hơi cong khóe môi: “Thái tử Khương Hy?”

Khương Hy: “… Ha hả, đúng vậy.” Chuyện gì thế này, vì sao khi thân phận của cậu bị vạch trần xong lại không có một chút cảm giác khốc huyễn như trong tưởng tượng, trái lại còn xấu hổ tràn đầy là như thế nào?!

Trang Mạc trái lại nở nụ cười.

Người không thường cười, mỗi khi cười rộ lên phỏng chừng càng lộ ra quý giá hơn một ít. Vì vậy nụ cười này phảng phất giống như trận tuyết đầu mùa, có thể khiến cho cả người của Trang Mạc thoạt nhìn đều có vẻ dị thường ôn nhu.

Thậm chí khiến cho Khương Hy ngẩn người.

Trang Mạc dừng mắt trên người cậu, nhẹ nhàng nói: “Ngươi có lẽ đã quên mất, chúng ta đã từng gặp nha.”

Khương Hy: “Ơ?”

Trang Mạc rũ mắt: “Năm mười hai tuổi, ta không muốn ở Tung Hoành cung nữa, một mình len lén trốn ra ngoài, đi lạc đến kinh thành. Sau đó liền gặp ngươi.”

Khương Hy nháy mắt mấy cái: “… Này.” Mười hai tuổi đã đi lạc từ Tung Hoành cung, ngang qua nửa cái Khương quốc đến tận kinh thành, thật là thần nhân mà.

Về phần đã từng tương ngộ cái gì đó, cậu hoàn toàn không nhớ rõ nha.

“Mặc dù từ sớm ta đã đoán được ngươi cũng không phải gia đình sĩ tộc phổ thông,” Trang Mạc cũng không thèm để ý thái độ của cậu, lẳng lặng ngưng mắt nhìn Khương Hy. Ánh trăng như nước, nhãn thần bình tĩnh vô ba kia cư nhiên cũng lộ ra một tia lưu luyến.”Thân phận so với ta tưởng tượng thì phiền toái hơn một chút… Nhưng địa vị Hoàng hậu thì cũng coi như không quá đáng ghét.”

Khương Hy: “… Này?”

Trang Mạc phi thường ung dung, tựa hồ không thấy thần sắc của người trước mặt giống như đang nói: “Ngươi con mẹ nó đang giở cái trò quỷ gì vậy” biểu tình cực kỳ bình tĩnh nói: “Đợi sau khi chấm dứt việc này, ta và ngươi cũng thành thân đi thôi.”

Khương Hy: “… Này?!”

Chờ một chút, cái kịch bản nảy rốt cục là như thế nào vậy!

Ta phong cái tên Trang Mạc mặt liệt không chút thú vị này làm Hoàng hậu thì có lợi ích gì?! Giữ lại đến tất niên chưng lên ăn sao?!

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *