Chương 6: Bí mật

Bí mật

Nhìn Đông Phương Bất Bại cho dù là hôn mê cũng vẫn gắt gao cắn môi như cũ, Đan Vô Ngân có chút đau lòngkhông rõ lý do.

Nghĩ đến những chuyện bản thân cần làm trong lát nữa, Đan Vô Ngân rất bất đắc dĩ, người này sau khi tỉnh lại sẽ không thẹn quá thành giận đi giết người chứ? Chắc là không đâu nhỉ?

“Ai, ta chính là có mạng bảo mẫu nha! Thế nào người nào người nấy … đều không biết chiếu cố chính mình thế này!” Thở dài một hơi, Đan Vô Ngân đưa tay về phía cổ áo của Đông Phương Bất Bại.

Chậm rãi cởi ra hồng y trên người y, đem áo trong mở ra, cầm lấy khăn lạnh lau đi mồ hôi nóng bỏng không ngừng đổ ra trên người Đông Phương Bất Bại.

Đem thân trên lau sạch xong, Đan Vô Ngân lại cỡi khố (quần) của Đông Phương Bất Bại.

Nhìn vết sẹo dữ tợn giữa hai chân y tay Đan Vô Ngân có điểm run rẫy. Cũng không phải bị dọa đến mà là đau lòng.

Đau lòng một người cao ngạo như y ôm loại tâm tình nào để đối mặt những kẻ khác, hôm nay việc tẩu hỏa nhập ma này cũng không hoàn toàn là do chuyện nhân sâm ngàn năm, sợ rằng cũng là do tâm ma quấy phá đi.

—————————————-

Đông Phương Bất Bại rên rỉ một tiếng, mở mắt.

Mệt mỏi xoa xoa cái trán, chuyện gì xảy ra? Hình như Thi Thi mang cho mình một chén canh, uống xong một lúc lại tẩu hỏa nhập ma, vậy bây giờ…

Ánh mắt rơi xuống trên người mình, sát khí toát ra, là ai! Là ai thay đổi y phục của mình! Hắn biết không?

Nỗ lực nhớ lại, hình như trước khi ngất đi hắn nhìn thấy bảy thị thiếp và Đồng Bách Hùng còn có Tang tam nương, là bọn hắn sao? Sai, còn giống như có kẻ kia… Đan Vô Ngân!

Đang nghĩ ngợi, Đan Vô Ngân bưng một chén thuốc đẩy cửa tiến vào, thấy Đông Phương Bất Bại vẻ mặt sát khí nồng đậm nhìn mình không khỏi có chút cảm thán cũng may mình đã dự đoán được, hoàn hảo là trước đây cố ý đi tìm Bình đại ca muốn đặc hiệu nhuyễn cân tán, bằng không nói không chừng vừa nãy ở lúc bản thân đẩy cửa tiến vào cái mạng nhỏ đã giao lại tại đây.

Đem thuốc cẩn thận đặt lên trên bàn, “Giáo chủ, ngươi đã tỉnh, còn có chỗ nào không thoải mái sao?” Mỉm cười.

Nhìn nam tử ôn nhuận như ngọc trước mắt Đông Phương Bất Bại trầm giọng nói: “Ngươi biết?”

Đan Vô Ngân sửng sốt, đột nhiên hiểu rõ, “Đã biết.” Người này, quả thật là quá mức lưu ý nha.

Nhìn bộ dang đạm nhiên cùa kẻ ôn nhuận trước mặt sát khí trong lòng Đông Phương Bất Bại hốt nhiên tiêu thất, hắn không ngại sao?

Đan Vô Ngân thấy bộ dạng sửng sốt của Đông Phương Bất Bại cảm thấy có chút khả ái, mỉm cười đi tới bên cạnh Đông Phương Bất Bại, thanh âm rất ôn nhu: “Nào, ngồi xếp bằng lại, thương thế của ngươi vẫn chưa có hoàn toàn tốt, ta nên vì ngươi chữa thương.”

Tay đột nhiên bắt lấy cổ của Đan Vô Ngân đáy mắt Đông Phương Bất Bại hiện lên vẻ điên cuồng: “Ngươi biết?”

Bất đắc dĩ thở dài, “Đúng vậy, ta đã biết, được rồi, ngoan, ngồi đi.”

Nhìn bộ dạng của Đan Vô Ngân Đông Phương Bất Bại đột nhiên có loại lỗi giác là mình cố tình gây sự, người này thực sự là to gan lớn mật, lại còn dám bảo mình ngoan, bao nhiêu năm rồi không có ai dám nói như thế với mình?

Nhìn Đông Phương Bất Bại đột nhiên xuất thần Đan Vô Ngân triệt để chịu thua, biết không đem vấn đề nói rõ người nọ là sẽ không nghe lời để cho mình chữa bệnh cho hắn.

Đơn giản gỡ ra bàn tay của Đông Phương Bất Bại trên cổ mình, Đan Vô Ngân xoay người ngồi xuống bên cạnh giường.

Bỏ qua tâm trạng bất mãn vì ly khai hơi ấm của Đan Vô Ngân Đông Phương Bất Bại nhìn chằm chằm hắn, “Ngươi biết?”

Ai thán, lần thứ ba rồi, “Đúng vậy, ta đã biết.”

Nhìn vẻ mặt bất đắc dĩ của Đan Vô Ngân, Đông Phương Bất Bại trong lòng hờn giận, cứ như vậy không muốn cùng mình nói chuyện sao? Nghĩ như vậy, nhất thời nổi giận, cũng không thèm quản nỗi đau từng lớn nhất trong lòng hung hăng trừng mắt liếc Đan Vô Ngân, “Không phải nói là chữa thương sao? Nhanh lên một chút, không nên làm lỡ thời gian của ta.”

Đối mặt Đông Phương Bất Bại thay đổi thất thường, Đan Vô Ngân triệt để không nói gì, người này, thực sự là tùy hứng nha.

Đưa chén thuốc trên bàn cho Đông Phương Bất Bại, Đan Vô Ngân nói “Uống trước thuốc, sau đó ngồi xếp bằng được không.”

Đông Phương Bất Bại nhìn chằm chằm chén thuốc đen đặc tỏa ra vị đạo dược liệu nồng đậm, hậm hực sau đó hít sâu một hơi, nghiến răng nghiến lợi* đem chén thuốc uống hết lại khẽ nhăn mi. (Giáo chủ thần công cái thế lại sợ đắng sao???)

Đột nhiên, trước mắt xuất hiện một hộp mứt hoa quả, y hơi sửng sốt ngẩng đầu, nhìn thấy nụ cười dịu dàng dường như chưa hề biến đổi của Đan Vô Ngân trong lòng ấm áp, im lặng không lên tiếng tiếp nhận mứt hoa quả để vào trong miệng, trong miệng đắng chát bị tiêu trừ, ngực hình như cũng có cái gì cải biến.

Ngoan ngoãn ngồi xếp bằng lại, cảm giác được người phía sau đưa tay đặt lên trên lưng mình.

Một cổ nội lực mát lạnh từ bàn tay phía sau lưng từ từ truyền đến, cảm giác mát dịu di động giữa dòng nội lực của bản thân, ôn nhu an ủi những dòng kinh mạch bị tổn thương.

“Ân.” Đông Phương Bất Bại nhịn không được thoải mái rên rỉ. (Sắc dụ kìa, mỹ nhân thật là quyến rũ nha, sói Đan đâu sao còn chưa nhào đến)

Nhìn bộ dạng Đông Phương Bất Bại híp mắt rên rỉ thật rất giống một chú mèo con đang được chủ vuốt ve, Đan Vô Ngân thiếu chút nữa là bật cười. Rất may kịp nhịn xuống, bằng không con mèo nhỏ nổi giận thật không dễ đối phó đâu.

Nửa canh giờ trôi qua , Đan Vô Ngân thở ra một cái mang nội lực rút khỏi, lau đi mồ hôi trên đầu, đối Đông Phương Bất Bại nói: “Giáo chủ, ngươi cũng mệt mỏi lại nghỉ ngơi thêm một chút, thương thế của ngươi đại khái còn khoảng nửa tháng nữa là xong, thỉnh giáo chủ gia tăng chú ý.”

Đông Phương Bất Bại vẻ mặt phức tạp nhìn bóng lưng Đan Vô Ngân, hình như có cái đó đã thay đổi…

Nửa tháng tiếp theo, ngày tháng có vẻ phá lệ bình thản.

Sáng sớm mỗi ngày Đan Vô Ngân sẽ đích thân mang thuốc đến, đợi Đông Phương Bất Bại uống xong lại đưa cho y một chút mứt hoa quả, sau đó lại là thời gian nửa canh giờ chữa thương.

Mà từ lúc Đan Vô Ngân biết được bí mật lớn nhất của mình, Đông Phương Bất Bại có chút cảm giác đã trót thì cho trét, không bao giờ … nữa ở trước mặt Đan Vô Ngân giấu diếm sở thích của mình, trang điểm, thêu hoa, thậm chí có một ngày nhân tâm tình tốt còn đưa cho Đan Vô Ngân một tấm khăn tay do đích thân y thêu.

Tất cả tựa hồ từng bước thay đổi, nửa tháng rất nhanh liền qua đi.

Đan Vô Ngân thở ra một hơi thật dài, đối Đông Phương Bất Bại đang từ từ nhắm hai mắt nói: “Giáo chủ, hôm nay là một lần cuối cùng, thương thế của ngươi đã toàn bộ khỏi rồi, sau này điều dưỡng nhiều hơn là được.”

“Đông Phương.” Đông Phương Bất Bại đột nhiên lên tiếng.

Đan Vô Ngân nhất thời không phản ứng kịp, theo bản năng hỏi, “Giáo chủ…”

Đông Phương Bất Bại có chút tức giận mở mắt trừng Đan Vô Ngân, “Gọi Đông Phương.” Người này, bình thường sao lại ngốc như đầu gỗ nha.

Đan Vô Ngân tỉnh ngộ, là muốn thành lập quan hệ hữu hảo sao? Tốt.

“Đông Phương, tuy rằng thương thế của ngươi đã hoàn toàn khỏi hẳn, thế nhưng thuốc này vẫn là nên tiếp tục uống không nên dừng lại.”

“Ngươi làm.” Lần này Đan Vô Ngân nghe một chút liền hiểu được ý tứ của Đông Phương Bất Bại, bất đắc dĩ, người này thế nào nói càng ngày càng ngắn gọn đâu.

“Nhất định là ta sắc thuốc, người khác tới ta cũng lo lắng.” Đan Vô Ngân chỉ còn thiếu giơ tay lên thề.

“Được ” Đông Phương Bất Bại hài lòng gật đầu bước xuống giường, Đan Vô Ngân rất nhuần nhuyễn vì hắn phủ thêm áo khoác, cột chắc vạt áo.

“Theo ta dùng bữa trưa.” Đông Phương đại giáo chủ mệnh lệnh.

Đan Vô Ngân đột nhiên nổi lên tâm tư chọc ghẹo, “Đông Phương, hình như ba tháng trước đại giáo chủ ngươi đã nói không cần tiểu nhân hầu hạ dùng cơm nữa.”

Đông Phương Bất Bại hiển nhiên cũng nghĩ tới, trên mặt hiện lên một cái đỏ ửng, “Bỏ câu đó đi, lại cho ngươi đến là được.”

“Dạ dạ dạ, tiểu nhân nghe theo giáo chủ mệnh lệnh!” Nửa tháng ở chung khiến Đan Vô Ngân có thể tùy ý cùng Đông Phương Bất Bại nói đùa.

“Gọi Đông Phương.” Đông Phương Bất Bại luôn cảm thấy người trước mắt gọi xưng hào của mình rất không được tự nhiên.

“Hảo, Đông Phương, ta đây đi truyền lệnh.”

Kết quả là, khoảng cách ba tháng Đan tổng quản rốt cục lần thứ hai có thể tận hết chức trách của mình.

Nhìn mấy dĩa đồ ăn trước mắt rau nhiều thịt ít, Đông Phương Bất Bại bỗng nhiên có chút hối hận cùng người này ăn cơm.

“Ta muốn ăn thịt!” Đông Phương Bất Bại chỉ còn kém quyệt miệng làm nũng.

Nhìn Đông Phương Bất Bại giống như một đứa trẻ Đan Vô Ngân thẳng thắn dùng chiêu thức dụ dỗ trẻ con, “Ngoan, Đông Phương, ngươi bệnh nặng mới khỏi, đã lâu chưa dùng thức ăn mặn, đột nhiên ăn nhiều thịt sẽ không tốt với dạ dày, đợi vài hôm nữa ta tự mình xuống bếp làm cho ngươi bữa tiệc lớn, được không?”

Nói xong, hai người đều sửng sốt.

Bất luận là ở hiện đại hay là cổ đại, trừ phi là đầu bếp chân chính, nam nhân xuống bếp đều là không thường gặp. Cho dù là Đan Vô Ngân luôn luôn ôn nhu cũng là như vậy, trừ phi là sinh nhật đệ đệ muội muội, bằng không Đan Vô Ngân đều là rất tự giác làm một quân tử xa nhà bếp.

Đan Vô Ngân kiềm nén trình độ coi trọng của bản thân với Đông Phương Bất Bại, mà trong lòng Đông Phương Bất Bại càng là kinh ngạc.

Cho dù là mình bây giờ khuynh hướng tính cách càng ngày càng giống nữ nhân nhưng căn bản vẫn chưa bao giờ nghĩ đến vì ai đó bước vào trù phòng, người này cư nhiên nguyện ý vì mình làm đến như vậy?

Nguyên bản trong lòng nhảy nhót khi nhìn thấy biểu tình của Đan Vô Ngân lại nháy mắt trầm xuống, “Không muốn làm lại không có ai ép ngươi lộ ra bộ dáng này để làm chi, thiếu ngươi chẳng lẽ ta lại chết đói!”

Không hiểu sao không hy vọng Đông Phương Bất Bại hiểu lầm mình, Đan Vô Ngân đạm đạm khẽ cười, “Làm sao như vậy, có thể vì Đông Phương làm cơm là vinh hạnh của ta.”

Đông Phương Bất Bại tâm tình tốt, ngoan ngoãn đem mấy đĩa rau xanh bản thân căm thù đến tận xương tủy ăn sạch không còn một mảnh.

Mà Đan Vô Ngân một bên gắp thức ăn cho Đông Phương Bất Bại, một bên nghiêm túc cân nhắc vị trí của Đông Phương Bất Bại trong lòng mình.

Từ lúc mới bắt đầu, mình là đem Đông Phương Bất Bại coi như mục tiêu nỗ lực ở cái thế giới xa lạ này, thế nhưng quá trình phấn đấu của bản thân trong ngày đầu tiên đã bị Đông Phương Bất Bại cắt đứt. Khi đó bản thân đối với việc này căn bản không mấy để tâm, chỉ muốn tận lực làm tốt công việc của một tổng quản thôi.

Sau đó cùng Đông Phương gặp gỡ cũng không phải rất nhiều, chỉ là khi mấy vị trưởng lão vì chuyện chia bổng lộc tìm đến thì gặp qua một lần, thẳng đến nửa tháng trước khi Đông Phương tẩu hỏa nhập ma.

Khi thấy thân thể Đông Phương, đau lòng là cảm giác duy nhất hắn có. Ở cái thế giới kia, làm Đan gia gia chủ, một vài thứ lộn xộn hắc ám cũng không phải chưa từng thấy qua thế nhưng cho tới bây giờ mình cũng chỉ có cảm giác thờ ơ lãnh đạm, ngoại trừ đối với Đông Phương.

Có thể là bởi vì mình đã từng từ nơi đệ muội nơi đó hiểu được tình huống của Đông Phương vì vậy trên thế giới này chỉ có Đông Phương cho mình cảm giác thân thuộc, cũng bởi thế mình mới có thể đối Đông Phương có cảm tình không đồng dạng, thở dài một hơi, mà thôi mà thôi, tất cả tùy tâm đi.

Đan Vô Ngân vốn cũng không phải là loại người hay xoắn xuýt, đem luẩn quẩn trong lòng vứt sang một bên, loại cảm giác quay về với thực tế này rất tốt cũng không có chỗ nào có hại, thuận theo tự nhiên thôi.

Một bữa cơm ở hai người đều tâm tư không rõ kết thúc.

———————
* “Nhất cổ tác khí” có nghĩa là không ngừng nỗ lực cho đến lúc cuối hoặc tự động viên mình làm hết sức một việc gì đó. Ở đây dùng nghĩa thứ hai. Muốn tìm hiểu thêm về điển cố này thì vào đây.

Với câu này mình chọn thành ngữ “Nghiến răng nghiến lợi” làm nghĩa tương đương với ý tứ: cố gắng làm một chuyện mà mình không muốn
**“Phá quán tử phá suất” theo nghĩa đen là một cái bình đã bị sứt mẻ, nứt vỡ thì dù nó có nát hơn nữa cũng vẫn chỉ là một cái bình sứt mẻ mà thôi, không cần phải giữ gìn gì cả. Nghĩa bóng là nếu chuyện đã bị phá hỏng thì không cần để ý, cứ mặc nó tiếp tục thôi hoặc thành tích không tốt cũng không quan tâm, không cầu tiến.

Với câu này mình chọn thành ngữ “Đã trót thì cho trét” làm nghĩa tương đương.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *